Chương 128: Tử Linh Bí Cảnh
【128: Ngưng Quang Thảo tam cấp】
Mạc Vô Nhai vừa nhìn thấy đám người Tiêu Lăng Hàn thì rốt cuộc cũng trút được gánh nặng trong lòng. Gã thật sự sợ bản thân sẽ tới đây trước nhóm Tiêu Lăng Hàn, nếu thế thì tình cảnh ba người gã e là lành ít dữ nhiều. Hiện tại, phần lớn người của Mạc gia đều muốn lấy mạng gã, ngoài sáng không được chắc chắn sẽ giở trò trong tối, mà Cổ gia có khi cũng vì chuyện của Cổ Bác Đào mà ra tay với ba người bọn gã.
“Biểu ca.” Ân Thiên Duệ rơm rớm nước mắt nhìn Mạc Vô Nhai, y rất muốn ôm gã một cái, nhưng ở đây đông người quá.
“Thiên Duệ.” Mạc Vô Nhai bước tới ôm chầm lấy Ân Thiên Duệ, gã chẳng thèm sợ bị người khác nhìn thấy.
Mà hành động bất chấp tất cả này của Mạc Vô Nhai lại khiến Ân Thiên Thịnh đứng bên cạnh tức tới trợn ngược mắt. Mạc Vô Nhai đáng chết, dám chiếm tiện nghi của đệ đệ hắn ngay chốn đông người. Thấy ôm nửa ngày trời vẫn chưa chịu buông, Ân Thiên Thịnh liền bước tới tách hai người ra: “Ôm một cái là được rồi, giữa thanh thiên bạch nhật, nam song thụ thụ bất thân.”
Ân Thiên Duệ nghe thấy lời của đại ca nhà mình thì mặt lập tức đỏ bừng, hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.
Mạc Vô Nhai quay đầu lại, vừa vặn đối diện với ánh mắt lạnh thấu xương của Tiêu Lăng Hàn. Tim gã lập tức treo ngược lên tận cổ, gã đã đắc tội với hắn ở chỗ nào rồi sao?
Mạc Vô Nhai cố gắng trấn tĩnh lại, cẩn thận hồi tưởng một chút. Tiêu Lăng Hàn đâu có nói vào bí cảnh phải hội hợp đâu nhỉ? Vậy rốt cuộc là sai ở đâu?
Ánh mắt gã liếc qua Cổ Bác Đào và Vương Đại Hổ, ngay lập tức bừng tỉnh đại ngộ. Vấn đề nằm ở hai người này! Bản thân gã lại tự đi rước lấy hai cái bình dầu bám đuôi tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Tiêu Lăng Hàn nhất định là cho rằng gã làm kẻ tốt bụng lo chuyện bao đồng, gã đã phạm vào điều cấm kỵ của hắn rồi. Câu nói “Không được làm thánh mẫu!” cứ văng vẳng bên tai Mạc Vô Nhai, gã thầm nghĩ, chuyến này mình tiêu đời rồi, tiêu đời thật rồi!
Ân Thiên Thịnh thấy Mạc Vô Nhai đứng đờ ra đó, trán tuôn mồ hôi hột, thần tình căng thẳng, hoàn toàn có thể dùng từ “luống cuống tay chân” để hình dung. Hắn còn tưởng lời nói vừa rồi của mình quá nặng nề, đang định cân nhắc xem có nên xin lỗi không thì đã bị người ta cắt ngang.
“Ồ, đây chẳng phải là Cổ nhị thiếu của chúng ta sao? Thế nào? Gặp phải bầy sói liền bỏ rơi tộc nhân, hóa ra là trèo lên được cành cao rồi à?”
Tiêu Lăng Hàn nghe thấy lời này liền cười lạnh trong lòng. Cành cao? Chỗ của hắn mà là cành cao sao? Đã là cành cao thì phải thu phí! Hắn ngước mắt nhìn lên, liền thấy mặt Cổ Bác Đào đỏ mặt tía tai, rõ ràng đã cận kề bờ vực phẫn nộ, xem ra gã này đã thua dưới tay Cổ Bác Thắng. Nhìn lại Cổ Bác Thắng, tuy trên mặt treo đầy biểu cảm bi phẫn, nhưng trong đáy mắt đều là vui sướng khi người khác gặp họa, còn kèm theo một tia khoái chí.
Tiêu Lăng Hàn đứng dậy, bước tới trước mặt người của Cổ gia. Nhìn qua hơn mười người Cổ gia, so với lúc trước đã nhiều hơn năm người, xem ra bọn họ lại vừa hội hợp với tộc nhân khác.
Người Cổ gia thấy Tiêu Lăng Hàn đi tới thì đều cảnh giác nhìn hắn. Bấy giờ hắn vừa động đậy, con Lôi Văn Hổ vốn đang nằm sấp trên mặt đất cũng đứng lên theo, còn rùng mình rũ lông một cái.
“Hiện tại Cổ gia các ngươi ai là người làm chủ?”
Người Cổ gia không hiểu Tiêu Lăng Hàn hỏi câu này có ý gì, đều theo bản năng nhìn về phía Cổ Bác Thắng.
Tiêu Lăng Hàn cũng nhìn sang Cổ Bác Thắng.
Trong lòng Cổ Bác Thắng đắc ý, nhưng ngoài mặt không lộ ra: “Tại hạ Cổ Bác Thắng, xếp thứ tư trong Cổ gia.”
“Ta không có hứng thú ngươi là ai, ngươi chỉ cần trả lời ta, hiện tại ở trong bí cảnh này, Cổ gia các ngươi do ai làm chủ?” Tiêu Lăng Hàn nói chuyện bằng giọng điệu chọc tức người khác không đền mạng, làm cho đám người Cổ gia đối diện tức tới mức đỏ mặt tía tai, nhưng lại không dám phát tác.
“Tại hạ bất tài, đều nhờ tộc nhân ái mộ.” Cổ Bác Thắng cũng không nổi giận, vẫn ôn hòa lịch sự nói.
“Nói nhảm thật nhiều! Đã là ngươi làm chủ, vậy thì đem tới đây đi!” Mặt Tiêu Lăng Hàn tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn, nói xong còn chìa ra một bàn tay.
“Cái gì cơ?”
Cổ Bác Thắng mờ mịt cả mặt, không hiểu Tiêu Lăng Hàn đang nói cái gì.
“Đem linh thạch tới đây!” Tiêu Lăng Hàn mất kiên nhẫn mở miệng lần nữa.
“Hả?” Cổ Bác Thắng càng thêm mờ mịt.
Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ đứng sau lưng Tiêu Lăng Hàn phải nhịn cười đến mức bả vai run lên bần bật. Tiêu Lăng Hàn này lại bắt đầu chỉnh người rồi, còn chỉnh tới mức đối phương không thể ho he nửa lời.
“Trước đó ta và đồng bạn đang nướng thịt dưới một gốc cây lớn, thịt vừa mới nướng chín thì Cổ nhị thiếu gia nhà ngươi đã dẫn theo một đàn sói lao thẳng về phía chúng ta. Khiến cho chúng ta đến thịt nướng cũng không được ăn, còn phải giúp gã đánh nhau. Giúp gã đánh nhau thì thôi đi, gã thế mà trên người lại không một chút linh lực. Chuyện này cũng gác lại, ta và đồng bạn đành chấp nhận xui xẻo ra tay đánh chết bầy sói. Thế nhưng Cổ nhị thiếu gia nhà ngươi lại trực tiếp ngất lịm đi. Khá khen cho nhị thiếu gia Cổ gia đường đường chính chính mà trên người đến một cái túi trữ vật cũng không có, bọn ta còn phải tốn đan dược cứu gã. Gã bị thương đầy mình, hoàn toàn là một cái bình dầu bám đuôi của bọn ta, thực lực lại thấp kém. Bọn ta đã giúp Cổ gia các ngươi bảo vệ người lâu như vậy, lẽ nào các ngươi không nên đưa linh thạch cho bọn ta sao? Đừng quên còn có tiền đan dược, đó đều là đan dược trị thương nhị cấp thượng phẩm, gồm có Hồi Xuân Đan, Hồi Linh Đan, Bổ Khí Đan, Sinh Cốt Đan; còn có tiền thịt nướng nữa, đó là thịt yêu thú Kim Đan kỳ đấy.” Sau khi tuôn ra một tràng dài, Tiêu Lăng Hàn chỉ cảm thấy khô hanh cả cổ, trực tiếp lấy ra một quả linh quả nhị cấp rồi bắt đầu gặm. Mấy cây linh quả hắn gặp trong bí cảnh đều đã được hắn dời vào bên trong không gian Long Ngọc rồi.
“Hóa ra nhị thiếu không có bỏ rơi chúng ta, còn giúp chúng ta dẫn dụ phần lớn bầy sói đi.”
“Đúng vậy, xem ra là chúng ta đã trách nhầm nhị thiếu rồi.”
“Ta đã bảo nhị thiếu không thể nào bỏ trốn mà.”
“Cũng không biết là ai lúc đầu nói nhị thiếu đào tẩu nữa.”
“Lúc đó ta chẳng phải là chưa hiểu rõ tình hình sao?”
“…”
Đệ tử Cổ gia nghe xong lời của Tiêu Lăng Hàn thì đều dùng ánh mắt áy náy nhìn Cổ Bác Đào, xem ra là đám người mình đã hiểu lầm nhị thiếu. Trái ngược hoàn toàn với bọn họ, sắc mặt Cổ Bác Thắng tối sầm như nhọ nồi, trong mắt tràn ngập vẻ âm trầm hiểm độc.
Vương Đại Hổ nghe Tiêu Lăng Hàn nói vậy thì cả người nghệch ra. Tiêu Lăng Hàn cứu bọn họ từ bao giờ thế? Sao gã lại không biết nhỉ!
“Còn ngây ra đó làm gì? Mau đưa linh thạch đây! Ngươi không phải là không có linh thạch đấy chứ? Ngươi rốt cuộc có phải là người phụ trách của Cổ gia không thế?” Tiêu Lăng Hàn nghe đủ lời bàn tán của người Cổ gia rồi mới nhìn về phía Cổ Bác Thắng, chỉ thấy gã này mặt đầy vẻ hung tợn, biểu cảm sống động như vừa nuốt phải một con ruồi.
Cổ Bác Đào đúng lúc lên tiếng: “Tứ đệ, trên người đệ còn linh thạch không? Nếu có thì phiền đệ đưa cho vị sư đệ này trước, coi như Nhị ca mượn linh thạch của đệ, đợi ra khỏi bí cảnh Nhị ca sẽ trả lại cho đệ.”
“Nhị ca, huynh đệ chúng ta, của đệ cũng là của huynh, đừng nói mấy lời mượn hay không mượn làm gì.” Cổ Bác Thắng bị mọi người nhìn chằm chằm, sắc mặt không được tốt cho lắm, không tình nguyện lấy ra một cái túi trữ vật, bỏ vào bên trong hai mươi vạn linh thạch rồi đưa cho Tiêu Lăng Hàn.
Tiêu Lăng Hàn dùng thần thức quét qua, lầm bầm: “Mạng của Cổ gia nhị thiếu thật rẻ mạt, có hai mươi vạn linh thạch.”
Câu này vừa thốt ra, ánh mắt mọi người nhìn hai anh em Cổ gia lại càng thêm phần đặc sắc.
“Đúng rồi, còn có linh thạch của một viên Giải Linh Đan nữa. Nhị thiếu gia nhà ngươi trước khi gặp chúng ta đã trúng phải Phệ Linh Đan. Trên người chúng ta lại không có sẵn Giải Linh Đan, phải tốn chín trâu hai hổ mới tìm đủ linh thảo để luyện chế Giải Linh Đan đấy.” Tiêu Lăng Hàn lười biếng chìa một bàn tay ra, chờ Cổ Bác Thắng đưa linh thạch.
Cổ Bác Thắng bị một câu này của Tiêu Lăng Hàn làm cho suýt chút nữa là phun ra một ngụm máu.
Người xung quanh đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn người Cổ gia. Trong các đại gia tộc, chuyện huynh đệ tương tàn là việc hết sức bình thường, có điều đều không bày ra ngoài sáng. Màn kịch đặc sắc thế này khiến đám người vây xem vô cùng thích thú.
Mặc dù mọi người đều tận mắt nhìn thấy Tiêu Lăng Hàn và Cổ Bác Đào không phải cùng tới nơi này, nhưng lỡ đâu người ta cứu người xong giữa đường lại tách ra thì sao? Không thấy Mạc Vô Nhai và bọn họ đi cùng nhau à? Huống hồ cho dù không phải Tiêu Lăng Hàn cứu thì cũng chẳng khác gã cứu là bao. Chẳng phải đám người Mạc Vô Nhai nãy giờ một câu cũng không nói, không phải là đã ngầm thừa nhận rồi sao?
Cổ Bác Thắng bị mọi người nhìn chăm chằm, trong mắt loé lên hung quang kín đáo, ngoại trừ Tiêu Lăng Hàn đang đứng trước mặt gã ra thì những người khác đều không chú ý tới. Sau đó, gã ung dung lấy ra một cây Ngưng Quang Thảo tam cấp đưa cho Tiêu Lăng Hàn.
Tiêu Lăng Hàn nheo nheo mắt, linh thảo tốt như vậy, đây là muốn biến hắn thành bia đỡ đạn cho mọi người chỉ trích đây mà!
Đón lấy linh thảo, Tiêu Lăng Hàn trực tiếp ném cho con Lôi Văn Hổ đang dùng ánh mắt mong chờ nhìn hắn ở bên cạnh.
“Bản thiếu gia lại không biết luyện đan, cầm lấy cũng uổng phí, thưởng cho ngươi đấy.”
Ân Thiên Duệ bày ra bộ dạng tức giận tới mức giậm chân, lại đau lòng nhức óc chỉ vào Tiêu Lăng Hàn: “Tiêu đại ca, huynh không biết luyện đan nhưng ta biết mà! Huynh có thể đưa linh thảo cho ta chứ, huynh thế này… đúng là phung phí của trời.”
Mọi người đều lặng lẽ gật đầu, đều cảm thấy Ân Thiên Duệ nói quá đúng, Tiêu Lăng Hàn không cần thì có thể cho bọn họ mà! Đem cho một con yêu thú, hoàn toàn là lãng phí, đúng là kiểu phá gia chi tử điển hình.
“Lần sau nếu lại gặp được người biết điều của Cổ gia như thế này thì sẽ cho đệ.” Tiêu Lăng Hàn vỗ vỗ bả vai Ân Thiên Duệ, an ủi.
“Ta đã bảo Cổ Bác Đào không cứu lầm mà, đây chẳng phải là vừa có linh thạch bỏ túi, lại vừa có linh thảo dâng tận tay sao. Lần sau có gặp mấy vị tiểu thư, thiếu gia của thế gia, hoặc là người ăn mặc sang trọng, chúng ta cứ cứu hết.” Thượng Quan Huyền Ý cũng ở một bên bồi thêm vào, y và Tiêu Lăng Hàn ở cùng nhau lâu nhất, phối hợp quả thực thiên y vô phùng.
Mọi người: “…” Hóa ra là nhìn thấy người ta có tiền mới cứu!
Mạc Vô Nhai ở một bên giật giật khóe miệng, người này rõ ràng là do gã cứu có được không hả!
Cổ Bác Thắng hoàn toàn không ngờ tới Tiêu Lăng Hàn lại đem Ngưng Quang Thảo trực tiếp ném cho một con súc sinh, làm gã đau lòng một trận tơi bời. Gã vốn tính toán hiện tại đưa linh thảo cho Tiêu Lăng Hàn, đợi sau khi ra khỏi bí cảnh sẽ khiến cho vật về chủ cũ. Dù sao đồ của người Cổ gia cũng không dễ nuốt như vậy, ai mà ngờ…
Thấy tâm trí của mọi người đều bị Ngưng Quang Thảo và Lôi Văn Hổ thu hút đi mất, Tiêu Lăng Hàn không thể không bội phục năng lực xử sự của Cổ Bác Thắng, chỉ trong một cái chớp mắt đã di dời được dư luận bất lợi đối với mình.
Nếu không phải biết linh hồn của Cổ Bác Thắng không có vấn đề, Tiêu Lăng Hàn đều phải hoài nghi Cổ Bác Thắng này từng lăn lộn trong giới giải trí thời hiện đại, dắt mũi dư luận cứ gọi là bài bản từng bộ một.
“Cổ nhị thiếu, ngươi mau về đội đi, đệ đệ ngươi đã nộp tiền chuộc rồi. Ngươi về rồi tốt nhất là nên tra rõ xem rốt cuộc là kẻ nào đã hạ Phệ Linh Đan cho ngươi.” Tiêu Lăng Hàn nhìn Cổ Bác Đào, vẻ mặt ghét bỏ nói.
Mọi người thấy không còn kịch hay để xem nữa thì đều chưa thỏa mãn mà tản ra.
Đợi đến khi những người không thân thuộc đều rời đi, năm người Tiêu Lăng Hàn mới ngồi vây lại một chỗ.
Tiêu Lăng Hàn trực tiếp ném túi hai mươi vạn linh thạch cho Mạc Vô Nhai.
Mạc Vô Nhai không biết mình có nên nhận hay không, cẩn thận liếc nhìn Tiêu Lăng Hàn một cái.
“Người chẳng phải do ngươi cứu sao? Đưa thì ngươi cứ cầm lấy, lần sau cứu người thì để tâm một chút, đừng để bị người ta bán đi còn giúp người ta đếm tiền. Ăn cái gì thì ăn chứ quyết không thể ăn thiệt thòi, buôn bán lỗ vốn chúng ta kiên quyết không làm.”
Thượng Quan Huyền Ý, Ân Thiên Duệ và Mạc Vô Nhai ba người vô cùng đồng tình mà gật đầu, bộ dạng như đã tiếp thu lời dạy bảo.
—