Chương 66: Kiếm Xỉ Hổ bi thảm
Ba phút sau, bốn người Tiêu gia đang trong trận chiến liền âm thầm dẫn dụ Kiếm Xỉ Hổ về phía nhóm của Tiêu Lăng Hàn. Bốn người bọn họ vừa đánh vừa lui, mà con Kiếm Xỉ Hổ kia cũng thật sự lợi hại, nó rống lên một tiếng dữ dội “Hống~~”, móng vuốt vỗ mạnh một cái đã đánh bay thêm một người ra ngoài.
Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ ba người nhìn qua thì có vẻ như đều đang đứng xem náo nhiệt, nhưng thực chất kẻ thực sự xem náo nhiệt chỉ có một mình Ân Thiên Duệ.
Nhìn thấy bốn người Thẩm gia đang im hơi lặng tiếng chuẩn bị động tác tháo chạy, Tiêu Lăng Hàn lạnh lùng cười thầm trong lòng. Hắn vốn là kẻ xưa nay chưa từng chịu thiệt thòi, mấy người này muốn kéo hắn vào chịu chết thay, đó là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.
Mắt thấy Kiếm Xỉ Hổ chỉ còn cách chỗ mình mười mét, Tiêu Lăng Hàn liền truyền âm cho Thượng Quan Huyền Ý, bảo y dẫn Ân Thiên Duệ rời đi trước.
Vận dụng thân pháp, Tiêu Lăng Hàn đầu tiên là lấy đi không gian giới chỉ của kẻ họ Thẩm đứng ngay bên cạnh, trong chớp mắt hắn lại như quỷ mị lướt qua chiến trường, thu hết không gian giới chỉ cùng túi trữ vật của bốn người còn lại vào trong túi.
“Ai? Cút ra đây!”
“Là kẻ nào đã lấy đi không gian giới chỉ của ta?”
“Túi trữ vật của ta cũng không thấy đâu nữa.”
“Các hạ là muốn kết oán với Thẩm gia chúng ta sao?”
“Khốn kiếp…”
“Cút ra đây!”
“Đáng chết!”
“…”
Đến khi mấy người bọn họ kịp phản ứng lại thì Tiêu Lăng Hàn đã rời xa chiến trường, đứng từ đằng xa quan sát cuộc chiến bên kia.
“Hống~~”
“Á… Cứu mạng với!”
“Ta không muốn chết, cứu ta, cứu ta! Á…”
Pháp khí trữ vật bị lấy đi, trên tay người của Thẩm gia không còn pháp khí, phù triện, trận kỳ, đan dược, chẳng mấy chốc đã có hai người bỏ mạng. Mùi máu tanh lan tỏa khắp nơi, Kiếm Xỉ Hổ cũng nhanh chóng hạ sát ba người còn lại. Thời điểm có hai người trong số đó tử trận, Tiêu Lăng Hàn nhìn thấy rõ ràng có hai đạo thần thức lạc ấn bay thẳng về phía Kiếm Xỉ Hổ, xem ra hai kẻ này ở trong tộc hẳn là cực kỳ được coi trọng.
Kiếm Xỉ Hổ ăn sống hai cái xác, ngậm ba cái xác còn lại trong miệng rồi bước về một hướng khác. Tiêu Lăng Hàn giữ khoảng cách, xa xa bám theo sau lưng nó.
“Áo ô~ Hống…” Trong rừng cây rậm rạp truyền đến tiếng kêu thảm thiết của yêu thú.
Tại một sơn động, Tiêu Lăng Hàn trực tiếp vận dụng mộc hệ linh lực trói chặt Kiếm Xỉ Hổ lại, đường đường chính chính nẫng sạch bảo vật mà nó dày công thu thập. Trong đó có một khối Kim Tinh Thạch, vốn là vật liệu luyện khí tam cấp; còn có hai cây Huyễn Tâm Thảo, có thể dùng để luyện chế Hoán Nhan Đan; ngoài ra hắn còn bất ngờ thu hoạch thêm mười lá cờ nhỏ màu đỏ.
Tiêu Lăng Hàn thỏa mãn bước ra khỏi sơn động, búng tay một cái liền giải khai dây trói trên người Kiếm Xỉ Hổ, dọa cho nó run rẩy lẩy bẩy. Kẻ phàm nhân này thật quá đáng hận, lấy đi mấy lá cờ kia thì cũng thôi đi, vậy mà đến cả bảo bối nó tích cóp bấy lâu cũng lấy sạch, thật là bắt nạt hổ quá đáng!!!
Tìm được Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ, ba người tiếp tục tiến về nơi có linh khí nồng đậm.
Năm ngày sau…
“Á! Cuối cùng cũng ra khỏi cánh rừng kia rồi, nếu cứ đi tiếp trong đó, ta lại tưởng mình cứ xoay vòng vòng tại chỗ mãi mất.” Nhìn vùng đất đầy những khối đá kỳ hình dị trạng lởm chởm trước mặt, Ân Thiên Duệ không kìm được reo hò một tiếng.
“Đừng mừng rỡ quá sớm, linh khí nơi này còn nồng đậm hơn trong rừng vừa rồi, nguy hiểm cũng theo đó mà tăng lên gấp bội.”
“Hai người các ngươi cẩn thận một chút, đặc biệt là Thiên Duệ ngươi đó.” Tiêu Lăng Hàn liếc nhìn Ân Thiên Duệ một cái, vẻ mặt ghét bỏ nói.
Ân Thiên Duệ ngoan ngoãn gật đầu, hắn chính là kẻ kéo chân sau, suốt dọc đường đi đều được hai người họ chăm sóc. Tu vi của hắn thấp nhất, tốc độ cũng chậm nhất, bằng không với tốc độ của hai người kia thì ít nhất đã có thể tới đây sớm hơn một ngày.
“Đi thôi, hãy đi theo dấu chân của ta, tuyệt đối đừng đi sai, bên trong này có đến mấy cái trận pháp đấy.” Tiêu Lăng Hàn nói với hai người phía sau rồi đi trước dẫn đường.
Ba người tiến vào vùng đá lởm chởm kỳ quái, Tiêu Lăng Hàn cẩn thận khai mở linh nhãn. Hiện ra trước mắt hắn là nhị cấp sát trận, nhị cấp huyễn trận cùng nhị cấp khốn trận. Nếu chẳng may bước sai một bước mà sa vào cạm bẫy thì thật chẳng hay ho gì, cho dù hiện tại hắn đã có tu vi Kim Đan kỳ thì cũng đủ để hắn chịu một vố đau. Bởi vì nơi này không chỉ có trận pháp do con người bố trí, mà còn có cả trận pháp hình thành tự nhiên.
Ân Thiên Duệ có tu vi thấp nhất nên đi ở giữa Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý, hắn tập trung mười hai phần tinh thần, chuyện này liên quan đến cái mạng nhỏ của mình, không thể qua loa đại khái được.
Đi chừng khoảng một canh giờ, Tiêu Lăng Hàn dừng bước, cùng Thượng Quan Huyền Ý tại chỗ bố trí một cái nhị cấp phòng ngự trận.
Ân Thiên Duệ nhìn hai người phối hợp ăn ý, chỉ một lát sau đã bố trí xong trận pháp, không khỏi sinh lòng ngưỡng mộ.
“Chúng ta tạm thời nghỉ ngơi hồi sức tại chỗ đã, lát nữa Thiên Duệ ngươi cứ ở lại trong trận pháp này, ta và Huyền Ý lên phía trước giải quyết yêu thú. Ngươi chớ có tùy tiện rời trận, nếu như có kẻ khác đến, sự an toàn của ngươi sẽ không được bảo đảm đâu.” Tiêu Lăng Hàn dặn dò Ân Thiên Duệ. Đây là ở trong bí cảnh, việc giết người đoạt bảo diễn ra như cơm bữa.
“Tiêu đại ca, ta biết rồi, huynh cứ yên tâm đi! Ta rất tiếc mạng.” Ân Thiên Duệ cam đoan.
“Biết ngươi tiếc mạng rồi, ngươi ngàn vạn lần đừng có chết đó, ngươi mà chết thì Mạc Vô Nhai chẳng phải sẽ tuẫn tình theo sao!”
“Huyền Ý, ngươi cứ yên tâm, mạng ta lớn lắm, cho dù ngươi có chết ta cũng không chết được.” Ân Thiên Duệ nghiến răng nghiến lợi nói.
“Chuyện đó thì chưa biết được, ngươi ngốc nghếch như vậy, sắp ngốc đến chết luôn rồi kìa.” Thượng Quan Huyền Ý tiếp tục bồi thêm một dao, lời nói có thể làm tức chết người mà không phải đền mạng.
Ân Thiên Duệ hừ lạnh một tiếng, hắn cũng chỉ thỉnh thoảng mới ngốc một chút xíu thôi mà.
Ân Thiên Duệ VS Thượng Quan Huyền Ý
Ân Thiên Duệ thảm bại!
“Huyền Ý, chúng ta đi thôi.” Tiêu Lăng Hàn đứng dậy nói với Thượng Quan Huyền Ý.
Cảm thấy linh khí tiêu hao trên người đã khôi phục lại gần như tột đỉnh, Tiêu Lăng Hàn liền dẫn Thượng Quan Huyền Ý bước ra khỏi trận pháp, tiếp tục tiến về phía trước.
—