← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 192: Thế Tại Tất Đắc

23 min read 02.09.2026

Từng đạo phong nhận tập kích về phía hai người.

Nhìn thấy phong nhận bằng không xuất hiện, trong mắt Đới Hàm Thâm cùng Đới Hàm Lệ tràn đầy kinh ngạc.

Bởi vì ngày đó đứng cách khá xa, bọn hắn tịnh không nhìn thấy phong nhận do Sở Thần Tà phát ra, chỉ thấy hắn đã dùng hỏa diễm.

Cho nên, bọn hắn cho rằng Sở Thần Tà là một linh tu sở hữu hỏa hệ linh mạch. Nhưng hiện tại hắn lại ngưng tụ ra phong nhận, vậy chẳng phải là nói hắn có hai cái linh mạch sao?

Người sở hữu hai cái linh mạch, vạn người không có một.

Bao nhiêu năm qua, bọn hắn chưa từng nghe nói qua ai có thể sở hữu hai cái linh mạch.

Nhưng cố tình trước mặt lại có một vị.

Lại còn là người sống sờ sờ.

Điều này khiến bọn hắn làm sao có thể không kinh ngạc cho được.

“Ngươi… ngươi…” Đới Hàm Lệ đột nhiên lắp bắp không nói được một câu hoàn chỉnh.

Với tu vi của Sở Thần Tà, công kích do hắn phát ra thì huynh đệ Đới Hàm Thâm tự nhiên là chống đỡ không nổi.

Cảm giác được nguy hiểm cận kề, con xà trên cổ tay Đới Hàm Lệ bất an vặn vẹo. Nó thò đầu rắn ra, phun ra tín tử (lưỡi rắn), lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Thần Tà.

Dường như khắc sau liền muốn nhào tới cắn hắn một cái.

“Phập phập…” Phong nhận trực tiếp đâm vào thân thể Đới Hàm Thâm và Đới Hàm Lệ.

Hai người thẳng đơ ngã ngửa trên mặt đất.

Miệng phun tiên huyết.

Những nơi bị phong nhận đâm trúng trên người cũng đang chảy máu ròng ròng.

Mà con xà trên cổ tay Đới Hàm Lệ cảm nhận được kình phong kéo đến, “vèo” một cái liền lao ra ngoài.

Nào ngờ nó vừa mới tránh được phong nhận tập kích, còn chưa kịp rơi xuống đất đã bị Hạ Tùng Trạch nhanh tay lẹ mắt bóp chặt bảy tấc.

Đới Hàm Thâm ngã trên mặt đất, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Sở Thần Tà, trong mắt tràn đầy phẫn hận.

Trong lòng hắn tràn ngập sự không cam lòng.

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì mà vận khí của người này lại tốt như vậy?

Dựa vào cái gì mà người này vừa tiến vào bí cảnh đã có được cơ duyên?

Mà bọn hắn tìm kiếm suốt hai tháng trời, cái gì cơ duyên cũng không đạt được.

Hắn vốn là kẻ tự tư (ích kỉ chỉ nghĩ đến bản thân), nhất tâm nghĩ đều là cho chính mình.

Mà Đới Hàm Lệ lại lộ ra một tia cười khổ. Đối phương sở hữu hai cái linh mạch, từ khi sinh ra đã định trước là bất đồng với bọn hắn, cũng khó trách vận khí của đối phương tốt đến vậy.

Người sở hữu hai cái linh mạch, chính là sủng nhi của thượng thiên.

Trước khi đến Thanh Thương bí cảnh, hắn chí khí bừng bừng, cho rằng tới bí cảnh, hắn định sẽ là đám người đột phá Linh Hoàng sớm nhất.

Mà người Vân Trung Hải bọn hắn, khẳng định sẽ trấn áp người trên đại lục đến mức đầu cũng không ngẩng lên được.

Nhưng giờ nhìn lại, hết thảy chỉ là một trận hư không.

Hắn có dự cảm, có người này tại đây, kế hoạch của Vân Trung Hải bọn hắn định sẵn là không thể thực hiện được.

Đáng tiếc!

Hắn đã cảm nhận được sự trôi đi của sinh mệnh.

Dẫu cho hắn đã biết, cũng vô năng vi lực.

Bởi vì hắn của hiện tại đã không thể đem tin tức này chuyển cáo cho những người khác.

Nghĩ đoạn, hắn đặt ánh mắt lên người Lý Thiên Hoa cách đó không xa. Hy vọng hắn ta có thể phát hiện Sở Thần Tà sở hữu hai cái linh mạch, đồng thời đem tin tức này truyền ra ngoài.

“Lý… tiền…” Gian nan nói ra hai chữ, Đới Hàm Lệ liền lãnh hộp cơm (hết vai aka ngủm).

Những lời hắn muốn nói, vĩnh viễn cũng sẽ không có người biết được.

Hai người một xà cứ như vậy mà bị giết một cách dễ dàng.

Thu hồi không gian giới chỉ của hai người, Sở Thần Tà liền quay đầu nhìn về phía Tiết Tử Kỳ đang chiến đấu ở bên kia.

Cùng bậc tu vi, quả nhiên là một khối đá mài đao rất tốt. Tốc độ phát ra công kích của Tiết Tử Kỳ hiện tại, rõ ràng nhanh hơn lúc mới bắt đầu không ít.

Lý Thiên Hoa nào biết Tiết Tử Kỳ đang lấy hắn ta để củng cố tu vi.

Lúc này hắn ta đang dương dương tự đắc.

Bởi vì theo hắn ta thấy, bất luận Tiết Tử Kỳ phát ra bao nhiêu công kích cũng không thương tổn được hắn ta.

Mà hắn ta chỉ cần ở một bên xem kịch là được.

Đối với cái chết của huynh đệ Đới Hàm Lệ, hắn ta biểu hiện ra vẻ không thèm để ý. Chỉ vì hắn ta cảm thấy hai phế vật kia, chết thì cũng chết thôi!

Ngay sau đó, hắn ta đặt ánh mắt lên người Sở Thần Tà, trước đó Đới Hàm Thâm đã từng nói với hắn ta về tu vi của Sở Thần Tà.

Hiện tại thấy khí tức của đối phương trầm ổn.

Cảnh giới rõ ràng đã củng cố.

Nếu như đem tu vi của người này toàn bộ hấp thu luyện hóa, nghĩ lại hắn ta định có thể đột phá Tam Tinh Linh Hoàng.

Huống hồ đối phương trông cũng không tệ.

Nghĩ đến đây, hắn ta không nhịn được mà liếm liếm môi.

Ánh mắt trần trụi lại mang theo tính xâm lược khiến chân mày Sở Thần Tà không khỏi nhíu lại, quay đầu nhìn về phía chủ nhân của tầm mắt.

Thấy nhãn châu của đối phương hầu như muốn dính chặt trên người mình, hắn đột nhiên muốn móc đôi mắt kia xuống.

Trong não nghĩ như vậy, trên tay hắn đã sớm ngưng tụ ra phong nhận.

Hành động nhanh hơn não.

“Đi!” Sở Thần Tà đưa tay đẩy về phía trước, từng đạo phong nhận tập kích về phía Lý Thiên Hoa.

Thấy phong nhận lao tới, Lý Thiên Hoa nheo mắt lại.

Lập tức có mấy sợi đằng man chắn trước mặt hắn ta.

Phía bên kia.

Tiết Tử Kỳ đang phát ra công kích thấy Sở Thần Tà ra tay, không rõ vì sao hắn lại đột nhiên ra tay.

Nhưng Tiết Tử Kỳ biết, hiện tại nếu không phóng Hổ Địa Đằng ra, ước chừng một lát nữa khế ước yêu thực của Lý Thiên Hoa sẽ bị Sở Thần Tà dùng một mồi lửa thiêu rụi.

Được Tiết Tử Kỳ gật đầu đồng ý, Hổ Địa Đằng rời khỏi cổ chân y, lập tức di chuyển về phía gốc yêu thực màu tím cách đó không xa.

Gốc đằng man màu tím kia chẳng qua là một gốc yêu thực đê cấp (cấp thấp), sự trưởng thành có hạn, nhưng đối với Hổ Địa Đằng hiện tại mà nói lại là vật đại bổ.

Lý Thiên Hoa đang dùng đằng man ngăn cản công kích hoàn toàn không biết, khế ước yêu thực của hắn ta sắp sửa không giữ được nữa rồi.

Tử sắc yêu thực linh trí chưa mở.

Nó chỉ có ý thức chiến đấu.

Những sinh mệnh thể xuất hiện trong phạm vi công kích của nó đều sẽ bị nó coi là thức ăn.

Cho nên khi tử sắc đằng man cảm giác được sự tồn tại của Hổ Địa Đằng, theo bản năng liền vươn đằng man ra muốn quấn quanh Hổ Địa Đằng.

Hổ Địa Đằng cũng không phản kháng, mặc cho tử sắc đằng man kéo nó tới vị trí bộ rễ.

Đợi đến được bộ rễ của tử sắc yêu thực, Hổ Địa Đằng trực tiếp biến lớn. Sau đó đem toàn bộ tử sắc đằng man bao bọc lấy, rễ con cắm sâu vào bộ rễ của đối phương.

Nơi đó chính là chỗ tọa lạc của yêu hạch.

Do tu vi của Sở Thần Tà cao hơn tu vi của Lý Thiên Hoa, chỉ dựa vào tử sắc đằng man căn bản không thể chống đỡ được phong nhận, Lý Thiên Hoa không thể không rút kiếm ra chống đỡ những phong nhận bị lọt lưới.

Vốn dĩ hắn ta cho rằng bắt lấy Sở Thần Tà là việc dễ như trở bàn tay, nghĩ bụng mình có khế ước yêu thực, đến lúc đó chỉ cần để yêu thực dùng đằng man trói đối phương lại là xong.

Nào ngờ, chỉ riêng công kích do đối phương phát ra đã khiến hắn ta khó lòng chống đỡ, càng đừng nói đến việc để yêu thực đi trói người.

“Keng keng!” Lý Thiên Hoa huy kiếm đỡ lấy phong nhận bay về phía mi tâm của mình, đột nhiên những đằng man chắn trước mặt hắn ta toàn bộ biến mất không thấy đâu nữa.

“Phập phập phập!” Mấy đạo phong nhận trực tiếp đâm vào lồng ngực hắn ta.

Sự biến hóa đột ngột khiến Lý Thiên Hoa hoàn toàn không kịp phản ứng.

Nhưng hắn ta căn bản không có thời gian để kiểm tra khế ước yêu thực của mình, bởi vì phong nhận do người đối diện phát ra chưa từng dừng lại bao giờ.

Hắn ta chỉ có thể máy móc huy động thanh kiếm trong tay.

Nhưng không có đằng man kiềm chế, một mình hắn ta căn bản không đối phó nổi nhiều phong nhận đến vậy.

“Phập phập…” Lại có mấy đạo phong nhận đâm vào thân thể hắn ta.

Nhìn thấy thảm trạng của Lý Thiên Hoa, Tiết Tử Kỳ suy đoán, tên này phỏng chừng là có chỗ nào đắc tội Sở Thần Tà rồi, bằng không sẽ không bị ngược thê thảm đến thế.

Bởi vì phong nhận của Sở Thần Tà chỉ nhập nhục ba phân, căn bản sẽ không lấy mạng của Lý Thiên Hoa.

Nhưng lại có thể khiến hắn ta cảm nhận được cái đau bị đâm khắp nơi trên người, cuối cùng kết cục của hắn ta không ngoài dự đoán sẽ là chảy cạn tiên huyết mà vong.

Hết thảy chuyện này nhìn có vẻ dài dòng, thực tế từ lúc Sở Thần Tà ra tay đến giờ trôi qua chưa tới hai phút.

Lý Thiên Hoa lúc này đã trở thành một huyết nhân.

Toàn thân hắn ta đều đã bị phong nhận đâm trúng.

Những phong nhận đó được Sở Thần Tà khống chế rất tốt, không có một chỗ nào đâm trúng yếu hại của Lý Thiên Hoa.

Khắc này trong lòng Lý Thiên Hoa lại không còn một tia ý nghĩ dơ bẩn nào nữa. Ý nghĩ duy nhất của hắn ta là làm sao mới có thể rời đi?

Còn không rời đi, hôm nay hắn ta rất có khả năng sẽ phải ngã xuống tại đây.

Rõ ràng mọi người đều là vừa mới đột phá Linh Hoàng, vậy mà đối phương rõ ràng mạnh hơn hắn ta rất nhiều.

“Keng keng keng!”

Lý Thiên Hoa vừa huy kiếm, vừa lùi lại.

Ngay vừa rồi, khế ước giữa hắn ta và tử sắc yêu thực đột nhiên đứt đoạn, hiện tại hắn ta đã không còn cảm ứng được sự tồn tại của tử sắc yêu thực nữa.

Hiện tại giữ mạng là quan trọng nhất.

Khế ước yêu thực gì gì đó, sau này có thể khế ước lại.

Nhìn ra hắn ta muốn rời đi, Sở Thần Tà khống chế phong nhận, đâm hướng về đôi chân của hắn ta.

Sau đó trực tiếp phế đi đan điền và linh mạch của hắn ta.

Làm vậy tự nhiên là để phòng hờ hắn ta tự bạo.

Lý Thiên Hoa chỉ cảm thấy đôi chân đột nhiên truyền đến cơn đau nhức nhối, tiếp đó là hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngồi bệt xuống đất.

Không đợi hắn ta thở dốc một hơi.

Khắc sau, hắn ta liền cảm thấy bụng truyền đến cơn đau thấu xương.

Theo bản năng đưa tay bịt lấy phần bụng, hắn ta muốn ấn chặt dòng tiên huyết đang phun trào ra ngoài.

“Không không không!” Tay hắn ta đều đang run rẩy.

Bởi vì hiện tại hắn ta đã không còn cảm nhận được một tia linh lực nào nữa.

Đan điền và linh mạch của hắn ta đã bị phế rồi!

Ngẩng đầu lên, đôi mắt vằn tia thù hận, gắt gao nhìn chằm chằm người đã phế bỏ mình.

Hiện tại hắn ta không còn cảm thấy đối phương diện mạo dễ nhìn nữa, chỉ thấy đối phương mặt mày xấu xí, khiến hắn ta chỉ muốn rạch nát mặt đối phương, đâm mù đôi mắt đối phương, rồi phân thây làm tám mảnh.

Từng bước từng bước tiến lại gần Lý Thiên Hoa, Sở Thần Tà cao cao tại thượng nhìn xuống hắn ta. “Hừ, ngươi có biết kết cục hiện tại của ngươi là vì sao không?”

Răng Lý Thiên Hoa nghiến chặt kêu “kèn kẹt”.

“Bởi vì ta ghét ánh mắt ngươi nhìn ta lúc nãy, cho nên…” Lạnh lùng cười một tiếng, phong nhận trên tay Sở Thần Tà xoay tròn bay về phía Lý Thiên Hoa.

Trong ánh mắt kinh hoàng của Lý Thiên Hoa, phong nhận bay vào đôi mắt hắn ta.

“A a a…” Lý Thiên Hoa bịt lấy đôi mắt, đau đớn lăn lộn trên mặt đất.

Tiết Tử Kỳ nhìn thấy cảnh này, mí mắt không nhịn được mà giật giật. Chỉ nhìn thôi y cũng cảm thấy mắt mình đang đau nhói.

Cho nên, tên này nhất định là đã đắc tội Sở Thần Tà.

“Ồn ào!” Nói đoạn, Sở Thần Tà trực tiếp kết liễu Lý Thiên Hoa.

Phía bên kia Hổ Địa Đằng đã giải quyết xong tử sắc đằng man, rất biết nhìn sắc mặt mà lấy không gian giới chỉ của Lý Thiên Hoa xuống, rồi dâng đến trước mặt Sở Thần Tà.

Khắc này Sở Thần Tà trong lòng Hổ Địa Đằng chính là một ma vương khát máu, là tồn tại hoàn toàn không thể đắc tội.

Chỉ có thể lấy lòng.

Đưa tay nhận lấy không gian giới chỉ, Sở Thần Tà tịnh không lập tức kiểm tra mà thu lại.

Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Hạ Tùng Trạch.

Bị Sở Thần Tà nhìn, Hạ Tùng Trạch cảm thấy áp lực khá lớn.

Trước đó hắn cảm thấy hai người Sở Thần Tà là người của Luyện Đan Sư Công Hội, cộng thêm ngoại biểu của bọn họ thoạt nhìn ôn văn nhĩ nhã (lịch sự nhã nhặn), một thân chính khí.

Không ngờ hai người giết người lại không chút nương tay, thủ đoạn còn vô cùng huyết tanh. Nhìn mà hắn cũng có chút kinh tâm động phách.

Hiện tại hắn hoài nghi hai người khả năng không phải là người của Luyện Đan Sư Công Hội.

“Đa tạ hai vị công tử nghĩa khí ra tay.” Hắn chỉ có thể kiên trì, dày mặt nói.

Liếc nhìn hắn một cái, Sở Thần Tà mở miệng nói: “Chúng ta cũng không phải chuyên môn đến cứu ngươi.”

Nói xong, hắn liền dắt tay Tiết Tử Kỳ đi về hướng sơn động.

Hạ Tùng Trạch vội vàng đi theo sau lưng hai người.

Tiếp tục nói: “Ta biết, dù sao vì có các người, hiện tại ta đã được cứu. Các người chính là ân nhân cứu mạng của Hạ Tùng Trạch ta, chỉ cần có chỗ nào cần đến ta, cứ việc mở miệng.”

“Để sau đi!”

Bóng dáng ba người dần dần biến mất trong rừng cây.

Hỏa Diễm Sơn.

Không thể giết được Thiên Tiểu Vũ, trong lòng Thiên Mộc Tuyết rất là phẫn nộ.

Nhưng cũng vô năng vi lực.

Chỉ có thể đợi lần tới khi gặp phải Thiên Tiểu Vũ thì mới ra tay tiếp.

Lần sau nhất định sẽ không để ả chạy thoát nữa.

Trở lại sơn động, Thiên Mộc Tuyết thấy nam tử bị nhào ngã lúc trước vẫn nằm trên mặt đất bất động như cũ.

Lông mày nàng chỉ khẽ nhíu lại một chút.

Đoạn tiến lên phía trước, kiểm tra thương thế của đối phương.

Nhìn thấy sau lưng nam tử bởi vì vụ nổ của hai người kia mà bị nổ đến máu thịt mơ hồ.

Nhẹ nhàng xé mở y phục của hắn, lấy ra đan dược, bóp nát rồi giúp hắn rắc lên vết thương.

Nghĩ lại lúc nãy nếu không phải đối phương nhào tới cứu nàng, ước chừng người bị thương sẽ là nàng rồi.

Sau khi xử lý xong vết thương cho nam tử, Thiên Mộc Tuyết lại đút cho hắn uống đan dược chữa thương.

Làm xong những việc này, Thiên Mộc Tuyết đặt lại hai bình đan dược, liền đi ra ngoài sơn động.

Khi tiếng bước chân của Thiên Mộc Tuyết biến mất trong sơn động, nam tử đang nằm sấp trên mặt đất lập tức ngồi dậy.

Hắn đưa tay lấy bình sứ dưới đất, trong mắt đúng là vẻ thế tại tất đắc. (nhứt định phải có)