Chương 104: Hoàng Cực Học Viện
【104: Huyền Ý bị tù cấm】 Canh một
Thời gian thi cử của mỗi thuật pháp viện đều kéo dài ba ngày. Viện mở màn đầu tiên là Đan viện; thứ hai là Chủng thực viện; thứ ba là Trận viện; thứ tư là Phù viện; thứ năm là Minh văn viện; thứ sáu là Khí viện; và cuối cùng mới tới Võ viện. Bởi lẽ Võ viện có nhân số đông nhất, ba ngày liền không thể thi xong, thế nên mới được xếp ở bọc hậu.
Lúc người của học viện đến thu hồi trận pháp, Tiêu Lăng Hàn thừa cơ lật tay bố trí một tòa khốn trận, trực tiếp vây khốn kẻ đó vào trong. Trận pháp hắn thiết lập thuộc cấp ba thượng phẩm, mà tên kia chỉ là một trận pháp sư cấp ba hạ phẩm.
Nếu không có gì ngoài ý muốn, gã đó muốn phá trận mà ra thì chẳng biết phải đợi đến không biết năm nào tháng nào nữa.
Nhưng chuyện đó cũng chẳng liên quan gì tới Tiêu Lăng Hàn.
Trở về động phủ, Tiêu Lăng Hàn thấy Thượng Quan Huyền Ý vẫn chưa về thì có chút kỳ quái. Giờ phút thi cử đã cận kề, chẳng lẽ tên nhóc này sợ thi không đậu nên vẫn đang ở Khí viện học nhồi học nhét luyện khí sao?
Hắn bước vào phòng mình, thấy Phệ Linh Thử đang nằm trong một chiếc hộp đặt ở cuối giường, chiếc hộp này chính là một kiện pháp khí cấp hai hạ phẩm.
Đãi ngộ của con Phệ Linh Thử này cư nhiên lại tốt đến thế? Đến cái giường ngủ cũng là pháp khí, xem ra trong hơn ba tháng hắn vắng nhà, Phệ Linh Thử và Thượng Quan Huyền Ý sống chung vô cùng hòa hợp.
Thật ra khi Tiêu Lăng Hàn còn chưa bước chân vào động phủ, Phệ Linh Thử đã ngửi thấy mùi của hắn rồi. Trong lòng nó đánh trống reo hò, cái gã nhân loại đáng sợ kia lại về rồi, chủ nhân thân yêu của nó thì không có ở đây, cái mạng chuột này e là khó giữ, chuột ta sợ quá đi mất!
Thế nên vừa thấy Tiêu Lăng Hàn vào phòng, Phệ Linh Thử lập tức đưa ra một quyết định mà nó tự cho là sáng suốt nhất — giả vờ ngủ say!
Tiêu Lăng Hàn ngủ đến nửa đêm vẫn không thấy Thượng Quan Huyền Ý trở về, việc này rõ ràng là rất bất thường. Mí mắt hắn bỗng nhiên giật liên hồi, trong lòng dâng lên một cảm giác kinh hoàng bạt vía khó tả.
Hắn ngồi dậy mặc y phục vào, rồi xách con Phệ Linh Thử đang “ngủ say” lên.
Phệ Linh Thử đang mơ mộng đẹp thì bị người ta xách ngược lên, lập tức phát ra tiếng kháng nghị đầy bất mãn: “Chích chích chích~~” Cái gã nhân loại đáng chết này, cư nhiên dám quấy rầy giấc mộng đẹp của chuột gia!
“Câm miệng, ồn chết đi được! Mau dẫn ta đi tìm chủ nhân của ngươi.”
Phệ Linh Thử lập tức bị giọng nói lạnh thấu xương kia làm cho bừng tỉnh. Sợ chết chuột mất, hóa ra là cái gã nhân loại đáng sợ này, mạng chuột nguy rồi!
“Còn ngây ra đó làm gì, không mau dẫn đường.” Tiêu Lăng Hàn bóp đuôi Phệ Linh Thử lắc lắc hai cái.
Phệ Linh Thử hoa mắt chóng mặt, đầu óc quay cuồng, bị Tiêu Lăng Hàn đặt vào lòng bàn tay.
Tiêu Lăng Hàn dán lên người mình và Phệ Linh Thử mỗi bên một tấm ẩn thân phù, sau đó lao nhanh theo hướng Phệ Linh Thử chỉ dẫn. Có khế ước định vị đúng là khác biệt, tốc độ này so với việc tự mình mò mẫm thì nhanh hơn nhiều, chẳng bù cho lần trước Thượng Quan Huyền Ý bị Lạc Hồng Nhan bắt đi, hắn phải tìm kiếm ròng rã suốt một ngày trời mới thấy.
—
Một luồng gió lạnh thổi qua, giữa núi rừng tăm tối vang lên tiếng lá cây xào xạc hòa cùng tiếng quạ kêu khàn khàn, chói tai đầy rợn người. Dưới sự dẫn dắt của Phệ Linh Thử, Tiêu Lăng Hàn rẽ trái quẹo phải, rốt cuộc cũng tới bên ngoài một sơn động hoang vu ở hậu sơn học viện. Bên trong hang động tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón, mà thần thức ấn ký hắn lưu trên người Thượng Quan Huyền Ý cũng không cảm ứng được y ở bên trong.
Nhưng Phệ Linh Thử là khế ước thú của Thượng Quan Huyền Ý, nếu nó đã cảm ứng được y ở trong này, thì bất luận bên trong có người hay không, Tiêu Lăng Hàn đều phải vào xem cho rõ ngọn ngành.
“Chích chích chích~~” Chủ nhân ở bên trong, ta ngửi thấy mùi của ngài ấy rồi.
“Suỵt, chớ có lên tiếng.” Tiêu Lăng Hàn trực tiếp ném Phệ Linh Thử vào trong tay áo, một mình cẩn trọng bước vào sơn động.
Trong hang động tối tăm, gió lạnh rít gào, tiếng rít nhọn hoắt vang lên như lũ ác quỷ đang gầm rú đòi phá đất chui lên. Tiêu Lăng Hàn nắm chặt thanh kiếm trong tay, bước chân không khỏi nhanh hơn vài phần.
Thỉnh thoảng có một hai con dơi lướt qua đỉnh đầu, dù trên người Tiêu Lăng Hàn có dán ẩn thân phù nhưng vẫn có những con dơi cảm ứng được sự hiện diện của hắn, nhe nanh múa vuốt lao tới. Tiêu Lăng Hàn đành phải vừa dừng lại đối phó với sự tập kích của bầy dơi, vừa chậm rãi tiến sâu vào trong.
Sau nửa canh giờ, Tiêu Lăng Hàn rốt cuộc cũng tiếp cận được nơi tận cùng của sơn động, đập vào mắt hắn là mấy gian ngục giam. Nơi này âm u ẩm ướt, không khí dường như đều cô đọng thành làn nước buốt giá, trong khoảng không tối tăm nồng nặc mùi mục nát và mùi tử thi thối rữa. Nơi đây quanh năm không thấy ánh mặt trời, ngay cả không khí cũng vẩn đục, một người bình thường chỉ ở lại một lát thôi cũng chịu không nổi. Huống chi là người bị giam cầm ở đây, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ cả đời này cũng chẳng thể bước ra ngoài, khắp nơi đều tràn ngập tử khí.
Đột nhiên, tiếng xích sắt va chạm nhau phát ra âm thanh “leng keng tòng keng”, giống như tiếng gào thét đầy oán hận của những oan hồn. Tiêu Lăng Hàn lần theo tiếng động nhìn sang, liền thấy một thiếu niên y phục rách rưới, hai tay hai chân đều bị xích sắt khóa chặt.
Trong mắt Tiêu Lăng Hàn xẹt qua một tia sát ý ngút trời, lồng ngực nộ hỏa trung thiêu.
Hắn từng bước tiến đến trước phòng giam, đôi tay run rẩy giơ kiếm lên, một tiếng “loảng xoảng” vang lên, xích khóa trên cửa ngục liền bị chém đứt.
Thiếu niên trong phòng giam nghe động tĩnh thì ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy một bóng hình tuấn mỹ quen thuộc hiện ra trước mắt. Hắn giống như một tia sáng rọi thẳng vào cõi lòng tăm tối của y. Thiếu niên dùng sức chớp chớp mắt, sâu sắc lo sợ đây chỉ là ảo giác của chính mình.
Mấy ngày nay y luôn ảo tưởng người này có thể phát hiện ra mình mất tích, có thể nhanh chóng xuất hiện cứu mình ra ngoài. Nhưng hy vọng cứ ngày qua ngày biến thành thất vọng, y thật sự sợ bản thân sẽ bỏ mạng tại nơi này. Khó khăn lắm mới được sống lại một đời, y còn chưa báo thù, chưa tìm được phụ mẫu, chưa tìm được gia gia, y làm sao cam tâm cho được!
Thiếu niên bị xích sắt khóa chặt chính là Thượng Quan Huyền Ý, vào khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Lăng Hàn, trái tim treo lơ lửng bấy lâu của y rốt cuộc cũng trở về vị trí cũ.
“Tiêu ca… ca…” Gọi xong một tiếng này, y cuối cùng không chống đỡ nổi nữa mà ngất lịm đi.
Tiêu Lăng Hàn bước một sải dài thành hai tới trước mặt Thượng Quan Huyền Ý, ôm y vào lòng, tay phải vung kiếm chém đứt toàn bộ xích sắt trên tay chân y. Hắn vội vàng kiểm tra thân thể cho y, phát hiện linh lực trong người y đã bị khóa chặt nơi đan điền, là do bị người ta hạ Phệ Linh Đan.
Tiêu Lăng Hàn lấy ra từ trong không gian giới chỉ một viên giải dược của Phệ Linh Đan, lại đút cho y thêm một viên liệu thương đan dược.
Thượng Quan Huyền Ý đại đa số đều là ngoại thương, chỉ có điều trên mặt lại bị người ta hạ độc của Độc Vĩ Hỏa Hiết.
Trên người Tiêu Lăng Hàn cũng không có giải dược của Độc Vĩ Hỏa Hiết, loài bọ cạp này vốn sống ở sa mạc, muốn giải độc của nó thì phải tính kế lâu dài. Nhìn khuôn mặt vốn dĩ tinh tế như điêu khắc ngọc mài kia lại bị độc tố hủy hoại mất một nửa, lệ khí trong lòng Tiêu Lăng Hàn không kìm được mà cuộn trào, chỉ muốn đem kẻ hạ độc băm vằn thành muôn mảnh, xử bằng cực hình.
Hắn nhẹ nhàng đưa Thượng Quan Huyền Ý vào trong Long Ngọc không gian, lúc này mới quay đầu lại đánh giá nơi này. Nơi đây đúng là một địa phương giam giữ người tuyệt hảo, đã có kẻ thích tù cấm người khác như vậy, thế thì cứ chuẩn bị tinh thần nếm mùi bị giam cầm đi!
Tiêu Lăng Hàn bố trí ngay trong phòng giam ba tòa sát trận, ba tòa khốn trận, lại ở bên ngoài khốn trận thiết lập thêm một tòa huyễn trận. Khiến cho người ngoài nhìn vào hoàn toàn không phát hiện ra bên trong có bất kỳ điểm nào thay đổi so với trước đó, tin rằng sẽ tặng cho kẻ đặt chân đến đây một món quà bất ngờ vô cùng lớn.
Sau khi xóa sạch mọi dấu vết do mình lưu lại, Tiêu Lăng Hàn liền biến mất khỏi sơn động.
—
Khi Thượng Quan Huyền Ý tỉnh lại, y phát hiện mình cư nhiên đang ở một nơi linh khí nồng nặc, thương thế trên người đã lành được bảy tám phần, duy chỉ có trên mặt là còn truyền đến từng trận đau đớn, y phục cũng đã được thay bộ mới. Lúc này y mới có thời gian quan sát nơi mình đang ở, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt sao mà quen thuộc đến thế, đây chẳng phải là nơi bọn họ phát hiện ra Thất Thải Liên sao?
Y đi tới bên bờ ao, dòng nước phản chiếu khuôn mặt bên phải xấu xí ghê người của mình, “A~~” Thượng Quan Huyền Ý giật nảy mình. Y đưa tay che lấy má phải, dù sao y cũng là một phiên phiên mỹ thiếu niên, vậy mà bây giờ lại biến thành một kẻ xấu xí thế này, điều này khiến y có chút không cách nào chấp nhận được.
Lúc Tiêu Lăng Hàn tiến vào Long Ngọc không gian, nhìn thấy chính là cảnh Thượng Quan Huyền Ý đang thất hồn lạc phách ngồi co rụt ở một góc.
Thấy Tiêu Lăng Hàn đi về phía mình, Thượng Quan Huyền Ý liền có ý muốn trốn tránh. Ngày thường Tiêu Lăng Hàn là kẻ thích cái đẹp nhất, lúc nào cũng tự đắc vì bản thân có một gương mặt anh tuấn. Bây giờ mình biến thành thế này, y tuyệt đối không muốn để hắn nhìn thấy một mặt xấu xí của mình.
“Sư huynh, huynh đừng qua đây!” Thượng Quan Huyền Ý rụt người về phía sau.
Tiêu Lăng Hàn nhíu mày, không vui nhìn Thượng Quan Huyền Ý, vài bước tiến lên trước, quỳ một gối xuống trước mặt y, đưa tay nâng cằm y lên.
“Sư huynh, đừng nhìn! Cầu huynh đừng nhìn!” Thượng Quan Huyền Ý nghẹn ngào cầu xin.
“Sợ cái gì, chẳng qua là trúng độc thôi mà? Chờ ta tìm đủ dược tài luyện chế thành giải dược, vết sẹo trên mặt ngươi chỉ là chuyện nhỏ bằng móng tay.” Tiêu Lăng Hàn gạt bàn tay phải đang che mặt của Thượng Quan Huyền Ý ra, tỉ mỉ quan sát một lượt. Chất độc này mới trúng trong vòng mấy ngày qua, chỉ cần trong vòng ba năm phối được giải dược thì dung mạo tự nhiên sẽ khôi phục như cũ.
“Thật sao? Mặt của đệ thực sự có thể khôi phục sao?”
“Dĩ nhiên là thật, ta đã bao giờ lừa gạt ngươi chưa?”
“Dạ!”
“Có thể nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì không?”
Hai người ngồi bên bờ ao, nhìn đóa Thất Thải Liên tràn đầy sinh cơ, Thượng Quan Huyền Ý bắt đầu hồi tưởng lại những gì mình đã trải qua.
Hóa ra vào nửa tháng trước, Đỗ Tư Thông đột nhiên tìm tới Thượng Quan Huyền Ý, muốn nhờ y giúp đỡ luyện chế một kiện pháp khí cấp hai. Dẫu sao mọi người trước đó đều đã quen biết, Thượng Quan Huyền Ý không chút do dự liền đáp ứng. Về sau, Thượng Quan Huyền Ý đem pháp khí đã luyện chế xong giao cho Đỗ Tư Thông, mà Đỗ Tư Thông cứ nhất quyết đòi mời Thượng Quan Huyền Ý ăn cơm. Từ chối không xong, Thượng Quan Huyền Ý đành phải cùng gã tới Trí Mỹ Trai trong học viện dùng bữa. Chỉ là đang ăn giữa chừng thì Thượng Quan Huyền Ý đột nhiên mất đi tri giác, đến khi tỉnh lại thì đã ở trong địa lao kia rồi.
Tiêu Lăng Hàn: “…” Đỗ Tư Thông! Được lắm, ngay cả người của ta mà ngươi cũng dám tính kế, ta nhất định sẽ cho ngươi biết thế nào là nhân gian luyện ngục.
Nghĩ lại lúc đầu khi Thượng Quan Huyền Ý kể về quá trình tương ngộ với Đỗ Tư Thông, Tiêu Lăng Hàn lúc đó đã cảm thấy tên này có chút vấn đề rồi. Quả nhiên người đi ra từ các đại gia tộc đều xem lợi ích là thượng sách, chắc hẳn khi đó trong lòng gã nghĩ là bản thân chạy không thoát, kéo theo hai kẻ đệm lưng cũng tốt. Một đích tử không được phụ thân yêu thích, lại có thêm một kế mẫu lúc nào cũng chèn ép, nội tâm của loại người này sớm đã vặn vẹo biến thái, không chịu nổi việc nhìn thấy người khác sống tốt hơn mình, may mắn hơn mình.
“Ngươi không phải là uống rượu mới ngất đi đó chứ?” Tiêu Lăng Hàn nghi hoặc nhìn Thượng Quan Huyền Ý, hắn nhớ rõ mình đã từng dặn dò tên nhóc này, nếu không có sự cho phép của hắn thì không được phép uống rượu.
“Không có, tuyệt đối không có, đệ luôn nhớ huynh từng nói đệ là loại đụng vào rượu là say, không được uống rượu.” Thượng Quan Huyền Ý giơ ba ngón tay lên làm điệu bộ muốn phát thệ.
“Không có là tốt rồi, không cần kích động thế, ta tin ngươi.” Tiêu Lăng Hàn vội vàng đè tay y xuống, đây là tu chân giới, một số lời thề không thể tùy tiện phát ra được đâu.
“Vậy sao ngươi lại để bản thân thảm hại đến mức này?” Tiêu Lăng Hàn vừa nói vừa dùng ánh mắt ghét bỏ liếc nhìn Thượng Quan Huyền Ý một cái.
—