← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 105: Học viện Hoàng Cực

23 min read 01.09.2026

【105: Độc nhất lòng dạ đàn bà】 Canh hai

Thượng Quan Huyền Ý vẻ mặt ủy khuất, tội nghiệp nói: “Vốn dĩ khi tỉnh lại phát hiện mình bị giam trong địa lao, ta đã định dùng truyền tống phù để thoát ra ngoài. Nhưng vừa mới động đậy, ta mới nhận ra bản thân hoàn toàn không thể sử dụng linh lực. Chẳng còn cách nào khác, ta đành phải ở yên tại chỗ chờ ngươi đến cứu. Thế nhưng đợi suốt hai ngày không thấy tăm hơi ngươi đâu, ngược lại lại chờ được đám người Hoắc Mai. Độc trên mặt ta là do ả hạ, còn thương tích trên người là do Thi Nhược Lan đánh.” Nói xong, hắn khẽ rủ rèm mi, trong mắt loé lên một tia xảo quyệt.

Độc nhất lòng dạ đàn bà, chỉ cần để Tiêu Lăng Hàn tận mắt nhìn thấy sự độc ác của nữ nhân, chắc là hắn sẽ không còn thích nữ nhân nữa đâu nhỉ? Lần này chưa làm hắn thay đổi tâm ý thì sau này cứ diễn thêm vài lần nữa, kiểu gì cũng có thể khiến hắn chán ghét nữ nhân.

Trong mắt Tiêu Lăng Hàn một mảnh lạnh lẽo, xem ra mấy kẻ này từng người một đều chán sống cả rồi.

“Huyền Ý, ngươi nói đám người đó gồm những ai?”

“Có Hoắc Mai, Thi Nhược Lan, Thi Nhược Tình và Đỗ Tư Hạng, tổng cộng bốn người.” Thượng Quan Huyền Ý bẻ ngón tay đếm. (trong bản gốc là Đỗ Tư Hạng thiệt nha, chương trước là Đỗ Tư Thông á)

Nhìn bộ dạng Thượng Quan Huyền Ý giống như đứa trẻ tiểu học đang mách tội với phụ huynh, khóe môi Tiêu Lăng Hàn hơi nhếch lên, không kìm được đưa tay xoa xoa đầu hắn.

“Ừm, biết rồi, chuyện này ngươi không cần bận tâm nữa, cứ giao cho sư huynh xử lý.” Trong mắt Tiêu Lăng Hàn xẹt qua một tia hàn quang, đáy lòng dâng lên sát ý ngút trời.

“Đúng rồi, khảo hạch cuối năm ngươi đã báo danh chưa?” Tiêu Lăng Hàn chợt nhớ tới tên nhóc này bị giam giữ nhiều ngày như vậy, không lẽ lại bỏ lỡ việc báo danh rồi chứ?

“Á? Đã đến thời gian khảo hạch cuối năm rồi sao?” Thượng Quan Huyền Ý có chút mờ mịt hỏi lại.

Nhìn dáng vẻ mơ hồ đáng yêu của hắn, Tiêu Lăng Hàn thật sự không nhịn được lại đưa tay lên đầu hắn xoa thêm hai cái. Thật là quá đỗi đáng yêu, nhìn thôi đã thấy thích rồi.

“Vậy hiện tại ngươi đã có thể luyện chế pháp khí nhị cấp chưa?”

“Được rồi, có điều chỉ mới luyện chế được pháp khí nhị cấp hạ phẩm thôi.” Thượng Quan Huyền Ý gật đầu, thành thật đáp.

“Chuyện báo danh ngươi trước tiên cứ kệ đi, mấy ngày tới ngươi cứ ở lại chỗ này chuyên tâm học luyện khí.” Tiêu Lăng Hàn nói đoạn liền từ trong không gian giới chỉ lấy ra các ngọc giản liên quan đến luyện chế pháp khí từ nhất cấp đến tứ cấp giao cho Thượng Quan Huyền Ý, lại còn lấy ra một đống lớn vật liệu đưa cho hắn.

Nhìn đống đồ đạc trên mặt đất, Thượng Quan Huyền Ý mặt đầy rối rắm. Ly kỳ là chỉ còn vài ngày nữa là tới kỳ thi, bản thân lâm trận mài giáo thế này liệu có kịp không đây?

“Không cần lo lắng, nơi này là không gian tùy thân của ta, bên ngoài một ngày thì trong không gian bằng một trăm ngày.”

Dù sớm đã đoán được đây là không gian tùy thân của Tiêu Lăng Hàn, nhưng giờ phút này nghe hắn chủ động nói ra, trong lòng Thượng Quan Huyền Ý vừa dâng lên một chút ngọt ngào lại vừa xen lẫn tia lo lắng. “Ta, Thượng Quan Huyền Ý xin thề, hết thảy mọi chuyện liên quan đến Tiêu Lăng Hàn tuyệt đối không tiết lộ nửa lời với bất kỳ ai.” Thượng Quan Huyền Ý giơ tay lên, vẻ mặt đầy nghiêm túc nói.

“Ừm, ta tự nhiên là tin tưởng ngươi rồi, ngươi trước tiên hãy luyện hóa cái này đi.” Tiêu Lăng Hàn từ trong giới chỉ lấy ra Hỗn Thiên Châu đưa cho Thượng Quan Huyền Ý.

“Sư huynh, hạt châu này là vật gì vậy?” Thượng Quan Huyền Ý nhìn hạt châu màu đen trong tay, tò mò hỏi.

“Hạt châu này gọi là Hỗn Thiên Châu, nó có thể che giấu khí vận của con người, còn có thể bảo vệ linh hồn của chủ nhân. Có hạt châu này, cho dù có đại năng muốn đoạt xá ngươi cũng không thể thành công.” Tiêu Lăng Hàn giải thích. Hắn cũng không hy vọng thân xác này bị tráo đổi linh hồn, Thượng Quan Huyền Ý của hiện tại đáng yêu biết bao, cho dù bên trong có chứa một lão quái vật đi chăng nữa thì vẫn giữ cái tính cách ngốc nghếch đáng yêu này.

“Vậy nó chắc chắn là rất trân quý đúng không?” Thượng Quan Huyền Ý cẩn thận liếc nhìn Tiêu Lăng Hàn một cái. Tiêu đại ma vương sao bỗng nhiên lại có lòng tốt như vậy, hình như còn không cầu hồi báo nữa chứ, chắc không phải là có âm mưu gì đấy chứ? Chẳng lẽ lại muốn tăng thêm một trăm năm thời gian làm chân chạy vặt sao?

Tiêu Lăng Hàn từ tốn liếc nhìn Thượng Quan Huyền Ý một cái, tên nhóc này trong lòng đang nghĩ cái gì thì nhìn một cái là thấu ngay, nhất định lại đang thầm suy diễn mình mưu đồ bất chính rồi. Hắn thản nhiên nói: “Cũng bình thường thôi, gần đây không thiếu linh thạch, ta lại không dùng tới, giữ lại cũng chỉ lãng phí tài nguyên.”

Nghe Tiêu Lăng Hàn nói thế, trái tim đang treo lơ lửng của Thượng Quan Huyền Ý mới chịu hạ xuống. Hắn đã bảo mà, Tiêu đại ma vương làm sao có thể tốt bụng như vậy được, hóa ra là vì thứ này vô dụng với hắn. Tuy vậy trong lòng y vẫn rất vui mừng, thứ này nếu đem đi đấu giá phỏng chừng sẽ là một cái giá trên trời, ít nhất lần này Tiêu đại ma vương không có đòi linh thạch của y.

Nghĩ đến việc lần này Thượng Quan Huyền Ý do không dùng được linh lực mới phải chịu một vố đau như vậy, Tiêu Lăng Hàn lại lấy Nhiếp Hồn Linh ra đưa cho Thượng Quan Huyền Ý. “Cái này ngươi cũng luyện hóa luôn đi.” Chiếc Nhiếp Hồn Linh này chính là thứ mà Vũ Tân Dân từng dùng trước đây, có điều lúc đó gã mới chỉ phát huy được một phần nhỏ tác dụng của nó, chiếc Nhiếp Hồn Linh này vốn là một kiện linh khí.

“Oa, cái chuông đẹp quá!” Đón lấy chiếc chuông từ tay Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý vừa nhìn đã thích ngay, cầm trong tay mân mê không nỡ buông.

Tiêu Lăng Hàn ở nơi gieo trồng Thất Thải Liên cách ra một gian phòng luyện khí, như vậy Thượng Quan Huyền Ý có thể ở bên trong luyện khí rồi. Hắn cũng không hy vọng lần tới mình tiến vào, Thất Thải Liên lại bị Thượng Quan Huyền Ý trong lúc vô tình luyện khí làm cho hư hại, như vậy thì thật sự là lỗ lớn rồi.

Sau khi giao xong nhiệm vụ cho Thượng Quan Huyền Ý, Tiêu Lăng Hàn dán lên một tấm ẩn thân phù, lặng lẽ không một tiếng động đi tới Khí viện.

Tìm được đạo sư phụ trách đăng ký báo danh, hắn vô thanh vô tức điền thêm tên của Thượng Quan Huyền Ý vào. Vị đạo sư kia chỉ có tu vi Kim Đan kỳ trung kỳ, cho nên Tiêu Lăng Hàn cũng không lo lắng bản thân bị phát hiện. Hiện tại hắn có thực lực Kim Đan kỳ đỉnh phong, miễn cưỡng có thể vẽ được phù triện tứ cấp hạ phẩm, chỉ cần tu vi chưa tới Hóa Thần kỳ thì đều không thể nhìn thấu được hắn khi đã dán ẩn thân phù.

Sáng sớm ngày hôm sau……

Hôm nay là buổi khảo hạch học viên của Đan viện. Để đảm bảo tính công bằng cho kỳ thi, địa điểm thi cử được thiết lập tại quảng trường của học viện. Quảng trường này có thể chứa được mười vạn người, mà toàn bộ học viện cộng lại cũng chưa tới hai vạn người.

Tiêu Lăng Hàn đợi đến khi chỉ còn năm phút nữa là bắt đầu bài thi mới thong dong bước tới quảng trường. Hắn vốn là học viên của Phù viện, mỗi một thuật pháp viện trong học viện đều có vị trí riêng biệt của mình. Phù viện hôm nay có mặt cũng chỉ hơn một trăm người, một bộ phận người còn đang bế quan, một bộ phận khác thì ra ngoài lịch luyện vẫn chưa trở về.

Tiêu Lăng Hàn sở dĩ chịu tới xem người của Đan viện khảo hạch, chung quy là vì Ân Thiên Duệ ngày hôm qua đã gửi tin nhắn cho hắn, bằng không hắn mới chẳng rảnh rỗi đến mức tới xem người khác luyện đan. Hắn tùy ý tìm một chỗ trống ở phía trước rồi ngồi xuống, chỉ là hắn vừa mới tọa hạ, những người phía sau đã bắt đầu nhỏ to bàn tán.

“Người này là ai vậy?”

“Hắn cư nhiên dám ngồi vào chỗ của Chung sư huynh?”

“Đúng vậy, thật là quá ngông cuồng, không biết trời cao đất dày là gì.”

“Ước chừng một lát nữa hắn sẽ phải xám xịt mà nhường chỗ thôi.”

“……”

“Suỵt, đừng nói nữa, Chung sư huynh tới rồi.”

Tiêu Lăng Hàn thầm cảm thấy buồn bực, sao lần nào mình ngồi cũng đều trúng vào chỗ ngồi chuyên dụng của người khác vậy, vận khí của mình không phải là quá đen đủi rồi đấy chứ?

Bất chợt, một bóng người cao lớn che khuất tầm nhìn của Tiêu Lăng Hàn, hắn ngước mắt nhìn lên, liền thấy một nam tử vóc dáng vạm vỡ đang đứng trước mặt mình. Hắn ta có làn da màu đồng cổ, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, ngũ quan góc cạnh phân minh và thâm thúy, tựa như một bức tượng điêu khắc, đôi mắt băng lãnh u tối sâu thẳm, mái tóc dài đen nhánh xõa tung trên hai vai.

Nam tử kia cứ thế lặng im nhìn Tiêu Lăng Hàn, Tiêu Lăng Hàn cũng lười phải ngửa cổ lên nhìn hắn ta, vừa mỏi cổ lại vừa mệt người. Chỉ là đại khái liếc qua một cái, Tiêu Lăng Hàn liền đoán vị này hẳn chính là Chung sư huynh trong miệng đám người vừa rồi.

Chung Hạo Thành năm nào tham gia khảo hạch cũng đều vào đúng thời điểm này mà tới quảng trường. Trước đây mỗi lần hắn tới, luôn có một vị trí trống cố định được để dành riêng cho hắn, bao nhiêu năm qua hắn đã thành thói quen. Không ngờ hôm nay hắn tới đúng giờ như mọi khi, chỗ ngồi của mình cư nhiên đã bị người khác chiếm mất. Điều này khiến cho một kẻ luôn cao ngạo như hắn không khỏi sinh ra vài phần bất mãn, cũng không biết là kẻ nào chán sống lại dám ngồi vào vị trí của hắn.

Thế nhưng khi nhìn rõ người ngồi trên ghế, hắn rõ ràng là sửng sốt một chút, không ngờ lại là một thiếu niên, hơn nữa còn có dung mạo tuấn mỹ đến vậy. Điều này khiến hắn vốn đang đùng đùng sát khí định tới kiếm chuyện liền lập tức giảm đi vài phần nhuệ khí. Hắn vốn thích những người có vẻ ngoài ưu tú, bất luận là nam, nữ hay song nhi, chỉ cần hợp mắt là hắn sẽ có thêm vài phần khoan dung với người đó.

Đã mường tượng được người ngồi ở vị trí của mình là một vị thiếu niên tuấn mỹ, Chung Hạo Thành tự nhiên sẽ không mở miệng bảo đối phương nhường chỗ.

Chung Hạo Thành quay đầu nhìn sang người đang ngồi bên cạnh thiếu niên, cảm nhận được ánh mắt đầy áp lực của Chung Hạo Thành, kẻ đó lập tức nịnh nọt nói: “Chung sư huynh nếu không chê thì có thể ngồi ở vị trí này, ta bỗng nhiên nhớ ra mình còn có chút việc bận.”

Chung Hạo Thành khẽ “Ừm” một tiếng, hơi gật đầu với người nọ. Kẻ đó như được đại xá, vội vàng lui ra phía sau.

Mà một màn này đã làm cho đám học viên đang chuẩn bị xem kịch ở phía sau đều ngây dại cả người. Chung sư huynh từ khi nào lại trở nên dễ nói chuyện như vậy chứ?

Thế nhưng rất nhanh bọn họ đã không còn thời gian để xoắn xuýt nữa, bởi vì cuộc khảo hạch luyện đan đã bắt đầu rồi.

Tiêu Lăng Hàn hướng mắt nhìn về khu vực trung tâm luyện đan, buổi sáng tham gia khảo hạch tổng cộng có năm mươi người, Ân Thiên Duệ cũng ở trong số đó.

Trong lòng Ân Thiên Duệ luôn có chút bất an, hắn cứ có cảm giác hôm nay mình luyện đan sẽ bị nổ lò, loại cảm giác này đến một cách vô cùng kỳ lạ. Hắn vốn muốn bảo Thượng Quan Huyền Ý cùng Tiêu Lăng Hàn tới cổ vũ cho mình để thêm phần can đảm, không ngờ Thượng Quan Huyền Ý lại đi bế quan mất rồi, nhưng Tiêu Lăng Hàn có thể tới cũng đã là tốt lắm rồi.

Nội dung khảo hạch hôm nay của Đan viện là luyện chế nhị cấp Hồi Linh Đan, chỉ cần là học viên nội viện thì đều biết luyện chế. Đã là khảo hạch thì thứ dùng để phân định thắng thua tự nhiên chính là phẩm cấp và số lượng của đan dược. Trong số năm mươi người có mặt ở đây, chỉ có một mình Ân Thiên Duệ là có tu vi Luyện Khí kỳ, như vậy hắn liền trở nên vô cùng nổi bật. Người chú ý đến hắn không hề ít, phải biết rằng Hoàng Cực đại lục cho đến nay vẫn chưa từng xuất hiện kẻ nào có thể vượt cấp luyện đan.

Liếc nhìn các vị trưởng lão đang ngồi trên đài cao, Ân Thiên Duệ thu liễm tâm thần, dựa theo phương pháp mà sư phụ đã dạy, trước tiên kích hoạt trận pháp, sau đó kiểm tra đan lô, cuối cùng là kiểm tra linh dược. Sau khi xác định không có vấn đề gì, hắn mới bắt đầu luyện đan. Để đảm bảo công bằng, tất cả mọi người đều sử dụng hỏa thạch để luyện đan.

Nhờ có Linh Hồn Thủy do Tiêu Lăng Hàn đưa cho, Ân Thiên Duệ không ngừng luyện hóa, hiện tại thần thức của hắn đã đạt tới Trúc Cơ kỳ hậu kỳ, cho nên dù không dùng dị hỏa thì hắn vẫn có thể vượt cấp luyện đan.

Tiêu Lăng Hàn đang chăm chú nhìn Ân Thiên Duệ luyện đan, bỗng nhiên một tiếng “Đoành” vang lên, nổ lò rồi. Tiêu Lăng Hàn nhíu mày, đây rõ ràng là có người cố ý ngáng chân Ân Thiên Duệ. Linh thảo không có vấn đề, đan lô cũng không có vấn đề, nhưng trận pháp bên dưới đan lô lại có vấn đề. Bất kể hôm nay Ân Thiên Duệ có luyện bao nhiêu lò đan đi chăng nữa thì đều sẽ bị nổ lò. Xem ra, kẻ ám toán Ân Thiên Duệ rất am hiểu quá trình luyện đan của hắn, cho nên mới có thể động tay động chân vào trận pháp.

Nửa canh giờ sau, không ngoài dự đoán, lò đan của Ân Thiên Duệ lại nổ một lần nữa. Bị đuổi khỏi nội viện còn là chuyện nhỏ, hiện tại mọi người đều đang tranh đoạt danh ngạch tiến vào bí cảnh, top hai mươi người đứng đầu của mỗi thuật pháp viện mới có thể đạt được ngọc bài tiến vào bí cảnh.

Tiêu Lăng Hàn cũng là đêm ngày hôm qua mới biết được tin tức này, hóa ra Tử Linh bí cảnh cứ một ngàn năm mới mở ra một lần sẽ chính thức khai mở sau ba tháng nữa. Mỗi một thuật pháp viện có hai mươi danh ngạch, ngoại trừ Võ viện ra. Võ viện nhân số đông đúc, cho nên Võ viện có tới hai trăm danh ngạch.

Trong mắt xẹt qua một tia trầm mặc lạnh lẽo, đã muốn nổ lò thì điên cuồng nổ chung cho vui vậy! Tiêu Lăng Hàn dựa vào thần thức Hợp Thể kỳ của bản thân, lặng lẽ không một tiếng động len lỏi vào bên trong những chiếc đan lô đang luyện đan kia. Chẳng mấy chốc, trên khắp quảng trường liền vang lên những tiếng nổ “Đoàng… Đoàng…” liên miên không dứt.