← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 052: Luyện hóa dị hỏa

22 min read 02.09.2026

Trong lòng có chút hụt hẫng, đồ vật trong ngọc bội rõ ràng đều được chuẩn bị cho y. Linh mạch của Sở Thần Tà và linh mạch của y không giống nhau, nếu linh mạch của họ giống nhau thì tốt biết mấy, như vậy những tài nguyên tu luyện này bọn họ có thể cùng nhau sử dụng rồi. Tiết Tử Kỳ thu dọn những thứ khác dưới đất vào lại ngọc bội, còn những quyển sách kia thì được y đặt lên bàn.

Nghĩ đến việc từ khi hai người thành thân đến nay, mình cứ bám lấy Sở Thần Tà mãi, khiến hắn không thể tu luyện tử tế. Hắn chính là tuyệt thế thiên tài được Phong Thần quốc công nhận, tu vi làm sao có thể bị người khác bỏ xa được?

Huống hồ, hai ngày nay hắn vẫn luôn chuẩn bị đồ đạc cần thiết cho việc bế quan, chắc hẳn là có ý định bế quan rồi. Chỉ là vì lo lắng cho mình nên mới chưa bế quan mà thôi.

Nghĩ đến đây, Tiết Tử Kỳ chủ động hỏi han: “Thần Tà, mấy quyển sách này ta định mấy ngày tới lúc rảnh rỗi sẽ xem. Ta thấy ngươi đang chuẩn bị đồ bế quan, ngươi định khi nào thì bế quan?”

Thấy y chủ động hỏi đến, Sở Thần Tà liền nói: “Ta định ngày mai sẽ bế quan.”

Tiết Tử Kỳ ngẩn người, nếu mình không hỏi, liệu Sở Thần Tà có chọn ngày mai bế quan không?

Nhưng dù thế nào đi nữa, mình cũng không thể làm lỡ việc tu luyện của hắn thêm được.

“Được, vậy ta đợi ngươi xuất quan.”

“Sau khi ta bế quan, ngươi có thể đem viên Mộc Linh Tinh đã đấu giá được ở đấu giá hành lúc trước ra thử luyện hóa nó xem sao. Tài nguyên tu luyện trong ngọc bội, ngươi cứ tự mình sắp xếp. Chỉ khi thực lực của ngươi mạnh lên, ta mới yên tâm.”

Tiết Tử Kỳ gật đầu: “Được, ta biết rồi.”

Thấy y trả lời không chút do dự, Sở Thần Tà ngược lại có chút không yên tâm.

Hắn nhíu mày nói: “Một mình ngươi thật sự ổn chứ?”

Nhìn bộ dạng lo lắng của hắn, Tiết Tử Kỳ vỗ vỗ ngực mình: “Yên tâm đi! Ta không sao đâu, ngươi cứ an tâm bế quan là được.”

Trong lòng lại nghĩ, hiện tại người hầu trong An Vương phủ đều xem y như hồng hoang mãnh thú. Những người nhìn thấy y đều hận không thể tránh thật xa, nhưng lại không thể không cung cung kính kính tiến lên thỉnh an y.

Như vậy, chắc hẳn sẽ không còn kẻ nào không có mắt dám đến tính kế y nữa.

Sáng sớm hôm sau.

Sau khi ăn xong bữa sáng, Sở Thần Tà liền nói với Sở Nghi An: “Gia gia, tôn nhi định hôm nay sẽ bế quan. Trong thời gian tôn nhi bế quan, làm phiền người trông nom Tử Kỳ nhiều hơn một chút.”

Sở Nghi An vỗ vai Sở Thần Tà, cam đoan: “Biết rồi, yên tâm đi tiểu tử thúi, tức phụ của con ta sẽ giúp con chăm sóc tốt. Mà này, con định bế quan bao lâu?”

Linh tu bế quan là chuyện thường tình, chỉ cần không phải đột phá đại cảnh giới thì sẽ không bế quan quá lâu.

Suy nghĩ một lát, Sở Thần Tà đáp: “Ít thì ba tháng, nhiều thì nửa năm.”

Sau khi bàn bạc xong, Sở Thần Tà không bế quan ở phòng tu luyện của mình mà đi đến phòng tu luyện của Sở Nghi An.

Sau khi Sở Thần Tà bế quan, Tiết Tử Kỳ bắt đầu xem những quyển sách giới thiệu về linh thảo và luyện đan kia.

Kiếp trước y vốn là một học bá, cho nên đọc sách học tập chính là sở trường của y.

Thực ra cũng không phải y thích đọc sách, chủ yếu là vì kiếp trước do người chị tốt cùng cha khác mẹ của y tuyên truyền quá tốt, dẫn đến việc bạn học trong trường hầu như ai cũng biết y là con của tiểu tam. Mọi người đều thích dùng ánh mắt kỳ thị để nhìn người, tự nhiên là không ai muốn chơi cùng y.

Người cha ruột được gọi là cha cũng chẳng thèm quan tâm đến y, ngay cả học phí khi y lên trung học cũng là dựa vào học bổng. Các bạn học khác đều có điện thoại để chơi, còn y thì chỉ có sách, lấy sách làm bạn.

Y chỉ còn cách nắm vững kiến thức trong sách, thi cử đứng đầu. Có như vậy mới có học bổng, y mới có thể tiếp tục đi học. Cũng may là y có một cái đầu thông minh, nếu không dù cần cù bù thông minh thì cũng không thể bù đến vị trí đứng đầu được.

Thu hồi những suy nghĩ xa xăm, Tiết Tử Kỳ dồn tâm trí vào quyển sách trên tay.

Mỗi một quyển sách trong Trữ Vật Ngọc Truỵ kia đều là vô giá chi bảo ở Phong Thần quốc. Mặc dù Tiết Tử Kỳ không biết điều này nhưng y cũng cực kỳ cẩn thận. Không hề lấy những quyển sách này ra trước mặt người ngoài, đều là trốn trong phòng mà xem.

Sở Thần Tà sau khi vào phòng tu luyện của Sở Nghi An liền bố trí một cái tam cấp phòng ngự trận và một cái cách tuyệt trận trong phòng tu luyện. Sở dĩ bố trí trận pháp là vì lần bế quan này hắn định luyện hóa Phần Thiên Diễm.

Xác định lát nữa khi luyện hóa Phần Thiên Diễm, người bên ngoài sẽ không cảm ứng được, Sở Thần Tà mới ngồi xếp bằng xuống. Hắn trước tiên lấy từ trong không gian giới chỉ ra một cái ngọc hạp, bên trong đựng băng tủy mà hai ngày trước họ đã mua ở Trân Bảo Các.

Khi luyện hóa dị hỏa nếu uống băng tủy có thể áp chế được sự bạo động của dị hỏa, từ đó giúp luyện hóa dị hỏa tốt hơn.

Ở Phong Thần quốc, bảo vật thuộc tính băng không mấy được ưa chuộng. Bởi vì chỉ có linh tu có linh mạch thuộc tính thủy, tu vi đạt đến Linh Hoàng mới dùng đến bảo vật thuộc tính băng. So với bảo vật tu luyện thuộc tính khác, bảo vật thuộc tính băng rẻ hơn rất nhiều.

Mở ngọc hạp đựng băng tủy ra đặt bên cạnh.

Lại lấy ngọc hạp đựng Phần Thiên Diễm ra, trước tiên giải khai phong ấn bên trong. Ngay khoảnh khắc phong ấn được giải khai, Sở Thần Tà nhanh chóng khắc lên Phần Thiên Diễm dấu ấn linh hồn của mình.

Dị hỏa không giống như những loại hỏa diễm khác, dị hỏa đã có linh thức yếu ớt, bị nhốt lâu như vậy chắc chắn là muốn có được tự do. Nếu động tác của hắn quá chậm, Phần Thiên Diễm chắc chắn sẽ chạy mất.

Thành công để lại dấu ấn linh hồn trên Phần Thiên Diễm, Sở Thần Tà đưa nó vào đan điền. Sau đó cầm lấy băng tủy bên cạnh, cảm nhận được hơi lạnh thấu xương truyền đến từ băng tủy, hắn không chút do dự nuốt xuống.

Rất nhanh, Sở Thần Tà cảm thấy cả người mình lúc lạnh lúc nóng. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán còn chưa kịp hình thành đã biến mất không thấy đâu.

Không dám lơ là, hắn dùng linh lực của bản thân dẫn dắt băng tủy đi bao bọc lấy Phần Thiên Diễm, từ từ mài mòn cảm xúc bạo loạn bất cam của nó.

Quá trình này rất dài, cụ thể cần bao lâu còn phải xem bản thân Sở Thần Tà.

Nhận thấy linh lực trong đan điền sắp cạn kiệt, hắn vội vàng lấy từ không gian giới chỉ ra một trăm khối linh thạch. Hắn vừa chịu đựng sự khó chịu mà băng hỏa lưỡng trùng thiên mang lại cho cơ thể, vừa hấp thụ linh lực trong linh thạch để bổ sung tiêu hao của bản thân.

Vì đã có kế hoạch từ trước nên trong lúc luyện hóa dị hỏa, Sở Thần Tà bắt đầu luyện thể. Tu luyện công pháp của võ tu, như vậy hắn xem như là linh võ song tu, sau này sức chiến đấu sẽ mạnh hơn so với việc chỉ làm linh tu đơn thuần một bậc.

Kiếp trước hắn bắt đầu tu luyện từ võ giả vào năm mười sáu tuổi. Ban đầu sở dĩ hắn linh võ song tu cũng là do yêu cầu của Sở Nghi An. Bản thân Sở Nghi An chính là linh võ song tu, cho nên ở Phong Thần quốc mới truyền ra uy danh lẫy lừng của ông. Người bình thường thấy ông đều phải đi vòng.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã một tháng trôi qua.

Dùng thời gian một tháng, Tiết Tử Kỳ đã xem hết tất cả các quyển sách hai lần. Từ khi y thức tỉnh linh mạch, y phát hiện trí nhớ của mình tăng lên gấp mấy lần. Mặc dù trước đây trí nhớ của y cũng rất tốt nhưng còn xa mới bằng được bây giờ.

Xem qua hai lần, y hầu như đã ghi nhớ toàn bộ nội dung trong sách vào trong đầu. Hiện tại tu vi của y còn rất thấp, không thích hợp luyện đan. Thế là y cũng định bế quan tu luyện.

Nghĩ bụng, chờ Sở Thần Tà xuất quan tu vi chắc chắn sẽ có đột phá. Hiện tại tu vi của hắn đã cao hơn mình không ít, mình muốn sánh vai cùng hắn thì phải nỗ lực mới được. Nếu không những lời nói trước đây đều trở thành lời nói suông mất.

Nghĩ là làm. Sau khi ăn xong bữa sáng, Tiết Tử Kỳ liền nói với Sở Nghi An: “Gia gia, tôn nhi định bế quan.”

“Con cũng muốn bế quan sao?” Sở Nghi An ngạc nhiên nhìn Tiết Tử Kỳ.

Chỉ thấy Tiết Tử Kỳ hiện tại trông vẫn còn rất gầy yếu. Bế quan chỉ có thể ăn Tịch cốc đan, hiện tại đang là lúc y phát triển cơ thể. Nếu chờ Tà nhi xuất quan thấy tức phụ của mình gầy đi, chẳng phải sẽ trách ông không giúp hắn chăm sóc tốt người sao!

Sở Nghi An thầm nghĩ như vậy trong lòng. Ông do dự nhìn người trước mặt, rốt cuộc mình có nên đồng ý cho Tiết Tử Kỳ bế quan không đây?

Tiết Tử Kỳ đâu biết nỗi do dự của Sở Nghi An, y gật đầu đáp: “Vâng, hiện tại tu vi của tôn nhi rất thấp, nhưng tôn nhi muốn đuổi kịp bước chân của Thần Tà, không muốn trở thành gánh nặng của hắn.”

Được rồi! Lý do này đã thành công thuyết phục được Sở Nghi An đang do dự. Bọn họ đều là linh tu, đều muốn theo đuổi thực lực mạnh mẽ. Lý do này ông không thể từ chối được.

“Vậy con có tài nguyên tu luyện không?” Nói đoạn, Sở Nghi An lấy hai trăm khối linh thạch đặt lên bàn.

Với thực lực hiện tại của Tiết Tử Kỳ, hai trăm khối linh thạch cho y tu luyện thì y có thể dùng trong khoảng một năm.

Nhìn thấy linh thạch trên bàn, Tiết Tử Kỳ vội vàng từ chối: “Không, không cần đâu gia gia. Tôn nhi có tài nguyên tu luyện rồi, linh thạch Thần Tà cũng cho tôn nhi rất nhiều. Lúc trước chúng ta đi đấu giá hội Thần Tà đã mua cho tôn nhi mấy món bảo vật dùng để tu luyện, tôn nhi định bế quan hấp thụ luyện hóa.”

Về chuyện ngọc bội, y không muốn nói với bất kỳ ai ngoài Sở Thần Tà. Y đẩy linh thạch trên bàn về phía Sở Nghi An: “Gia gia, chỗ linh thạch này tôn nhi không dùng tới.”

“Không sao, con cứ thu lại đi, bây giờ không dùng tới thì sau này cũng có thể dùng.”

Tiết Tử Kỳ: “…”

Gia gia thật tốt, lại còn hào phóng nữa. Một người gia gia tốt như vậy, ước chừng ai cũng muốn có. Cộng thêm Sở Thần Tà cũng đối xử với y rất tốt. Hẳn nào lúc trước khi bọn họ đi ăn cơm, ánh mắt ngưỡng mộ của Sở Thần Vũ và Sở Thần Di chưa từng rời khỏi y.

Tạm biệt Sở Nghi An, khi Tiết Tử Kỳ trở về phòng liền phát hiện trên bàn đặt hai lọ Tịch cốc đan. Đưa tay cầm lấy lọ Tịch cốc đan trên bàn, trong lòng Tiết Tử Kỳ dâng lên một luồng hơi ấm. Tịch cốc đan chắc hẳn là do Sở Nghi An biết y sắp bế quan nên đặc biệt chuẩn bị cho y.

Đóng cửa phòng lại, Tiết Tử Kỳ đi về phía phòng tu luyện của Sở Thần Tà. Phòng tu luyện nằm ngay cạnh suối nước nóng trong phòng, diện tích không lớn, tổng cộng chỉ khoảng hai mươi mét vuông. Bên trong phòng tu luyện rất sạch sẽ, chỉ có một cái bồ đoàn đặt ở chính giữa.

Ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, Tiết Tử Kỳ lấy bảo vật đấu giá được lúc trước ra, bắt đầu luyện hóa theo phương pháp Sở Thần Tà đã chỉ cho mình.

Trong một gian phòng tu luyện khác.

Dùng thời gian một tháng, Sở Thần Tà cuối cùng cũng thu phục được Phần Thiên Diễm. Đẳng cấp võ tu từ số không thăng lên đến Võ Sĩ cấp bốn.

Đừng nhìn tu vi của hắn thăng tiến nhanh như vậy, trong quá trình thăng tiến hắn đã phải chịu không ít khổ sở. Có mấy lần hắn đã muốn bỏ cuộc nhưng nghĩ đến những gì đã trải qua ở kiếp trước, hắn lại đành phải hạ quyết tâm.

Kiếp trước nếu hắn không lơ là việc tu luyện võ tu, sau khi bị Tiết Dịch hạ dược, nếu đẳng cấp võ tu của hắn bằng với đẳng cấp linh tu thì đến cuối cùng ai sống ai chết còn chưa biết chừng. Đáng tiếc, kiếp trước khi hắn hai mươi tuổi, đẳng cấp võ tu mới chỉ là Võ Giả cấp tám, cơ thể cũng không có chút sức đề kháng nào với thuốc men.

Đã có bài học từ kiếp trước, kiếp này tự nhiên không dám lơ là nữa.

Nhận thấy dị hỏa đã ngoan ngoãn lại, yên vị trong đan điền của mình, việc tiếp theo Sở Thần Tà cần làm chính là luyện hóa dị hỏa. Chờ sau khi luyện hóa dị hỏa, hắn có thể điều khiển dị hỏa theo ý muốn. Điều này cũng có lợi cho linh căn hỏa của hắn, sau này tốc độ hấp thụ linh lực sẽ tăng lên rất nhiều. Như vậy, mặc dù hắn là song linh mạch nhưng tốc độ tu luyện sẽ không hề chậm hơn so với người có thiên phẩm đơn linh mạch.

Trong lúc luyện hóa dị hỏa, tu vi của Sở Thần Tà bắt đầu thăng lên. Bát tinh Linh Sĩ sơ kỳ, Bát tinh Linh Sĩ trung kỳ, Bát tinh Linh Sĩ hậu kỳ, Bát tinh Linh Sĩ đỉnh phong, Cửu tinh Linh Sĩ… Đến đây tu vi vẫn đang thăng lên, không có dấu hiệu dừng lại.

Thấm thoắt ba tháng trôi qua.

Sở Thần Tà đang ngồi xếp bằng nhập định bỗng nhiên mở mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang, hiện tại tu vi của hắn đã đạt đến Nhị tinh Linh Sư. Đã có kinh nghiệm từ kiếp trước, cho dù kiếp này linh mạch của hắn có nhiều thêm một cái thì tu vi chẳng những không bị sụt giảm mà còn thăng tiến nhanh hơn kiếp trước. Hắn rất có lòng tin vào điều này.

Bước ra khỏi phòng tu luyện, hắn đi thẳng về chỗ ở của mình. Kết quả vừa mở cửa phòng ra liền phát hiện trong phòng không một bóng người, tìm một vòng mới thấy Tiết Tử Kỳ đang bế quan.