Chương 053: Nhà Tiết Đào
Minh Thành là một tòa thành nhỏ, cách Phong Thành không xa, nếu đi bằng yêu mã thì tối đa hai canh giờ là tới.
Một cỗ xe ngựa do Xích Diễm mã kéo đang lao đi như gió ra khỏi Phong Thành, mục tiêu chính là Minh Thành. Người ngồi trên xe ngựa tự nhiên là Sở Thần Tà. Hắn khép hờ mắt, lẳng lặng đợi xe ngựa đến đích.
Không lâu sau khi hắn và Tiết Tử Kỳ thành thân, hắn đã sai người đưa cho Tiết Đào mười đồng kim tệ, điều kiện đương nhiên là bắt bọn họ phải dọn ra khỏi Phong Thành. Có nhiều kim tệ như vậy, Tiết Đào tự nhiên là không chút đắn đo mà đồng ý ngay.
Hắn là ai chứ! Đồ của Sở Thần Tà hắn đâu có dễ dàng cho đi như kiếp trước được. Kiếp trước hắn đúng là một kẻ tán tài đồng tử.
Hai canh giờ sau. Xích Diễm mã đi vào Minh Thành, sau đó dừng lại trước một căn nhà cũ nát.
“Thiếu chủ, đến rồi.” Sở Hạo Lôi quay đầu nói vọng vào trong xe ngựa.
Mở mắt ra, Sở Thần Tà bước xuống xe. Hắn ngước mắt đánh giá căn nhà trước mặt, chỉ thấy nhà cửa rách nát không chịu nổi, trên cửa chính còn có một cái lỗ lớn, không cần mở cửa cũng có thể thấy rõ tình cảnh bên trong nhà.
Ba người trong nhà nghe thấy động động tĩnh bên ngoài liền buông công việc trong tay xuống, lũ lượt trốn vào trong phòng, căng thẳng thò đầu ra nhìn ra ngoài cửa.
Bạch Thúy Bình thầm nuốt nước miếng, lo lắng nói: “Đương gia, không phải bọn đòi nợ lại tìm đến cửa rồi đấy chứ?”
Nghe thấy lời vợ, người Tiết Đào run cầm cập.
Tiết Dịch đứng bên cạnh nghe vậy thì khẽ nhíu mày, trong mắt nhìn Tiết Đào thoáng qua một tia chán ghét. Rõ ràng Sở Thần Tà đã cho nhà họ mười đồng kim tệ, lẽ ra bọn họ phải sống rất tốt mới đúng. Vậy mà cái người cha này của hắn chỉ trong vòng chưa đầy một tháng đã nướng sạch số kim tệ đó vào cờ bạc, lại còn mắc thêm một khoản nợ lớn bên ngoài.
Ngay ngày đầu tiên đi đánh bạc, ông ta đã biến mười đồng kim tệ thành mười lăm đồng. Nếm được vị ngọt, từ đó về sau ngày nào ông ta cũng đến sòng bạc. Hơn nữa lần nào cũng thắng được kim tệ, lúc thì một đồng, lúc thì hai ba đồng, nói chung là chưa bao giờ ra về tay trắng. Chưa bao giờ có đồng ngân tệ hay đồng tệ nào, khởi điểm đã là kim tệ rồi.
Cứ như vậy thắng suốt nửa tháng. Nửa tháng sau, ông ta bắt đầu thua mỗi ngày. Ban đầu chỉ thua một hai đồng, ông ta không để tâm vì đó đều là số kim tệ ông ta thắng được. Ông ta cảm thấy vốn liếng của mình vẫn còn, luôn có cơ hội lật ngược thế cờ. Cho đến khi ông ta thua sạch cả mười đồng kim tệ ban đầu, ông ta vẫn chưa từ bỏ ý định. Lúc nào cũng nghĩ đến việc gỡ gạc, thế là ông ta bắt đầu vay tiền sòng bạc.
Lúc đầu Tiết Dịch và Bạch Thúy Bình không hề hay biết, mãi cho đến một ngày bọn họ bị đuổi ra khỏi chỗ ở mới biết căn nhà họ đang ở đã bị Tiết Đào thế chấp cho sòng bạc. Giờ đây căn nhà họ đang ở chỉ tốn có năm đồng đồng tệ, hoàn toàn không thể so sánh được với căn nhà ba mươi đồng ngân tệ họ mua lúc trước. Ở đây cái gì cũng không có, trong nhà còn có một mùi ẩm mốc khiến người ta buồn nôn.
Ngày nào Tiết Dịch cũng nghĩ cách làm sao để quay lại Phong Thành. Nghĩ đến Tiết Tử Kỳ được ở trong An Vương phủ lộng lẫy, sống cuộc sống cơm bưng nước rót, hắn lại tức đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể thay thế. Đáng tiếc lúc đầu hắn nghe lời Chung Tu Tề, từ bỏ việc mạo nhận ơn cứu mạng của Tiết Tử Kỳ. Giờ đây hắn có bao nhiêu hối hận thì hối hận bấy nhiêu.
Nghĩ đến An Vương phủ lại làm hắn nhớ tới Sở Thần Tà. Thế là hắn nói với Tiết Đào: “Cha, hay là lát nữa bọn đòi nợ vào, cha cứ nói Sở Thần Tà là con rể của cha đi. Tin chắc bọn họ nhất định sẽ nể mặt An Vương gia, nói không chừng còn vì thế mà xóa nợ cho cha nữa đấy.”
Bên ngoài. Sở Thần Tà vốn định vào nhà nhưng nghe thấy tên mình thì dừng bước. Hắn trái lại muốn xem xem gia đình ba người này có thể vô sỉ đến mức độ nào.
Nghe lời Tiết Dịch, mắt Tiết Đào lóe lên, bắt đầu suy nghĩ về tính khả thi của việc này. Bạch Thúy Bình lúc trẻ làm việc trong Chung phủ nên tự nhiên chưa phải chịu khổ cực gì. Sau này gả cho Tiết Đào, nhà tuy đơn sơ nhưng cuộc sống cũng tạm ổn. Không ngờ giờ đây bà đã già rồi mà sống còn không bằng lúc trước. Nghĩ đến việc nếu họ không có nợ nần, Tiết Đào còn có thể như trước đây đi làm vài nhiệm vụ đơn giản, ít ra cũng đủ nuôi gia đình. Không như bây giờ bữa đói bữa no.
Nghĩ đến đây, bà liền nói: “Đương gia, tôi thấy lời Dịch nhi nói cũng có lý đấy. Ông nghĩ xem Sở Thần Tà người ta ở tận Phong Thành, rảnh rỗi đâu mà đến cái thành nhỏ như Minh Thành này.”
Ban đầu Tiết Đào còn có chút do dự, nghe Bạch Thúy Bình nói vậy thì thấy cũng đúng thật. Trước đó Sở Thần Tà đã nói muốn cắt đứt quan hệ với bọn họ, sau đó chẳng phải vẫn đưa cho bọn họ mười đồng kim tệ đó sao. Tiết Đào đâu có biết, toàn bộ số nợ bên ngoài của ông ta đều là do Sở Thần Tà sắp xếp, Sở Thần Tà làm sao có thể để kẻ thù của mình sống thảnh thơi được.
“Được, đến lúc đó hai mẹ con đều giúp một tay mà nói, đừng đợi bọn nó đánh lão tử rồi mới mở miệng.” Nói đoạn, trong mắt Tiết Đào lóe lên một tia tàn nhẫn, giọng nói lạnh lùng mang theo ý cảnh cáo.
“Đương gia, ông cứ yên tâm đi, lúc trước là vì không có cách nào, chúng ta mà mở miệng thì bọn nó sẽ đánh cả chúng ta luôn mất.” Bạch Thúy Bình tiếp lời.
An Vương phủ. Tiết Tử Kỳ đang bế quan bỗng nhiên mở mắt, đưa tay ôm lấy bụng. Y bị đói mà tỉnh giấc, đành phải dừng việc tu luyện lại. Y sợ mình vì tu luyện quá nhập tâm dẫn đến việc cứ thế tu luyện mãi không thôi. Cho nên Tịch cốc đan y ăn chỉ có tác dụng trong một tháng, hết thời gian một tháng y sẽ bị đói mà thức giấc. Vừa hay y có thể xuất quan xem thử Sở Thần Tà đã xuất quan chưa.
Đói đến khó chịu, y liền uống một viên Tịch cốc đan trước rồi mới bước ra khỏi phòng tu luyện. Mở cửa phòng ra thấy An Phúc đang ngủ gật trong sân. Trong lúc Tiết Tử Kỳ đang cân nhắc xem có nên gọi An Phúc dậy không thì bên ngoài sân có một nha hoàn đi tới. Thế này thì không cần y gọi, An Phúc tự khắc sẽ tỉnh dậy. Bởi vì sân viện này đã được Sở Thần Tà bố trí trận pháp, người không được phép thì không thể vào được. Trận pháp vừa bị chạm vào, An Phúc liền tỉnh dậy. Hắn chạy vài bước đến cổng viện.
“Tiểu Vân, có chuyện gì vậy?”
“Tam quận chúa và Bát quận chúa đến thăm, họ muốn tìm thiếu gia và thiếu phu nhân.” Nha hoàn đáp.
An Phúc nhíu mày, thiếu gia vừa mới đi ra ngoài không lâu, còn thiếu phu nhân thì theo quy luật xuất quan trước đây của y thì giờ này quả thực là nên xuất quan rồi. Nghĩ đến đây, An Phúc quay đầu nhìn về phía căn phòng. Chỉ thấy Tiết Tử Kỳ đang đứng ở cửa phòng, hắn vội vàng chạy đến trước mặt y: “Thiếu phu nhân, Tam quận chúa và Bát quận chúa đến thăm, ngài có muốn gặp không?”
Tiết Tử Kỳ không trả lời ngay mà hỏi lại: “Thiếu gia nhà các ngươi xuất quan chưa?”
“Hai ngày trước thiếu gia đã xuất quan rồi ạ, nhưng ngài ấy có việc đi ra ngoài rồi.”
“Hắn có nói mình đi đâu không?”
An Phúc lắc đầu: “Dạ không nói ạ.”
Vốn dĩ còn đang vui mừng vì Sở Thần Tà cuối cùng cũng xuất quan, nhưng hắn tuy đã xuất quan rồi mà lại không biết đã đi đâu. Tiết Tử Kỳ mặt đầy thất vọng, lại hỏi: “Hắn có nói bao giờ thì về không?”
An Phúc lại lắc đầu: “Dạ cũng không nói ạ.”
Bốn tháng không gặp mặt, Tiết Tử Kỳ cảm thấy mình trở nên được mất lo âu. Sợ rằng tất cả những gì mình đang có hiện tại chỉ là một giấc mơ, sau khi tỉnh mộng tất cả đều hóa thành hư không. Thấy mình trả lời xong mà Tiết Tử Kỳ cứ đứng ngẩn ngơ, An Phúc nhỏ giọng gọi: “Thiếu phu nhân.”
Hoàn hồn lại, Tiết Tử Kỳ hỏi: “Chuyện gì?”
“Tam quận chúa và Bát quận chúa đến thăm, ngài có gặp không ạ?” An Phúc lặp lại câu hỏi lúc nãy.
Tiết Tử Kỳ thầm nghĩ: Bọn họ đến thật đúng lúc, nếu y đang bế quan thì có thể không gặp, nhưng hiện tại người đã đứng ở đây rồi, nếu còn không gặp thì chẳng phải là đang nói thẳng ra rằng mình không muốn tiếp đón họ sao?
Đại sảnh An Vương phủ. Chưa đi đến gần, Tiết Tử Kỳ đã thấy trong phòng có một bóng dáng màu xanh lam và một bóng dáng màu xanh lá. Sở Thần Vũ và Sở Thần Di đang trò chuyện thấy Tiết Tử Kỳ vào phòng thì cả hai đồng thời đứng dậy chào hỏi: “Ngũ đệ tức, (Ngũ tẩu).”
“Tam tỷ, Bát muội, mời ngồi.”
Thấy chỉ có một mình Tiết Tử Kỳ, Sở Thần Vũ hỏi: “Ngũ đệ vẫn chưa xuất quan sao?”
“Xuất quan rồi, nhưng hắn có việc đi ra ngoài rồi.” Tiết Tử Kỳ thản nhiên nói.
Sở Thần Vũ nói: “Hôm nay chúng ta đến để mời hai người cùng đi Túy Tiên Lâu tụ tập một chút, không biết Ngũ đệ tức có tiện không?”
Nghĩ đến các món ăn ở Túy Tiên Lâu, Tiết Tử Kỳ thầm nuốt nước miếng. Y đã ba tháng rồi chưa được nếm thử mùi vị cơm canh. Tuy rất muốn ăn nhưng Sở Thần Tà không có ở đây, y đành khéo léo từ chối: “Đa tạ ý tốt của Tam tỷ, ta không đi đâu ạ.”
Nghe y nói vậy, Sở Thần Di trêu chọc: “Ngũ tẩu không đi sao, chắc không phải là sợ Ngũ ca trách mắng đấy chứ?”
“Không phải đâu.” Tiết Tử Kỳ vội vàng đáp.
Sở Thần Vũ: “Vậy ngươi có biết Ngũ đệ đi đâu không?”
Y còn muốn biết Sở Thần Tà rốt cuộc là đi đâu đây này! Tiết Tử Kỳ đành thật thà đáp: “Ta vừa mới xuất quan, lúc ta xuất quan thì Thần Tà đã đi ra ngoài rồi.”
Sở Thần Di cười nói: “Nếu đã vậy thì Ngũ tẩu sao lại không đi? Ngươi cứ yên tâm, chúng ta không phải lang trùng hổ báo đâu mà sợ bị ăn thịt.”
Tiết Tử Kỳ: “…”
Thấy vậy, Sở Thần Di lại nói tiếp: “Dù sao Ngũ tẩu cũng không có việc gì khác, cứ đi cùng chúng ta đi mà. Biết đâu Ngũ ca cũng đang ở Túy Tiên Lâu đấy.”
Nghe thấy lời này, Tiết Tử Kỳ khẽ nhíu mày. Chẳng lẽ Sở Thần Tà thực sự ở Túy Tiên Lâu? Từ tình cảnh lúc họ đi ăn cơm trước đây có thể thấy Sở Thần Tà trước kia chắc hẳn thường xuyên đến Túy Tiên Lâu. Nhưng mà hắn thực sự ở đó sao? Nếu hắn thực sự ở Túy Tiên Lâu, mình là đi tìm hắn hay là ở lại Vương phủ đợi hắn? Thật muốn gặp hắn quá. Muốn lập tức được gặp hắn. Một tâm trạng nôn nóng muốn gặp hắn đến mức không lời nào tả xiết. Giống như là mười chia cho ba vậy. Thế là Tiết Tử Kỳ quyết định đi theo xem sao.
Ba người vừa bước ra khỏi An Vương phủ liền có bốn hộ vệ ngũ tinh Linh Sư đi theo bọn họ. Sau khi hỏi ra mới biết, hóa ra bọn họ nhận lệnh của Sở Thần Tà, hễ Tiết Tử Kỳ rời khỏi Vương phủ thì nhất định phải có từ bốn người trở lên đi theo bảo vệ y. Ban đầu Tiết Tử Kỳ còn có chút thấp thỏm, sợ mình chưa được Sở Thần Tà đồng ý đã ra ngoài sẽ khiến hắn không vui. Nghe lời bốn người này nói, tảng đá trong lòng y coi như đã buông xuống được một nửa.
Minh Thành.
Gia đình ba người Tiết Đào đang bàn bạc trong nhà bỗng phát hiện đã một lúc lâu rồi mà không thấy người bên ngoài vào. Cả ba đều vô cùng thắc mắc, trước đây mỗi lần bọn đòi nợ đến đều thô bạo đập phá cửa. Cái lỗ lớn trên cổng sân chính là do bọn họ đập ra.
“Cha, cha ra xem thử đi.” Tiết Dịch nói với Tiết Đào bên cạnh.
Mắt Tiết Đào đảo liên hồi rồi nói với vợ mình: “Thúy Bình, bà ra xem đi.”
Bạch Thúy Bình nhìn con trai rồi lại nhìn chồng, cuối cùng đành chấp nhận số phận mà mở cửa phòng, đi về phía cổng sân. Chưa đi được bao xa, qua cái lỗ lớn trên cổng sân, Bạch Thúy Bình liền thấy một cỗ xe ngựa sang trọng, mà bên cạnh xe ngựa đang có một người đứng đó. Cái lỗ lớn trên cổng sân chỉ cao đến eo người đó nên bà hoàn toàn không biết rốt cuộc là ai đang đứng ở đó.
Từng bước tiến lại gần, qua cái lỗ lớn có thể thấy được nhiều thứ hơn, chẳng mấy chốc Bạch Thúy Bình đã thấy rõ người đang đứng bên ngoài sân. Lập tức bà dừng bước, mồ hôi trên trán từng giọt từng giọt túa ra. Rõ ràng là cuộc trò chuyện vừa rồi của bọn họ đều đã bị người đứng ngoài cổng sân kia nghe thấy hết rồi.
Hai cha con trong nhà thấy Bạch Thúy Bình dừng lại trong sân không tiến lên nữa thì đều có chút thắc mắc. Hai người nhìn nhau rồi cùng mở cửa đi ra sân.
“Mẹ, mẹ đứng đó làm gì vậy?” Tiết Dịch vừa đi vừa hỏi.
Nghe thấy tiếng gọi của con trai, Bạch Thúy Bình cứng đờ người quay lại nhìn hắn. Đúng lúc này, cửa sân bị người từ bên ngoài đẩy ra. Một thiếu niên mặc bảo y màu đen, tướng mạo anh tuấn, vẻ mặt lạnh lùng, từng bước từng bước từ ngoài cổng sân đi vào.
—