Chương 134: Tử Linh Bí Cảnh
【134: Là may mắn của ta!】
Bốn người đều lười chẳng buồn để ý đến kẻ đang phát điên là Ân Thiên Duệ. Ai cũng có bí mật của riêng mình, không nhất thiết phải đập vỡ nồi đất hỏi đến cùng làm gì. Huống chi mấy người họ đều đã đoán được Ân Thiên Duệ có lẽ đã đạt được truyền thừa lớn nhất trong bí cảnh này, nhìn thấu mà không nói thấu.
Chiều hướng này khiến Tiêu Lăng Hàn suy đoán, có lẽ do linh khí trong bí cảnh không còn đủ để duy trì trận pháp vận hành nữa. Kể từ sau khi hắn tấn cấp xong, có thể cảm nhận rõ ràng linh khí nơi đây đã vơi đi một nửa so với trước kia. Hắn bèn quay sang nói với mấy người còn lại: “Còn ba ngày nữa, ta phải đi giết một người, các ngươi thì sao?”
“Sư huynh, ta đi cùng huynh.” Thượng Quan Huyền Ý là người đầu tiên bày tỏ thái độ.
“Chúng ta cũng…”
Chưa đợi Mạc Vô Nhai nói hết câu, Tiêu Lăng Hàn đã trực tiếp ngắt lời: “Ba người các ngươi đi tìm linh thảo đi, bất kể năm tuổi hay phẩm cấp thế nào cứ thu thập hết lại. Với thực lực của các ngươi hiện tại, trong bí cảnh này chắc không có kẻ nào dám dòm ngó dị hỏa của Thiên Duệ đâu. Nhưng nếu gặp phải kẻ nào đã biết rõ thực lực của các ngươi mà vẫn muốn ra tay, thì tốt nhất các ngươi nên chạy cho nhanh. Mạc sư huynh chắc cũng biết, có vài lão tổ Nguyên Anh sẽ gửi gắm thần hồn của mình trong thức hải của con cháu dòng tộc.”
Mạc Vô Nhai gật đầu, y cùng Ân Thiên Duệ và Ân Thiên Thịnh nhìn nhau một lượt, đều đồng ý với đề nghị của Tiêu Lăng Hàn.
Sau khi tách ra, Tiêu Lăng Hàn phóng thích thần thức để tìm kiếm tung tích của Sở Mục Nam và Tằng Lê Hân. Hai kẻ này, hắn không có ý định để chúng sống sót rời khỏi bí cảnh.
Tu vi của Tiêu Lăng Hàn hiện tại đã đạt tới Nguyên Anh kỳ, không cần mượn đến phi kiếm cũng có thể ngự không phi hành. Để tránh bị người khác phát hiện, hắn vẫn như thường lệ dán lên người mình và Thượng Quan Huyền Ý mỗi người một tấm ẩn thân phù. Hắn vươn tay ôm lấy eo Thượng Quan Huyền Ý, mang theo y cùng bay vút lên không trung. Khi tay phải của Tiêu Lăng Hàn chạm vào vòng eo thon nhỏ mềm mại ấy, trong đầu hắn không kìm được mà thoáng qua những hình ảnh ái muội đầy kiều diễm. Lực tay dưới thân eo bất giác siết chặt thêm vài phần, Thượng Quan Huyền Ý theo bản năng khẽ rên lên một tiếng. Thanh âm ấy lọt vào tai Tiêu Lăng Hàn chẳng khác nào một liều mị dược thúc tình, khiến ánh mắt hắn tối sầm lại.
Hắn nghiêng đầu nhìn sang góc nghiêng khuôn mặt của Thượng Quan Huyền Ý, lập tức giật mình tỉnh táo lại. Y vẫn còn là một vị thành niên mà! Bản thân mình đang nghĩ cái thứ hỗn loạn gì thế này? Xem ra sau khi trở về, hắn thật sự phải tìm mấy quyển Phật kinh còn sót lại trong nhẫn trữ vật ra đọc mới được, bản thân thế này là lục căn không tịnh, quá mức bất bình thường rồi.
“Tìm thấy rồi.”
Thượng Quan Huyền Ý nhìn theo tầm mắt của Tiêu Lăng Hàn, liền thấy một đám người của Tằng gia đang cướp bóc hai tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ.
“Giao túi trữ vật ra đây, tha cho các ngươi không chết.”
“Dựa vào cái gì chứ?”
“Dựa vào nắm đấm của bọn ta cứng hơn các ngươi.”
“Đại ca cần gì phải nói nhảm với chúng, cứ trực tiếp giết chết, túi trữ vật chẳng phải sẽ thuộc về chúng ta sao.”
“Hân thiếu gia nói đúng đấy, đại thiếu gia đừng lãng phí thời gian với chúng.”
Hai người bị cướp dù trong lòng không cam tâm, nhưng cuối cùng vẫn phải giao túi trữ vật ra.
“Đại ca, huynh cũng quá thiện lương rồi.”
“Lê Hân, sát nghiệt tạo nhiều quá không tốt. Giết người không nhất thiết phải tự mình ra tay, sau này đệ phải nhớ kỹ, phàm là chuyện gì làm được thì tận lực đừng tự mình động thủ, tránh để bẩn tay.”
Thượng Quan Huyền Ý và Tiêu Lăng Hàn nhờ đứng ở trên cao nên đem toàn bộ cảnh tượng bên dưới thu vào tầm mắt. Hai người vừa được thả đi lúc nãy, hiện tại phía sau họ đang bị mấy con yêu thú bám đuôi. Hóa ra lúc Tằng đại thiếu gia nhận lấy túi trữ vật, hắn đã thuận tay rắc lên người hai tu sĩ kia một chút dẫn thú phấn.
“Ta cứ tưởng tên đại thiếu gia này của Tằng gia là người tốt, không ngờ hắn mới là kẻ giết người không thấy máu.” Thượng Quan Huyền Ý vốn đã nhìn thấu sự tham lam và ích kỷ của lòng người, tự nhiên sẽ không có quá nhiều lòng đồng cảm dư thừa.
“Nhìn người đừng nhìn bề ngoài, đừng dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai, đối với ai cũng cần giữ lại một phần cảnh giác.” Tiêu Lăng Hàn nghiêm túc dặn dò Thượng Quan Huyền Ý.
“Vậy sư huynh, ta có thể hoàn toàn tin tưởng huynh không? Huynh có làm tổn thương ta không?” Thượng Quan Huyền Ý nhìn chằm chằm Tiêu Lăng Hàn, ánh mắt nhìn thẳng vào tận sâu trong đáy mắt hắn.
Tiêu Lăng Hàn tức mình cốc cho y một phát rõ đau, dùng giọng điệu hung ác nói: “Ngươi không tin ta thì còn muốn tin ai? Đừng quên ngươi chính là tiểu tùy tùng của ta, ta nói cái gì ngươi đều phải nghe theo, làm theo.” Nói xong, hắn còn vươn bàn tay còn lại nhéo má y một cái. Cảm giác mềm mại, xúc cảm thật tốt!
Mặc dù ban đầu Tiêu Lăng Hàn ngoài miệng bảo Thượng Quan Huyền Ý làm tùy tùng cho mình, nhưng thực chất từ trước đến nay hắn luôn nuôi nấng y như một đứa em trai.
Mới đến dị giới, hắn vô cùng mang mang, không biết con đường của mình ở đâu? Cũng không biết tiếp theo nên đi đâu về đâu?
Đối mặt với những con người xa lạ, nơi chốn xa lạ, sự vật xa lạ, hắn luôn cảm thấy bản thân lạc lõng, không hòa nhập được với thế giới này.
Vừa vặn vào lúc đó, hắn đã gặp được Thượng Quan Huyền Ý. Tuy rằng Thượng Quan Huyền Ý là người sống lại một đời, nhưng ánh mắt của y lại vô cùng trong trẻo, sáng ngời và sạch sẽ. Y không vì những bất hạnh ở kiếp trước mà oán hận cả thế giới, cảm thấy ai ai cũng có lỗi với mình, nợ mình để rồi tâm lý bị vặn vẹo. Ngược lại, y vẫn giữ được mảnh sơ tâm thuần khiết thuở ban đầu.
Ở địa cầu, hắn từng chứng kiến rất nhiều kẻ phạm tội chỉ vì bản thân phải chịu đối xử bất công liền oán trời trách người, sinh ra tâm lý trả thù xã hội, thậm chí liên lụy đến cả những người vô tội.
Tiêu Lăng Hàn để Thượng Quan Huyền Ý làm tùy tùng cho mình, chẳng qua là muốn tìm một cái cớ hợp thức hóa để giữ y lại bên cạnh mình mà thôi.
Nghe những lời Tiêu Lăng Hàn nói, trong lòng Thượng Quan Huyền Ý ngọt ngào như rót mật, điều này ít nhất chứng minh hắn sẽ không làm tổn thương y. Tuy rằng Tiêu Lăng Hàn nói y là tùy tùng, nhưng hắn chưa bao giờ sai bảo y như một chân sai vặt đúng nghĩa. Thậm chí khi y gặp nguy hiểm, hắn còn không màng đến an nguy của bản thân để bảo vệ y. Nghĩ đến lần đầu tiên hai người cùng đi làm nhiệm vụ, gặp phải một tu sĩ Trúc Cơ kỳ tự bạo, lúc ấy hắn đã bất chấp tất cả để che chở y dưới thân mình. Hắn chính là sự cứu rỗi duy nhất của y trong kiếp sống này.
Thượng Quan Huyền Ý chưa từng thấy người khác làm tùy tùng như thế nào, dù sao thì y cũng không thèm làm tùy tùng của Tiêu Lăng Hàn mãi đâu, y muốn trở thành người độc nhất vô nhị trong lòng Tiêu đại ma vương cơ.
Thu hồi dòng suy nghĩ, Thượng Quan Huyền Ý xoa xoa trán, lườm Tiêu Lăng Hàn, không phục nói: “Ta vốn đã ngốc rồi, huynh cứ hay gõ trán ta như vậy, là muốn ta ngốc chết luôn có phải không?”
“Ta đây là đang đả thông hai mạch Nhâm Đốc cho ngươi, giúp đầu óc ngươi tỉnh táo hơn, trở nên thông minh hơn đấy.”
“Hai mạch Nhâm Đốc đâu có nằm trên đầu?”
Tiêu Lăng Hàn ngượng ngùng sờ sờ mũi: “Thế lần sau không gõ trán ngươi nữa, được chưa?”
Thượng Quan Huyền Ý lạnh lùng “hừ” một tiếng.
Nhìn bộ dáng ngạo kiều đáng yêu này của y, tay Tiêu Lăng Hàn lại không nhịn được mà vò đầu y một trận.
Mặt Thượng Quan Huyền Ý đỏ bừng lên, y chỉ cảm thấy Tiêu Lăng Hàn vẫn luôn xem mình là trẻ con. Rõ ràng hiện tại y đã cao lên rất nhiều, sắp sửa mười sáu tuổi đến nơi rồi, ở ngoài kia có người mười sáu tuổi đã thành thân rồi đấy chứ. Y lén liếc nhìn hắn một cái, thấy hắn đang chăm chú nhìn một kẻ nào đó ở phía dưới, nhìn đến mức vô cùng nghiêm túc.
Trong lòng Thượng Quan Huyền Ý dâng lên một cảm giác chua xót khó tả, vô cùng khó chịu. Y hy vọng ánh mắt chăm chú như vậy của Tiêu Lăng Hàn chỉ dừng lại trên một mình y mà thôi.
“Sư huynh đang nhìn cái gì thế?”
“Ta đang xem nên dùng phương pháp nào để khiến hắn chết thì tốt hơn.”
Nghe Tiêu Lăng Hàn nói vậy, Thượng Quan Huyền Ý suýt chút nữa bị nước bọt của chính mình làm cho sặc. Hóa ra là bản thân đã hiểu lầm, một chút khó chịu trong lòng vừa rồi lập tức tan biến không còn một mảnh vụn.
“Trong bí cảnh yêu thú nhiều như vậy, còn có ba ngày nữa là bọn họ đều có thể phải chết rồi, chi bằng trước khi chết cứ để họ đánh một bữa no nê.” Trong mắt Thượng Quan Huyền Ý lóe lên một tia xảo quyệt. Trước khi vào bí cảnh, y đã đổi từ chỗ Ân Thiên Duệ không ít dẫn thú phấn phiên bản tăng cường, bây giờ chính là lúc thích hợp để mang ra dùng.
“Ta nhớ ngươi có đổi dẫn thú phấn bản tăng cường từ chỗ Thiên Duệ, đã dùng hết chưa?” Ba ngày trước khi vào bí cảnh, lúc mọi người trao đổi vật phẩm với nhau, dường như chỉ có mỗi hắn là không đổi dẫn thú phấn.
Thượng Quan Huyền Ý lập tức như hiến bảo vật, lấy ra năm chiếc bình sứ nhỏ.
Tiêu Lăng Hàn thấy động tác của y hơi lớn, suýt chút nữa là trượt chân ngã xuống, hắn vội vàng vươn cánh tay còn lại kéo mạnh y vào lòng mình, nhưng lại không cẩn thận làm sống mũi y đập vào ngực mình. Y đưa tay che mũi, ngẩng đầu lên với đôi mắt rơm rớm nước nhìn hắn, dáng vẻ kia giống hệt một chú mèo nhỏ đang làm nũng bán manh. Tiêu Lăng Hàn rất muốn vươn tay chọc chọc vào má y, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại được.
Nở một nụ cười ẩn ý, Tiêu Lăng Hàn ghé sát vào tai Thượng Quan Huyền Ý, trầm giọng nói nhỏ: “Từ nơi cao như thế này mà ngã xuống, ngươi nghĩ xem bản thân sẽ thế nào?”
Thượng Quan Huyền Ý theo bản năng nghiêng đầu nhìn xuống dưới một cái, không khỏi vội vàng vươn cả hai tay ôm chặt lấy eo Tiêu Lăng Hàn.
Tiêu Lăng Hàn chỉ cảm thấy toàn thân thư thái, tâm tình cũng tốt lên chưa từng có. Kể từ khi rung động, hắn liền chấp nhận sự thật này. Từ trước đến nay hắn luôn nghĩ mình thích nữ nhân, nhưng khi con tim đã rung động thì ai có thể tự khống chế được chứ?
Là nam nhân cũng được, nữ nhân cũng chẳng sao, chỉ là người hắn thích vừa vặn lại là một nam nhân mà thôi.
Đáng tiếc tiểu gia hỏa trong lòng vẫn chưa thành niên, mình trở về nhất định phải tìm Phật kinh ra đọc nhiều một chút, để lục căn được thanh tịnh, tránh cho một mai không cẩn thận lại dễ dàng lau súng cướp cò.
Gặp được ngươi ở dị thế này, chính là may mắn của ta!
Thượng Quan Huyền Ý chưa bao giờ ôm Tiêu Lăng Hàn như thế này khi đang hoàn toàn tỉnh táo, y cảm thấy nhịp tim của mình ngày một nhanh hơn. Thật muốn cứ như vậy ôm hắn mãi, đáng tiếc ngay khắc sau, giọng nói của hắn đã vang lên bên tai: “Có thể buông ra rồi.”
Thượng Quan Huyền Ý lúc này mới phát hiện hai người đã đáp xuống mặt đất. Y cười gượng một tiếng để che giấu sự lúng túng trên mặt, thuận tay đưa bình sứ đang cầm cho hắn.
Do trên người hai người có dán ẩn thân phù, thế nên họ đường đường chính chính xuất hiện ngay trong đội ngũ của đám người Tằng gia. Tiêu Lăng Hàn trực tiếp dốc hết dẫn thú phấn ra, vận dụng phong hệ pháp thuật thổi toàn bộ bột phấn lên người bọn Tằng Lê Hân, sau đó hắn và Thượng Quan Huyền Ý lùi ra một nơi xa để xem kịch hay.
Khu rừng về đêm tĩnh mịch đến đáng sợ, những âm thanh vốn có như tiếng gió, tiếng ve dường như đều đã im hơi lặng tiếng. Trong bầu không khí thoảng mùi máu tanh, thỉnh thoảng lại khuếch tán ra vài tiếng rên rỉ nghẹn ngào của con người, đó dường như là sự giãy giụa cuối cùng của sinh mệnh, cũng giống như tiếng cầu cứu trước lúc lâm chung.
Nửa canh giờ sau, tiếng rên rỉ biến mất hoàn toàn, không còn lưu lại một chút hơi thở của sinh vật sống nào. Ở cách đó không xa còn có một đàn yêu thú đang run rẩy lẩy bẩy, Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý từ trong bóng tối bước ra.
“Ta đi dọn dẹp chiến trường.” Dứt lời, Thượng Quan Huyền Ý đã biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lại đã ở ngay nơi có mùi máu tanh nồng nặc nhất. Y cũng chẳng chê bẩn, đem toàn bộ túi trữ vật cùng không gian giới chỉ rơi trên mặt đất thu sạch vào tay.
“Thu hoạch thế nào?”
“Cũng không tệ, linh thảo có khá nhiều nhưng phẩm cấp không cao, bù lại có đến một trăm hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch.” Thượng Quan Huyền Ý đem tất cả đồ vật thu được đổ ra phân loại, thứ hữu dụng thì giữ lại, thứ vô dụng liền phóng một mồi lửa thiêu rụi, sau đó vui vẻ đem linh thạch và linh thảo giao cho Tiêu Lăng Hàn.
“Linh thảo chờ ra khỏi bí cảnh thì đem đi bán, còn linh thạch ngươi cứ tự mình giữ lấy đi!”
Thượng Quan Huyền Ý có chút hồ nghi nhìn Tiêu Lăng Hàn. Tình huống này không đúng lắm nha, Tiêu đại ma vương từ khi nào lại hào phóng như vậy? Sự tình phản thường tất có yêu ma!
—