← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 298: Mau đánh một trận

23 min read 28.08.2026

 

Bốn người Phong Minh cứ ngỡ ba nhóm người kia sẽ đợi đến khi trời tối lúc hạ trại nghỉ ngơi mới nhảy ra cướp bóc.

Nào ngờ bọn chúng lại nóng lòng như vậy, mới chỉ là buổi chiều, toán cướp lao tới từ phía trước đã không hề dừng lại mà xông thẳng về hướng của bọn Phong Minh.

Cùng lúc đó, một nhóm người ở phía sau cũng tăng tốc đuổi theo.

Quả nhiên là muốn tiền hậu giáp kích, hai nhóm người này nếu không phải cùng một giuộc thì cũng là đã cấu kết với nhau từ sớm.

Chẳng mấy chốc, nhóm bốn người Phong Minh đã bị hai nhóm người trước sau chặn đứng ở ngay giữa một lối đi trên con đường núi.

Hai bên là những ngọn núi cao chót vót, ngoại trừ việc bay lên trời thoát ra ngoài, bằng không sẽ không còn đường lui.

Bị người ta chặn đứng ngay đầu mũi, bốn người Phong Minh không một ai lộ ra thần sắc nôn nóng hay hoảng loạn. Phong Minh thậm chí còn khá hứng thú đánh giá hai nhóm người này.

Toán cướp phía trước mặt mũi hung ác, nhìn qua là biết loại thường xuyên liếm máu trên lưỡi đao, làm không ít phi vụ giết người cướp của.

Nhóm phía sau tuy có phần nho nhã lịch sự hơn, nhưng vẻ tham lam trong ánh mắt của tên cầm đầu thì không cách nào giấu giếm được.

“Các ngươi muốn làm gì?” Phong Minh ngay cả ngựa cũng không thèm xuống, cứ thế ngồi trên lưng ngựa nhìn hai nhóm người trước sau mà hỏi.

“Nhóc con,” Tên cầm đầu bên toán cướp lên tiếng hung tợn, “Giao hết nhẫn trữ vật của các ngươi ra đây, lão tử có thể cân nhắc tha cho các ngươi một con đường sống.”

“Ồ, ta sợ quá đi cơ,” Miệng thì nói sợ hãi, nhưng Thu Dịch chẳng nhìn ra trên mặt hắn lộ ra một tia sợ sệt nào, “Vậy các ngươi và mấy vị đại ca phía sau có cần thương lượng trước một chút không, nhẫn trữ vật của chúng ta rốt cuộc là giao cho các ngươi hay giao cho các vị đại ca phía sau đây?”

Thu Dịch buồn cười, cái tên Phong Minh này vẫn còn thảnh thơi trêu chọc đám cướp, đây là muốn kích động bọn chúng nội chiến trước sao?

Toán cướp phía trước: “Mẹ kiếp nó chứ, ở đâu ra lắm lời vô ích thế! Không biết điều thì ngay cả mạng cũng đừng hòng giữ lại! Anh em đâu, xông lên!”

Những tu giả thấy tiền nổi lòng tham ở phía sau: “Đợi giết chết các ngươi xong, chúng ta tự đi lấy nhẫn trữ vật.”

Phong Minh cũng tức giận mắng: “Mẹ kiếp các ngươi chứ, tiểu gia bảo các ngươi thương lượng một chút cũng không được sao? Đã không nể mặt tiểu gia như vậy thì tiểu gia sẽ khiến cho các ngươi phải ăn không tiêu, ôm hận mà đi!”

Hóa ra là vì hai bên không xảy ra nội chiến nên Phong Minh mới tức giận nha. Thu Dịch lúc này mới phản ứng kịp cái logic bên trong, Phong Minh thật là cạn lời.

Vốn dĩ Phong Minh còn có ý định muốn đùa giỡn hai nhóm người này một chút, nhưng không ngờ đối phương lại lao thẳng tới muốn lấy mạng của họ, vậy thì còn khách khí với đám cướp này làm gì nữa.

Xem bộ dạng ra tay lão luyện thế này, không biết đã có bao nhiêu tu giả bỏ mạng trong tay bọn chúng rồi.

Kẻ giết người thì người cũng giết lại. Thật là xin lỗi, ngày hôm nay bọn chúng đụng phải tấm sắt cứng rồi.

“Thu Dịch, chúng ta mỗi người một bên, giải quyết nhanh gọn lẹ đi.”

“Được, ngươi phía trước, ta phía sau.”

Hai người còn phân công hợp tác rõ ràng, lập tức từ trên lưng ngựa nhún người nhảy vọt ra, phân biệt lao thẳng về phía cao thủ Nguyên Đan cảnh trong hai nhóm người mà ra tay.

Thu Dịch tuy là người có lòng dạ nhân từ, lương thiện, nhưng lần này cũng không hề khách khí, ra tay vô cùng độc lạt hung hãn, không hề lưu lại bao nhiêu đường lui.

Thu Dịch lao thẳng về phía tên cao thủ Nguyên Đan cảnh kia. Tên Nguyên Đan cảnh đó chẳng những không lùi mà còn chủ động nghênh đón, thậm chí còn hô lên một tiếng “đến rất tốt”. Theo góc nhìn của hắn, trước tiên bắt sống lấy một người thì những kẻ còn lại sẽ dễ đối phó hơn nhiều.

Tên này sử dụng đao, Thu Dịch dùng một cây trường tiên. Trường tiên sau khi được rót đầy nguyên lực liền trở nên linh hoạt và kiên cố hơn hẳn, quất thẳng về phía đầu của tên kia.

Tên đó vung đao chém tới, tưởng rằng có thể dễ dàng chém đứt cây trường tiên này thành hai đoạn. Ngờ đâu trên roi truyền tới một lực đạo hung mãnh quất mạnh một cái, thanh đao suýt chút nữa đã tuột khỏi tay không nói.

Trường tiên cũng không hề dừng lại thế công, tiếp tục lao thẳng về phía đầu của hắn.

“Không ổn—” Tu giả này cuối cùng cũng ý thức được có điều bất thường. Đây đâu phải là tu giả Nguyên Dịch cảnh, lực đạo còn lớn hơn cả hắn, rõ ràng chính là một cao thủ Nguyên Đan cảnh, hơn nữa còn là Nguyên Đan cảnh mạnh hơn cả hắn.

Chỉ là lời của hắn còn chưa kịp nói xong, cái đầu đã bị trường tiên quất bay ra ngoài. Tu giả này ở trên không trung vẫn còn nhìn thấy biểu cảm kinh hãi của những người bên phe mình ở phía dưới, sau đó liền hoàn toàn mất đi tri giác.

Cái đầu vừa tiếp đất kéo theo một làn bụi xám, những tu giả còn lại mới kinh hãi thét lên. Một đám người vốn đang đắc ý chuẩn bị chia chác chiến lợi phẩm, nay kinh hãi đến mức quay người bỏ chạy trối chết, hiện trường rơi vào cảnh hỗn loạn tột cùng.

Thu Dịch lấy mạng tên cao thủ Nguyên Đan cảnh sơ kỳ kia xong cũng không hề dừng lại công kích trong tay, mỗi roi quất bay một tên, đánh văng tất cả những kẻ đang cưỡi ngựa ra ngoài, ném sang một bên xếp thành một bức tường người, rồi cứ thế đứng canh ở bên cạnh, chờ xem khi nào Phong Minh bên kia mới giải quyết xong.

Thu Dịch tuy mới chỉ thăng cấp lên Nguyên Đan cảnh hậu kỳ, cũng không giỏi chiến đấu, nhưng thực lực rốt cuộc vẫn cao hơn Nguyên Đan cảnh sơ kỳ tới hai tiểu giai, đối phó với tên này quả là dễ như trở bàn tay.

Tên Nguyên Đan cảnh trung kỳ ở phía đối diện, Phong Minh đối phó thì hơi tốn chút phiền phức hơn một chút, nhưng Phong Minh rõ ràng đã chủ động lựa chọn tên này trước, Thu Dịch đành phải lui lại chọn mục tiêu thứ hai.

Nhưng y không cho rằng Phong Minh sẽ không giải quyết nổi tên cướp đó.

Tên thủ lĩnh toán cướp thấy Phong Minh lao tới nộp mạng, đương nhiên sẽ không khách khí rồi. Hắn sử dụng song đao, hắn là một Nguyên Đan cảnh trung kỳ mà lại không đối phó nổi một tên Phong Minh mới vừa thăng cấp lên Nguyên Đan cảnh sao?

Bản thân hắn tuy không ở trong Tuyền Xuyên thành, nhưng tự phụ rằng mình hiểu rất rõ tình hình của bốn người này. Loại công tử đại thiếu gia này nhìn qua là biết lực chiến đấu sẽ chẳng cao đến mức nào.

Thế nhưng khi thanh kiếm trong tay Phong Minh va chạm với thanh đao trong tay hắn, một luồng lực lượng khổng lồ ập tới, trên mặt tên thủ lĩnh toán cướp cũng lộ ra vẻ kinh hãi. Đây đâu phải là lực đạo của Nguyên Đan cảnh sơ kỳ!

Nghĩ tới bốn người này ở Tuyền Xuyên thành đã ngâm suối nước nóng Chích Dương, lại ngâm thêm dược tuyền rèn luyện thể chất, xem ra đúng là không hề ngâm uổng phí.

“Nhóc con, tưởng ngâm vài lần suối nước nóng là có thể làm đối thủ của lão tử rồi sao? Lão tử ghét nhất loại đại thiếu gia các ngươi.”

“Nói nhảm quá nhiều!” Phong Minh vừa nói vừa tung ra một cú cước quất mạnh tới, tên cướp đang buông lời hung hăng liền bị hắn một cước đá văng ra ngoài, rồi lại cầm kiếm trong tay tiếp tục truy đuổi sát nút.

Ngay đúng lúc này, cái đầu của tên cao thủ Nguyên Đan cảnh sơ kỳ ở phía đối diện bắn vọt ra ngoài, không chỉ có Phong Minh nhìn thấy mà đám cướp cũng nhìn thấy. Bọn chúng làm sao có thể giữ nổi bình tĩnh được nữa, rõ ràng trong đội ngũ đối phương còn giấu một cao thủ Nguyên Đan cảnh khác!

“Đại ca, mau giải quyết thằng nhóc đó đi!”

Tên thủ lĩnh toán cướp cảm giác xương cốt trên người mình sắp bị một cước của Phong Minh đá gãy tới nơi, sắc mặt đại biến. Lại xuất hiện thêm một Nguyên Đan cảnh nữa, vậy còn hai người còn lại thì sao?

Tin tức mà đồng bọn cung cấp cho bọn họ có sai sót, đáng chết thật!

Tên thủ lĩnh toán cướp quay người tiếp tục lao về phía Phong Minh tấn công, ý nghĩ trong đầu là phải lấy tốc độ nhanh nhất để bắt sống Phong Minh. Giả sử bốn người này đều là Nguyên Đan cảnh thì có Phong Minh trong tay, hắn có lẽ còn có thể nhặt lại một cái mạng mà chạy trốn.

Lúc này thứ hắn nghĩ tới là làm sao để bảo toàn tính mạng của mình, chứ đâu còn là giết người cướp của nữa.

Hai người cứ thế ở trên không trung đánh nhau binh binh bang bang. Tên thủ lĩnh toán cướp đã dốc hết toàn lực, lúc này làm sao dám giữ lại chút sức lực nào nữa.

Nhưng hắn không biết rằng, Phong Minh mới chỉ ở Nguyên Đan cảnh sơ kỳ, thực ra chỉ đang dùng chính nguyên lực của bản thân để chiến đấu với đối phương.

Vừa mới thăng cấp, hắn đang rất cần một cao thủ Nguyên Đan cảnh để cùng mình đấu luyện, giúp bản thân thích nghi với sức mạnh mới tăng trưởng.

Bằng không thì chỉ cần một cái chạm mặt, hắn đã có thể dùng hồn kích kỹ để miểu sát đối phương rồi.

Có thể nói, lúc này đám cướp đến rất đúng lúc, đặc biệt đối phương lại là Nguyên Đan cảnh trung kỳ, khiến Phong Minh càng không cần phải áp chế bản thân.

Nguyên lực trong đan điền cuồn cuộn tuôn ra, Phong Minh càng đánh càng hưng phấn, tên thủ lĩnh toán cướp ngược lại càng đánh sắc mặt càng trở nên khó coi. Cứ ngỡ một Nguyên Đan cảnh sơ kỳ sẽ rất dễ đối phó, nào ngờ loại đại thiếu gia này lại không phải là bình hoa trưng cho đẹp, mà là một thiên tài có thể vượt cấp khiêu chiến.

Tên thủ lĩnh toán cướp hối hận rồi, không nên nổi lòng tham đi cướp nhóm người này, ước chừng không có một ai là thực lực yếu kém cả.

Hắn làm sao mà không nhìn ra được, Phong Minh rõ ràng là đang lấy hắn ra để mài giũa thực lực của bản thân. Nguyên lực của đối phương vô cùng hùng hậu, vậy mà không hề yếu hơn một Nguyên Đan cảnh trung kỳ như hắn một chút nào, càng đánh càng hăng, càng công kích càng thêm sắc bén.

Cuối cùng Phong Minh vung một kiếm chém xuống, thanh đao trong tay tên thủ lĩnh toán cướp vậy mà bị chém đứt làm đôi. Kiếm thế tiếp tục lao về phía trước, tên thủ lĩnh toán cướp vội vàng né tránh, tuy nhiên vẫn bị Phong Minh một kiếm chém đứt một cánh tay, thét lên thảm thiết.

“Tha mạng! Xin thiếu gia tha cho ta một mạng, ta nguyện ý bán mạng cho thiếu gia!”

Phong Minh cầm kiếm bước đến trước mặt hắn, thanh kiếm trong tay không chút lưu tình mà vung lên. Ngay sau đó, cái đầu của tên thủ lĩnh toán cướp này cũng bay ra ngoài.

“Bây giờ mới đến cầu tình? Muộn rồi! Ai biết được bây giờ tha cho ngươi thì sau này có bị cắn ngược lại một cái hay không.”

Không chỉ có thế, Phong Minh còn một cước đá văng cái xác mất đầu mất tay vào giữa đám cướp còn lại, đè ngã vài tên.

Có kẻ quỳ gối cầu xin tha thứ, có kẻ quay người bỏ chạy. Đến cả lão đại còn bị giải quyết rồi, lần này bọn chúng rõ ràng đã vấp phải một cú ngã đau đớn, tính toán sai thực lực của đối thủ. Lúc này không chạy thì còn đợi đến khi nào.

Bạch Kiều Mặc đưa tay hướng xuống đất chộp một cái, bắt lấy một nắm đá vụn, rồi hướng về phía trước ném đá ra. Đá vụn bắn đi, đám cướp liền theo tiếng mà ngã gục.

Cứ như vậy mà làm, không một tên cướp nào có thể trốn thoát khỏi con đường núi này, những kẻ còn lại đều sợ hãi đến mức nhũn chân nằm liệt trên mặt đất.

Có lẽ cả bốn người họ đều là cao thủ Nguyên Đan cảnh, bọn chúng vậy mà lại nghĩ không thông đi cướp bốn tên Nguyên Đan cảnh, đây đúng là tự tìm đường chết.

Phong Minh tiến lên phía trước, mỗi một kiếm thu hoạch một mạng người, bất chấp đối phương cầu xin thế nào.

Trên mặt nở nụ cười, nhưng động tác trong tay lại không một chút lưu tình, giống như một đao phủ vô tình. Còn về những kẻ bị đá vụn của Bạch Kiều Mặc ném trúng lưng thì hết thảy đều đã tắt thở, đỡ tốn công Phong Minh phải tự tay giải quyết.

Hai người phối hợp vô cùng ăn ý nhuần nhuyễn. Kỷ Viễn nhìn thấy mà trong lòng có phần líu lưỡi. Trước đây hoàn toàn không nhìn ra Phong Minh lại có tính cách như vậy, có thể vừa cười vừa giết người.

Đương nhiên hắn không cho rằng những kẻ này không đáng chết. So với nhóm người phía sau, đám cướp này trên tay không biết đã nhuốm bao nhiêu mạng người rồi. Bọn chúng không chết thì sẽ còn có tu giả bỏ mạng trong tay bọn chúng.

Chỉ là có chút không thích ứng được với bộ mặt này mà Phong Minh lộ ra mà thôi.

Nhưng tính cách như vậy khi làm bạn đồng hành thì lại càng khiến người ta thêm phần yên tâm.

Thu Dịch nhìn thấy cũng có chút xoắn xuýt, Phong Minh giải quyết quá mức dứt khoát rồi.

Bên phía Phong Minh đã giải quyết xong, Thu Dịch lên tiếng hỏi: “Còn bên phía của ta thì sao?”

Động tác của Phong Minh cũng làm cho đám tu giả đi cướp bên này sợ đến mức đái ra quần, từng đứa một khóc lóc thảm thiết hướng về phía Thu Dịch cầu xin tha thứ, nhìn cái người này có vẻ hiền lành nhân từ hơn cái tên sát thần Phong Minh kia một chút.

Phong Minh tay cầm kiếm bước tới, đám tu giả này lại càng hoảng sợ ôm tụm lại một chỗ, tưởng rằng tiếp theo Phong Minh cũng sẽ mỗi đứa một kiếm giải quyết sạch sành sanh bọn họ. Thực sự có mùi tanh tưởi toát ra, đúng nghĩa đen của từ sợ đến phát tè.

Phong Minh và Thu Dịch đều chán ghét vô cùng. Mặc dù sự tàn nhẫn khi giết người vừa rồi của Phong Minh làm cho Thu Dịch có chút rợn tóc gáy, nhưng y tuyệt đối không nghĩ Phong Minh là một kẻ giết người như ngoé, giết cũng chỉ là những kẻ đáng chết mà thôi.

Phong Minh đứng ở một bên, không tiến lên phía trước nữa, nói: “Bảo bọn chúng lột hết tài vật và khí cụ trữ vật trên người vứt ra đây. Đúng rồi, lột sạch quần áo trên người ra luôn, chỉ chừa lại đúng một chiếc quần lót, tự mình nghĩ cách mà chạy về. Sau khi về nhà nếu có ai hỏi đến thì đều phải thành thật trả lời cho ta, bằng không nếu để tiểu gia ta biết được, ta sẽ phải quay lại thu lấy mạng chó của các ngươi đấy.”

Đây là bỏ tiền mua mạng, nhưng ai bảo bọn chúng lại nổi lên ý định đi cướp bóc trước làm chi, điều này cũng đúng theo ý nguyện của Thu Dịch.