Chương 035: Tà thiếu đại nộ
Chưa đầy nửa khắc đồng hồ, Sở Thần Tà đã giúp Tiết Tử Kỳ tắm xong.
Ngay khi Sở Thần Tà định bế hắn rời khỏi hồ suối nước nóng, lại bị hắn vòng tay ôm lấy cổ, tiếp đó hắn hôn lấy hôn để không chút quy luật.
Cảm nhận được hắn cực kỳ bất an, còn có một tia sợ hãi.
Sở Thần Tà nắm quyền chủ động, nhẹ nhàng hôn hắn, động tác rất ôn nhu, coi như trân bảo.
Một lát sau, nhận thấy cảm xúc của hắn đã ổn định, Sở Thần Tà mới chậm rãi buông hắn ra.
“Ngoan, ta giúp ngươi mặc quần áo trước.” Sở Thần Tà giọng ôn hòa dỗ dành.
Tiết Tử Kỳ cuối cùng cũng gật gật đầu, nhưng vẫn không mở miệng nói chuyện.
Sở Thần Tà nhanh chóng giúp hắn mặc quần áo tử tế, thấy hắn rõ ràng có tâm sự, vẻ mặt rất không vui.
Sở Thần Tà hiện tại hoàn toàn không có một chút tâm tư mờ ám nào, chỉ muốn tiểu nhân nhi trong lòng có thể tươi tắn, có sức sống như lúc trước.
Bế Tiết Tử Kỳ tới ngồi ở vị trí sảnh chính trong phòng, Sở Thần Tà lúc này mới lên tiếng: “Hạo Phong, Hạo Vũ.”
“Thuộc hạ có mặt.” Sở Hạo Phong, Sở Hạo Vũ hai người xuất hiện trước mặt Sở Thần Tà.
Sở Hạo Vũ tiến lên một bước, ghé tai Sở Thần Tà thì thầm một hồi.
Nghe xong lời của Sở Hạo Vũ, sắc mặt Sở Thần Tà khó coi, răng nghiến “ken két”, trong mắt lóe lên một ngọn lửa giận không thể kìm nén, giống như một con sư tử bị chọc giận.
Cuối cùng, y nhắm mắt lại, áp chế cơn hỏa khí trong lòng.
Đợi điều chỉnh xong cảm xúc, y mới mở mắt ra, phân phó: “Đi gọi tất cả mọi người trong Vương phủ tới viện này cho ta, ngoại trừ gia gia và lão quản gia, những người còn lại một người cũng không được thiếu, kể cả lính canh cổng. Nếu có kẻ nào dám lấy lý do thân thể không khỏe để từ chối không đến, thì trực tiếp xử lý luôn.”
Trong lời nói của Sở Thần Tà thấu ra một luồng sát phạt chi khí.
“Thuộc hạ lĩnh mệnh.”
Sở Hạo Phong, Sở Hạo Vũ hai người nhìn nhau, đều thấy được một tia cười trên nỗi đau của người khác từ trong mắt đối phương.
Đêm trời tối gió cao, thời điểm giết người phóng hỏa!
Sở Hạo Phong, Sở Hạo Vũ, Sở Hạo Lôi, Sở Hạo Minh bốn người hộ vệ sát sườn Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ, tự nhiên biết Sở Thần Tà đối với Tiết Tử Kỳ chính là bảo vệ như trân bảo. Đến cả quần áo Tiết Tử Kỳ mặc, cùng với một số thứ khác đều là đích thân Sở Thần Tà chuẩn bị cho.
Cũng không biết đám người đó lấy đâu ra lá gan, lại dám đoán mò tâm tư của Sở Thần Tà, còn tự tiện làm chủ thay y.
Từ ngày bọn họ được phái tới bên cạnh Sở Thần Tà, bọn họ đã biết thủ đoạn của Sở Thần Tà, tơ hào không kém cạnh Sở Nghi An.
Sở Thần Tà thiên phú dị bẩm, đi theo Sở Thần Tà bọn họ có thể tiến xa hơn.
Cho nên, bốn người đối với Sở Thần Tà có thể nói là trung thành tận tụy.
Đừng nhìn hiện tại Sở Thần Tà mới có tu vi Thất tinh Linh sĩ, bọn họ bây giờ tuy là Đại linh sư, nhưng không quá vài năm, Sở Thần Tà chắc chắn sẽ đuổi kịp bọn họ, thậm chí là vượt qua bọn họ.
Nửa canh giờ sau.
Trong viện của Sở Thần Tà đứng đầy người, đây đều là hạ nhân trong An Vương phủ.
Hạ nhân của An Vương phủ tổng cộng có hơn sáu mươi người, trong này không bao gồm hộ vệ. Đám hộ vệ đó làm gì có thời gian mà buôn chuyện, tán gẫu, bọn họ ngoài việc hàng ngày phải canh giữ an toàn cho Vương phủ, thời gian còn lại chính là tu luyện, tu luyện!
An Phúc bưng một chiếc ghế đặt ở chính phía trên của sân viện trước, sau đó mới hớt hải chạy vào phòng: “Thiếu gia, ghế đã đặt xong, người cũng đã đến đông đủ.”
“Ừ.” Sở Thần Tà gật đầu, nắm tay Tiết Tử Kỳ bước ra khỏi phòng.
—