Chương 047: Đấu giá được đan lô
Sau lưng e là đang mắng hắn là một tên ngu xuẩn!
Lúc này, bên tai truyền đến giọng nói của đấu giá sư.
“Sau đây chúng ta muốn đấu giá là một cái đan lô, đan lô này là một vị Đại Linh Sư có được trong một tòa di tích. Theo giám định sư của chúng ta giám định, nó là một cái đan lô tứ cấp, dưới đây bắt đầu đấu giá. Giá khởi điểm một trăm khối linh thạch, mỗi lần tăng giá không được ít hơn mười khối linh thạch, bắt đầu cạnh giá.”
Lời hắn vừa dứt, phía dưới liền vang lên tiếng trả giá.
“Một trăm mười khối linh thạch!”
“Một trăm hai mươi khối linh thạch!”
“Một trăm năm mươi khối linh thạch!”
“Ba trăm khối linh thạch!” Một giọng nói mang theo khí thế nhất định phải được vang lên, hắn vừa ra giá đã đem giá tiền nâng lên gấp đôi.
“Người này là ai? Nhìn qua đúng là chủ nhân tài đại khí thô!”
“Người cạnh giá đan lô, bình thường đều là luyện đan sư của Luyện Đan Sư Công Hội.”
“Cái đó không nhất định, ngộ nhỡ là đấu giá về để tặng người thì sao?”
“Ta nghe hình như là Đại trưởng lão của Tư Mã gia!”
“Quản hắn là ai? Dù sao ta cũng mua không nổi!”
“Chính là, chúng ta cũng chỉ xem náo nhiệt thôi.”
Linh tu, võ tu trong đại đường xì xào bàn tán, các loại ngôn luận lọt vào tai Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ.
Cảm giác có người đang kéo ống áo mình, Sở Thần Tà quay đầu nhìn về phía Tiết Tử Kỳ, cười hỏi: “Muốn?”
“Ừm!” Tiết Tử Kỳ có chút ngượng ngùng gật gật đầu.
Khi đan lô xuất hiện, y liền có một loại dự cảm mãnh liệt, không mua được cái đan lô này, sau này y nhất định sẽ hối hận.
Khi nhìn lại cái đan lô đó, trong mắt Tiết Tử Kỳ nhiều thêm mấy phần nóng rực.
Tâm nghĩ, đợi mình học được luyện đan, sau này tất cả đan dược Sở Thần Tà cần, sẽ do chính tay mình luyện chế cho hắn.
Sở Thần Tà không ngờ vừa mới nói với Tiết Tử Kỳ, nếu y có thứ gì thích thì cứ nói với mình, mình sẽ mua cho y, không ngờ nhanh như vậy y đã vận dụng linh hoạt rồi.
Kéo Tiết Tử Kỳ lại, hôn một cái lên mặt y, “Sau này cũng như vậy, có thứ gì thích cứ nói với vi phu, ta mua cho ngươi.”
Sau đó Sở Thần Tà vẫn dùng giọng biến thanh: “Năm trăm khối linh thạch!”
Cùng lúc đó.
Trong một gian bao sương khác trên tầng hai, có một lão giả để râu dê, mặc một thân y phục màu xanh thẫm, sau khi nghe thấy báo giá của Sở Thần Tà, quay đầu nhìn về phía bao sương nơi hắn đang ngồi, trong mắt đầy vẻ âm hiểm.
Thầm nghĩ: Thứ mà Tư Mã Trì hắn nhìn trúng cũng dám cướp, đúng là sống không kiên nhẫn rồi.
“Sáu trăm khối linh thạch!” Tư Mã Trì bám sát trả giá.
“Một ngàn khối linh thạch!”
Sở Thần Tà một hơi tăng thêm bốn trăm khối linh thạch, hắn mới không muốn lãng phí thời gian ở đây.
Một ngàn khối linh thạch!!!
Nghe thấy giá tiền này, Tư Mã Trì nghiến răng nghiến lợi. Tuy hắn rất muốn, nhưng hôm nay trên người hắn chỉ mang theo một ngàn khối linh thạch.
Huống hồ nghe đối phương trả giá thoải mái như vậy, trên người khẳng định còn dư linh thạch.
Đột nhiên hắn nghĩ tới một kế hoạch: Giết người đoạt bảo!
Đáng tiếc, thường thường kế hoạch không đuổi kịp biến hóa!
Tiếp theo đấu giá là bảo vật Hỏa thuộc tính, Sở Thần Tà đến không từ chối, những thứ này đều là thứ hắn hiện tại cần.
Ngay lúc buổi đấu giá tiến hành được hơn một nửa, Sở Thần Tà thừa dịp sự chú ý của mọi người đều bị tấm bản đồ kho báu xuất hiện trên đài đấu giá thu hút, dẫn Tiết Tử Kỳ lặng lẽ không tiếng động từ cửa sau rời đi.
Đợi buổi đấu giá kết thúc, Sở Thần Vũ và Sở Thần Di liền đến trước cửa bao sương cách vách. Cả hai đều muốn xem chủ nhân tài đại khí thô trong bao sương rốt cuộc là thần thánh phương nào, kết quả lại bị thị tùng báo cho biết người trong bao sương đã rời đi từ sớm.
—