← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 034: Rơi vào tự bế

19 min read 02.09.2026

Sải bước đi ra khỏi tiểu viện nơi hai người cư trú.

Không lâu sau, thấy có hạ nhân đi ngang qua, hắn tiện tay kéo lấy một người hỏi: “Ngươi có thấy thiếu gia nhà các ngươi không?”

Người bị kéo lại là một nha hoàn trong Vương phủ. Nàng ta xấp xỉ tuổi Tiết Tử Kỳ, nhưng dáng người lại cao hơn Tiết Tử Kỳ nửa cái đầu.

Đầu tiên nàng ta liếc nhìn Tiết Tử Kỳ một cái đầy khinh miệt, sau đó nói giọng âm dương quái khí: “Ồ, đây chẳng phải là thiếu phu nhân sao? Ngài còn chẳng biết thiếu gia ở đâu thì tôi làm sao mà biết được.”

Nói xong, nàng ta lạnh lùng “hừ” một tiếng, trong mắt lóe lên một tia ác ý, thừa lúc Tiết Tử Kỳ không chú ý, dùng lực hất tay hắn ra.

Tiết Tử Kỳ không có phòng bị nên loạng choạng, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.

Nhìn thấy bộ dạng chật vật của Tiết Tử Kỳ, nha hoàn “phụt” một tiếng cười rộ lên: “Thiếu phu nhân, ngài cứ phải đứng cho vững vào, tôi chỉ là một nha hoàn nhỏ bé trong Vương phủ, không sánh được với sự kim quý của ngài. Ngài mà ngã ra có bề gì, thiếu gia chẳng lột da tôi ra sao.”

“Ta…”

Tiết Tử Kỳ vừa định giải thích đã bị nha hoàn lên tiếng ngắt lời: “Ngài chính là ân nhân cứu mạng của thiếu gia, đích thân cứu thiếu gia từ trong miệng yêu thú ra mà. Yêu thú hung tàn như vậy ngài còn đối phó được, không đến mức bị tôi chạm nhẹ một cái là đã… ngã chứ?”

Trong lời nói của nàng ta đầy ý châm chọc.

Một tiếng thiếu phu nhân, hai tiếng thiếu phu nhân, nhưng lại tự xưng là tôi, rõ ràng không hề đặt Tiết Tử Kỳ vào trong mắt.

Thái độ bất thiện, cực kỳ ngạo mạn.

Tiết Tử Kỳ cảm nhận rõ ràng sự khinh thường và chán ghét của nàng ta đối với mình.

Rõ ràng hắn chẳng làm gì cả, tại sao người này lại ghét hắn?

Nha hoàn thấy Tiết Tử Kỳ ngây ngốc tại chỗ, khẽ cười một tiếng, thong dong rời đi.

Tiết Tử Kỳ nhìn theo bóng lưng nha hoàn rời đi, đôi môi mấp máy một chút, muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn chẳng thốt lên lời.

Hắn vốn nhạy cảm, tâm tư tinh tế, quanh năm sống dưới sự áp bức của người khác nên cực kỳ biết nhìn sắc mặt người ta mà hành xử.

Trên đường đi lại có thêm mấy người lướt qua vai hắn.

Những hạ nhân trong An Vương phủ này đều coi hắn như một người vô hình.

Trong mắt bọn họ, dường như hắn căn bản không tồn tại.

Bạo lực lạnh của đám hạ nhân khiến Tiết Tử Kỳ vốn cực kỳ thiếu cảm giác an toàn có một cảm giác nghẹt thở khó chịu.

Cảm giác này khiến hắn khó chịu đến mức không thở nổi, rất áp lực.

Bầu không khí trong An Vương phủ hoàn toàn không giống với “nhà” trong tưởng tượng của hắn.

Lúc trước ở cùng Sở Thần Tà thì không cảm thấy gì, lúc này hắn mới nhận ra mình và mọi thứ ở đây đều lạc lõng vô cùng.

Tìm kiếm hơn nửa cái Vương phủ vẫn không thấy bóng dáng Sở Thần Tà đâu, trong lòng Tiết Tử Kỳ từ bất an đã chuyển thành sợ hãi.

Chỉ trong vỏn vẹn mấy ngày ngắn ngủi, hắn đã quen với sự hiện diện của Sở Thần Tà.

Tiết Tử Kỳ biết, trong cuộc đời trải qua quá nhiều khổ nạn của mình, Sở Thần Tà chính là sự cứu rỗi của hắn. Hắn tham luyến sự ôn nhu của Sở Thần Tà, tham luyến sự quan tâm của Sở Thần Tà, còn tham luyến cả sự chăm sóc tỉ mỉ không gì không chu đáo của Sở Thần Tà dành cho hắn.

Hắn muốn ở lại bên cạnh Sở Thần Tà, muốn ánh mắt của đối phương luôn dừng lại trên người mình.

Bên kia.

Sở Thần Tà sau khi bàn bạc xong xuôi mọi chuyện với gia gia mình, trở về phòng lại không thấy người mình muốn gặp đâu, y có chút thất lạc. Cứ ngỡ Tiết Tử Kỳ chỉ là đi dạo loanh quanh trong Vương phủ nên y không đi tìm.

Nghĩ bụng, nếu Tiết Tử Kỳ mà ra khỏi An Vương phủ, người canh cửa chắc chắn sẽ tới báo cho y một tiếng.

Nhưng đợi đến khi trời sắp tối mịt vẫn không thấy người về, Sở Thần Tà lúc này liền cuống lên.

“An Phúc.” Y hướng ra ngoài cửa gọi lớn.

“Thiếu gia, nô tài có mặt, ngài có gì phân phó?” An Phúc thoăn thoắt từ ngoài cửa đi vào.

“Ngươi có thấy thiếu phu nhân đâu không?” Sở Thần Tà hỏi.

“Nô tài không thấy thiếu phu nhân, nô tài vẫn luôn đi theo bên cạnh thiếu gia mà.”

“Đi tìm, tìm người về đây cho ta, bảo tất cả mọi người trong phủ đi tìm.” Sở Thần Tà nhíu chặt mày, phân phó.

“Vâng, nô tài đi tìm ngay đây, nhất định sẽ tìm được thiếu phu nhân về.” An Phúc thấy sắc mặt âm trầm của thiếu gia nhà mình, lập tức đáp lời.

Nói xong liền lập tức ra khỏi viện.

Để lại Sở Thần Tà trong phòng đi tới đi lui, y có chút phiền muộn day day mi tâm, cảm giác càng lúc càng bất an, cầm lấy áo khoác cũng vội vàng ra khỏi cửa.

Tiết Tử Kỳ tìm kiếm khắp nơi trong An Vương phủ, thủy chung vẫn không thấy bóng dáng Sở Thần Tà. Những hạ nhân đó không một ai đoái hoài đến hắn, không ai dẫn đường cho hắn, hắn càng đi càng đến nơi hẻo lánh.

Bỗng nhiên, cuộc trò chuyện của hai tên thị nữ truyền vào tai hắn.

“Nghe nói thiếu gia lại đến chỗ Hồng tỷ rồi.”

“Hồng tỷ không chỉ người đẹp mà dáng vóc còn yêu kiều, thiếu gia sao có thể không thích cho được?”

“Cũng đúng, nếu thiếu gia cũng nhận cả ta thì tốt quá.”

“Ngươi kìa, bớt mơ mộng hão huyền đi.”

“Ta trông cũng không tệ, không chừng thật sự sẽ được thiếu gia để mắt tới. Dù sao thiếu phu nhân của chúng ta xấu xí như vậy mà thiếu gia còn bằng lòng cưới mà.”

“Sao ngươi biết thiếu phu nhân xấu xí?”

“Chuyện này ai chẳng biết, chỉ vì thiếu phu nhân lúc cứu thiếu gia đã bị yêu thú làm bị thương mặt, nếu không ngươi tưởng thiếu gia tại sao phải cưới hắn ta?”

“Cả ngày đối mặt với một kẻ xấu xí, hèn gì thiếu gia hở chút là lại đến chỗ Hồng tỷ.”

“Chứ còn gì nữa, nếu là ta phải đối mặt với một kẻ xấu xí, có khi đến ngủ cũng chẳng yên giấc.”

“Nếu vừa mở mắt ra mà thấy một khuôn mặt xấu xí không nỡ nhìn, ta chắc chắn sẽ gặp ác mộng.”

“…”

Thiếu gia?

Hồng tỷ?

Kẻ xấu xí!

Tiết Tử Kỳ dừng bước, đưa tay sờ sờ khuôn mặt bị mặt nạ che khuất, trong đầu toàn là bốn chữ thiếu gia, Hồng tỷ.

Ở An Vương phủ, người được gọi là thiếu gia chỉ có Sở Thần Tà.

Tiết Tử Kỳ không dám nghĩ tiếp nữa, liều mạng đè nén tâm tư của mình, không để bản thân nghĩ ngợi lung tung.

Hiện tại đầu óc hắn trống rỗng, tránh né hai nha hoàn đó, vô tri vô giác đã đi tới bên ngoài một cái viện hẻo lánh. Khi đi ngang qua viện, nghe thấy trong phòng truyền ra âm thanh vừa quen thuộc vừa khiến hắn sụp đổ.

“Thiếu gia, ngài thật xấu xa.” Đây là giọng một người phụ nữ, giọng nói uyển chuyển ưu mỹ lại êm tai.

“Cái đồ tiểu yêu tinh ngươi, miệng ngọt thế này, có phải là ăn mật rồi không?” Đây là giọng của Sở Thần Tà.

Tiếp đó lại là tiếng cười “khách khách khách” của nữ tử truyền tới.

“Mau lại đây, để thiếu gia nếm thử cái miệng bôi mật của ngươi nào.” Giọng của Sở Thần Tà.

“Đừng mà thiếu gia! Ngài nhẹ tay chút.” Giọng nói kiều mị lại mê người của nữ tử.

Sắc mặt Tiết Tử Kỳ trong nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy, đưa tay muốn đẩy cổng viện ra, tay đặt giữa không trung nhưng hắn lại do dự.

Hắn lấy tư cách gì để đi chất vấn?

Chẳng lẽ chỉ dựa vào việc hắn và Sở Thần Tà đã từng bái đường sao?

Ở Phong Thần quốc, chỉ cần ngươi có thực lực, tam thê tứ thiếp đều là chuyện bình thường.

Huống hồ Sở Thần Tà còn là tiểu thế tử, với thân phận của y, muốn bao nhiêu nữ nhân chẳng qua chỉ là một câu nói.

Hắn lại có tư cách gì để đi chất vấn?

Đôi mắt bắt đầu nhòe đi, nước mắt trong mắt không tự chủ được mà lăn dài trên gò má. Hắn vội vàng đưa tay bịt miệng, không để bản thân phát ra một chút tiếng động nào.

Hắn cảm thấy mình giống như con cá bị đuối nước, không tìm thấy lối ra, không thể hô hấp.

Liều mạng muốn trốn khỏi nơi này.

Trốn khỏi nơi khiến hắn gần như tuyệt vọng này.

Tại sao?

Tại sao phải cho hắn cảm nhận được hy vọng, rồi lại đẩy hắn xuống vực sâu tuyệt vọng?

Tiết Tử Kỳ cảm thấy trong đầu “oanh oanh” vang lên, trong đầu cứ văng vẳng tiếng cười đùa truyền ra từ trong viện.

Hắn vội vàng lùi lại, không cẩn thận dẫm phải một nhành cây khô vừa từ trên cây rơi xuống.

“Rắc” một tiếng.

Âm thanh cực kỳ rõ ràng, vang lên trong tai người khác, nhưng lại vang lên trong lòng hắn.

Trong viện truyền ra tiếng quát khẽ của nam tử quen thuộc: “Ai? Là ai ở bên ngoài?”

Nghe thấy âm thanh này, Tiết Tử Kỳ giống như con thỏ nhỏ bị kinh sợ, chật vật xoay người bỏ chạy.

Suốt dọc đường băng qua sân viện, đi qua hành lang, ngang qua hoa viên, đối với ánh mắt kinh ngạc của đám hạ nhân đó, hắn hoàn toàn không đoái hoài. Hắn chỉ biết lao về phía trước, loạng choạng, cuối cùng cũng tới được trước cổng lớn An Vương phủ.

Cổng lớn ngay trước mắt, nhưng hắn lại do dự.

Thật sự cứ thế mà đi sao?

Tiết Tử Kỳ ngoảnh đầu nhìn lại từng nhành hoa ngọn cỏ, từng cái cây ngọn cỏ, từng viên gạch hòn ngói trong An Vương phủ.

Lúc này đây, trong lòng hắn mờ mịt một mảng.

Hắn không biết mình rời khỏi nơi này rồi thì nên đi đâu?

Còn có thể đi đâu?

Hắn không phải người thế giới này, hắn lại là người thế giới này.

Hắn không có nhà.

Đâu cũng không phải là nhà của hắn.

Chẳng lẽ hắn thật sự là người thừa thãi?

Ở hiện đại, hắn là đứa con thừa thãi của cha mẹ.

Mẹ không cần hắn, cha lạnh nhạt với hắn.

Linh hồn tới đại lục dị thế xa lạ này, hắn vẫn là người thừa thãi!

Tiết Tử Kỳ rơi vào một mảnh tuyệt vọng.

Hiện tại hắn tự nhốt mình trong một căn phòng tối nhỏ bé, người khác không vào được, hắn cũng không ra được.

Đêm, lặng lẽ kéo đến.

Mưa bụi mông lung, bầu trời đen kịt, dường như vệt mực đậm đặc vô biên phủ kín chân trời, đến cả ánh sáng le lói của các vì sao cũng không có.

Trên hành lang, dưới mái hiên, những chiếc lồng đèn nhỏ thắp sáng An Vương phủ.

Hạ nhân thắp lồng đèn xong liền nhanh chóng rời đi.

Tuy bọn họ đều thấy Tiết Tử Kỳ đứng ở cổng phủ, nhưng không một ai tiến lên hỏi han lấy một câu. Dù sao chủ tớ hữu biệt, huống hồ Tiết Tử Kỳ là vì xung hỷ mới gả vào An Vương phủ, có yếu tố này ở đó, đám hạ nhân đối với hắn tự nhiên sẽ không có bao nhiêu tôn trọng.

Hiện tại đám hạ nhân này khinh thường Tiết Tử Kỳ, cho đến tận những chuyện xảy ra về sau, mới khiến bọn họ hối hận không kịp.

Đứng dưới màn đêm mông lung, Tiết Tử Kỳ ngơ ngác nhìn quanh. Nước mưa làm ướt sũng y phục của hắn, thấm đẫm mái tóc đen, xuyên qua làn da, thấm vào tận đáy lòng hắn.

Lúc này, hắn cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Khi Sở Thần Tà vận dụng phong linh lực, suốt dọc đường phi nước đại tới cổng Vương phủ, liền thấy Tiết Tử Kỳ đơn độc đứng trong đêm mưa.

Bóng hình đó có vẻ tịch liêu lại phiêu miểu, dường như khắc sau sẽ biến mất không thấy tăm hơi.

Nhìn thấy cảnh này, tim Sở Thần Tà giống như bị ai đó bóp mạnh một cái.

Sải vài bước đi tới, Sở Thần Tà ôm chặt lấy hắn, có chút xót xa nói: “Ngươi đi đâu rồi? Ta về phòng không thấy ngươi, tưởng ngươi chỉ là đi dạo tùy ý trong Vương phủ. Trời tối rồi mà ngươi vẫn chưa về, ngươi không biết ta sốt ruột đến nhường nào đâu. Lần sau ra cửa nhớ báo một tiếng, được không?”

Tiết Tử Kỳ mặc cho Sở Thần Tà ôm, không phản kháng, cũng không đáp lại, hắn giống như một con rối không có linh hồn.

“Tử Kỳ, sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” Sở Thần Tà cảm nhận được sự dị thường của người trong lòng, kéo ra một chút khoảng cách, nhìn hắn hỏi.

Nhận thấy quần áo trên người Tiết Tử Kỳ đều đã ướt đẫm, Sở Thần Tà vội vàng bế ngang hắn lên, vận chuyển phong linh lực, chỉ mất vài phút đã trở về trong phòng.