Chương 127: Tử Linh Bí Cảnh
【127: Gây phẫn nộ cho đại chúng rồi】 (Canh ba)
Ân Thiên Duệ thấy kẻ phía trước đột nhiên lăn đùng ra ngất xỉu, bèn tiếp tục dẫn theo hai con Lôi Văn Hổ đi hái linh thảo thuộc tính hỏa. Bản thân hắn có hỏa linh căn, những linh thảo này đối với hắn mà nói chính là tu vi. Đi theo bên người Tiêu Lăng Hàn hơn nửa tháng, hắn bị kích động không nhỏ. Hiện tại trong lòng hắn, hết thảy mọi thứ đều không quan trọng bằng tu vi, tuy rằng mình đã là Trúc Cơ kỳ, nhưng vẫn là kẻ lót đáy trong mấy người.
Ân Thiên Duệ thầm nghĩ, còn về việc cứu người này nọ, cứ để cho những kẻ có tu vi cao đi mà làm! Cái tay nhỏ chân nhỏ này của mình còn phải tìm kiếm sự trợ giúp từ Tiêu Lăng Hàn, nếu bản thân lại đèo bòng thêm một bình dầu cặn về, chẳng phải sẽ phải chờ bị Tiêu Lăng Hàn quét rác đuổi khỏi đội ngũ sao? Hơn nữa tên song nhi kia lúc trước đi đường còn tinh thần phấn chấn, đột nhiên lại ngất xỉu. Sự việc khác thường tất có quỷ, hắn mới không ngu ngốc mà mắc bẫy chịu lừa, bằng không thì đúng là tự mình làm mình ngu chết mất!
Kẻ ngốc có cách suy nghĩ của kẻ ngốc, Ân Thiên Duệ biết rõ ở trong bí cảnh này, người hoàn toàn không có ác niệm với hắn chỉ có đại ca hắn – Ân Thiên Thịnh; Mạc Vô Nhai thích hắn; hai người bạn sinh tử chi giao là Thượng Quan Huyền Ý và Tiêu Lăng Hàn; Sở Mục Thần dường như cũng không thèm khát dị hỏa, thái độ đối với hắn giống như đối với em trai ruột vậy. Những người khác đều rất có khả năng là đang thèm nhỏ dãi dị hỏa trong cơ thể hắn, toàn bộ đều bị hắn loại trừ ra ngoài.
Nghĩ đến kẻ đang nằm trên mặt đất cũng có thể là đang tham lam dị hỏa của mình, Ân Thiên Duệ liền đi đường vòng tránh từ xa. Hiện tại Tiêu Lăng Hàn không có ở bên người, mình cứ cẩn thận một chút là hơn. Không yên lòng, hắn lại lấy ra một bình đan dược, đút cho hai con Lôi Văn Hổ.
“Hổ đại ca, Hổ đại tẩu, hai vị phải bảo vệ ta cho tốt đấy nhé, chờ ta luyện chế ra đan dược tốt hơn định sẽ không quên đại ân đại đức của hai vị đâu.”
“Gầm~ Gầm” Con Lôi Văn Hổ đực tặng cho Ân Thiên Duệ một cái liếc mắt khinh bỉ, đan dược này cũng tàm tạm thôi, ít nhất thì vị vẫn tốt hơn so với việc bọn chúng trước kia chỉ toàn gặm cỏ.
Cũng may là Ân Thiên Duệ nghe không hiểu lời Lôi Văn Hổ nói, bằng không phi thường tức chết!
Cách làm không theo lẽ thường của Ân Thiên Duệ khiến Sở Mục Nam đang giả vờ ngất xỉu một phen uất nghẹn.
Mười phút sau, Sở Mục Nam thật sự là không giả vờ nổi nữa, lảo đảo bò dậy. Gã ở trong lòng nhanh chóng suy tính, mình phải làm thế nào mới có thể khiến tên song nhi ở đằng xa kia tin tưởng mình, mang mình theo cùng. Giả yếu, giả ngất đều không được, xem ra đối phương không dễ lừa gạt như vậy, chi bằng cứ thành thật tương cáo.
Nghĩ thông suốt xong, gã đi tới nơi cách Ân Thiên Duệ không xa, “Đạo hữu có muốn đi khu vực trung tâm không?”
Ân Thiên Duệ tiếp tục đào linh thảo, hắn ở trong lòng niệm thầm: Ta không nghe thấy, ta không nghe thấy, ta không nghe thấy.
“Đạo hữu, đạo hữu! Vị đạo hữu phía trước ơi…”
Ân Thiên Duệ: “…” Đạo hữu không phải tên của ta! Đạo hữu không phải tên của ta…
Sở Mục Nam một trận bực bội, mình gọi nửa ngày trời mà tên song nhi cách đó không xa kia hoàn toàn không thèm đếm xỉa tới mình. Bên người hắn có hai con Lôi Văn Hổ canh giữ, mình lại không dám đến trước mặt hắn, ở trong bí cảnh này bản thân thế đơn lực bạc, hiện tại chỉ có thể xa xa đi theo sau lưng hắn mà thôi.
Vừa không cẩn thận liền trôi qua nửa ngày thời gian, thế nhưng Tiêu Lăng Hàn vẫn chưa xuất hiện, phía sau lại đi theo một tên song nhi dụng ý bất lương. Lôi Văn Hổ hoàn toàn sẽ không nghe lời mình, hiện tại hắn phải làm sao bây giờ? Trong đầu Ân Thiên Duệ tràn ngập dấu chấm hỏi, đau khổ ôm một gương mặt, cau mày, “Haizz!”
“Tiểu đệ!”
Một giọng nói vừa kinh hỉ vừa quen thuộc từ bên trái truyền đến, Ân Thiên Duệ quay đầu ngước mắt nhìn sang, liền thấy một nam tử mặc một thân bạch y. Y hiên ngang trong gió, lông mày ánh mắt thanh tú, gió thanh thổi tới, vạt áo phiêu dật như phong, sát na liền hút giữ toàn bộ tầm mắt của hắn.
“Đại ca!” Ân Thiên Duệ có chút nghẹn ngào gọi, tiến vào bí cảnh sắp mười một tháng rồi, rốt cuộc cũng gặp được đại ca nhà mình.
Lúc không nhìn thấy người thì luôn lo lắng nhớ mong, hiện tại gặp được người rồi, y hảo hảo, sống sờ sờ đứng ở trước mặt mình, Ân Thiên Duệ cao hứng nhào vào trong lòng đại ca nhà mình.
“Gầm~ Gầm” Đột nhiên xuất hiện một người lạ, Lôi Văn Hổ cảnh giác nhìn chằm chằm Ân Thiên Thịnh, có tư thế chỉ cần một lời không hợp là sẽ tặng cho y một đạo lôi điện.
Vừa bắt đầu khi Ân Thiên Thịnh nhìn thấy Ân Thiên Duệ và hai con Lôi Văn Hổ đứng cùng một chỗ, y còn có chút không dám nhận. Thể nhưng nhìn rõ đường nét quen thuộc của hắn, y liền không kìm lòng được mà gọi thành tiếng. Hiện tại nghe thấy tiếng của hai con Lôi Văn Hổ, y suýt chút nữa đã theo phản xạ có điều kiện mà rút thanh kiếm trên lưng ra. Những ngày ở trong bí cảnh này y luôn luôn chiến đấu, tu vi vô tri vô giác đã đến nửa bước Kim Đan, chỉ cần một khế cơ là y có thể lập tức đột phá Kim Đan kỳ.
Sở Mục Nam vốn dĩ đang hảo hảo đi theo sau lưng tên song nhi kia, lại đột nhiên thấy Ân Thiên Thịnh gọi tên song nhi kia là tiểu đệ. Vị song nhi kia gã không quen biết, nhưng Ân Thiên Thịnh thì gã nhận ra, đi rất gần với Sở Mục Thần. Thế là Sở Mục Nam thừa dịp hai người đang trầm ngâm trong niềm vui sướng gặp lại, gã lén lút rời đi.
“Hai con Lôi Văn Hổ này là có chuyện như thế nào?” Ân Thiên Thịnh nhìn hai đầu yêu thú đang nhìn chằm chằm mình, có chút da đầu tê dại, một con y đối phó đã có chút chật vật, hiện tại nơi này lại xuất hiện hai con!
“Chúng nó là đi theo Tiêu đại ca, không phải đi theo đệ, đệ mà có thể khiến hai con yêu thú Kim Đan kỳ cam lòng thần phục thì đệ nằm mơ cũng phải cười tỉnh.” Ân Thiên Duệ chua loét nói.
“Học cách không được tự coi nhẹ mình, chờ tu vi của đệ lên cao, đẳng cấp luyện đan cũng cao rồi, có những yêu tu sẽ quỳ xuống cầu xin đệ thu nhận chúng nó đấy.” Ân Thiên Thịnh sờ sờ đầu em trai nhà mình để tỏ ý an ủi, đã mười sáu tuổi rồi mà còn nháo tính khí trẻ con.
“Thế thì phải đợi đến năm nào tháng nào chứ?”
“Ăn một bữa không thành mập mạp được!” Ân Thiên Thịnh không hảo khí nói, tiểu đệ nhà mình thật đúng là dị tưởng thiên khai! “Ủa, đệ Trúc Cơ rồi?” Ân Thiên Thịnh lúc này mới phát hiện tu vi của tiểu đệ nhà mình đã có Trúc Cơ sơ kỳ rồi.
“Chứ sao, cũng không nhìn xem đệ là ai!”
“Được, cứ cho là đệ lợi hại! Thế Tiêu sư đệ đâu?” Ân Thiên Thịnh nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng dáng Tiêu Lăng Hàn đâu, trong lòng không khỏi có chút kỳ quái.
“Haizz! Đệ cũng không biết, đột nhiên liền không thấy tăm hơi.” Ân Thiên Duệ phất phất tay, vô tội nói, Tiêu đại ca lúc đi đến một tiếng chào cũng không thèm đánh với hắn, cũng không sợ hai con yêu thú ăn thịt hắn luôn, quá không chịu trách nhiệm rồi!
Hai huynh đệ đang nói chuyện, xa xa liền nhìn thấy bóng dáng hai người Thượng Quan Huyền Ý và Tiêu Lăng Hàn đang đi về phía họ.
Trước đó, Tiêu Lăng Hàn vốn dĩ đang ngồi trên lưng Lôi Văn Hổ nhàn nhã nhìn phong cảnh của bí cảnh, nào ngờ thần thức quét tới thấy Thượng Quan Huyền Ý đang chật vật nằm trên mặt đất.
Hắn nghĩ cũng không nghĩ liền chạy tới, do quá mức vội vàng nên hắn đều quên nói với Ân Thiên Duệ một tiếng. Thượng Quan Huyền Ý lúc đó toàn thân là máu, khắp người là vết thương, Tiêu Lăng Hàn đành phải mang y vào trong không gian Long Ngọc, lợi dụng sai biệt thời gian của không gian để trị thương cho y.
Một tháng sau…
Nơi này là nơi tiếp cận trung tâm bí cảnh, bốn phía tĩnh mịch, tĩnh đến mức có thể nghe thấy âm thanh, có tiếng lá cây rụng xuống đất, trên mặt đất mọc dày đặc Dương Xỉ Thảo và loài dương xỉ, một làn sương mù màu đỏ nhạt bao phủ toàn bộ khu rừng trước mắt.
“Nghe nói băng qua cánh rừng này là có thể tới được khu vực trung tâm.”
“Vậy tại sao những người kia lại không vào đi?” Thượng Quan Huyền Ý nhìn một đám người đang ngồi đầy trên một khoảng đất trống bên cạnh, lúc này có chút hiếu kỳ hỏi.
“Nhìn thấy những làn sương mù màu đỏ kia không?” Tiêu Lăng Hàn chỉ vào làn sương mù màu đỏ nhạt đang phiêu tán trong toàn bộ khu rừng.
Thượng Quan Huyền Ý gật gật đầu, Tiêu Lăng Hàn tiếp tục nói: “Những làn sương mù màu đỏ kia mang kịch độc, giải độc đan thông thường căn bản không có tác dụng.”
“Trách không được mọi người đều thủ ở bên ngoài, vậy chúng ta chẳng phải cũng không vào được sao?”
“Chúng ta cũng trước tiên tìm nơi ổn định xuống đã, còn có năm ngày nữa mới là ngày khu vực trung tâm mở ra, đến lúc đó xem người khác tiến vào thế nào rồi tính.”
Lúc này bốn người Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý, Ân Thiên Duệ và Ân Thiên Thịnh liền ổn định xuống tại một khoảng đất trống. Bọn họ không giống như những người bên cạnh ngồi đả tọa, kiên nhẫn chờ đợi, mấy người chọn xong chỗ liền lấy ra dụng cụ nấu cơm, bắt đầu làm đồ ăn.
Không một lát sau, từng trận hương khí bay ra, hương phiêu mười dặm, khiến người ta không khỏi ngón trỏ đại động, chúng nhân đang đả tọa ở một bên nhao nhao mở mắt ra. Từng người một phẫn nộ quay đầu, muốn giáo huấn kẻ không có mắt nào cư nhiên lại ở chỗ này làm đồ ăn, quấy rầy đến thanh tu của bọn họ. Thế nhưng khi bọn họ nhìn thấy có hai đầu Lôi Văn Hổ oai phong lẫm liệt đang nhìn chằm chằm bọn họ với ánh mắt nhìn chằm chằm con mồi, cả đám chúng nhân đều tắt hỏa.
“Chúng ta hình như gây phẫn nộ cho đại chúng rồi!”
Ân Thiên Duệ quay đầu liền nhìn thấy những kẻ ở phía đối diện xéo đang hung tợn trừng mắt nhìn về phía bên này, hắn không khỏi rụt rụt cổ.
“Không sao, lát nữa nếu họ cảm thấy đói bụng thì cũng sẽ giống như chúng ta làm thức ăn thôi.”
Tiêu Lăng Hàn lời vừa dứt, liền có người bắt đầu nhóm lửa làm thịt nướng ăn, giống như đang đi dã ngoại vậy. Khiến Tiêu Lăng Hàn nghĩ đến lúc làm nhiệm vụ trên Địa Cầu, đôi khi cũng giống như bây giờ làm thức ăn ở dã ngoại, có điều hiện đại không có giới chỉ không gian, hết thảy đều giản lược, điều kiện hoàn toàn không cách nào so sánh với hiện tại được.
Thượng Quan Huyền Ý đưa tay kéo kéo Tiêu Lăng Hàn, y vừa rồi có loại ảo giác mình cách Tiêu Lăng Hàn rất xa. Thế nhưng rõ ràng người ngay trước mắt, làm sao lại có cảm giác như vậy chứ? Điều này khiến y có chút sợ hãi, y sợ Tiêu Lăng Hàn cứ như vậy mà rời bỏ y đi mất. Gặp được ông trời đã đưa người này đến bên người y, vậy y tuyệt đối không cho phép người này rời xa mình.
Nhìn góc nghiêng hoàn mỹ của Tiêu Lăng Hàn, trong mắt Thượng Quan Huyền Ý lóe lên một tia chiếm hữu dục điên cuồng, y thậm chí có chút muốn đè hắn dưới thân mình. Khi Tiêu Lăng Hàn quay đầu lại, Thượng Quan Huyền Ý lại khôi phục dáng vẻ ngốc manh đáng yêu.
Thượng Quan Huyền Ý thầm nghĩ, chỉ cần hắn có thể lưu lại bên người mình, mình nguyện vĩnh viễn làm ra dáng vẻ mà hắn thích nhất!
Tiêu Lăng Hàn quay đầu lại, liền thấy Thượng Quan Huyền Ý đang nhìn chằm chằm mình, dáng vẻ kia ngốc nghếch đáng yêu cực kỳ, khiến khóe miệng hắn không tự chủ được mà cong lên, đưa tay xoa xoa đầu Thượng Quan Huyền Ý một cái.
Hai ngày sau…
Mạc Vô Nhai dẫn theo Cổ Bác Đào và Vương Đại Hổ xuất hiện trước mặt bốn người Tiêu Lăng Hàn.
Khi Ân Thiên Duệ và Tiêu Lăng Hàn nhìn thấy Cổ Bác Đào và Vương Đại Hổ, biểu tình kia chỉ có thể dùng từ nhất ngôn nan tận để hình dung.
Tiêu Lăng Hàn không cần nghĩ cũng biết, Cổ Bác Đào khẳng định là bị Cổ Bác Thắng ngầm hãm hại rồi. Vương Đại Hổ hoặc là không chịu đồng lõa làm càn nên vạ lây; hoặc là vì để báo đáp Cổ Bác Đào nên cùng gã rời khỏi đội ngũ của người Cổ gia.
Ân Thiên Duệ thì lại đang nghĩ, Tiêu đại ca ngày đó dứt khoát nhanh chóng rời đi như vậy, không phải là lo lắng bị hai người này ỷ lại bám đuôi đấy chứ?
“A! Cuối cùng cũng gặp được các ngươi rồi.” Mạc Vô Nhai nhìn thấy mấy người, có chút kích động nói.
—