Chương 078: Cưỡng từ đoạt lý
Y biết Sở Thần Tà đang lo lắng cho mình, liền gật đầu đáp: “Ta cảm thấy vẫn ổn, nếu thực sự không kiên trì nổi sẽ nói với ngươi.”
“Ừm!”
Mọi người bị nhét một họng cơm chó, đều không thèm nhìn hai người bọn họ nữa.
Nửa canh giờ mới trôi qua một nửa, Sở Thần Tà đã không còn cảm nhận được bất kỳ uy áp nào. Vừa nãy cái lưng y còn hơi khòm, lúc này đã thẳng tắp.
Bên cạnh, Cao Ngạn Lỗ vẫn luôn quan sát mọi người tự nhiên nhìn thấy sự khác thường của Sở Thần Tà.
Hắn khá ngạc nhiên nhướn mày, điều khiến hắn không ngờ tới là trong đám người này, thể năng của Sở Thần Tà là tốt nhất, như vậy xem ra đẳng cấp võ tu cao nhất cũng hẳn là Sở Thần Tà.
Nghĩ tới đây, hắn liền đi về phía Sở Thần Tà.
“Sở Thần Tà.”
Nhìn thấy Cao Ngạn Lỗ đi tới trước mặt mình, trong lòng Sở Thần Tà bỗng dưng có một dự cảm không lành, cứng mặt gọi: “Cao đạo sư.”
Cao Ngạn Lỗ gật đầu: “Đẳng cấp võ tu của ngươi là bao nhiêu?”
“Cái này… có thể không nói không?” Sở Thần Tà quay đầu nhìn quanh bốn phía, y chỉ muốn âm thầm tu luyện, không muốn thu hút sự chú ý của mọi người.
Bài học kiếp trước khiến y hiểu được đạo lý cây cao vượt rừng gió ắt sẽ dập.
Cho nên, ẩn giấu thực lực, giả heo ăn thịt hổ mới là vương đạo.
“Qua đây.” Nhìn ra sự cố kỵ của Sở Thần Tà, Cao Ngạn Lỗ để lại một câu rồi đi về phía trung tâm phòng huấn luyện.
Sở Thần Tà không biết Cao Ngạn Lỗ muốn làm gì, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo.
Nhưng càng đi, Sở Thần Tà phát hiện ra vừa nãy y còn không cảm nhận được uy áp, lúc này lại cảm nhận được rồi. Hơn nữa càng đi về phía trước, cảm giác áp bách mang lại càng mãnh liệt.
Ngẩng đầu liền thấy Cao Ngạn Lỗ đang thong dong tản bộ phía trước, Sở Thần Tà nghiến răng, tiếp tục tiến về phía trước.
Y biết, đây chính là khoảng cách do thực lực mang lại.
Cao Ngạn Lỗ đi phía trước thực ra vẫn luôn đợi Sở Thần Tà gọi hắn lại, chỉ là hắn không ngờ Sở Thần Tà lại có thể nhẫn nhịn như vậy, rõ ràng đã bước đi gian nan nhưng vẫn không hừ một tiếng.
“Khá khen cho thằng nhóc này, được lắm, An Vương gia thực sự rất biết bồi dưỡng nhân tài.” Nói xong, Cao Ngạn Lỗ vỗ một chưởng lên vai Sở Thần Tà.
Sức nặng đột ngột khiến Sở Thần Tà không kịp chuẩn bị suýt chút nữa lảo đảo ngã gục xuống đất, may mà y lùi lại vài bước, uy áp giảm bớt mới không khiến y bị mất mặt.
Y nghi ngờ Cao Ngạn Lỗ là cố ý.
“Cao đạo sư, lần sau ngài muốn ra tay có thể báo trước một tiếng không.”
“Ta ra tay với ngươi khi nào, nhóc con, ngươi đừng có nói bừa.”
Sở Thần Tà cạn lời.
Cú vỗ vừa rồi ra tay nhanh lại nặng, thế mà không gọi là ra tay, chẳng lẽ gọi là chào hỏi?
Thấy Sở Thần Tà bị một câu của mình làm cho cứng họng, Cao Ngạn Lỗ tâm trạng không tệ, tiếp tục nói: “Ba tháng sau, học viện sẽ tổ chức cho tân học viên đi rèn luyện, ta thấy thực lực thằng nhóc ngươi không tệ, lúc đó sẽ do ngươi dẫn đội.”
Đây là một việc khổ sai, y không muốn nhận đâu.
Làm mà chẳng được cảm ơn!
Còn phải quản chuyện sống chết của người khác.
Sống chết của những người đó chẳng liên quan gì tới nửa đồng tiền của y cả.
Đối với một người tự tư tự lợi như y mà nói, quá làm khó y rồi.
Sở Thần Tà vội vàng từ chối: “Cao đạo sư, ngài đề cao ta quá rồi. Thực lực ta có hạn, e rằng không làm tốt việc ngài giao phó. Để không phụ sự ủy thác của ngài, ngài vẫn nên tìm học viên ưu tú khác trong lớp thì hơn.”
“Dẫn đội là có thể cộng điểm, người có điểm số cao có thể vào tầng cao nhất của Tàng Thư Lâu học viện.” Cao Ngạn Lỗ mồi chài.
“Cao đạo sư, mặc dù ta rất khao khát Tàng Thư Lâu học viện, nhưng ta càng sợ phiền phức hơn.”
“Ngươi thực sự muốn từ bỏ cơ hội này sao?”
“Nói thật với ngài vậy, trong lòng ta ngoại trừ người mà ta quan tâm, sống chết của những người khác không liên quan gì đến ta. Cho nên, nhiệm vụ này hoàn toàn không phù hợp với ta.”
Cao Ngạn Lỗ chỉ có thể lắc đầu thở dài: “Đáng tiếc quá!”
Chẳng có gì đáng tiếc cả.
Cũng may, Cao Ngạn Lỗ này không cưỡng từ đoạt lý, nếu không thực sự khó giải quyết.
Sở Thần Tà nhắc nhở: “Thực ra trong lớp vẫn còn rất nhiều người có biểu hiện không tệ, vẫn còn ba tháng nữa, ngài có thể từ đó chọn ra một người biểu hiện xuất sắc.”
Cho nên, ngài đừng có cứ nhìn chăm chằm vào ta mãi thế.
Cao Ngạn Lỗ vuốt râu quai nón, gật đầu nói: “Cũng đúng, vẫn còn ba tháng, lỡ đâu lúc đó ngươi lại nghĩ thông suốt, bằng lòng làm lãnh đội này thì sao!”
Sở Thần Tà: “…”
Đang định quay người rời đi, bỗng nhớ ra điều gì, Cao Ngạn Lỗ quay đầu hỏi: “Buổi chiều ngươi có đăng ký tiết thuật pháp nào khác không?”
“Không có.”
“Không có, vậy thì tốt quá. Buổi chiều ngươi tiếp tục tới đây huấn luyện, người khác nửa canh giờ có thể nghỉ một lần, ngươi ít nhất cần một canh giờ mới được nghỉ một lần.”
Nói xong, Cao Ngạn Lỗ quay người rời đi, không cho Sở Thần Tà cơ hội phản đối.
Sở Thần Tà ở lại tại chỗ vẻ mặt mờ mịt.
Buổi chiều y mặc dù không có tiết thuật pháp, nhưng có việc khác.
Cao Ngạn Lỗ này vừa nãy chính mình còn thấy ông ta người không tệ, không cưỡng từ đoạt lý, nào ngờ, vừa quay đầu ông ta đã bắt đầu cưỡng từ đoạt lý rồi.
Không chịu nổi lời khen ngợi!
Rất nhanh đã tới giờ ăn trưa.
Tất cả học viên võ tu đều không ăn tịch cốc đan, mọi người đều tới nhà ăn dùng bữa. Nhà ăn của học viện chuyên môn chuẩn bị không ít thịt yêu thú bổ sung thể lực cho học viên, hơn nữa còn được ăn thoải mái.
Lấy xong cơm canh, hai người Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ vừa ngồi xuống, lập tức có người đặt khay cơm lên bàn bên cạnh bọn họ.
Thông thường những người không quen biết sẽ không ngồi ăn cùng nhau, nhà ăn của học viện rất lớn nên không lo không có bàn.
Hai người đồng thời ngẩng đầu, nhìn về phía người đặt khay cơm.
“Đại ca, nhị ca!”
Người tới chính là Sở Thần Vũ và Sở Thần Ý.
“Ngũ đệ, ngũ đệ tức.”
“Không ngờ hai đệ lại vào học viện, nhưng ta ở lớp linh tu sao lại không thấy hai đệ?” Sở Thần Ý nghi hoặc hỏi.
Trước đó hắn từng tới lớp linh tu, do đó mới thấy khó hiểu.
“Hai chúng ta tới Võ tu đường sơ cấp.” Sở Thần Tà đáp.
Hơi suy nghĩ một chút, Sở Thần Ý liền biết tại sao hai người Sở Thần Tà lại muốn tới lớp võ tu.
“Ngũ đệ, linh mạch của đệ vẫn chưa hồi phục sao?” Sở Thần Vũ quan tâm hỏi.
Nghĩ tới việc trước đó Hoàng gia gia đột ngột tới An Vương phủ, Sở Thần Tà lựa chọn che giấu chân tướng. Cho nên, y nói: “Tạm thời vẫn chưa nghĩ ra cách nào.”
Trên mặt y lộ ra một biểu cảm đau lòng rất đúng mực.
“Ta sẽ ở bên ngươi.” Tiết Tử Kỳ đột nhiên bồi thêm một câu.
Sở Thần Tà quay sang mỉm cười với cậu.
Thấy vậy, Sở Thần Vũ và Sở Thần Ý không tiếp tục chủ đề này nữa mà chuyển sang chuyện khác.
Sở Thần Vũ: “Đúng rồi ngũ đệ, hai tháng nữa là sinh thần Hoàng gia gia, hai đệ định tặng quà gì?”
Sở Thần Tà: “Tạm thời vẫn chưa nghĩ ra, tới lúc đó xem có gì thích hợp không. Đại ca, nhị ca, hai huynh định tặng quà gì?”
Nhớ lại kiếp trước y tặng là một bức thư họa, còn là do Chung Tu Tề và Tiết Dịch gợi ý.
Lúc đó Hoàng gia gia chỉ khẽ gật đầu.
Y cứ ngỡ là quà mình tặng Hoàng gia gia không thích, mà Tiết Dịch lại an ủi y rằng: Đó là vì có Tử Phong Quả của Sở Thần Hoành tặng ở phía trước, những thứ khác đều chỉ là làm nền thôi.
Không phải Hoàng gia gia không thích món quà của y.
Đối với lời của Tiết Dịch, lúc đó y còn tin là thật.
Bây giờ xem ra, mọi chuyện đều là do Sở Thần Hoành tính kế cả rồi.
“Chúng ta cũng đang đau đầu chuyện quà cáp, cứ ngỡ đệ đã chọn xong rồi, đang định nhờ đệ giúp ra ý tưởng đây.” Sở Thần Ý tiếp lời.
Sở Thần Tà: “Ta cũng đang hoàn toàn bế tắc, nếu đại ca, nhị ca chọn xong rồi nhớ thông báo cho ta một tiếng.”
Sở dĩ bảo bọn họ thông báo là sợ quà bị trùng nhau.
Sở Thần Vũ: “Điều này là đương nhiên.”
Mấy người ăn cơm xong liền cáo từ rời đi.
Sở Thần Tà vẫn đưa Tiết Tử Kỳ tới Đan Dược Các rồi mới đi tới phòng huấn luyện.
Ngày tháng cứ thế trôi qua trong sự bận rộn và sung túc của bọn họ.
Rất nhanh đã trôi qua một tháng.
Trước cửa học viện.
Ba ngày cuối cùng của mỗi tháng là ngày nghỉ của học viện.
Cho nên người rời khỏi học viện rất nhiều, xe ngựa tới đón người xếp thành một con rồng dài trên đường cái bên ngoài.
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ theo dòng người bước ra khỏi học viện, từ xa hai người đã nhìn thấy chiếc xe ngựa dẫn đầu do Kim Giác Mã kéo.
Trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ thong dong bước lên xe ngựa.
Sở Hạo Lôi thấy hai người đã ngồi vững, vung roi ngựa quất lên lưng ngựa, ngay sau đó, Kim Giác Mã phát ra một tiếng hí dài, trực tiếp lao vút đi.
Kim Giác Mã xuyên qua Phong thành náo nhiệt, không đi về hướng An Vương phủ mà chạy thẳng về hướng cổng thành.
Nửa khắc đồng hồ sau.
Kim Giác Mã ra khỏi Phong thành, dừng lại vững vàng ở nơi không xa cổng thành.
Chỉ thấy Sở Hạo Minh đang dắt một con Xích Diễm Mã đợi sẵn ở đó.
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ xuống xe ngựa, trực tiếp cưỡi lên lưng Xích Diễm Mã, sau đó Xích Diễm Mã tung vó phi nước đại rời đi.
Thấy hai người biến thành một chấm đen nhỏ cho đến khi biến mất hoàn toàn, Sở Hạo Minh và Sở Hạo Lôi mới đi vào Phong thành.
Ánh hoàng hôn màu cam đỏ tràn ngập phần lớn bầu trời, những đám mây lửa tầng tầng lớp lớp, đẹp đẽ rực rỡ.
Một con Xích Diễm Mã màu đỏ táo, dưới ánh chiều tà còn sót lại, sải bước nhanh chóng chạy về phía trước.
Tiếng vó ngựa “táp táp táp” vang vọng trên con đường nhỏ tĩnh mịch, trở thành bản nhạc duy nhất.
Thấy trời càng lúc càng tối, Xích Diễm Mã không quản ngại mệt nhọc, vẫn tiếp tục phi nước đại.
Cuối cùng ngay trước khi trời tối hẳn, Xích Diễm Mã đã chạy vào trong một tòa thành nhỏ.
Không lâu sau, Xích Diễm Mã dừng lại trước một quán trọ có tên “Ngoại Lai Khách”.
“Hai vị tiểu công tử là trọ lại, hay là…?”
“Trọ lại.” Sở Thần Tà lười biếng để lại hai chữ.
Trời tối rồi, bọn họ không tới trọ lại, chẳng lẽ tới ăn cơm?
Nhảy xuống lưng ngựa, Sở Thần Tà ném dây cương cho tiểu nhị, liền dẫn Tiết Tử Kỳ đi vào bên trong quán trọ.
“Lấy một căn phòng thượng hạng.” Nói xong, Sở Thần Tà từ trong không gian giới chỉ lấy ra một đồng kim tệ đặt lên quầy.
Thấy kim tệ, chưởng quỹ cười đến híp cả mắt, vui mừng thu lấy kim tệ.
Nhiệt tình nói với hai người: “Phòng Thiên tự số ba vừa khéo đang trống.”
Lập tức có một tiểu nhị rất biết nhìn sắc mặt tiến lên chào đón: “Hai vị khách quan xin mời đi theo ta.”
Nửa đêm, tĩnh lặng không một tiếng động.
Ngay khi phần lớn mọi người đã chìm vào giấc mộng, vẫn có người đang vì sinh kế mà bôn ba lao lực.
Bên ngoài căn phòng Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ cư ngụ, đột nhiên vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Hai người trong bóng tối đồng thời mở mắt, lắng tai nghe một lát rồi lại khép mắt lại.
Dường như bọn họ chẳng phát hiện ra điều gì.
Lúc này, một luồng khói trắng xuyên qua cửa sổ, chậm rãi bay vào trong phòng.
Cảm nhận được trong phòng xuất hiện một mùi lạ, Tiết Tử Kỳ lấy ra một bình đan dược, đổ ra hai viên, hai người mỗi người ăn một viên.
Trong bóng tối, hai người không nói gì, chỉ một động tác đơn giản là gần như biết được ý đồ đối phương muốn diễn đạt.
Ăn đan dược xong, hai người tĩnh lặng chờ đợi.
Lại trôi qua một khắc đồng hồ.
Một tiếng “két” nhẹ vang lên.
Cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra, ở cửa có hai người bịt mặt mặc hắc y, hai người nhẹ chân nhẹ tay đi vào trong phòng, chậm bước đi về phía giường.
Rất nhanh, hai người đi tới cạnh giường.
Một người trong đó vươn tay đẩy đẩy Sở Thần Tà đang ngủ ở phía ngoài giường, kết quả Sở Thần Tà hoàn toàn không có phản ứng.
Người nọ không tin tà lại lắc mạnh Sở Thần Tà thêm mấy cái nữa, phát hiện y vẫn nhắm chặt mắt, không có chút phản ứng nào.
Nếu còn bị người nọ lắc thêm nữa, Sở Thần Tà ước chừng y không ngất cũng bị lắc cho ngất luôn.
Phát hiện hai người Sở Thần Tà thực sự đã ngủ say, hai người đứng cạnh giường lấy ra hai chiếc túi vải thô.
Sau đó hai người trước tiên nhét Sở Thần Tà vào một trong hai chiếc túi vải thô, lại nhét Tiết Tử Kỳ vào chiếc túi vải thô còn lại.
Hai tên hắc y nhân mỗi người vác một chiếc túi vải thô trên vai, liền đi ra ngoài phòng.
Đi tới hậu viện quán trọ, hai người trực tiếp ném chiếc túi vải đựng Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ vào trong một chiếc xe ngựa.
—