Chương 079: Hang hùm miệng rắn
Nguyên nhân tự nhiên là vì địa điểm xe ngựa đi tới.
Đó là một sơn trại, kiếp trước sau khi y tỉnh lại mới phát hiện mình đã tới một nơi xa lạ. Tình cờ y đã tìm được một món bảo vật thuộc tính Phong giúp nâng cao thực lực ở đó. Sau đó y phải nhảy xuống một con sông mới rời khỏi được sơn trại.
Quay về An Vương phủ, y đã đem cuộc gặp gỡ của mình kể lại cho Sở Nghi An. Biết được ngọn ngành sự việc, Sở Nghi An đại nộ, đương lúc đó liền dẫn người đi san bằng cái sơn trại kia.
Do đó y không hề biết đường đi tới sơn trại.
Hiện tại sự việc vẫn chưa xảy ra, y cũng không thể đi hỏi Sở Nghi An xem đường tới sơn trại đi như thế nào được!
Cho nên chỉ có thể dùng cách ngốc nghếch này.
Một đêm nhanh chóng trôi qua.
Lúc chân trời xuất hiện tia sáng trắng, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đã cách quán trọ Ngoại Lai Khách hàng ngàn dặm.
Xe ngựa phi nhanh suốt chặng đường, từ khe hở của tấm rèm bị gió hất lên có thể thấy bên ngoài là vùng hoang vu dã ngoại. Đáng tiếc, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đều bị nhét trong túi vải thô, căn bản không nhìn thấy tình cảnh bên ngoài. Cho nên hiện tại bọn họ đã tới đâu, hai người hoàn toàn không biết.
Trên con đường nhỏ, chỉ có tiếng “ầm ầm” của xe ngựa lăn bánh và tiếng “táp táp” của vó ngựa phi nước đại.
Một khắc đồng hồ sau.
Xe ngựa đang dần giảm tốc độ, Sở Thần Tà nằm trong xe ngựa có thể cảm nhận rõ ràng hiện tại bọn họ đang đi lên núi.
Vị trí của sơn trại, chắc hẳn chính là nằm trong ngọn núi mà bọn họ đang đi này.
Lúc này, Tiết Tử Kỳ cũng mở mắt ra, nhưng cậu bị nhét trong túi vải thô, cho nên chỉ có thể thông qua khe hở của túi vải, lờ mờ nhìn thấy phần nóc của xe ngựa.
Tối qua hai kẻ kia ném bọn họ vào xe ngựa một cách thô lỗ rồi rời đi. Để bản thân được thoải mái hơn một chút, hai người đã tốn không ít công sức mới lật được mình nằm trong xe ngựa. Nếu không thì dọc đường xóc nảy này, có mà khổ cho bọn họ.
Không lâu sau, bên tai truyền tới tiếng hò hét của người điều khiển xe ngựa.
“Hự…”
Tiếng vừa dứt, xe ngựa liền dừng lại.
“Ngô Giang, mới trôi qua có hai ngày thôi mà, sao ngươi lại tới nữa rồi?”
“Tối qua quán trọ lại tới hai thiếu niên, tư chất tu luyện không tệ, tin chắc trại chủ nhất định sẽ thích.”
“Ha ha… Ngô Giang, vận may của ngươi đúng là tốt thật.”
“Việc trại chủ dặn dò, ta tự nhiên phải làm cho tốt.”
Nói xong, Ngô Giang vén rèm lên, tóm lấy một góc của một chiếc túi vải thô rồi kéo ra ngoài.
Cảm nhận được phần lưng truyền tới cảm giác đau rát, Sở Thần Tà đã đem tổ tiên mười tám đời của Ngô Giang ra hỏi thăm một lượt. Nghĩ tới không chỉ bản thân phải chịu khổ mà còn để tức phụ chịu khổ theo, Sở Thần Tà liền quyết định sau khi rời khỏi đây, sẽ giống như kiếp trước mà đi mách lẻo với gia gia nhà mình.
Cứ như vậy, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ bị hai người Ngô Giang vừa nói chuyện kia xách lên như xách gà con, tiến về phía sâu nhất của sơn trại.
Không lâu sau, ánh sáng trước mắt vốn còn một chút bỗng nhiên tối sầm lại. Sở Thần Tà biết, bọn họ đây là bị đưa vào trong sơn động.
Rất nhanh, thế giới đen kịt đã biến thành màu cam đỏ mờ ảo, đây là nguồn sáng từ nến.
Lúc này, bên tai Sở Thần Tà truyền tới giọng nói khàn khàn lại khó nghe đầy quen thuộc của lão giả.
“Lần này có mấy đứa?”
“Vận may tốt, tối qua lại tóm được hai đứa.”
“Được rồi, để chúng ở đây, các ngươi có thể ra ngoài rồi.”
Hai người Ngô Giang vứt hai chiếc túi vải thô đang xách trên tay xuống đất một cách tùy ý rồi rời khỏi sơn động.
Lão giả một tay xách một chiếc túi vải thô, đi về phía một đường hầm trong đó, trong đường hầm tĩnh lặng chỉ có tiếng bước chân của lão giả.
Mặc dù trên tay xách hai người, nhưng nhìn dáng vẻ lão giả thong dong tản bộ, khiến người ta cảm giác thứ trên tay lão nhẹ như không.
Nửa canh giờ sau.
Ngay khi Sở Thần Tà cảm thấy mình sắp ngủ thiếp đi thì trước mắt cuối cùng cũng xuất hiện một mảnh ánh sáng.
Hiện tại nơi đám người Sở Thần Tà đang ở là một thung lũng, bốn bề là núi, bên trong này bốn mùa như xuân, non xanh nước biếc, giống như một chốn đào nguyên tách biệt với thế gian.
Thấy lão giả xuất hiện, hai nam tử trung niên đứng canh ở lối vào đường hầm sơn động lập tức tiến lên cúi người hành lễ, và cung kính gọi: “Đại quản gia.”
Lão giả gật đầu với hai người, liền đưa túi vải thô trên tay cho hai người: “Đưa hai người này xuống đi.”
“Vâng.”
Cứ như vậy, hai người Sở Thần Tà lại một lần nữa bị chuyển tay.
Ở giữa thung lũng có một tòa cung điện mang khí thế hào hùng.
Cung điện hùng vĩ tráng lệ, không chỉ rộng lớn mà còn rất lộng lẫy, thực sự có thể gọi là điêu lương họa đống, rực rỡ sắc màu, nhìn từ xa, những viên ngói lưu ly vàng óng tỏa sáng rạng rỡ dưới ánh mặt trời.
Phía chính diện của đại điện trong cung điện là một chiếc ngai vàng chạm rồng sơn son thiếp vàng, lúc này trên chiếc ghế này đang có một thiếu niên trạc tuổi Sở Thần Tà đang ngồi.
Thiếu niên mặc một thân hoa phục màu xanh bảo thạch, đầu đội kim quan, đai lưng thắt lưng có khảm một viên bảo thạch màu xanh to bằng ngón tay cái, chỉ riêng bộ đồ này của hắn thôi cũng trị giá tới mấy trăm kim tệ.
Thân phận của thiếu niên rõ ràng không thấp.
Ngay cả so với quần áo Sở Thần Tà mặc cũng chẳng phân cao thấp. Chỉ tính riêng cách ăn mặc, người này đã có thể sánh ngang với hoàng tử đích tôn.
Hắn có ngũ quan tinh tế, khuôn mặt trắng trẻo, trên mũi có một nốt ruồi đen rất nhỏ, nốt ruồi này không hề phá hỏng tướng mạo của hắn, ngược lại còn tôn lên vẻ cương nghị cho khuôn mặt.
Hắn ngồi nhàn tản trên ngai vàng, một tay chống cằm nhìn về phía trước, trong mắt không có tiêu điểm, rõ ràng là đang nghĩ ngợi điều gì đó đến xuất thần.
Lúc này, từ bên ngoài cung điện vội vàng chạy vào một người ăn mặc kiểu tiểu sai, hắn hành lễ với thiếu niên đang ngồi cao trên ghế, cung kính nói: “Thiếu chủ, vừa nãy lại có hai người vào thung lũng rồi.”
“Ồ?” Thiếu niên vốn còn có chút lơ đễnh lập tức tới hứng thú, hắn đứng dậy ngay lập tức, vừa đi vừa nói: “Đi, Phú Dân, đi cùng ta xem sao.”
Tiểu sai lập tức theo sau thiếu niên đi ra ngoài cung điện.
Trong một căn phòng giản dị sạch sẽ, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đang nằm trên giường. Sau khi bị hai nam tử trung niên kia đưa tới căn phòng này, bọn họ đã được giải thoát khỏi túi vải thô.
Nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng xa, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ vốn luôn nhắm chặt mắt bỗng nhiên mở choàng mắt ra.
Nhìn thấy môi trường vừa quen thuộc vừa xa lạ, luôn mang lại cho Sở Thần Tà một cảm giác kỳ quái, nơi này chính là nơi y tỉnh lại ở kiếp trước.
Nhớ lúc đó sau khi y tỉnh lại không lâu, liền có một thiếu niên xông vào phòng y, thiếu niên lúc đó trông vô cùng chật vật. Nhìn dáng vẻ thiếu niên rõ ràng là đang chạy trốn.
Theo lời thiếu niên nói, hắn cũng là trọ tại quán trọ Ngoại Lai Khách, sau đó bị người ta đánh thuốc mê đưa tới nơi này. Nơi này là nơi cư trú của một sơn trại trại chủ, vị trại chủ kia có sở thích đặc biệt, chuyên môn cho người của sơn trại bắt một số thiếu niên về thung lũng này.
Thiếu niên sở dĩ có cơ hội bỏ trốn là vì vị trại chủ kia đã rời khỏi thung lũng này từ hai tháng trước.
Sau đó Sở Thần Tà liền đi theo thiếu niên tìm đường ra trong thung lũng, vô tình hai người đi vào một sơn động, ở cuối sơn động nhìn thấy một khối đá to bằng lòng bàn tay chứa đựng phong linh lực.
Mà khối đá kia chính là mục tiêu lần này của Sở Thần Tà.
Đúng lúc này, bên tai y truyền tới giọng nói quen thuộc, giọng nói này chính là của vị thiếu niên trong ký ức của y.
“Bọn họ tỉnh chưa?”
“Vẫn chưa, chắc là sắp tỉnh rồi.”
Lời này là của một trong hai nam tử vừa đưa bọn họ vào phòng nói.
Thiếu niên lại hỏi: “Tư chất bọn họ thế nào?”
“Thiếu chủ yên tâm, hai người tìm được lần này tư chất tuyệt giai. Một người là linh mạch hệ Phong, có thể làm cái bóng của thiếu chủ; người còn lại là linh mạch hệ Mộc, có thể bồi dưỡng thành đan sư riêng của thiếu chủ.”
“Linh mạch hệ Phong? Không phải là người trong hoàng tộc đấy chứ?” Thiếu niên nhíu mày.
“Thiếu chủ không cần lo lắng, bất kể hắn trước đây là ai, sau này hắn chỉ có thể là cái bóng của thiếu chủ.”
Thiếu niên suy nghĩ một chút, đúng là như vậy thật.
Hắn gật đầu: “Ừm, ta vào xem trước đã.”
Nam tử trung niên lập tức mở cửa phòng ra, thiếu niên dẫn đầu đi vào phòng, tiểu sai tên Phú Dân kia theo sát phía sau.
Hai người bước vào phòng, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ trên giường.
Khi nhìn thấy khuôn mặt khôi ngô lại cương nghị của Sở Thần Tà, trên mặt thiếu niên lóe lên một tia không vui. Rõ ràng là đang đố kỵ Sở Thần Tà trông đẹp trai hơn hắn.
Khi hắn chuyển ánh mắt sang Tiết Tử Kỳ ở bên cạnh, chân mày không nhịn được mà nhíu lại, nghi hoặc hỏi: “Sao hắn vẫn còn đeo mặt nạ?”
“Dường như là bị hủy dung rồi.” Nam tử trung niên không chắc chắn nói.
Vừa nãy khi hắn thả người ra đã phát hiện đối phương đeo mặt nạ, đoán chừng đối phương chắc là bị hủy dung, nếu không thì chẳng ai rảnh rỗi mà đeo một cái mặt nạ lên mặt cả.
Thiếu niên hài lòng gật đầu: “Hủy dung là tốt, người bên cạnh tốt nhất cũng để hắn bị hủy dung luôn đi.”
Nam tử trung niên ngẩn ra, tiếp đó quan sát kỹ diện mạo Sở Thần Tà một chút, lập tức hiểu ra tại sao thiếu chủ nhà mình lại muốn làm như vậy rồi.
Lập tức đáp ứng: “Vâng.”
“Chuyện tẩy sạch ký ức của bọn họ hãy đưa vào lịch trình, sớm bồi dưỡng bọn họ ra, ta chắc là không lâu nữa sẽ rời khỏi nơi này.”
“Vâng, thiếu chủ.”
“Sau khi tẩy sạch ký ức của bọn họ xong thì đưa bọn họ tới gặp ta.”
“Vâng, thuộc hạ tuân mệnh, cung tống thiếu chủ.”
Nghe thấy tiếng bước chân đang di chuyển về phía cửa, Sở Thần Tà nheo mắt nhìn về hướng cửa, nhìn thấy là bóng lưng của thiếu niên mặc một thân hoa phục trông vô cùng quý khí.
Vị thiếu niên này tự nhiên chính là thiếu niên y đã gặp ở kiếp trước.
Thiếu niên lạc phách?
Thiếu niên quý khí?
Thiếu niên chạy trốn?
Thiếu chủ trong thung lũng?
Hai chữ “cạm bẫy” xuất hiện trong não Sở Thần Tà.
Y không nhịn được bắt đầu hồi tưởng lại, kiếp trước tại sao y lại tới Ô Tề Trấn.
Nhớ lúc đó còn vài ngày nữa là sinh thần Hoàng gia gia, vừa khéo y ở học viện nghe người ta nói Ô Tề Trấn từng xuất hiện một loại linh thảo có thể tăng thọ mệnh cho con người. Lúc đó y đã muốn tới xem có thực sự có loại linh thảo này không, nếu thực sự có, không chỉ có thể lấy linh thảo tặng cho Hoàng gia gia làm quà sinh thần, mà còn có thể mang về hiếu kính gia gia.
Nghĩ tới tất cả những chuyện xảy ra sau đó, lại nghĩ tới vị thiếu niên vừa rồi, lưng Sở Thần Tà toát ra một lớp mồ hôi lạnh. Bây giờ xem ra việc y bị người ta đưa vào thung lũng ở kiếp trước là có người cố ý sắp xếp.
Người đó là ai?
Lúc đó y và thiếu niên thoát khỏi đây, quay về Phong thành, thiếu niên nói nhà hắn cũng ở Phong thành, thế là hai người chia tay nhau ở cổng thành Phong thành. Sau đó y và vị thiếu niên kia chưa từng gặp lại nhau lần nào nữa.
Thân phận thực sự của thiếu niên là ai?
Lúc đó tại sao lại phải thiết kế để y đưa hắn đi ra ngoài?
Cũng trách y kiếp trước ngoài việc tu luyện ra thì đối với những chuyện khác đều không hứng thú, nếu lúc đó y lắm miệng hỏi gia gia mình một chút về diễn biến sau đó của sự việc thì cũng không đến mức khiến y bây giờ mờ mịt như thế này.
Hiện tại y đang trong tình trạng chẳng rõ cái gì đã dẫn theo Tiết Tử Kỳ đâm đầu vào đây.
Y cứ ngỡ mình sống lại, lại nắm rõ cốt truyện trong sách thì có chút tự đại, không biết trời cao đất dày là gì. Nếu y cứ tiếp tục như vậy, không thận trọng hơn một chút thì sẽ lại giẫm vào vết xe đổ của kiếp trước.
Sau cùng vẫn là do y làm việc suy xét không chu toàn.
Sơ suất quá rồi.
Haiz!
Nghĩ lại thì bọn họ hiện tại là đang vào một cái hang hùm miệng rắn.
Sở Thần Tà còn đang nghĩ xem tiếp theo nên làm thế nào thì cảm thấy tay mình bị người ta nắm lấy.
Quay đầu lại, thấy Tiết Tử Kỳ đang nhìn mình.
Chỉ thấy cậu thầm lặng hỏi: Làm sao vậy?
Ngay lúc này Sở Thần Tà liền đem suy đoán của mình kể lại cho cậu nghe một lượt.
Thấy cậu im lặng, Sở Thần Tà hỏi: “Có hối hận vì theo ta tới đây không?”
“Không có, ta đã nói rồi, ngươi đi đâu ta đi đó.”
“Nói không chừng giây tiếp theo chúng ta sẽ mất mạng ở đây, ngươi cũng không hối hận?”
“Không hối hận, chỉ cần có thể ở bên ngươi, làm cái gì ta cũng không hối hận.”
Sở Thần Tà vươn tay véo véo mũi cậu, không nhịn được cười nói: “Đúng là đồ ngốc! Yên tâm, phu quân nhất định sẽ đưa ngươi bình an rời khỏi đây.”
“Ừm, ta tin ngươi.”
—