← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 054: Phi gian tức đạo

22 min read 02.09.2026

Hai người Sở Thần Tà sở dĩ bây giờ mới vào là vì đến cửa rồi hắn mới phát hiện mình quên mang đồ. Cho nên đành phải bảo Sở Hạo Lôi đi mua về.

Nhìn ba người trước mặt, chỉ thấy Tiết Đào mặt mũi bầm dập, đi đứng khập khiễng; trên đầu Bạch Thúy Bình không có lấy một món trang sức, quần áo trên người cũng có mấy mảnh vá; bộ quần áo Tiết Dịch mặc trên người cũng không còn là bộ bạch y không chút bụi trần nữa, gương mặt lộ rõ vẻ tiều tụy. Nhìn thấy dáng vẻ của ba người hiện tại, khóe miệng Sở Thần Tà khẽ nhếch lên, trong mắt là sự giễu cợt không thèm che giấu.

“Cái đó… Tà thiếu đại giá quang lâm, chúng tôi lẽ ra phải quét dọn giường chiếu nghênh đón, chỉ là… trong nhà thực sự hàn vi, sợ sẽ làm chậm trễ ngài.” Tiết Đào lắp bắp nói ra một tràng, lão cảm thấy sau lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

“Chậm trễ? Quả thực là rất chậm trễ, ta đã đến đây nửa ngày trời rồi mà các ngươi vẫn đóng cửa im ỉm.” Sở Thần Tà mỉa mai. Lúc này trong tay hắn đang cầm một cây roi, cây roi này chính là thứ Sở Hạo Lôi vừa mới đi mua về.

Mắt hắn hơi híp lại, đôi mắt lạnh lùng quét qua người Tiết Dịch. Nhìn thấy hắn ta, Sở Thần Tà không khỏi nhớ tới những vết roi trên người Tiết Tử Kỳ. Còn có từng màn xảy ra trước lúc chết ở kiếp trước, cái cảm giác bị yêu thú sống sờ sờ cắn xé từng miếng một đó vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí Sở Thần Tà.

Cây roi Sở Thần Tà cầm ở tay phải cứ nhịp nhịp nhẹ nhàng vào lòng bàn tay trái. Đối diện với đôi mắt của Sở Thần Tà, Tiết Dịch lạnh từ đầu đến chân, bởi vì hắn ta cảm nhận được sát ý nồng nặc trong đôi mắt đen lánh kia. Sở Thần Tà muốn giết hắn ta. Rút ra kết luận này, Tiết Dịch từng bước từng bước lùi về phía sau.

“Chát!” một tiếng, tiếng roi quất xuống mặt đất giòn giã vang lên. Nhìn thấy động tác vung roi của Sở Thần Tà, Tiết Đào tưởng cây roi đó sắp rơi xuống người mình nên sợ đến mức lập tức quỳ sụp xuống đất, bắt đầu dập đầu, miệng không quên kêu gào: “Tà thiếu tha mạng, Tà thiếu tha mạng, cầu Tà thiếu tha cho tiểu nhân một mạng…”

Bạch Thúy Bình cũng bị dọa cho khiếp vía, cũng quỳ xuống đất, nhưng phản ứng của bà không thái quá như Tiết Đào. Còn Tiết Dịch thì theo bản năng đưa tay ôm đầu, quay lưng đi.

Chứng kiến phản ứng của ba người nhà họ Tiết, Sở Hạo Lôi mặt không cảm xúc nhưng đôi vai run rẩy đã bán đứng hắn. Rõ ràng là hắn đang nhịn cười.

Dạo quanh sân một vòng, Sở Thần Tà phát hiện mức độ rách nát ở đây còn tệ hơn nhiều so với căn phòng Tiết Tử Kỳ từng ở lúc trước. Về điểm này, hắn tỏ ra rất hài lòng. Chuyện này Sở Hạo Lôi làm rất đẹp, Sở Thần Tà quay sang nói với hắn: “Chuyện làm tốt lắm.”

“Đều là do thiếu chủ dặn dò rõ ràng, thuộc hạ chỉ làm theo thôi, không dám tranh công.” Sở Hạo Lôi vội vàng đáp.

Tiết Đào vẫn luôn cầu xin tha thứ, sau khi thấy trên người không có cảm giác đau đớn thì ngừng dập đầu. Ngẩng đầu lên thì thấy Sở Thần Tà đang đánh giá chỗ ở của mình. Sau đó liền nghe thấy câu nói không đầu không đuôi của hắn, qua cuộc đối thoại của hai người, lão phát hiện ra một sự thật. Đó chính là việc lão thảm hại như ngày hôm nay đều là do Sở Thần Tà sắp xếp người cố tình bày cục.

“Tại sao?” Tiết Đào khó khăn hỏi.

“Tại sao?” Sở Thần Tà lặp lại một lần, khóe miệng khẽ nhếch, cười một cách đầy tà khí.

“Chát” một tiếng vang lên, sau đó là tiếng thét thảm thiết của Tiết Dịch: “A!” Nhìn thấy kẻ bị mình quất một roi ngã xuống đất, roi của Sở Thần Tà lại rơi xuống, “chát chát chát” từng nhát một nối tiếp nhau.

“Đừng đánh nữa, cầu xin ngài đừng đánh nữa. Tà thiếu, cầu xin ngài tha cho Dịch nhi!” Bạch Thúy Bình nhìn thấy con trai mình bị đánh đến máu thịt nhòe nhoẹt, khóc lóc van xin. Mà Sở Thần Tà đối với tiếng van xin của bà ta thì ngoảnh mặt làm ngơ, cây roi trong tay vẫn cứ hướng về phía Tiết Dịch mà quất tới.

“Lúc trước ngươi cũng quất Tử Kỳ như vậy đúng không? Hôm nay ta sẽ cho ngươi cảm nhận sâu sắc cái hương vị bị quất roi là như thế nào.”

Tiết Tử Kỳ, Tiết Tử Kỳ, Tiết Tử Kỳ! Lúc đầu mình nên đánh chết nó luôn cho rồi! Sau này tìm được cơ hội nhất định phải cho nó biết mặt. Tiết Dịch nghĩ thầm như vậy, không đợi hắn ta nghĩ tiếp, roi lại rơi xuống lưng hắn ta, “aaa…” Hắn ta nằm bò trên đất, khóe miệng rỉ máu, đau đến mức nước mắt trào ra, trong mắt đầy rẫy hận thù. Hắn ta thầm thề trong lòng: Sở Thần Tà, món nợ ngươi đánh ta ngày hôm nay, ta sẽ ghi nhớ hết. Sẽ có một ngày, ta khiến các ngươi phải trả giá đắt cho việc này.

Nhìn thấy Tiết Dịch thảm hại như vậy, Bạch Thúy Bình khổ sở nài nỉ: “Tà thiếu, cầu xin ngài đừng đánh nữa, đánh nữa là chết người thật đấy. Cho dù Dịch nhi có sai, ngài đã đánh nó thành thế này rồi cũng coi như là hả giận rồi.”

“Hừ, bây giờ ngươi mới biết cầu xin ta sao? Lúc trước các ngươi đối xử với Tử Kỳ như thế nào? Y có lỗi gì? Tuổi còn nhỏ các ngươi đã nô dịch y, ngoài mặt là con nuôi của các ngươi, thực chất các ngươi lại coi y như hạ nhân mà sai bảo. Thậm chí còn không bằng hạ nhân.” Ánh mắt hận thù của Sở Thần Tà xuyên thẳng vào tim người ta.

Tiết Đào ở một bên ánh mắt phức tạp, mỗi khi roi rơi xuống người Tiết Dịch một nhát là cơ thể lão lại co rúm lại một cái, sợ nhát roi tiếp theo sẽ rơi xuống chính mình. Giữa việc con trai bị đánh và mình bị đánh, lão đã chọn đứng ngoài quan sát.

Bạch Thúy Bình bị hỏi đến á khẩu không trả lời được, lúc trước Tiết Dịch đánh Tiết Tử Kỳ bọn họ đều biết, nhưng bọn họ không hề ngăn cản. Lúc đó nghĩ rằng, Tiết Tử Kỳ chẳng qua chỉ là một đứa con nuôi, chỉ cần có thể làm cho con trai vui vẻ, bị đánh vài cái cũng đâu có chết được. Lúc bà ta làm việc ở Chung gia, có mấy vị thiếu gia và tiểu thư trong lòng có hận là sẽ đem hạ nhân ra trút giận. Trong lòng bà ta, Tiết Tử Kỳ chính là hạ nhân của nhà họ. Cho nên Tiết Dịch lấy Tiết Tử Kỳ ra trút giận, đối với bà ta mà nói là chuyện bình thường không thể bình thường hơn.

Nhìn thấy thần sắc trong mắt Tiết Dịch, Sở Thần Tà cười lạnh trong lòng, hắn làm sao có thể cho kẻ thù có cơ hội trả thù lại được. Có thể có một lần trọng sinh, hắn đã rất may mắn rồi. Hắn không muốn lãng phí thời gian vào những kẻ không quan trọng. Đối với kẻ thù, hoặc là không ra tay, một khi đã ra tay thì tự nhiên phải một đòn chí mạng, không cho kẻ thù cơ hội thở dốc.

Phong Thành.

Xe ngựa đi được một khắc đồng hồ, Túy Tiên Lâu cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt. Tiết Tử Kỳ đi theo hai người Sở Thần Vũ vào trong bao sương, liền thấy Sở Thần Vũ, Sở Thần Ý, Sở Thần Linh, Sở Thần Kiệt và Sở Thần Hoành đều đã ở trong bao sương, duy chỉ không thấy bóng dáng Sở Thần Tà. Trong lòng y là một nỗi thất vọng khôn nguôi. (ở đây có 2 người tên Thần Vũ, người nam là chữ 宇 trong Vũ Trụ, còn nữ là 雨 trong mưa gió)

Khi nhìn thấy Sở Thần Kiệt và Sở Thần Hoành đều có mặt, đầu Tiết Tử Kỳ hơi cúi xuống, trong mắt lướt qua một tia lạnh lẽo. Y không quên được chính hai kẻ này đã hạ độc bọn họ vào ngày y và Sở Thần Tà thành thân. Mặc dù Sở Thần Kiệt hạ chỉ là xuân dược, nhưng cũng bị Tiết Tử Kỳ xếp vào hàng ngũ kẻ xấu. Y thầm đề phòng.

Giờ đã đến đây rồi, cho dù Sở Thần Tà không có mặt y cũng không tiện vừa đến đã rời đi ngay. Mấy người chào hỏi nhau xong thì vây quanh bàn mà ngồi. Tiết Tử Kỳ ngồi cạnh Sở Thần Linh và Sở Thần Di. Sở Thần Tà không có ở đây, cơm canh Tiết Tử Kỳ ăn trong miệng cảm giác đều không có mùi vị gì.

Sở Thần Hoành ở một bên vẫn luôn âm thầm quan sát Tiết Tử Kỳ, thấy y chỉ lo ăn, mắt hắn lóe lên một cái rồi nâng ly rượu lên: “Ngũ tẩu, chúc tẩu và Ngũ ca hạnh phúc mỹ mãn, bạch đầu giai lão!”

Tiết Tử Kỳ đang ăn một miếng thịt yêu thú thì đột nhiên được kính rượu, y hoàn toàn không phản ứng kịp. Vẫn là Sở Thần Linh ở bên cạnh kéo kéo tay áo y, y mới hoàn hồn lại. Ngẩng đầu lên nhìn thấy kẻ đang cười một cách vô tội và thuần khiết đối diện. Tiết Tử Kỳ thầm nghĩ: Cái tên Sở Thần Hoành này nhìn thế nào cũng không giống kẻ xấu, nhưng hắn lại chính là một kẻ xấu. Quả nhiên kẻ xấu không có viết hai chữ “kẻ xấu” lên mặt. Kẻ xấu không phân biệt tướng mạo. Ai mà ngờ được một kẻ có vẻ ngoài rạng rỡ thuần chân như vậy lại có thể hạ độc bọn họ.

Vô sự hiến ân cần phi gian tức đạo (Không dưng mà ân cần, không phải lừa đảo thì cũng là trộm cướp)! Cái tên này không phải thứ tốt lành gì, cho nên rượu hắn kính nhất định không được uống, huống hồ Sở Thần Tà cũng không cho uống rượu. Não bộ y vận hành thần tốc, nghĩ cách đối phó. Mặc dù hoạt động tâm lý phong phú nhưng trên mặt Tiết Tử Kỳ không có thay đổi gì, ánh mắt y cũng vô tội, nhìn đối phương một cách mịt mờ, áy náy nói: “Thật xin lỗi, xin hỏi ngươi là…” vị nào?

Tiết Tử Kỳ giả vờ như mình không quen biết hắn ta, không biết hắn ta là ai. Câu nói này của y vừa thốt ra, cả bàn ăn liền im bặt, mấy người đều không ngờ Tiết Tử Kỳ lại không biết Sở Thần Hoành là ai. Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng. Mà kẻ gây ra tất cả chuyện này vẫn giữ vẻ mặt mịt mờ như cũ.

Sở Thần Vũ lớn tuổi nhất giả vờ ho một tiếng, sau khi thu hút được ánh mắt của Tiết Tử Kỳ, hắn mới nói: “Ngũ đệ tức, ta là Sở Thần Vũ, là đại ca của Sở Thần Tà.” Nói đến đây, hắn chỉ chỉ vào Sở Thần Hoành, tiếp tục nói: “Vị này là Sở Thần Hoành, là lục đệ của chúng ta.”

Tiết Tử Kỳ gật gật đầu, ra vẻ đã hiểu. Sau đó y tiếp tục ăn miếng thịt yêu thú trong bát, hoàn toàn phớt lờ Sở Thần Hoành ở bên cạnh. Mà Sở Thần Hoành thấy Tiết Tử Kỳ dám công nhiên không nể mặt mình như vậy, trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi. Tuy nhiên nghĩ đến kế hoạch của mình, trong mắt hắn lướt qua một tia âm hiểm.

Thấy không khí ngượng ngùng, Sở Thần Di vốn định nói vài câu điều giải, xua tan không khí ngượng ngùng hiện tại. Dù sao hôm nay Tiết Tử Kỳ đến đây cũng là vì lời mời của nàng và Tam tỷ. Ai ngờ, nàng vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy thần sắc dưới đáy mắt Sở Thần Hoành. Bởi vì lần đầu tiên nhìn thấy một Sở Thần Hoành như vậy quá đột ngột, khiến những lời nàng định nói đều bị dọa cho biến mất sạch. Sau đó Sở Thần Di tỏ vẻ như không có chuyện gì mà tiếp tục ăn cơm. Thầm nghĩ: Không ngờ Lục ca lại là một kẻ hẹp hòi như vậy. Xem ra sau này mình phải cẩn thận một chút, ngàn vạn lần đừng đắc tội hắn. Người ta nói thà đắc tội quân tử còn hơn đắc tội tiểu nhân mà.

Bên này, Sở Thần Ý nâng ly rượu chạm vào ly của Sở Thần Hoành. “Lục đệ, chúng ta uống một ly.”

“Được, nhị ca.” Nói đoạn, Sở Thần Hoành bưng ly rượu vừa kính Tiết Tử Kỳ lên, uống cạn một hơi.

“Lục đệ, đệ cũng đừng trách Ngũ đệ tức, ta nghe nói cách đây không lâu đệ ấy bị dọa ở An Vương phủ, nên rất sợ người lạ.” Sở Thần Ý khuyên giải Sở Thần Hoành bên cạnh. Hắn không muốn anh em trong tộc bất hòa, huống hồ Sở Thần Hoành còn là đích tôn của quốc quân đương nhiệm.

“Hóa ra là vậy, ta còn tưởng Ngũ tẩu coi thường ta chứ!” Sở Thần Hoành oang oang nói. Vẻ mặt thiên chân của hắn khiến người ta hoàn toàn không nhận ra hắn đang diễn kịch.

Sở Thần Vũ tiếp lời: “Mọi người đều là người một nhà, làm gì có chuyện ai coi thường ai. Mọi người bao dung lẫn nhau một chút, thấu hiểu cho nhau nhiều hơn.” Hắn trước nay luôn cho rằng mọi người đều họ Sở, tự nhiên hy vọng anh em có thể chung sống hòa thuận. Đáng tiếc nguyện vọng của hắn định sẵn là không thực hiện được rồi.

“Đại ca nói phải, tiểu đệ thụ giáo rồi.” Sở Thần Hoành vẻ mặt khiêm tốn nói, cực kỳ giống một đứa em trai sùng bái đại ca.

Mười phút sau. Buông đũa xuống, Tiết Tử Kỳ đứng dậy, áy náy nói: “Đại ca, nhị ca, tam tỷ, tứ ca, lục đệ, thất đệ, bát muội, ta xin phép về trước đây, đột nhiên cảm thấy cơ thể có chút không thoải mái.”

“Ngũ tẩu, tẩu không sao chứ? Có cần đi tìm đan sư xem thử không?” Sở Thần Di quan tâm hỏi. Hôm nay chính là nàng đã nài nỉ kéo Tiết Tử Kỳ ra ngoài, nếu Tiết Tử Kỳ có chuyện gì, Ngũ ca chẳng lột da nàng ra mất.

“Đúng vậy, nếu ngươi không khỏe, chúng ta cùng đi đến Luyện đan sư công hội một chuyến.” Sở Thần Vũ cũng lên tiếng.

“Ta không sao, cảm ơn mọi người đã quan tâm. Ta chỉ là có chút mệt, muốn về nghỉ ngơi thôi.” Tiết Tử Kỳ vội vàng nói. Y chỉ là không muốn ở lại đây, cùng một kẻ lúc nào cũng muốn hại mình ngồi ăn cơm, ăn cái gì cũng thấy vô vị.

Tuy nhiên y muốn đi, nhưng có người lại không muốn cho y đi. Sở Thần Hoành đột nhiên hỏi: “Ngũ tẩu, nghe nói dạo này tẩu đều bế quan, không biết Ngũ tẩu thức tỉnh linh mạch gì vậy?” Trước kia Tiết Tử Kỳ không có tiền mua dược tề thức tỉnh linh mạch, nay đã vào An Vương phủ, tin chắc Sở Thần Tà nhất định đã chuẩn bị cho y rồi. Nghĩ đến đây, hàn quang dưới đáy mắt Sở Thần Hoành lóe lên rồi biến mất.