← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 191: Thiên Tiểu Vũ chết

22 min read 02.09.2026

Hắn đầy mặt ý cười, rõ ràng là đang rất cao hứng.

Vươn tay nhéo nhéo mặt y, Sở Thần Tà lại dời tầm mắt đặt lên người nữ tử đang nằm trên mặt đất.

Tiết Tử Kỳ lập tức điều khiển Hổ Địa Đằng lôi Thiên Uyển Như vào trong sơn động, y không muốn để Sở Thần Tà đi bế bất kỳ kẻ nào khác ngoại trừ mình.

Nghe thấy tiếng bước chân, Thiên Tiểu Vũ ngẩng đầu lên, liền thấy một nam tử tướng mạo anh tuấn cùng một song nhi diện mạo tuấn tú kẻ trước người sau bước vào.

Sau phút giây kinh diễm ban đầu, trong mắt nàng tràn ngập vẻ kinh hoàng.

Kẻ mà lúc trước bọn họ nói muốn giết, nhất định là hai người này.

Vừa rồi nàng kích hoạt truyền tống phù, mắt thấy sắp sửa được truyền tống đi, lại đột nhiên xuất hiện một sợi dây leo cướp lấy truyền tống phù trong tay nàng, ném sang một bên.

Bản thân nàng cũng bị dây leo trói lại.

Bởi vì Thiên Tiểu Vũ trước đó vẫn luôn nhắm mắt, cho nên nàng hoàn toàn không biết trong sơn động còn có một gốc yêu thực tồn tại. Mà gốc yêu thực kia vẫn luôn giám thị nhất cử nhất động của nàng.

Sở Thần Tà cùng Tiết Tử Kỳ vừa vào sơn động, liền thấy một kẻ bị trói như đòn bánh tét.

“A! Thế mà lại bị trói lại rồi.” Tiết Tử Kỳ kinh ngạc thốt lên.

Có phải bọn họ đã bỏ lỡ vở kịch hay nào rồi không?

“Kẻ không thành thật, chắc chắn phải bị trói lại.”

Đối với việc này Sở Thần Tà trái lại chẳng chút ngạc nhiên. Phải biết rằng kẻ dưới đất kia nãy giờ vẫn luôn giả vờ hôn mê. Thấy bọn họ đi ra ngoài, chắc chắn sẽ tìm cách tự cứu mình.

Hắn và Tiết Tử Kỳ đã cướp sạch đồ của nàng ta, tự nhiên không thể lưu lại mầm họa.

Thân gia của nàng ta phong hậu như vậy, cộng thêm đồ vật trong không gian giới chỉ giá trị không nhỏ, lại còn có không ít thứ kỳ quái, đủ để chứng minh địa vị của nàng ta ở Vân Trung Hải không hề thấp.

Loại người này, nếu bọn họ thả hổ về rừng, vậy thì tiếp theo đây bọn họ sẽ gặp phải phiền phức vô tận. Hắn vốn không thích phiền phức.

“Giờ xử lý kẻ này thế nào?” Tiết Tử Kỳ chỉ vào Thiên Tiểu Vũ hỏi.

Dưới ánh mắt cầu khẩn của Thiên Tiểu Vũ, Sở Thần Tà nhạt nhẽo thốt ra hai chữ: “Giết đi.”

Mặc dù hắn rất muốn biết công dụng của những thứ trong không gian giới chỉ kia, nhưng bọn họ còn phải ra ngoài chiến đấu, để lại một nhân tố không ổn định, hắn không quá yên tâm.

Giết là cách tốt nhất.

Còn về những thứ kỳ quái kia, chỉ đành chờ sau này có cơ hội mới tìm hiểu sau.

“Ư ư ư!” Thiên Tiểu Vũ không ngừng lắc đầu.

Nước mắt trong hốc mắt tuôn rơi lả chả. Dù khi nàng giết kẻ khác vô cùng dứt khoát nhanh nhẹn, nhưng đến lượt bản thân sắp bị giết, nàng lại sợ hãi không thôi.

“Hình như nàng ta có lời muốn nói.” Tiết Tử Kỳ nói rồi liền để Hổ Địa Đằng lấy đoạn dây leo đang bịt miệng nàng ta ra.

Cuối cùng cũng có thể nói chuyện, Thiên Tiểu Vũ vội vàng kêu lên: “Ta chính là truyền nhân đích truyền của Thiên Nguyệt Lê thuộc Huyền Nguyệt Thần Giáo, các ngươi không thể giết ta.”

“Nhưng ngươi đến từ Vân Trung Hải.”

Nghe thấy lời Sở Thần Tà, Thiên Tiểu Vũ trợn trừng mắt không dám tin. Kẻ biết nàng đến từ Vân Trung Hải chỉ có một người.

Nghĩ đến đây, nàng hỏi: “Các ngươi có quan hệ gì với Thiên Mộc Tuyết?”

Nếu không phải người đặc biệt tín nhiệm, Thiên Mộc Tuyết nhất định sẽ không tiết lộ thân phận của nàng cho đối phương. Nếu để người khác biết đồ đệ của Thiên Nguyệt Lê đến từ Vân Trung Hải, vậy thân phận của Thiên Nguyệt Lê chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, kéo theo đám người Thiên Mộc Tuyết cũng sẽ bị nghi là người của Vân Trung Hải.

Mà hai người trước mặt nàng chưa từng gặp bao giờ. Chẳng lẽ là tình nhân của Thiên Mộc Tuyết ở bên ngoài?

Không ngờ con tiện nhân Thiên Mộc Tuyết kia lại được lòng đàn ông đến thế. Trước có Minh Không tiền bối, giờ lại có nam tử anh tuấn trước mắt này. Trong mắt Thiên Tiểu Vũ tràn ngập sự ghen tị.

Nghe lời nàng nói, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ liếc nhau một cái. Xem ra thân phận của nàng ta hẳn là đã bị phát hiện. Mà nàng ta sở dĩ xuất hiện ở đây, chắc là đang bị Thiên Mộc Tuyết truy sát.

Nàng ta lại xui xẻo đến mức bị truyền tống ngay vào sơn động bọn họ đang tạm trú. Nếu truyền tống đến nơi khác, có lẽ nàng ta còn có một tia cơ hội sống sót. Đáng tiếc… không có “nếu như”.

Biết nàng ta đang bị Thiên Mộc Tuyết truy sát, Sở Thần Tà cũng chẳng khách khí nữa. Trong tay lập tức ngưng tụ ra phong nhận.

Nhìn thấy phong nhận đang xoay tròn trên tay Sở Thần Tà, Thiên Tiểu Vũ trực giác cảm thấy đòn tấn công đó khắc sau sẽ bay thẳng về phía mình.

“Không, đừng giết ta. Nếu các ngươi dám giết ta, gia gia ta nhất định sẽ không tha cho các ngươi.”

“Gia gia ngươi rất lợi hại sao?”

Trong lúc hỏi, phong nhận trên tay Sở Thần Tà từ từ bay về phía Thiên Tiểu Vũ.

“Gia gia ta là người lợi hại nhất Vân Thừa giới, sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ thống nhất Vân Thừa giới.”

Nhắc đến gia gia mình, Thiên Tiểu Vũ đầy mặt tự tin. Nhưng nhìn thấy phong nhận đang áp sát, nàng lại cuống quýt khôn cùng.

“Thống nhất Vân Thừa giới! Ngươi thật đúng là dám nói càn.” Sở Thần Tà khinh bỉ cười lạnh.

Thấy phong nhận đã sát sạt, Thiên Tiểu Vũ dường như đã cảm nhận được hơi thở của cái chết đang từng bước tiến lại gần.

Nàng liên tục lắc đầu: “Không, đừng giết ta. Chỉ cần các ngươi không giết ta, ta có thể bảo gia gia ban cho các ngươi công pháp tu luyện thượng thừa.”

“Công pháp tu luyện thượng thừa sao?”

Sở Thần Tà nhướng mày, tốc độ phong nhận lại chậm đi không ít, nhưng vẫn không dừng lại.

“Phải, trong tay gia gia ta có công pháp đến từ vị diện cao cấp. Chỉ cần tu luyện loại công pháp đó, ở Vân Thừa giới này sẽ là tồn tại vô địch.”

“Nếu công pháp đó lợi hại như vậy, tại sao ngươi không tu luyện?” Tiết Tử Kỳ hỏi.

Cúi đầu xuống, Thiên Tiểu Vũ thẹn thùng nói: “Ta vốn là Thánh nữ của Vân Trung Hải, phải giữ gìn thân thể xử nữ, không thích hợp tu luyện loại công pháp đó.”

Tiết Tử Kỳ: “…”

Thất lễ rồi. Y không nên hỏi thì hơn.

“Nói như vậy, những người khác ở Vân Trung Hải đều tu luyện loại công pháp đó sao.” Sở Thần Tà lạnh giọng cười.

Thấy biểu tình này của Sở Thần Tà, Thiên Tiểu Vũ vội vàng nói: “Công pháp bọn họ tu luyện là do gia gia ta đã sửa đổi qua, công pháp chính tông chỉ có gia gia ta mới có.”

Hai chữ “chính tông” được nàng nhấn giọng cực nặng. Rõ ràng là muốn nhắc nhở hai người Sở Thần Tà, cho dù bọn họ có bắt được những người khác của Vân Trung Hải thì cũng không lấy được công pháp tu luyện chính tông.

“Giờ giấc không còn sớm nữa.”

Sở Thần Tà đột nhiên thốt ra một câu râu ông nọ chắp cằm bà kia.

Ngay lúc Thiên Tiểu Vũ còn đang suy nghĩ xem giờ giấc gì không còn sớm, thì phong nhận trước mặt nàng bỗng nhiên biến mất.

Khắc sau nàng liền cảm thấy cổ đau nhói, cả người rơi vào bóng tối vĩnh hằng.

Sở Thần Tà phóng ra dị hỏa hủy thi diệt tích. Để Thiên Uyển Như lại trong sơn động, hai người liền hướng về phía Hạ Tùng Trạch biến mất mà đuổi theo.

Chưa kịp lại gần, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đã nghe thấy tiếng trêu chọc của mấy gã nam tử. Thanh âm kia khiến người ta nổi da gà, nội dung đàm thoại cũng đặc biệt bỉ ổi.

“Đám người nơi lục địa này ai nấy đều da dẻ mịn màng.”
“Hắc hắc, hơn nữa mùi vị của bọn chúng cũng rất tốt.”
“…”

Khi hai người Sở Thần Tà vòng qua mấy cây đại thụ, liền thấy được mấy kẻ vừa lên tiếng. Thấy Hạ Tùng Trạch đang nửa nằm trên đất, bị hai kẻ ép tới mức từng bước lùi về phía sau. Cả hai đều thở phào nhẹ nhõm. May mà bọn họ không đến muộn.

Nghe thấy tiếng bước chân, Đới Hàm Thâm và Đới Hàm Lệ quay đầu lại, khi nhìn rõ tướng mạo của Sở Thần Tà, cả hai đều co rụt đồng tử. Trận chiến mười ngày trước, bọn họ đứng từ xa đã nhìn thấy rất rõ ràng, người trước mắt đã là một Linh Hoàng.

Hai kẻ lập tức cảnh giác lên.

Đới Hàm Thâm quay sang nhìn về phía một cái cây bên cạnh, lớn tiếng nói: “Lý tiền bối, người mà lúc trước chúng ta nói với ngài, hắn tự mình dẫn xác tới rồi.”

Trên cây đại thụ có một nam tử mặc y phục màu tím đậm, hắn đang nằm trên một cành cây, nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghe thấy lời Đới Hàm Thâm, nam tử lập tức mở mắt, nghiêng đầu nhìn về phía hai người Sở Thần Tà.

Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đồng thời ngẩng đầu nhìn nam tử trên cây. Nếu không phải đối phương lên tiếng, bọn họ cũng không phát hiện ra nơi này thế mà còn ẩn giấu một người.

Lý Thiên Hoa khi nhìn thấy hai người Sở Thần Tà, trong mắt xẹt qua một tia tinh quang. Sau đó trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một sợi dây leo. Một đầu dây leo treo trên cành cây, hắn một tay nắm dây leo, tung người nhảy về phía trước, mượn sức mạnh của dây leo, vững vàng đáp xuống mặt đất.

Thấy đối phương thế mà cũng giống mình, có một gốc khế ước yêu thực, đôi mắt Tiết Tử Kỳ phát sáng. Y đây là gặp được đối thủ rồi.

“Thần Tà, cứ để ta đi hội ngộ hắn trước.”

“Ngươi tự mình cẩn thận một chút.” Sở Thần Tà không quên dặn dò.

Tu vi của nam tử đối diện cũng vừa mới đột phá Linh Hoàng, giống với tu vi của Tiết Tử Kỳ, hơn nữa cả hai đều có khế ước yêu thực. Tuy nhiên, loại yêu thực như Hổ Địa Đằng, Sở Thần Tà tin rằng thế gian này chỉ xuất hiện duy nhất một gốc. Nếu Hổ Địa Đằng ngay cả khế ước thực của kẻ đối diện cũng không đấu lại, thì nó có thể nghỉ hưu được rồi.

“Ân.” Tiết Tử Kỳ tiến lên hai bước, tâm niệm vừa động, trong tay hiện ra một thanh kiếm. Sau khi truyền linh lực vào kiếm, một kiếm vung về phía Lý Thiên Hoa.

Thấy Tiết Tử Kỳ ra tay, khóe miệng Lý Thiên Hoa nhếch lên một nụ cười tà ác: “Thật thú vị!”

Hắn ném sợi dây leo trong tay xuống đất, dây leo đón gió mà lớn. Sợi dây leo vừa rồi còn xanh mướt, lúc này đã biến thành màu tím đậm, đến cả lá cũng là màu tím.

Mắt thấy từng đạo kiếm quang do linh lực ngưng tụ sắp đâm trúng Lý Thiên Hoa, một sợi dây leo đột nhiên vươn ra trước mặt hắn, chặn đứng những thanh kiếm đang bay tới.

“Bành bành bành…”

Khắc sau, liền thấy đòn tấn công của Tiết Tử Kỳ trực tiếp bị dây leo quất văng sang một bên, lần lượt tiêu tán giữa trời đất. Dây leo bảo vệ Lý Thiên Hoa kín kẽ không một kẽ hở. Hắn khoanh tay trước ngực, nhàn nhã như một kẻ đang xem kịch.

“Lý tiền bối thật lợi hại.”

Nhìn thấy cảnh này, trong mắt Đới Hàm Thâm đầy vẻ hâm mộ. Đáng tiếc hắn là Kim hệ linh mạch, không thể khế ước yêu thực.

“Quả thực rất lợi hại.” Đới Hàm Lệ phụ họa.

Hạ Tùng Trạch vừa bò dậy từ dưới đất thấy cảnh này, trong mắt không khỏi lộ ra một tia lo âu. Theo hiểu biết của hắn, Luyện đan sư tuy cũng có chiến lực, nhưng so với các Linh tu khác thì yếu hơn nhiều. Hơn nữa kẻ của Vân Trung Hải kia còn có một gốc khế ước yêu thực, yêu thực đó vừa phóng ra đã mang theo một mùi máu tanh tưởi khiến người ta buồn nôn. Xem chừng vô cùng tà môn.

Liếc thấy biểu tình trên mặt Hạ Tùng Trạch, Đới Hàm Thâm khẽ “chậc” một tiếng: “Bọn chúng không phải tới để cứu ngươi đấy chứ?”

Hạ Tùng Trạch mím môi, không đáp lời. Lúc trước khi hắn đưa không gian giới chỉ cho hai người, đã thấy hai người do dự, rõ ràng là không muốn giúp hắn. Hiện tại hai người xuất hiện ở đây, hắn cũng chẳng dám đa tình mà nghĩ rằng họ tới để cứu mình.

Thấy đòn tấn công của mình bị yêu thực của đối phương đỡ lấy, Tiết Tử Kỳ hoàn toàn không bị đả kích, y giơ kiếm trong tay, từng nhát từng nhát vung xuống. Thực tế là ngay khi nhìn thấy yêu thực của đối phương, Hổ Địa Đằng đã gào thét đòi ăn thịt gốc yêu thực kia. Nhưng Tiết Tử Kỳ còn muốn củng cố tu vi, tự nhiên không muốn kết thúc trận đấu nhanh như vậy, cho nên chưa thả Hổ Địa Đằng ra.

Sở Thần Tà thì đi về phía Hạ Tùng Trạch. Thấy hắn đi tới, Đới Hàm Thâm và Đới Hàm Lệ đang xem kịch vui vẻ liền không giữ được bình tĩnh nữa. Bọn chúng từng bước lùi về phía sau.

“Ngươi, ngươi đừng qua đây.” Giọng nói của Đới Hàm Thâm đều đang run rẩy.

“Các ngươi hình như rất sợ ta?” Sở Thần Tà có chút buồn bực. Hắn còn chưa ra tay, đối phương đã sợ đến mức này. Chẳng lẽ đối phương có thể nhìn thấu tu vi của hắn.

Cũng không đúng. Gia gia nhà mình chẳng phải đã nói, kẻ có tu vi chưa đạt tới Linh Tông thì không ai nhìn thấu được tu vi của hắn sao?

Đới Hàm Thâm và Đới Hàm Lệ chỉ muốn trợn trắng mắt. Trong lòng thầm nhủ: Có thể không sợ sao? Ngươi là một Linh Hoàng, bọn chúng mới chỉ là Linh Vương, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Đột nhiên, Sở Thần Tà nghĩ đến lời kẻ đối diện đã nói khi vừa gặp mặt. Xem ra đối phương hẳn là đã từng thấy hắn. Chỉ là hắn ở ngoài sáng, đối phương ở trong tối, nên hắn không phát hiện ra.

Xem ra, cho dù hắn và Tiết Tử Kỳ không tới đây, ước chừng sau khi bọn chúng giải quyết xong Hạ Tùng Trạch cũng sẽ đi tìm bọn hắn gây phiền phức. Đúng như lời Qua Tu Trúc đã nói, thấy người của Vân Trung Hải là phải giết, nếu không đối phương đối phó không được mình, sẽ gọi những kẻ khác tới đối phó mình.