Chương 316: Đến cướp thân
Liên Dương Viêm cảm thấy đề nghị của Trương Chí Văn không có vấn đề gì, gật đầu tán đồng: “Ta thấy Trương huynh nói có lý.”
Hai người nói như vậy, thật sự khiến Khúc Hàn Hải tức giận không hề nhẹ, nhưng hắn lại không thể nói gì.
Thấy Khúc Hàn Hải không lên tiếng, Trương Chí Văn tưởng hắn đã đồng ý với ý kiến của mình, bèn tự tác chủ trương hướng Thượng Quan Huyền Ý đưa ra lời cáo từ.
Ba người muốn đi, Thượng Quan Huyền Ý cũng không ngăn cản. Hắn đưa mắt nhìn ba người từ tầng ba trực tiếp nhảy xuống sân, nghênh ngang rời đi.
Nhoáy mắt đã đến giờ Tý.
Sở Thần Tà đang nhắm mắt dưỡng thần thì tai khẽ động, từ xa truyền đến tiếng kèn Xô-na. Hắn phóng tầm mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh, một đội ngũ đón dâu từ xa lại gần.
Đầu tiên lọt vào mắt hắn là đám tiểu quỷ cầm đèn lồng soi đường, sau đó là quỷ thổi Xô-na, tiếp đến là tân lang quan cưỡi trên một con ngựa cao to, phía sau tân lang quan là bốn con tiểu quỷ khiêng một chiếc đại hồng hoa kiệu.
Ánh mắt Sở Thần Tà thủy chung rơi trên người tân lang quan. Tân lang quan mặc một bộ cổ trang màu đỏ, thân hình hơi gầy nhỏ, trước ngực có một đóa hoa hồng lớn, đầu đội mũ quan, trên mặt còn đeo một chiếc mặt nạ, khiến người ta không nhìn rõ diện mạo.
Nhưng chỉ nhìn thân hình, Sở Thần Tà liền nhận ra tân lang quan chính là Tiết Tử Kỳ.
Rất nhanh, đội ngũ đón dâu đã đi tới trước cửa nhà Túc Xuân Mai.
Hỉ bà tiến lên dắt tân nương tử từ trong hoa kiệu ra, lấy ra một dải hồng trù nhét vào tay nàng, giữa hồng trù có một đóa hoa hồng lớn, đầu kia được hỉ bà nhét vào tay tân lang quan.
Tân lang quan giống như một con rối, hỉ bà nói gì hắn làm nấy.
Mắt thấy tân lang và tân nương sắp bước vào cửa, đúng lúc này, dải khiên hồng (dải lụa đỏ dắt tay tân lang & tân nương) hai người đang cầm đột nhiên bốc cháy. Đóa hoa hồng lớn ở giữa khiên hồng bùng cháy dữ dội, ngọn lửa theo dải hồng trù sắp thiêu đến tay của hai vị tân nhân. Tân nương sau khi cảm nhận được nhiệt độ rực cháy, lập tức vứt dải hồng trù trong tay đi.
Tân lang lại giống như hoàn toàn không cảm nhận được nhiệt độ của ngọn lửa, hắn dừng lại tại chỗ bất động, mặc cho ngọn lửa theo hồng trù thiêu đốt đến tận tay mình.
“Cháy rồi, cháy rồi!” Hỉ bà lớn tiếng la hét.
Túc phụ Túc mẫu đang chờ trong nhà nghe thấy tiếng động, không màng đến lễ tiết, vội vàng chạy ra ngoài.
Tân nương đưa tay vén khăn trùm đầu, nhìn quanh bốn phía: “Kẻ nào đang giả thần giả quỷ? Cút ra đây cho bản tiểu thư.”
Sở Thần Tà híp mắt nhìn về phía tân nương, bất quá mới qua một ngày một đêm, Túc Xuân Mai vốn là quỷ thông thường, cư nhiên đã biến thành một con lệ quỷ.
Ngay sau đó hắn chuyển dời tầm mắt, lại nhìn lên người Túc mẫu Túc phụ vừa chạy ra. Đoạn, khóe miệng hắn gợi lên một tia cười lạnh. Cũng không thèm ẩn nấp nữa, hắn hào sảng từ trên cây mận nhảy xuống.
Khi nhìn thấy Sở Thần Tà, đồng tử Túc Xuân Mai co rụt lại, theo bản năng lùi lại hai bước. Ngay sau đó nàng cảm thấy mình không nên chột dạ, lại bước lên phía trước hai bước.
Thi lễ một cái, nàng mới mở miệng hỏi: “Đại sư không mời mà đến, là muốn xin chén rượu mừng sao?”
“Không, ta tới để cướp thân.” Sở Thần Tà vừa nói, vừa tiến về phía trước.
Ngẩn người một lát, Túc Xuân Mai kiều mị cười nói: “Đại sư thật khéo đùa, ngươi là người, tiểu nữ là quỷ. Nhân quỷ thù đồ, âm dương cách biệt, tiểu nữ và đại sư chú định vô duyên.”
Xì cười một tiếng, Sở Thần Tà hỏi: “Ngươi đã từng thấy khổng tước xòe đuôi chưa?”
Nghe vậy, Túc Xuân Mai thẹn thùng cúi đầu: “Đại sư là muốn cùng tiểu nữ bạch đầu giai lão sao?”
“Không, ý của ta là nói ngươi tự đa tình.”
Trong lúc nói chuyện, Sở Thần Tà đã đi tới trước mặt tân lang quan. Không thèm để ý đến Túc Xuân Mai nữa, hắn đưa tay định gỡ mặt nạ của tân lang quan xuống.
Lúc này, Túc Xuân Mai đã hồi thần lại, thấy động tác của Sở Thần Tà, nàng vội vàng rống lên: “Ngươi muốn làm gì?”
Ngay khi Túc Xuân Mai muốn xông lên, Túc mẫu bước tới hai bước giữ chặt cổ tay nàng hỏi: “Nữ nhi, chuyện này là thế nào?”
Sở Thần Tà chẳng buồn để ý tới bà ta.
Dưới mặt nạ quả nhiên là dung mạo hắn quen thuộc.
Bất quá vì lúc này Tiết Tử Kỳ chỉ còn một hồn hai phách, cho nên lúc này ánh mắt hắn đờ đẫn, giống như một con rối.
Sở Thần Tà đầy lòng xót xa đưa tay sờ sờ mặt Tiết Tử Kỳ, nhu thanh nói với hắn: “Tử Kỳ, theo vi phu về nhà.”
Nghe thấy lời Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ vốn đang đờ đẫn cư nhiên chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn. Nhìn hồi lâu, giống như đã xác nhận điều gì đó, liền gật đầu với hắn.
Sở Thần Tà rất cao hứng, dù cho Tiết Tử Kỳ lúc này hồn phách không toàn vẹn, không có ký ức, nhưng dựa vào bản năng vẫn cứ tín nhiệm hắn như cũ.
Túc Xuân Mai bước lên hai bước: “Ngươi không thể mang hắn đi, hắn là tướng công mệnh định của ta.”
“Ngươi là cái thứ gì? Dám cướp người của ta.” Trong mắt Sở Thần Tà đầy vẻ sát khí.
Bị nhìn như vậy, Túc Xuân Mai theo bản năng lùi lại hai bước, ngay sau đó nàng lấy từ trong ống tay áo ra một đạo hoàng phù. Ngay khi nàng định thu hồn phách của Tiết Tử Kỳ vào trong hoàng phù, đạo hoàng phù trong tay nàng đột nhiên tự cháy.
Nàng vội vàng vứt hoàng phù đi.
Khắc sau, thân thể nàng liền bị Sở Thần Tà dùng dây thừng đen trói lại.
“Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào.” Mỗi khi Sở Thần Tà nói một câu, dây thừng đen lại thắt chặt thêm một phân.
Khuôn mặt vốn đã tái nhợt của Túc Xuân Mai lúc này càng thêm trắng bệch. Khó chịu vô cùng, nàng muốn cởi dây thừng ra, đáng tiếc tay nàng vừa chạm vào dây thừng đen liền giống như bị lửa đốt.
Muốn đưa tay chộp lấy Sở Thần Tà, lại phát hiện tay nàng trực tiếp xuyên qua thân thể Sở Thần Tà, rõ ràng Sở Thần Tà đều có thể chạm vào nàng, nàng lại không chạm được vào Sở Thần Tà, điều này khiến nàng kinh hãi không thôi.
Túc phụ bước lên hai tay chắp lại, run giọng nói: “Tiểu hỏa tử, có gì thì từ từ nói. Nữ nhi của ta nếu có chỗ nào đắc tội, ta ở đây xin lỗi ngươi. Phiền ngươi trước tiên buông tha nó.”
Túc mẫu cũng ai cầu nói: “Đúng vậy! Nữ nhi của ta tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện. Nếu thật sự làm sai chuyện gì, đều là do làm cha làm mẹ như chúng ta giáo dục không tốt. Ngươi nếu có giận thì cứ trút lên chúng ta, chỉ cầu ngươi tha cho nữ nhi của chúng ta.”
Sở Thần Tà tay trái bóp quyết, đánh ra hai đạo pháp thuật lần lượt rơi trên người Túc phụ Túc mẫu.
Khắc sau, thân thể của hai phu thê ngã xuống đất.
Mà tại chỗ vẫn đứng sừng sững bóng dáng của hai người.
Đám quỷ khác thấy vậy, thi nhau tháo chạy.
Túc Xuân Mai lại tức giận gào thét: “Quay lại, các ngươi quay lại cho ta.”
Nghe thấy lời nàng, đám quỷ kia chạy càng nhanh hơn.
Một trận âm phong thổi qua, hai phu thê vốn đang đứng yên không nhúc nhích chợt rùng mình một cái, lập tức tỉnh táo lại. Những chuyện xảy ra trước đó, từng màn hiện lên trong não bộ bọn họ. Hai phu thê nhìn nhìn thi thể dưới đất, lại nhìn nhìn đối phương, trong mắt đầy vẻ bất lực.
Sau đó hai phu thê đều dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Túc Xuân Mai, bọn họ không ngờ sau khi nữ nhi chết, quỷ hồn của nó cư nhiên vẫn luôn ở bên cạnh bọn họ. Đứa con gái lúc sinh thời ngoan ngoãn hiểu chuyện, vào tối qua cư nhiên đã tự tay giết chết bọn họ.
Cuối cùng còn khống chế bọn họ.
Hiện tại hai phu thê đã tỉnh táo lại, biết Sở Thần Tà chính là thiên sư, mà nữ nhi Túc Xuân Mai đã trở thành lệ quỷ, tự nhiên sẽ không vì nàng mà cầu tình nữa.
Nữ nhi của bọn họ sớm đã chết từ ba năm trước rồi.
Hai con quỷ dắt tay nhau phiêu bạt về phía xa.
“Ba má, hai người không thể đi.”
“Hai người lẽ nào không cần nữ nhi nữa sao?”
“Con không phải cố ý muốn giết hai người, con chỉ là muốn người nhà chúng ta mãi mãi ở bên nhau.”
“Ba má, hai người quay lại, quay lại đi được không?”
Hai phu thê cũng không vì lời của Túc Xuân Mai mà dừng lại.
Nhìn Túc phụ Túc mẫu đầu cũng không ngoảnh lại, trong mắt Túc Xuân Mai đầy vẻ oán hận, đôi mắt biến thành màu đỏ, móng tay mọc dài, tay cũng dài ra, định hướng theo phương hướng hai phu thê biến mất mà đuổi theo.
Tuy nhiên nàng lại quên mất trên người mình còn đang bị trói bởi dây thừng đen, mới phiêu ra được hai bước, liền bị dây thừng đen kéo trở về.
“Xú đạo sĩ, buông ta ra.”
Giãy giụa vài cái đều không thoát ra được dây thừng đen trên người, hai tay nàng biến dài vô hạn, hướng cổ Sở Thần Tà bóp tới.
Sở Thần Tà mặt không cảm xúc nhìn nàng.
Tay của Túc Xuân Mai còn chưa chạm tới Sở Thần Tà đã bắt đầu từ từ biến mất, sau đó chân của nàng cũng bắt đầu biến mất, chậm rãi lan đến đôi chân, rồi đến thân thể.
“A! Không, đừng mà!”
Cuối cùng Túc Xuân Mai biến mất không thấy đâu, thứ còn lại chỉ có hồn lực tinh thuần bị Sở Thần Tà hấp thụ.
Cẩn thận từng li từng tí thu lại hồn phách của Tiết Tử Kỳ, Sở Thần Tà liền trở về biệt thự.
Trong biệt thự.
Không bao lâu sau, Khúc Hàn Hải liền đi rồi quay lại.
Sau khi vào phòng, đầu tiên hắn quét mắt nhìn toàn bộ căn phòng, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Thượng Quan Huyền Ý.
Thượng Quan Huyền Ý đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu đối thị với Khúc Hàn Hải. Ngay sau đó khóe miệng hắn nhếch lên, lộ ra một nụ cười giễu cợt, trong mắt đầy vẻ khiêu khích.
Lúc ba người rời đi trước đó, hắn đã đoán được lão gia hỏa này nhất định sẽ lại tới. Không ngờ thật sự quay lại, tự dẫn xác đến tìm ngược, hắn rất hoan nghênh.
Hắn đã rất lâu rồi không đánh nhau với người ta, tay cũng khá ngứa ngáy.
Đánh giá Thượng Quan Huyền Ý một phen, lông mày Khúc Hàn Hải không khỏi nhíu chặt, hắn phát hiện mình cư nhiên nhìn không thấu thanh niên trước mặt. Bất quá có thể khẳng định là, Thượng Quan Huyền Ý chính là một người bình thường. Bởi vì hắn không hề cảm nhận được bất kỳ năng lượng nào trên người Thượng Quan Huyền Ý.
Hai người cứ như vậy không tiếng động mà đối thị.
Thượng Quan Huyền Ý mỉm cười, một bộ tư thái thong dong nhàn nhã.
Ngược lại Khúc Hàn Hải lại trầm mặt xuống, lông mày nhíu chặt. Là người thì đều có thể nhận ra lúc này hắn đang rất không vui.
Từng này tuổi đầu, hạng người gì hắn chưa từng thấy qua. Cỡ như Thượng Quan Huyền Ý – loại thanh niên không biết trời cao đất dày này, hắn tùy tiện là có thể thu xếp.
Thu hồi ánh mắt, Khúc Hàn Hải trực tiếp đi về phía giường, mục tiêu của hắn rõ ràng là Tiết Tử Kỳ trên giường.
Thượng Quan Huyền Ý mặt đầy kinh ngạc.
Hắn đã khiêu khích đến mức này rồi, đối phương cư nhiên còn có thể nhẫn nhịn.
Ngay khi Khúc Hàn Hải đưa tay định vén chăn lên, tay hắn bị một bàn tay khác giữ chặt. Giãy giụa một chút, không thoát ra được, hắn lúc này mới ngẩng đầu nhìn chủ nhân của bàn tay.
Thượng Quan Huyền Ý nhướng mày nói: “Lão đầu nhi, ngươi muốn làm gì?”
Nghe thấy cách xưng hô này, khuôn mặt Khúc Hàn Hải nghẹn đến đỏ bừng. Sống hơn nửa đời người, còn chưa bao giờ có người dám ở trước mặt gọi hắn như vậy. Hít sâu một hơi, đè nén hỏa khí trong lòng, hắn mới lên tiếng cảnh cáo: “Người trẻ tuổi, có những người ngươi đắc tội không nổi đâu, ta khuyên ngươi ít quản chuyện bao đồng.”
“Người đắc tội không nổi?” Buông cổ tay Khúc Hàn Hải ra, Thượng Quan Huyền Ý đánh giá lão một lượt từ trên xuống dưới, “chậc chậc” hai tiếng rồi nói: “Người mà ngươi nói đắc tội không nổi, không phải là chính ngươi đấy chứ?”
Nói xong, Thượng Quan Huyền Ý lại lắc đầu: “Nhưng ta thấy ngươi rất gà mờ, hoàn toàn không nằm trong danh sách những người ta đắc tội không nổi.”
Khúc Hàn Hải bị lời của hắn chọc cho tức phát nghẹn.
“Hạng miệng còn hôi sữa, không biết trời cao đất dày.” Vốn dĩ Khúc Hàn Hải không định ra tay với Thượng Quan Huyền Ý, nhưng giờ hắn đổi ý rồi, nhất định phải cho thanh niên trước mặt một bài học.
Tay phải hắn bóp quyết, ngón tay búng một cái, một đạo công kích liền hướng Thượng Quan Huyền Ý ập tới.
Thấy một luồng bạch quang bay về phía mình, Thượng Quan Huyền Ý đầy hứng thú nhìn luồng bạch quang đó, còn người thì đứng tại chỗ bất động.
Thấy vậy, khóe miệng Khúc Hàn Hải nhếch lên.
Trong lòng thầm nghĩ: Đúng là kẻ vô tri thì không sợ hãi.
Tuy nhiên khắc sau, hắn liền chấn kinh trợn tròn mắt.
Chỉ vì đạo công kích đó rơi trên người Thượng Quan Huyền Ý, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, ngay cả quần áo của Thượng Quan Huyền Ý cũng hoàn hảo không chút tổn hại.
“Vừa rồi là ma thuật à? Thật đẹp mắt, làm cái nữa đi.” Thượng Quan Huyền Ý mặt đầy hưng phấn nói.
Mí mắt Khúc Hàn Hải giật giật.
Lùi liền mấy bước, kéo ra một khoảng cách nhất định với Thượng Quan Huyền Ý, hắn mới mở miệng hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai?”
“Ái chà, đã bảo ta là một diễn viên mà.” Nói đoạn, Thượng Quan Huyền Ý lấy điện thoại ra, lật đến bộ phim truyền hình mình từng đóng, hướng điện thoại về phía Khúc Hàn Hải, chỉ vào tấm ảnh trên điện thoại: “Ngươi xem, người này chính là ta.”
—