← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 048: Bất kỳ nhi ngộ

19 min read 02.09.2026

Bởi vì sau khi vào đấu giá trường, mọi người đều mặc y phục che đậy diện mạo, cho nên tịnh không có ai biết bao sương của hai người Sở Thần Tà rốt cuộc là cái nào.

Mấy người trong buổi đấu giá đều không đấu giá được món đồ nào, lúc này cũng không sợ bị người khác nhìn thấy chân dung.

Huống hồ thân phận của bọn họ còn không đơn giản.

Nếu không có bảo vật đặc biệt khiến người ta động tâm, sẽ không có ai đi tìm rắc rối cho thành viên hoàng thất, bởi vì không ai muốn bị truy sát.

Bên kia.

Người Tư Mã Trì phái đi mãi không thấy người trong bao sương đi ra. Sau khi nghe ngóng, mới biết người trong bao sương đó đã rời khỏi đấu giá hội từ lâu.

Mà Tư Mã Trì uổng phí mất một trăm khối linh thạch mời người của Liệp Thủ Dong Binh Đoàn ra tay, kết quả quỷ ảnh cũng không thấy một cái, tức đến mức hắn chửi ầm lên.

“Hắt xì!” Sở Thần Tà đột nhiên hắt hơi một cái.

Đưa tay dụi dụi mũi, hắn không biết lúc này đang có một lão già đang mắng hắn, cho nên hắn mới hắt hơi. Nhưng dù có biết, cũng sẽ không để ý, chỉ là hạng người không quan trọng mà thôi.

Thấy ba người đều nhìn về phía mình, Sở Thần Tà xua xua tay, ra hiệu mình không sao.

Mấy người tới đấu giá hội một chuyến đều không đấu giá được gì, Tiết Tử Kỳ cũng coi như là tăng thêm kiến thức, xem ra như vậy thì chỉ có y là có thu hoạch.

Sở Thần Tà muốn Tiết Tử Kỳ sớm ngày khôi phục lại, đề nghị cùng đi ăn cơm, muốn y tiếp xúc nhiều hơn với mọi người, đừng tự nhốt mình trong một căn phòng hẹp hòi, không cho ai vào, chính y cũng không ra được.

Nghĩ đến người trước đây hay thẹn thùng lại rụt rè, bây giờ trở nên trầm mặc ít nói, Sở Thần Tà liền cảm thấy tim mình nặng trĩu, một trận đau nhói.

Một chút không chú ý liền để người khác sơ hở, giữa hai người chỉ là tín nhiệm bước đầu, tịnh không kiên cố. Nếu không giải quyết tốt, sau này chuyện như vậy vẫn sẽ xảy ra.

Không lâu sau, bốn người tới Tuyên Khách Lâu.

Vẫn vào nhã gian mà mấy người Sở Thần Tà thường tới, đón lấy thực đơn từ tay tiểu nhị đưa tới, Sở Thần Tà thuận tay đưa thực đơn cho Sở Thần Vũ, để nàng chọn trước.

Đón lấy thực đơn, Sở Thần Vũ cũng không khách khí, gọi một món mình thích xong, lại đưa thực đơn cho Sở Thần Di.

Sở Thần Di gọi hai món, liền đưa thực đơn cho Tiết Tử Kỳ.

Nàng cũng nhìn ra rồi, Ngũ ca chính là một kẻ thê quản nghiêm, chỉ cần lấy lòng Ngũ tẩu, Ngũ ca khẳng định sẽ vui vẻ. Ngũ ca một khi vui vẻ, nói không chừng sẽ tặng chút đồ tốt cho mình. Tuy mọi người đều là đích hệ Sở thị, nhưng Ngũ ca có một vị gia gia độc sủng hắn.

An Vương gia thực lực cao thâm, tài đại khí thô, thực sự khiến bọn họ một trận ngưỡng mộ.

Tiết Tử Kỳ nhìn vào thực đơn trên tay, không biết nên chọn cái nào.

Y chưa bao giờ tới nơi như thế này ăn cơm.

Mỗi món trên thực đơn y đều chưa từng ăn qua, điều này khiến y rất phân vân.

Ngộ nhỡ món mình gọi không ngon thì sao?

Như vậy chẳng phải là lãng phí sao?

“Cứ gọi đại vài món đi, lần sau ta lại dẫn ngươi ra ngoài ăn.” Sở Thần Tà giống như nhìn ra sự phân vân của y, ngữ khí ôn hòa nói.

“Ừm, vậy ta muốn cái này, cái này, cái này, còn có cái này nữa.” Không biết bí ẩn trong những món ăn này, Tiết Tử Kỳ chỉ vào các món trên thực đơn, lần lượt báo ra những món mình nhìn trúng.

Tiểu nhị có chút khó xử nhìn về phía Sở Thần Tà.

Đây đều là thịt yêu thú, ít nhiều đều chứa một chút linh lực, một đĩa đại khái là đủ cho một người ăn.

Nhưng vị thiếu gia trước mắt này một hơi gọi bốn đĩa!

Gã còn chưa bao giờ thấy có người một lúc gọi nhiều như vậy, vị khách nhiều nhất cũng chỉ gọi hai đĩa, dù sao giá tiền cũng không rẻ.

“Không sao, cứ theo những món y vừa gọi mà lên thức ăn là được.”

Sở Thần Tà tơ hào không để ý Tiết Tử Kỳ gọi bao nhiêu món, chỉ cần y vui là được.

Nếu bọn họ ăn không hết, có thể đóng gói mang về.

Sở Thần Vũ và Sở Thần Di ở bên cạnh thấy Sở Thần Tà sủng nịnh Tiết Tử Kỳ như vậy đều có chút dị nghị.

Sở Thần Vũ tâm nghĩ, lẽ nào thành thân rồi, thật sự sẽ không giống nhau sao?

Nếu Tư Mã Phong và mình thành thân, liệu có đối xử tốt với mình như Sở Thần Tà đối với Tiết Tử Kỳ không?

Mà Sở Thần Di thì nghĩ là, tình cảm của Ngũ ca, Ngũ tẩu thật tốt. Xem ra quyết định lấy lòng Ngũ tẩu này của mình không sai được.

Cho nên, khi tiểu nhị bưng thức ăn lên bàn, Sở Thần Di đối với Tiết Tử Kỳ đặc biệt nhiệt tình.

“Ngũ tẩu, tẩu ăn cái này đi, cái này là viên làm từ Linh Thảo Thố, thịt mềm vị tươi; còn cái này, cái này là thịt trên đùi của Thất Thải Lộc, trong thịt linh lực dồi dào, dù không phải linh tu ăn vào cũng có thể cường thân kiện thể; còn có cái này…”

Sở Thần Di vô cùng kiên nhẫn giới thiệu các món ăn trên bàn cho Tiết Tử Kỳ.

Hành động của Sở Thần Di khiến Sở Thần Tà ở bên cạnh trực trào vị chua, hận không thể đuổi hai cái bóng đèn này đi cho rảnh.

Rất chướng mắt!

Nhìn thấy Sở Thần Di không dứt, Sở Thần Tà mở miệng hỏi: “Bát muội, có phải thức ăn trên bàn không đủ cho muội ăn không?”

Sở Thần Di đầy mặt nghi hoặc, không rõ nguyên do.

Chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn về phía Sở Thần Tà.

Trên bàn nhiều món thế này, Ngũ ca sao lại bảo không đủ ăn?

Nàng hảo tâm nói: “Ngũ ca, nếu huynh cảm thấy không đủ, đợi chúng ta ăn xong rồi gọi tiếp, tránh để lãng phí.”

Tiết Tử Kỳ ở bên cạnh khá tán đồng gật gật đầu, trên bàn nhiều món như vậy, nhìn thế nào cũng thấy bọn họ ăn không hết. Nếu gọi thêm nữa, chắc chắn sẽ lãng phí.

Sở Thần Tà một mặt uất ức, mình can tâm làm gì lại đề nghị mời bọn họ cùng đi ăn cơm?

Hắn đây không phải là tự làm mình khó chịu sao?

Lần sau nhất định không được mang theo bóng đèn bên mình nữa, quá đau lòng.

“Ăn nhiều một chút, nếu thích ăn, lần sau ta lại dẫn ngươi tới.” Sở Thần Tà vừa giúp Tiết Tử Kỳ gắp thức ăn, vừa nói.

“Hảo a! Hảo a! Ngũ tẩu, lần sau tẩu và Ngũ ca lại tới đây ăn thì phải nhớ gọi muội nhé.” Sở Thần Di đối với Tiết Tử Kỳ ân cần nói.

“Ừm, ta nhất định sẽ gọi muội.” Tiết Tử Kỳ miệng đồng ý, trong lòng lại đang nói: Mới không thèm gọi muội, muội lại không trả tiền.

Sở Thần Tà ở bên cạnh nghe thấy đối thoại của hai người, suýt nữa phun ra một ngụm lão huyết!

“Nếu hợp lý thì cũng gọi ta theo với.”

Ngay khi Sở Thần Tà đang nghĩ sau này làm sao để không mang theo cái bóng đèn Sở Thần Di này, liền nghe thấy Sở Thần Vũ cũng bồi thêm một câu như vậy.

“Hảo a, mang các tỷ muội đi hết.” Tiết Tử Kỳ đầy mặt tươi cười đồng ý.

Tâm đạo: Những người này từng người đều muốn chiếm tiện nghi của phu quân y, đều muốn ăn chực, lần sau mới không thèm gọi bọn họ.

Trên mặt Sở Thần Tà mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Trong lòng lại đang nghĩ, chỉ cần sau này mình mỗi lần đều thừa dịp hai người bọn họ bế quan, rồi mới dẫn Tiết Tử Kỳ ra ngoài, là có thể hoàn mỹ né tránh được hai người này.

Bốn người tâm tư khác nhau.

Ăn no uống say, bọn họ liền định rời khỏi Tuyên Khách Lâu.

Ai ngờ Sở Thần Tà vừa mở cửa nhã gian, cửa nhã gian đối diện cũng đồng thời mở ra. Người từ bên trong bước ra cư nhiên là Sở Thần Hoành và Chung Tu Tề hai người.

Sáu người đối mặt đứng đó, không khí nhất thời có chút gượng gạo.

Sở Thần Di nhìn nhìn Chung Tu Tề, lại nhìn nhìn Sở Thần Tà bên cạnh, rồi lại nhìn nhìn Sở Thần Hoành đối diện, vẻ mặt đầy bát quái.

Trong lòng nghi hoặc, Chung Tu Tề này không phải là hảo hữu của Ngũ ca sao?

Từ bao giờ lại có giao thiệp với Lục ca vậy?

Nhìn dáng vẻ của hai người bọn họ, vừa rồi còn cùng nhau ăn cơm. Có thể cùng lúc kết giao được với Ngũ ca, Lục ca, xem ra người này không đơn giản.

Sau này mình phải tránh xa người này một chút, tránh bị tính kế.

Sở Thần Di từ nhỏ đã thông minh, mấy huynh muội quan hệ với nàng đều không tệ, các trưởng bối đều gọi nàng là tiểu hoạt đầu.

“Tam tỷ, Ngũ ca, Ngũ tẩu, Bát muội, các vị cũng tới Tuyên Khách Lâu ăn cơm, thật trùng hợp! Hai ngày trước Chung công tử giúp đệ một việc nhỏ, để cảm tạ hắn, cho nên đệ mời hắn tới đây ăn cơm. Không ngờ cư nhiên lại gặp được mọi người, đúng là có duyên.” Sở Thần Hoành đi đầu mở miệng nói.

Nghĩ thầm, trước tiên phải giải thích rõ ràng tại sao mình lại cùng Chung Tu Tề ăn cơm, tránh để Sở Thần Tà nghi ngờ.

“Ừm, chúng ta cũng là hôm nay cùng nhau đi tham gia đấu giá hội, không đấu giá được gì, nên cùng nhau đi ăn cơm.” Sở Thần Vũ hiểu ra gật gật đầu, nói.

“Lục đệ, không có việc gì thì chúng ta đi trước.” Sở Thần Tà dắt Tiết Tử Kỳ định rời đi.

Lại không ngờ Chung Tu Tề đột nhiên lên tiếng gọi hắn lại, “Thần Tà.”

Sở Thần Tà quay đầu nhìn Chung Tu Tề, vẻ mặt đầy nghi hoặc, khiến người ta hoàn toàn không biết lúc này trong lòng hắn đang nghĩ gì.

Chung Tu Tề vừa rồi chỉ là theo bản năng mở miệng gọi Sở Thần Tà lại, nhưng giờ gã lại không biết nên nói gì.

Ngay sau đó gã nhớ tới chuyện Sở Thần Hoành giao phó.

Định thần lại, hỏi: “Thần Tà, chúng ta đã lâu rồi không cùng nhau uống rượu, không biết ngày mai ngươi có thời gian không? Ngày mai ta ở Túy Tiên Lâu đợi ngươi.”

Sở Thần Tà gật gật đầu, biểu thị mình đã biết. Liền cùng Tiết Tử Kỳ đi xuống lầu, rời khỏi Tuyên Khách Lâu.

Để lại Chung Tu Tề một mặt gượng gạo, ý của Sở Thần Tà là đồng ý, hay là không đồng ý? Gã nhìn về phía Sở Thần Vũ và Sở Thần Di ở bên cạnh.

Cả hai đều lắc đầu, biểu thị lực bất tòng tâm, cũng theo đó xuống lầu.

Để lại Sở Thần Hoành và Chung Tu Tề hai người nhìn nhau chằm chằm, nhất thời ai cũng không nói lời nào.

Sở Thần Hoành vô cùng não nề.

Nghĩ thầm, nếu sớm biết hôm nay Sở Thần Tà sẽ tới Tuyên Khách Lâu ăn cơm, hắn đã đổi một nơi khác rồi. Như vậy, cũng không đến mức đụng phải.

Cũng không biết Sở Thần Tà có sinh nghi hay không, nhưng nghĩ đến hắn luôn tự cho là đúng, căn bản không thể nào nghĩ đến việc Chung Tu Tề là cố ý tiếp cận hắn, chứ không phải thật tâm làm bằng hữu với hắn.

Nghĩ như vậy, Sở Thần Hoành lại yên tâm không ít.

Quay đầu nói với Chung Tu Tề: “Kế hoạch không đổi.”

“Hảo, ta hiểu nên làm thế nào.” Chung Tu Tề gật gật đầu, một bộ dáng vẻ cẩu thối.

Nếu cảnh này để Sở Thần Tà nhìn thấy, nhất định sẽ kinh ngạc đến rớt cả mắt. Hắn làm sao cũng không nghĩ đến kẻ kiếp trước luôn tự mệnh bất phàm, tùy tâm sở dục như vậy, cư nhiên còn có một mặt như thế này.

Ngày hôm sau.

Sở Thần Tà đang vẽ phù, hắn hiện tại đã có thể vẽ hơn mười loại phù lục nhất cấp.

Mà Tiết Tử Kỳ thì ngồi đoan chính ở một bên, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

“Thần Tà, ta không muốn ngươi đi.” Tiết Tử Kỳ đột nhiên lên tiếng.

“Ngươi là đang nói đến Túy Tiên Lâu sao?” Sở Thần Tà đầu cũng không ngẩng lên hỏi.

“Ừm.” Tiết Tử Kỳ gật gật đầu, nghĩ một lát lại nói: “Người đó không tốt.”

“Tử Kỳ là muốn nói với ta, đó không phải là một người tốt phải không?” Sở Thần Tà ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tiết Tử Kỳ đang ngồi bên cạnh, buồn cười lắc lắc đầu.

Chân tướng bị vạch trần, trong lòng Tiết Tử Kỳ não nề.

Có chút lo lắng Sở Thần Tà liệu có giận mình hay không?

Sau lưng nói xấu người khác, hắn liệu có thấy mình không tốt?

Tiết Tử Kỳ cẩn dực nhìn về phía Sở Thần Tà, thấy người vẫn đang cúi đầu vẽ phù, không nhìn thấy trên mặt hắn có biểu tình gì, trong lòng khó tránh khỏi có chút thấp thỏm.