← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 65: Tiến vào nơi thử thách

10 min read 01.09.2026

Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ đồng thời nhìn về phía Tiêu Lăng Hàn.

“Đi hướng này.” Tiêu Lăng Hàn nói xong, đã đi đầu tiến về phía trước.

“Tiêu đại ca, ngươi có nhầm không vậy? Hướng đó vừa mới truyền đến tiếng thú rống, nghe thanh âm là biết tu vi của con yêu thú kia không thấp rồi, chúng ta xác định muốn đi về phía đó sao?” Ân Thiên Duệ đuổi theo phía sau, vội vàng hỏi. Lúc này mới vừa vặn tiến vào, không cần thiết phải đi liều mạng với yêu thú nha!

“Nơi này linh khí nồng đậm nhất, có thời gian ba tháng, người bình thường hẳn là đều sẽ dùng hơn hai tháng đầu để tìm kiếm cơ duyên, nâng cao tu vi. Nửa tháng sau cùng dùng để tranh đoạt cờ nhỏ, tu vi cao rồi mới có cơ hội.”

Ân Thiên Duệ suy nghĩ một chút, tán đồng gật gật đầu, “Tiêu đại ca nói rất có lý, vậy chúng ta mau chóng lên, đừng để những người khác giành trước.” Trong lúc nói chuyện, hắn đã đuổi kịp bước chân của Tiêu Lăng Hàn, nghĩ đến bảo vật chưa biết kia, hắn liền hưng phấn không thôi. Hắn cũng không quên mình đang cần thiên tài địa bảo để nâng cao linh hồn lực.

“Nhìn cái tiền đồ của ngươi kìa!” Thượng Quan Huyền Ý khinh bỉ nói.

“Ngươi có tiền đồ, vậy lát nữa ngươi đừng có tranh với ta!” Ân Thiên Duệ hừ lạnh một tiếng, không phục nói.

“Không tranh với ngươi cũng được, nhưng gặp phải yêu thú ngươi cũng đừng có nhát gan!” Thượng Quan Huyền Ý cười như không cười liếc xéo Ân Thiên Duệ một cái, tên này vừa thấy yêu thú mình đánh không lại là chạy nhanh hơn bất kỳ ai, xem ra rất có tự biết mình.

“Đùa gì vậy, nếu là yêu thú ta đánh không lại, ta khẳng định phải nhận thua, ta cũng không chê mạng mình quá dài.” Hắn mà không chạy thì chẳng phải sẽ trở thành món ăn trong mâm của yêu thú, thành gánh nặng cho đồng đội sao? Hắn cũng không ngốc!

Đi được mười phút, ba người đi tới phía sau một cái cây lớn, ghé đầu nhìn sang, liền thấy năm người đang vây đánh một con yêu thú Trúc Cơ sơ kỳ.

Đó là một con Kiếm Xỉ Hổ, màu sắc vàng đen xen kẽ, vóc dáng cao năm mét, dài mười lăm mét, một hàm răng trắng hếu sắc bén như kiếm. Nếu không cẩn thận bị nó cắn một cái, khẳng định ngay cả da lẫn thịt cùng xương cốt đều bị cắn đứt.

Đang đánh nhau với Kiếm Xỉ Hổ là năm nam tử mặc pháp y màu trắng, năm người đang sử dụng trận pháp vây khốn Kiếm Xỉ Hổ. Mặc dù trận pháp mấy người này bố trí là khốn trận tốt nhất trong trận pháp nhất cấp, nhưng con Kiếm Xỉ Hổ kia lại là thực lực Trúc Cơ kỳ. Chiến đấu lực của yêu thú cùng đẳng cấp thông thường đều lợi hại hơn nhân tu, huống chi Kiếm Xỉ Hổ còn cao hơn bọn họ một đại cảnh giới.

Quả nhiên, không bao lâu liền thấy Kiếm Xỉ Hổ phá vỡ trận pháp, trong đó người chủ trì trận pháp bị Kiếm Xỉ Hổ tát bay ra ngoài, những người còn lại ít nhiều gì cũng đều bị thương.

Người bị văng ra ngoài không lệch một ly lại rơi ngay trước mặt Tiêu Lăng Hàn bọn họ. Định nhãn nhìn lại, thế mà còn là một người quen, người này đêm qua cùng một gian phòng với Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý hai người.

“Người của Thẩm gia – thế gia trận pháp.” Ân Thiên Duệ nhìn rõ pháp y trên người nam tử, thốt lên.

“Ngươi quen biết?” Thượng Quan Huyền Ý thầm nghĩ, tên này nhìn một cái liền biết không phải người tốt lành gì, đêm qua cùng những người kia đứng xem náo nhiệt của bọn họ.

Ân Thiên Duệ lắc đầu, “Không quen biết, có điều quần áo hắn mặc là phục sức của Thẩm gia, một trong mười đại gia tộc của Vân Hoàng thành, kia kìa, trên quần áo có một chữ Thẩm.” Nói xong, hắn chỉ vào chữ trên quần áo của nam tử dưới đất.

“Ừm, không quen biết là tốt rồi!”

Pháp y trên người nam tử rách một lỗ lớn, sắc mặt tái nhợt, nhìn qua vô cùng thê thảm. Xem ra là chịu trọng thương, đã không còn sức để chiến đấu nữa.

Bốn người còn lại, dưới sự công kích của Kiếm Xỉ Hổ, đoán chừng cũng không kiên trì được bao lâu.

Nam tử dưới đất nỗ lực chống đỡ thân thể, nhìn rõ ba người trước mặt, hắn vui mừng khôn xiết, có hai người đêm qua cùng phòng với hắn, một người khác không quen biết. Quan trọng nhất chính là trong ba người bọn họ, có một người biết nhị cấp trận pháp, nếu như y chịu ra tay giúp đỡ, vậy bọn họ nhất định có thể bắt được con Kiếm Xỉ Hổ này.

“Ba vị đạo hữu, làm phiền các ngươi đi giúp đỡ tộc nhân của ta.” Hắn khẩn cầu nhìn Tiêu Lăng Hàn, bởi vì hắn biết, muốn giải quyết Kiếm Xỉ Hổ thì không thể thiếu trận pháp của người này.

“Làm phiền?” Tiêu Lăng Hàn nhếch môi, cao cao tại thượng nhìn nam tử đang ngồi dưới đất.

“Chúng ta không phải đồng môn sư huynh đệ sao?”

“Mặt ngươi thật lớn!” Thượng Quan Huyền Ý trào phúng đạo.

“Các ngươi, các ngươi sao có thể thấy chết không cứu?”

“Lúc tiến vào không phải mỗi người đều được phát một cái truyền tống ngọc giản sao?”

“…” Bóp nát chẳng phải là bỏ quyền sao?

Nam tử âm trầm biến sắc, oán hận nhìn ba người một cái, lập tức liền nhìn về phía bốn người trong cuộc chiến, không nói thêm lời nào nữa.

“Dẫn Kiếm Xỉ Hổ qua đây, chúng ta lại kích hoạt truyền tống phù rời khỏi nơi này.” Nam tử hướng về phía bốn người đang kịch chiến truyền âm nói.

Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý đồng thời nghe trộm được truyền âm của nam tử, liếc nhau một cái, đều từ trong mắt đối phương nhìn thấy sát khí.

“Chúng ta có nên ra tay trước để chiếm tiên cơ không?” Thượng Quan Huyền Ý hướng về phía Tiêu Lăng Hàn truyền âm nói.

“Lát nữa ngươi kéo Thiên Duệ tránh ra xa một chút.” Tiêu Lăng Hàn hồi đáp.

Tiêu Lăng Hàn có thần thức Nguyên Anh kỳ, Thượng Quan Huyền Ý có thần thức Kim Đan kỳ, cho nên truyền âm của nam tử không sót một chữ lọt vào tai hai người. Hai người bọn họ đều không phải hạng người chịu chịu thiệt, ngươi đã bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa.