Chương 299: Kim Minh Các lấp lánh ánh vàng
Phải nói rằng, sau khi được chứng kiến thủ đoạn của Phong Minh, lời đe dọa của hắn tỏ ra vô cùng hiệu quả. Từng kẻ một đều ngoan ngoãn giao ra nhẫn trữ vật rồi thoát y sạch sẽ.
Chỉ đến khi được Phong Minh gật đầu cho phép, đám người đang ở trần trùng trục kia mới dám vắt chân lên cổ mà chạy thoát thân.
Tuy của cải mất sạch, nhưng ít ra họ vẫn giữ được cái mạng nhỏ, bằng không đã kết thúc thảm hại như những kẻ khác, đầu một nơi thân một nẻo.
Thế là vào buổi chiều hôm đó, trên quan lộ xuất hiện một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ: Một đám tu giả cởi trần chạy thục mạng, cứ như thể phía sau có mãnh thú ăn thịt người đang đuổi theo, ngay cả khi trời sập tối cũng không dám dừng chân.
Tất nhiên, dù có dốc sức cuồng bôn, bọn họ cũng không thể vào thành trước khi cổng thành đóng cửa.
Chính vì vậy, vào sáng hôm sau khi cổng Tuyền Xuyên thành mở ra, những tu giả chuẩn bị xuất thành liền bắt gặp một đám người đang vòng tay ôm ngực, dáng vẻ vô cùng khó coi đứng ở bên ngoài.
Có người thậm chí còn nhận ra vài gương mặt quen thuộc trong số đó, lập tức ơi ới gọi bằng hữu đến vây xem.
Trước cảnh tượng kỳ quặc này, lẽ tự nhiên là có người hiếu kỳ hỏi han xem có chuyện gì xảy ra, sao đến một mảnh vải che thân cũng không có thế kia.
Đám tu giả này vốn muốn giấu nhẹm đi, nhưng vừa nghĩ đến lời răn đe của kẻ giết người không chớp mắt như Phong Minh, bọn họ rùng mình một cái, đành phải thật thà khai ra chân tướng. Lời vừa nói ra lập tức khiến đám đông xôn xao.
“Thì ra là kéo nhau đi cướp cạn, kết quả cướp không thành lại bị người ta lột sạch phơi áo? Ha ha, đáng đời lắm, đối phó với hạng người này phải như thế mới đúng!”
“Ta thấy người ta vẫn còn nương tay đấy chứ, hảo ý chừa lại cho tụi nó cái quần, ha ha.”
“Vương Ma Tử, bao năm qua ngươi không lo tu tỉnh, chỉ toàn làm ba cái trò lừa gạt tống tiền, lần này vấp phải đá rồi chứ gì? Sao người ta không tiễn ngươi đi luôn cho rảnh nợ mà vẫn để ngươi lành lặn trở về thế này.”
“Triệu Tứ ơi là Triệu Tứ, ta đã bảo sao dạo trước ngươi cứ dò la tin tức của mấy vị tu giả kia, hóa ra là đã sớm nảy lòng tham, nhắm vào nguyên tinh trong túi người ta. Thế nào, lần này đụng phải đá tảng rồi chứ? Gặm không nổi còn bị mẻ cả răng.”
“Cái gì? Ngươi nói thủ cấp của tên khốn Hùng Giác đã bị người ta hái xuống rồi? Tốt! Chém rất tốt! Đúng là trừ hại cho Tuyền Xuyên thành chúng ta!”
Đám người sống sót trở về bị mọi người xúm vào chỉ trích kịch liệt, chẳng một ai thèm tỏ lòng đồng tình. Nhóm tu giả này uất ức vô cùng, bèn đem cả nhóm người còn lại khai ra sạch sẽ, nói bọn họ cũng cùng hội cùng thuyền đi cướp, chỉ có điều chưa kịp ra mặt đã bị dọa cho rụt vòi trốn mất.
Danh tính của những kẻ này vừa được công bố, lại dẫn tới một trận cười nhạo và chửi bới của bàn dân thiên hạ, danh tiếng coi như thối hoắc.
Đồng thời, người trong Tuyền Xuyên thành lại càng cảm thấy bốn vị tu giả kia vô cùng bí ẩn.
Theo lời kể của những kẻ trở về, cả bốn người họ đều là cao thủ Nguyên Đan cảnh, lại còn thuộc hàng chiến lực cực kỳ hung hãn. Tên Hùng Giác kia ở trong tay đối phương ngay cả một chiêu cũng không đỡ nổi, trực tiếp bị sát chiêu kết liễu trong một nốt nhạc.
Vẫn là Trác thiếu và Triệu gia có mắt nhìn người, vừa nhìn đã biết bốn vị kia phi phàm nên mới chủ động kết giao. Đến khi mọi người muốn tìm Trác thiếu thì mới phát hiện hắn cũng đã rời thành đi xa từ lâu.
Có người suy đoán, có lẽ Trác thiếu và Triệu thiếu đã đi cùng đường với bốn vị tu giả bí ẩn kia rồi.
Sóng gió do nhóm bốn người Phong Minh gây ra đã trở thành chủ đề bàn tán xôn xao suốt một thời gian dài tại Tuyền Xuyên thành.
Còn về phần bốn người Phong Minh, sau một phen “cướp ngược” hả hê, họ liền tiếp tục lên đường, không quên mang theo một cái thủ cấp – đó chính là đầu của tên thủ lĩnh băng cướp.
Theo lời khai của những kẻ được thả đi, toán cướp này thuộc về Hắc Phong trại ở địa phương, chuyên sống bằng nghề cướp bóc thương nhân qua đường và các tu giả ra ngoài lịch luyện. Tên tuổi của gã thủ lĩnh vốn đã nằm trong danh sách truy nã của quan phủ từ lâu, nhưng đến nay vẫn chưa thể sa lưới.
Điều này đồng nghĩa với việc cái đầu này vô cùng đáng giá. Bọn họ đã phải chi ra một khoản tiền lớn, loại tiền lẻ này dĩ nhiên không thể bỏ qua, tích tiểu thành đại mà.
Phong Minh mang theo cái đầu này đi thẳng vào Dung thành. Việc đầu tiên sau khi tiến vào Dung thành chính là phi nước kiệu đến phủ thành chủ để giao thủ cấp nhận tiền thưởng.
Vị quản sự phụ trách việc này cũng phải kinh ngạc. Lệnh truy nã Hắc Phong trại đã ban ra từ lâu, nhưng đến nay vẫn chưa có ai lấy được đầu của trại chủ Hắc Phong trại.
Bởi lẽ kẻ này cực kỳ xảo quyệt, lại có kẻ mật báo tin tức cho chúng, cộng thêm thực lực của bản thân gã cũng không hề yếu, thế nên mới ngạo mạn tung hoành cho đến tận ngày nay.
Không phải không có tu giả nghĩ ra kế dụ rắn ra khỏi hang. Trại chủ Hắc Phong trại vốn chỉ thích nhắm vào các thương đội có thực lực yếu kém, thế nên từng có tu giả Nguyên Đan cảnh trà trộn vào thương đội hòng dụ gã lộ diện.
Thế nhưng hoặc là không thể giữ chân được gã, hoặc là tên trại chủ kia căn bản không hề cắn câu.
Giờ đây lại có người xách thủ cấp tới cửa, vị quản sự kiểm tra tới kiểm tra lui mấy lần, xác nhận không có chút giả mạo nào, quả thực chính là bản thân trại chủ Hắc Phong trại.
Hắn không khỏi tò mò, đúng lúc đó cũng có các tu giả khác đang ở đây, ai nấy đều hiếu kỳ vô cùng.
Phong Minh thản nhiên nói: “Ai bảo bọn chúng không có mắt, lại dám nhắm vào chúng ta. Ban đầu chúng ta cũng không biết thân phận của bọn chúng, nhưng mùi máu tanh trên người gã có rửa thế nào cũng không sạch, thế nên dứt khoát ra tay thu phục luôn. Sau đó nghe những kẻ khác khai ra mới biết thân phận của gã, tiện đường nên tới đây nhận thưởng thôi.”
Lời nói nghe thì có vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng vị quản sự cùng các tu giả khác nào dám khinh nhờn bốn người trước mặt. Trại chủ Hắc Phong trại dễ đối phó thế sao? Bằng không gã đã chẳng thể nhảy nhót bên ngoài lâu đến thế.
“Thì ra là bọn chúng không biết điều, tự rước lấy họa khi chọc vào bốn vị anh hùng. Ta đi lấy tiền thưởng ngay đây, bốn vị anh hùng xin chờ cho một lát.” Vị quản sự khách khí vô cùng, các tu giả xung quanh cũng dùng ánh mắt đầy kính nể nhìn về phía bốn người Phong Minh.
Quản sự rời đi một lát rồi quay lại, trao một chiếc túi trữ vật cho Phong Minh. Phong Minh dùng hồn lực quét qua một lượt, lập tức lộ ra vẻ vui mừng.
Xem ra làm thợ săn tiền thưởng cũng kiếm bộn tiền đấy chứ, riêng thủ cấp của trại chủ Hắc Phong trại đã đáng giá năm trăm vạn nguyên tinh rồi.
Quản sự giải thích cho bốn người hiểu vì sao cái đầu này lại có giá cao như thế. Đó là bởi vì có rất nhiều thương hội từng chịu tổn thất nặng nề dưới tay Hắc Phong trại đã liên minh lại để phát lệnh truy nã, tiền thưởng cũng do bọn họ chung tay đóng góp. Số lượng thương hội liên minh này lên tới hơn hai mươi nhà.
Đến lúc này nhóm Phong Minh mới vỡ lẽ. Hơn hai mươi thương hội, chia đều ra mỗi nhà chỉ cần góp hơn hai mươi vạn, hoàn toàn nằm trong khả năng chi trả của bọn họ.
Bốn người Phong Minh hài lòng rời đi, mặc kệ những lời bàn tán xôn xao phía sau. Tin chắc rằng tin tức này sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Dung thành, Tuyền Xuyên thành cùng các thị trấn lân cận, những thương hội góp tiền thưởng cũng sẽ nhận được tin tức đầu tiên, ai nấy đều vui mừng khôn xiết.
Vừa ra khỏi phủ thành chủ, Phong Minh đã hớn hở nói: “Nào, nào, chúng ta chia của thôi.”
Cả bốn người cùng hành động, thế nên tiền thưởng đương nhiên chia đều.
Thu Dịch nhận được một trăm hai mươi lăm vạn phần mình, sướng rơn cả người. Hắn thừa biết nếu dựa vào việc bán đan dược thì bản thân rõ ràng có thể kiếm được nhiều hơn, tích lũy nguyên tinh nhanh hơn, thế nhưng cảm giác thành tựu có được sao sánh bằng khoản tiền thưởng này chứ.
Thu Dịch quyết định sẽ cất kỹ số nguyên tinh này làm kỷ niệm, không nỡ đem tiêu, đây dù sao cũng là khoản tiền thưởng đầu tiên hắn tự tay kiếm được mà.
“Phong Minh, Phong Minh, sau này chúng ta năng tìm thêm mấy tên đại ác nhân mà trị đi. Ta vừa mới thấy trên bảng treo thưởng danh sách dài dằng dặc luôn kìa.”
Kỷ Viễn nghe vậy không nhịn được cười, không ngờ Thu sư đệ lại có hứng thú cao độ đến thế.
Phong Minh cười vỗ vai hắn: “Chuyện này là có thể gặp chứ không thể cầu. Giống như Hắc Phong trại này ít ra còn có sào huyệt cố định, chứ có những kẻ bị truy nã khác, chúng ta phải tự mình tốn công tốn sức đi tìm, ai biết lũ khốn đó trốn ở xó xỉnh nào, như vậy quá lãng phí thời gian.”
Phong Minh lấy một ví dụ điển hình, chính là Cảnh Cửu Lang. Chuyện này Thu Dịch chắc chắn đã từng nghe qua. Quả nhiên vừa nghe Phong Minh nhắc tới, Thu Dịch liền nhớ ra ngay, dù sao sau này Giang tiền bối cũng đã gia nhập Tứ Hồng thư viện, không còn là hạng người vô danh tiểu tốt nữa.
“Ngươi nghĩ xem, Giang trưởng lão đã truy lùng hắn bao nhiêu năm trời, lại còn huy động biết bao mối quan hệ, thế mà tên ác tặc Cảnh Cửu Lang kia vẫn ẩn nấp vô cùng kín kẽ. Nếu không phải Vạn gia phái Cảnh Cửu Lang ra ngoài để đối phó với người của Phong gia chúng ta, thì biết đến bao giờ hắn mới lộ diện? Ngươi thật sự muốn lãng phí thời gian quý báu vào những việc này sao?”
Vụ việc của Giang Tiềm và Cảnh Cửu Lang vừa được nhắc tới, Thu Dịch cũng tự biết mình đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản. Nghề thợ săn tiền thưởng này quả thực không dễ làm chút nào.
Nếu để người ngoài biết được một ngũ phẩm luyện dược sư tiền đồ vô lượng lại bỏ bê chính nghiệp để đi làm thợ săn tiền thưởng, e là họ sẽ hoài nghi nhân sinh mất, làm gì có luyện dược sư nào ngốc nghếch đến thế chứ?
“Dung thành này quả đúng như lời đồn, nhiệt độ bên ngoài thế này chắc cũng phải tầm năm sáu mươi độ rồi.”
Kỷ Viễn nói: “E rằng đây vẫn chưa phải là lúc nóng nhất đâu, tu giả bình thường quả thực rất khó sinh sống lâu dài ở nơi này.”
Cũng may mọi người đều đã là tu giả Nguyên Đan cảnh, có thể đạt tới cảnh giới hàn thử bất xâm, mức nhiệt độ này vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Bốn người tản bộ trên phố. Dung thành tuy có danh tiếng vang dội, nhưng so về độ phồn hoa thì kém xa Tuyền Xuyên thành.
Người đi đường trên phố chẳng mấy ai có dáng vẻ thong dong, đa phần đều rảo bước vội vã.
Tuy nhiên, trên con phố thương mại sầm uất ngay bên ngoài phủ thành chủ, các loại cửa tiệm mọc lên san sát. Đi được một đoạn, nhóm Phong Minh đã nhìn thấy mấy cửa tiệm luyện khí rồi.
Nơi quy tụ của các luyện khí sư thì dĩ nhiên cửa tiệm luyện khí là nhiều nhất. Có những cửa tiệm mang phong cách vô cùng độc đáo, trong đó nổi bật nhất là một cửa tiệm tỏa ánh kim quang lấp lánh, tấm biển hiệu treo trên cửa cũng đề ba chữ mạ vàng chói mắt: Kim Minh Các.
Bốn người nhìn chằm chằm vào cửa tiệm vàng son rực rỡ này, cảm thấy hai mắt gần như bị chọc mù đến nơi.
Phong Minh sờ cằm lẩm bẩm: “Chủ nhân của cửa tiệm này không lẽ chính là Kim gia mà Triệu Dung Côn từng nhắc tới đó chứ? Phong cách này… đúng là quá…”
Hắn nhất thời không biết dùng từ ngữ gì để hình dung về một cửa tiệm có phong cách độc lạ thế này, quá chói mắt, quá rực rỡ.
Phong Minh lập tức kéo Bạch Kiều Mặc lùi xa khỏi Kim Minh Các: “Mau đi thôi, ta tạm thời chưa muốn có bất kỳ giao thiệp nào với cửa tiệm này đâu.”
Kỷ Viễn và Thu Dịch cũng có chút không chịu nổi, vội vã chạy theo Phong Minh, tránh đi một chút cũng không mất mát gì đúng không?
Phong Minh vừa đi vừa nói với Bạch Kiều Mặc: “Rõ ràng gã Triệu Dung Côn kia trông bề ngoài cũng đoan chính lắm mà, gã thật sự là bằng hữu với vị Kim gia thiếu chủ có gu thế này sao? Hay là thẩm mỹ của gã cũng độc lạ không kém?”
Bạch Kiều Mặc phì cười: “Biết đâu gu thẩm mỹ của vị Kim gia thiếu chủ kia lại bình thường hơn thì sao.”
Sau khi bị cửa tiệm của Kim gia làm cho lóa mắt, Phong Minh ngược lại lại nảy sinh chút hứng thú đối với Kim Minh Các này.
Sau khi đã đi xa khỏi Kim Minh Các, bốn người liền bắt đầu nghe ngóng tin tức về cửa tiệm này cũng như về Kim gia. Kết quả dò hỏi được lại khiến họ có phần bất ngờ.
Kim Minh Các nổi tiếng không chỉ bởi phong cách kiến trúc độc nhất vô nhị, mà vị thế của Kim Minh Các tại Dung thành cũng cực kỳ cao.
Kim gia vốn là một gia tộc luyện khí lâu đời, thiếu chủ đời này của Kim gia lại là một thiên tài luyện khí. Tuổi đời tuy chưa lớn nhưng đã có thể rèn đúc ra tứ phẩm linh khí, chính là một tứ phẩm luyện khí sư thực thụ.
Người trong Dung thành ai nấy đều biết Kim gia đã tìm được người kế nghiệp xứng đáng, có Kim gia thiếu chủ ở đây, Kim gia ít nhất vẫn có thể hưng thịnh thêm vài trăm năm nữa.
Sau một vòng dò hỏi, Phong Minh không khỏi cảm thán: “Thật không ngờ được, đúng là nhân bất khả lộ tướng, tiệm bất khả lộ dung mà.”
Kỷ Viễn và Thu Dịch nghe vậy đều bật cười. Nói thật, lần đầu nhìn thấy Kim Minh Các, bọn họ quả thực có chút hoảng hồn.
Cũng may là họ chưa đặt chân vào tiệm, bằng không đã lầm tưởng đây là một gia tộc bỗng chốc giàu xổi chứ chẳng phải một thế gia luyện khí lâu đời.
Phong Minh nhanh chóng tập trung tư tưởng, kéo Thu Dịch đi tìm tiệm đan dược: “Chúng ta mau tìm xem ở đây loại đan dược nào được ưa chuộng nhất, loại nào đang khan hiếm, chúng ta sẽ luyện loại đó.”
Thu Dịch gật đầu đồng tình: “Chắc chắn là đan dược giải hỏa độc sẽ bán chạy nhất rồi.”
Sống lâu trong môi trường khắc nghiệt thế này, đặc biệt là các luyện khí sư quanh năm suốt tháng đối phó với địa hỏa, rất dễ dẫn đến tình trạng hỏa độc xâm nhập cơ thể. Nếu nghiêm trọng có thể ảnh hưởng đến tâm tính, thậm chí khiến tu vi ngưng trệ không thể tiến cảnh.
Đi hết cả con phố này, hai người phát hiện số lượng cửa tiệm bán đan dược thậm chí còn không bằng một góc lẻ của tiệm luyện khí.
Hai người liền vào một tiệm đan dược hỏi thăm vì sao tiệm đan dược ở đây lại thưa thớt đến thế. Chưởng quỹ liền thở dài nói với họ: “Đan dược ở đây đều phải vận chuyển từ bên ngoài vào. Các luyện dược sư xưa nay vốn không ưa thích môi trường nóng bức thế này, chẳng mấy ai chịu nổi mà bám trụ lại thành đâu.”
Ý của lời này chẳng khác nào bảo các luyện dược sư quá mức kiêu kỳ, không chịu nổi gian khổ của Dung thành. Ngặt nỗi một số loại đan dược lại là thứ mà tu giả trong thành cực kỳ cần đến, thế nên giá cả đan dược chuyển vào đây cũng cao hơn hẳn những nơi khác.
Sau khi dò hỏi tin tức từ chưởng quỹ, Phong Minh còn mua thêm hai lọ đan dược bán chạy nhất ở đây đem về để nghiên cứu, tham khảo.
—