← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 317: Trang web treo thưởng

21 min read 02.09.2026

Khúc Hàn Hải kinh nghi bất định nhìn về phía Thượng Quan Huyền Ý, trong lòng tràn đầy nghi hoặc, không hiểu vì sao công kích lão vừa phát ra dừng trên người Thượng Quan Huyền Ý lại chẳng hề có chút phản ứng nào.

Nghĩ đến đây, lão lần nữa kết ấn, hướng về phía Thượng Quan Huyền Ý phát động công kích.

Thấy năm sáu đạo công kích đánh tới phía mình, Thượng Quan Huyền Ý trong lòng trợn trắng mắt, trên mặt lại làm ra vẻ kinh hỉ, miệng thán phục: “Oa, thật đẹp mắt, đây là ma thuật gì vậy?”

Rất nhanh, những đạo công kích kia rơi xuống người Thượng Quan Huyền Ý, cũng giống như giọt nước nhỏ vào đại dương, ngay cả một tia sóng hoa cũng không bắn lên được.

Thấy cảnh này, nhãn châu Khúc Hàn Hải xoay chuyển, nếu pháp thuật vô hiệu với người trước mắt, chẳng phải lão đã nhặt được một món bảo vật rồi sao?

Nghĩ đoạn, lão lấy ra một khẩu súng.

Thượng Quan Huyền Ý vội vàng làm ra vẻ sợ hãi, run rẩy chỉ tay vào Khúc Hàn Hải, run giọng nói: “Ngươi, ngươi muốn làm gì? Ngươi hạ súng xuống, bằng không ta sẽ báo cảnh sát.”

“Đừng nhúc nhích! Ngươi yên tâm, ta sẽ không lấy mạng ngươi.” Khúc Hàn Hải đem họng súng nhắm ngay Tiết Tử Kỳ, cảnh cáo nói.

Thượng Quan Huyền Ý vội vàng giơ hai tay lên, miệng lại hỏi: “Lão đầu nhi, ngươi từ bệnh viện tâm thần nào chạy ra vậy?”

Khúc Hàn Hải không trả lời, mà bóp cò súng.

“Đoàng!”

Thấy viên đạn bay tới, Thượng Quan Huyền Ý vừa nhấc tay, viên đạn kia liền rơi vào trong tay hắn. Liếc nhìn viên đạn, hắn ngẩng đầu nhìn Khúc Hàn Hải, lộ ra một nụ cười rạng rỡ.

Sau đó hắn búng tay một cái, viên đạn trong tay liền hướng Khúc Hàn Hải bay đi.

Trong lòng Khúc Hàn Hải tràn đầy chấn hãi, thấy viên đạn bay tới, lão vội vàng nghiêng người né tránh.

“Phập!” Viên đạn vẫn găm vào thân thể Khúc Hàn Hải.

Thấy Thượng Quan Huyền Ý đi về phía mình, Khúc Hàn Hải liên tục lui bước, “Ngươi đừng tới đây.”

Thượng Quan Huyền Ý tự nhiên sẽ không nghe lời lão.

Còn ở đằng xa, Sở Thần Tà đã thấy đèn trong phòng Tiết Tử Kỳ vẫn sáng, cửa sổ sát đất cũng đang mở, rèm cửa còn bị ai đó vén lên một chút, trong phòng dường như đang có hai người đánh nhau.

Thấy cảnh này, tâm huyền hắn căng thẳng, vội vàng chạy về phía căn phòng.

“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Ta chính là Khúc Hàn Hải, Thất phẩm Đại tông sư.”

Khúc Hàn Hải đưa tay ôm đầu, mặt vẫn bị đánh trúng mấy nhát. Chiếc gậy chống trong tay Thượng Quan Huyền Ý vốn là của lão, bên trong gậy thực chất là một thanh kiếm. Vừa rồi lão muốn lấy kiếm đối phó Thượng Quan Huyền Ý, nhưng còn chưa kịp xuất chiêu, kiếm đã bị Thượng Quan Huyền Ý đoạt mất.

“Khúc Hàn Hải gì chứ, ta không quen biết, ta đánh chính là tên cường đạo đột nhập vào nhà muốn giết người.” Nói đoạn, động tác trên tay Thượng Quan Huyền Ý vẫn không hề dừng lại.

Khi Sở Thần Tà từ ban công tiến vào phòng, cảnh tượng trong phòng lại khiến hắn trợn mắt há mồm.

Chỉ thấy Thượng Quan Huyền Ý vốn luôn ôn văn nhĩ nhã trước mặt bọn họ, lúc này tay cầm gậy chống, đang cuồng đánh một người khác. Người nọ đã bị đánh tới mức mặt mũi bầm dập, hoàn toàn không nhìn ra diện mạo ban đầu.

Từ trang phục và mái tóc có thể thấy, đối phương hẳn là một vị lão giả.

Nhận ra Sở Thần Tà đã trở lại, Thượng Quan Huyền Ý dừng động tác trên tay, nhướng mày nhìn hắn, “Linh hồn của Tiểu Kỳ đã tìm thấy chưa?”

Nghe thấy tên Tiết Tử Kỳ, lông mày Sở Thần Tà đều dịu xuống, gật đầu đáp: “Tìm thấy rồi.”

“Vậy thì tốt. Đánh người thật là sảng khoái! Tiểu Tà, ngươi có muốn tới đánh mấy cái không?” Thượng Quan Huyền Ý chỉ vào người dưới đất hỏi.

Khóe mắt Sở Thần Tà giật giật, không tiếp lời này, ngược lại hỏi: “Người này tới đây làm gì?”

Thượng Quan Huyền Ý lập tức đem chuyện xảy ra trước đó kể lại cho Sở Thần Tà nghe một lượt.

Vốn dĩ không muốn đánh người, nhưng sau khi nghe lời Thượng Quan Huyền Ý, Sở Thần Tà lập tức đi tới, tiếp lấy gậy chống trong tay Thượng Quan Huyền Ý, không nói hai lời liền hướng lên người Khúc Hàn Hải mà chiêu đãi.

Căn phòng đã được hắn bố trí trận pháp từ trước, cho nên dù bọn họ ở bên trong gây ra tiếng động lớn thế nào, những người khác sống trong biệt thự cũng không nghe thấy.

Khúc Hàn Hải chưa bao giờ phải chịu đãi ngộ như vậy, trong lòng đã ghi tên ba người Sở Thần Tà vào danh sách nhất định phải chết.

Đợi sau khi trút hết cơn giận trong lòng, Sở Thần Tà mới buông gậy chống xuống. Nghĩ đến thế giới này không thể tùy tiện giết người, cộng thêm thân phận đối phương đặc thù, hắn có chút đau đầu.

Hắn dùng gậy chọc chọc Khúc Hàn Hải, nhìn về phía Thượng Quan Huyền Ý hỏi: “Vậy người này nên xử lý thế nào?”

“Giết, rồi hủy thi diệt tích.” Thượng Quan Huyền Ý không chút áp lực nói.

Sở Thần Tà kinh ngạc nói: “Thế giới này có thể tùy tiện giết người sao?”

“Dù sao cũng không ai biết lão tới đây, giết rồi cũng sẽ không ai nghi ngờ, hơn nữa lão ta là một Thất phẩm Đại tông sư. Nếu thả lão, lão chắc chắn sẽ tìm cách trả thù chúng ta, đến lúc đó chúng ta sẽ phiền phức không thôi.”

Sở Thần Tà nghĩ lại, thấy cũng có lý.

Tuy ở thế giới hiện thực hắn chưa từng giết người, nhưng ở trong thế giới sách, giết người đối với hắn là chuyện thường như cơm bữa. Cho nên sát nhân đối với hắn mà nói, không chút áp lực.

“Vậy thì giết lão đi.”

Nói xong, Sở Thần Tà liền lấy ra kiếm, một kiếm kết liễu Khúc Hàn Hải, sau đó phóng hỏa hủy thi diệt tích.

Thấy hắn đã xử lý xong thi thể, Thượng Quan Huyền Ý đứng dậy, ngáp một cái mới nói: “Không còn việc gì khác, ta về phòng nghỉ ngơi đây, có việc thì gọi điện cho ta.”

“Được, đêm nay đa tạ ngươi.” Sở Thần Tà chân thành cảm ơn.

Nếu không có Thượng Quan Huyền Ý ở đây, hắn không thể nào không chút lo lắng mà đi tìm linh hồn của Tiết Tử Kỳ.

Thượng Quan Huyền Ý phất phất tay, bước ra khỏi phòng.

Đóng cửa lại, Sở Thần Tà vừa quay đầu liền thấy mặt sàn trong phòng toàn là dấu chân. Hắn lập tức lấy cây lau nhà dọn dẹp vệ sinh trong phòng sạch sẽ, hắn muốn đợi Tiết Tử Kỳ tỉnh lại sẽ thấy một nơi ở sạch sẽ thoải mái.

Mười phút sau.

Sở Thần Tà ngồi xuống bên giường, lấy ra đạo hoàng phù chứa hồn phách của Tiết Tử Kỳ.

Hắn đánh ra hai đạo pháp quyết vào hoàng phù.

Khắc sau liền thấy hồn phách của Tiết Tử Kỳ từ trong hoàng phù bay ra, sau đó như chịu một lực dẫn dắt nào đó, trực tiếp chui vào trong thân thể Tiết Tử Kỳ.

Cảm giác đau đớn khi hồn phách bị kéo mạnh ra khỏi cơ thể lúc trước vẫn còn mới nguyên trong ký ức của Tiết Tử Kỳ. Hiện tại hồn phách dung hợp, trái lại không đau như vậy. Chỉ qua hai phút, y đã khôi phục ý thức, những ký ức sau khi hồn phách rời khỏi cơ thể cũng dồn dập kéo đến.

Thấy Tiết Tử Kỳ mở mắt, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Sở Thần Tà mới coi như buông xuống, “Tử Kỳ, cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?”

Chạm phải ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn quan tâm của Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ lắc lắc đầu. Y đưa tay sờ lên mặt hắn, chỉ thấy hắn vẻ mặt đầy mệt mỏi, trong mắt vằn tia máu, hốc mắt đen thâm. Tiết Tử Kỳ cảm thấy mắt mình có chút chua xót, lòng cũng có chút đau, nước mắt trong mắt không tự chủ được mà trào ra.

Sở Thần Tà giật mình, vội vàng hỏi: “Sao vậy Tử Kỳ, là chỗ nào không thoải mái sao?” Nói xong, hắn đưa tay nắm lấy cổ tay Tiết Tử Kỳ, định bắt mạch cho y.

“Ta không sao.” Tiết Tử Kỳ ngồi dậy, trực tiếp hôn lên đôi mắt mệt mỏi kia của Sở Thần Tà.

Sở Thần Tà trực tiếp ngây người.

Ngây ngốc gọi một tiếng: “Tử Kỳ.”

Hôn xong đôi mắt Sở Thần Tà, Tiết Tử Kỳ liền vội vàng rút lui. Ngước mắt liền thấy Sở Thần Tà đang nhìn chằm chằm mình, mặt y đột nhiên nóng bừng lên.

Thấy gò má đỏ hồng của y, cổ họng Sở Thần Tà chuyển động một cái, “Ta đi tắm.” Quẳng lại câu này, hắn liền đi vào phòng vệ sinh.

Tắm rửa nhanh như chiến đấu, Sở Thần Tà ra ngoài liền leo lên giường của Tiết Tử Kỳ. Một tay ôm y vào lòng, cảm giác mất mà tìm lại được khiến trái tim bất an của Sở Thần Tà cuối cùng cũng vững vàng.

Hai người ôm chặt lấy nhau, không nói thêm lời nào nữa.

Sáng sớm hôm sau.

Sau khi dùng xong bữa sáng, Sở Thần Tà lần nữa kiểm tra thân thể cho Giản phu nhân. Qua hai ngày, khí sắc của Giản phu nhân rõ ràng đã tốt hơn nhiều.

Thấy Sở Thần Tà kiểm tra xong, Giản Hoành Phú vội hỏi: “Sở đại sư, thân thể thê tử ta thế nào rồi?”

“Sát khí trong cơ thể Sở phu nhân đã được thanh trừ toàn bộ, ngài có thể đưa bà ấy đến bệnh viện làm kiểm tra toàn diện một lần. Ở đây có năm viên đan dược, mỗi ngày để Giản phu nhân dùng một viên, có trợ giúp bà ấy khôi phục.” Nói đoạn, Sở Thần Tà lấy ra một bình sứ đưa cho Giản Hoành Phú.

“Tốt, đa tạ Sở đại sư.” Giản Hoành Phú vội vàng duỗi hai tay tiếp lấy bình sứ, cẩn thận đặt lên chiếc bàn bên cạnh.

“Đúng rồi Giản tiên sinh, chúng ta dự định hôm nay rời đi.”

“Không ở lại chơi thêm vài ngày sao?” Trong lòng Giản Hoành Phú không muốn hai người đi, có hai người ở đây, ông cảm thấy biệt thự rất an toàn.

“Không đâu.”

Trong lòng Sở Thần Tà hiện tại đều là về căn đại biệt thự kia.

Môi trường ở đây tuy tốt, nhưng lại không phải nhà của bọn họ.

Thấy Sở Thần Tà ý đã quyết, Giản Hoành Phú không miễn cưỡng nữa, do dự một hồi, ông mới mở lời: “Không biết Sở đại sư có thể tính ra nữ nhi của ta hiện giờ đang ở nơi nào không?”

“Xác định rồi chứ?” Sở Thần Tà hỏi tự nhiên là việc Giản Hoành Phú xác định nam nhi của ông ta không phải nam nhi của ông ta.

Giản Hoành Phú gật đầu: “Ân, xác định rồi.”

“Đưa sinh thần bát tự của nữ nhi ngài cho ta.”

Đã có chuẩn bị từ trước, Giản Hoành Phú lập tức từ trong túi áo lấy ra một tờ giấy đưa cho Sở Thần Tà.

“Đợi đấy, lát nữa sẽ cho ngài đáp án.” Tiếp lấy tờ giấy, Sở Thần Tà quẳng lại một câu liền ra khỏi phòng.

Đợi khi hắn trở lại tầng ba, Tiết Tử Kỳ đã thu xếp xong hành lý của bọn họ.

“Vất vả cho ngươi rồi.” Nói đoạn, Sở Thần Tà hôn lên chân mày Tiết Tử Kỳ.

Tiết Tử Kỳ lắc đầu, chỉ là thu dọn quần áo các thứ, sao lại vất vả chứ. Hơn nữa, khi làm những việc này, y chỉ thấy ngọt ngào.

“Chuyện của Giản tiên sinh giải quyết xong chưa?”

“Còn thiếu một chút, ngươi đợi ta một lát.” Nói đoạn, Sở Thần Tà đi tới cạnh bàn ngồi xuống, lấy ra tờ giấy Giản Hoành Phú đưa cho hắn.

“Được.”

Dùng mười phút, Sở Thần Tà liền tính ra vị trí đại khái hiện tại của nữ nhi Giản Hoành Phú. Tuy nhiên hắn không xuống lầu nói cho Giản Hoành Phú ngay, mà lại đợi thêm hai mươi phút nữa mới xuống.

Phu thê Giản Hoành Phú đang ngồi trong phòng đứng ngồi không yên.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Giản Hoành Phú lập tức mở cửa, mời Sở Thần Tà vào phòng.

Sở Thần Tà đi thẳng vào vấn đề nói: “Giản tiên sinh, vị trí đại khái của nữ nhi ngài hiện tại chính là chỗ này.” Nói xong, hắn đưa cho Giản Hoành Phú một tờ giấy, bên trên là một địa chỉ.

“Đa tạ Sở đại sư, trong thẻ này có năm trăm vạn, là một chút tâm ý của phu thê chúng ta.” Sợ Sở Thần Tà không nhận, Giản Hoành Phú vội vàng nói thêm: “Ngài yên tâm, sau này làm việc thiện, ta sẽ không quên ghi thêm tên của hai vị vào.”

Sở Thần Tà tự nhiên sẽ không chê tiền.

Sau đó, hai người ngồi lên chiếc xe do Giản Hoành Phú sắp xếp, rời khỏi thôn Lao Động.

Thật ra Sở Thần Tà luôn lo lắng việc mình giết Khúc Hàn Hải bị người ta phát hiện, ngay lúc hắn đang tâm thần bất định, điện thoại vang lên.

Lấy điện thoại ra nhìn, là Thượng Quan Huyền Ý gửi cho hắn.

Sáu giờ sáng Thượng Quan Huyền Ý đã rời khỏi biệt thự, hắn tới đây ngoài mặt là tham gia chương trình, thực chất là vì bọn họ mà đến. Hiện tại chuyện của bọn họ đều đã giải quyết xong, Thượng Quan Huyền Ý tự nhiên sẽ không ở lại đây nữa.

Trên điện thoại hiển thị một địa chỉ trang web.

Sở Thần Tà nhấn vào trang web, theo các bước đăng ký bên trên, xin một tài khoản của riêng mình.

Đợi khi đăng nhập vào, hắn mới biết đây là một trang web treo thưởng.

Treo thưởng đều là một số nhân sĩ đặc thù.

Người xếp hạng thứ nhất trên bảng treo thưởng hách nhiên chính là Khúc Hàn Hải.

Số tiền treo thưởng cao tới hai mươi ức đô la Mỹ.

Sở Thần Tà có chút mông lung.

Khúc Hàn Hải không phải là nhân vật kiểu Thái Sơn Bắc Đẩu của Hoa quốc sao?

Sao lại bị treo thưởng?

Mang theo hiếu kỳ, hắn nhấn vào tên của Khúc Hàn Hải.

Lập tức nhảy ra một trang web mới, bên trong toàn bộ là thông tin cá nhân của Khúc Hàn Hải, cùng với phần lớn kinh lịch của lão.

Hóa ra Khúc Hàn Hải là người R quốc, những năm lão ở Hoa quốc này, bề ngoài là đang giúp Hoa quốc làm việc, nhưng thực tế ngầm lại luôn phá hoại khí vận của Hoa quốc.