Chương 62: Ghi danh và kiểm tra
Năm ngày sau……
“Đây chính là học viện Hoàng Cực sao? Lớn quá vậy?”
“Đúng thế! Rộng thật đấy, cổng học viện nhìn trông mới khí phái làm sao.”
“Sau này chúng ta có thể tu tập ở nơi này rồi.”
“Đừng có vui mừng quá sớm, phải thông qua thí luyện mới được tiến vào học viện.”
“Ta nhất định phải vào được học viện Hoàng Cực.”
“……”
Chỉ riêng quảng trường trước cổng học viện đã có thể dung nạp được mười vạn người. Lúc này mới tám giờ sáng, nơi đây đã tụ tập năm sáu vạn người, hơn nữa còn có không ít người vẫn chưa tới. Có thể tưởng tượng được, người đến học viện Hoàng Cực đông tới mức không sao đếm xuể.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên bên tai mọi người: “Chào mừng mọi người đã đến với học viện Hoàng Cực, ta là đạo sư của học viện, các ngươi có thể gọi ta là Hồ đạo sư. Hiện tại, những ai chuẩn bị tiến vào học viện Hoàng Cực hãy qua bên này xếp hàng đăng ký và kiểm tra. Người thông qua kiểm tra, học viện sẽ đặc biệt sắp xếp cho các ngươi một nơi ở tạm thời. Ngày mai sẽ thống nhất tiến vào tiểu bí cảnh để tham gia thí luyện, thời gian thí luyện là ba tháng. Người đạt yêu cầu thí luyện thì có thể ở lại học viện, nếu như không đạt yêu cầu, học viện sẽ tiễn các ngươi rời đi.”
Chờ Hồ đạo sư nói xong, mọi người đều tích cực đi xếp hàng. Cả thảy chia làm hai mươi đội, bởi vậy tốc độ kiểm tra diễn ra rất nhanh.
Thấy một nhóm người đứng bên kia không hề tham gia xếp hàng, Thượng Quan Huyền Ý liền kỳ quái hỏi: “Sao họ lại không lại đây xếp hàng?”
“Ngươi có nhìn thấy y phục họ mặc không?”
“Chuyện đó thì có liên quan gì đến việc họ không lại đây xếp hàng?” Thượng Quan Huyền Ý không rõ lý do nên hỏi lại.
“Chứng tỏ họ rất nghèo đấy! Không có linh thạch để nộp lệ phí ghi danh.”
“Vậy không có linh thạch thì họ đến đây làm gì?”
“Vạn nhất được người của đại gia tộc nhìn trúng, họ có thể hiệu trung với đại gia tộc, người của đại gia tộc tự nhiên sẽ bỏ ra tài nguyên để bồi dưỡng họ.” Tiêu Lăng Hàn nói một cách hiển nhiên, những tin tức này là do hắn đặc biệt đi nghe ngóng trong năm ngày qua.
Ở giữa còn xảy ra một đoạn khúc mắc nhỏ, hắn đã gặp phải một kẻ thần kinh. Tên đó nói là nhìn trúng hắn, muốn thu hắn làm nam sủng, kết quả có thể nghĩ, tên đó đã bị Tiêu Lăng Hàn giáo huấn cho một trận.
Kẻ này chính là Lý Minh. Sau khi giáo huấn gã, Tiêu Lăng Hàn đã đặc biệt tra xét ký ức của gã một chút. Lúc này mới biết được, hóa ra mấy người mình vừa đến Vân Hoàng thành vào ngày đầu tiên đã bị Lý Minh nhìn chằm chằm. Để không chuốc lấy phiền phức, Tiêu Lăng Hàn còn xóa sạch ký ức của nhóm người Lý Minh về bọn họ, thuận tiện còn tặng kèm cho gã một viên Bất Cử Đan, để xem sau này gã còn nuôi nam sủng kiểu gì. Nếu không phải vì gã là người của thập đại gia tộc, Tiêu Lăng Hàn đã trực tiếp tiễn gã đi chầu vương gia rồi.
Không bao lâu sau, phía trước đã truyền đến kết quả kiểm tra.
“Lâm Khả Tâm, cốt linh mười lăm, tu vi Luyện Khí tầng bốn, kim hỏa mộc tam linh căn, độ thuần thục của kim linh căn là thượng phẩm, độ thuần thục của hỏa mộc linh căn là trung phẩm. Đạt! Người tiếp theo.”
“Lôi Hạo, cốt linh mười bốn, tu vi Luyện Khí tầng năm, lôi linh căn, độ thuần thục của linh căn là thượng phẩm. Đạt! Người tiếp theo.”
“……”
“Sắp đến chúng ta rồi, ta có chút khẩn trương.” Ân Thiên Duệ cảm thấy lòng bàn tay mình đều đang đổ mồ hôi, trong lòng có chút đánh trống reo hò.
“Thiên Duệ, nếu sợ thì ngươi cứ lui ra sau ta, ta lên trước cho.”
“Ta mới không sợ, hừ! Dù sao ta cũng lớn hơn ngươi hai tuổi, ngươi cứ ngoan ngoãn ở phía sau ta mà chờ đi!”
Thượng Quan Huyền Ý: “……” Đúng là lòng tốt bị coi như gan phổi lừa!
“Ân Thiên Duệ, cốt linh mười bốn, tu vi Luyện Khí tầng mười, hỏa mộc song linh căn, độ thuần thục của linh căn là thượng phẩm. Đạt, người tiếp theo.”
Kiểm tra của Ân Thiên Duệ vừa kết thúc, mọi người xung quanh liền bắt đầu xì xào bàn tán.
“Mới mười bốn tuổi đã Luyện Khí tầng mười, hắn tu luyện kiểu gì vậy?”
“Đúng thế, lợi hại thật đấy.”
“……”
Thượng Quan Huyền Ý: …… Lợi hại lắm sao? Ở Địa Thâm đại lục, mười bốn tuổi Trúc Cơ đều là chuyện bình thường.
“Tên là gì?” Một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, mặc pháp y màu xanh thiên thanh — thứ đại biểu hắn là học viên của nội viện, nhìn Thượng Quan Huyền Ý hỏi.
“Thượng Quan Huyền Ý.”
“Đứng vào bên trong, đặt tay lên quả cầu thủy tinh trước mặt.” Huynh ấy chỉ vào một ô vuông vừa vặn dung nạp một người.
Thượng Quan Huyền Ý đứng ở bên trong, cảm giác có thứ gì đó đang dò xét xương cốt của mình. Y đặt tay lên quả cầu thủy tinh, quả cầu liền lập tức sáng lên quang mang màu trắng và màu đỏ, hai loại màu sắc chiếm trọn vẹn cả quả cầu thủy tinh.
Sư huynh đăng ký có chút kích động nói: “Thượng Quan Huyền Ý, cốt linh mười hai, tu vi Luyện Khí tầng tám, băng hỏa song linh căn, độ thuần thục của linh căn là thiên phẩm. Đạt, người tiếp theo.”
“Chúc mừng sư đệ! Sư đệ trực tiếp đi vào trong là được.” Thái độ kia phải gọi là vô cùng tốt, hoàn toàn khác biệt so với khi đối đãi với những người kiểm tra trước đó.
“Đa tạ sư huynh!” Thượng Quan Huyền Ý khách khí đáp một câu, liền đi về hướng người ấy chỉ.
Đến lượt Tiêu Lăng Hàn, hắn lấy ra một cái túi trữ vật rồi đưa qua.
Sư huynh đăng ký dùng thần thức quét qua, một vạn khối hạ phẩm linh thạch, vừa vặn không thiếu một ly.
“Tên là gì?”
“Tiêu Lăng Hàn.”
“Đứng vào bên trong, đặt tay lên quả cầu thủy tinh trước mặt.”
Tiêu Lăng Hàn làm theo lời nam tử nói. Vừa mới đứng vững, liền có cảm giác bản thân bị thứ gì đó quét qua một lượt, giống hệt như khi chụp CT kiểm tra thân thể ở Trái Đất vậy. Hắn đặt tay lên quả cầu thủy tinh, quả cầu liền bừng sáng một đạo tử quang, sắc tím chiếm trọn vẹn cả quả cầu.
Ngay tại khoảnh khắc tiếp xúc với quả cầu thủy tinh, Tiêu Lăng Hàn đã vận hành Vạn Linh Quyết, sử dụng công pháp giúp hắn che giấu đi các linh căn khác, chỉ hiển thị ra lôi linh căn.
Hắn vốn là một phế tài toàn linh căn, nếu như không che giấu linh căn thì chẳng phải là đang nói cho tất cả mọi người biết trên người hắn có bí mật hay sao?
Năm đó lúc kiểm tra ở Tiêu gia, mọi người vừa nhìn thấy linh căn của hắn năm màu sặc sỡ liền biết ngay là tạp linh căn, lập tức đuổi hắn ra khỏi đại đường kiểm tra, độ thuần thục linh căn của hắn ra sao những người khác lại càng không rõ. Cũng may là những người của Tiêu gia không thèm để tâm, nếu như bọn họ biết toàn bộ linh căn của Tiêu Lăng Hàn đều là thiên phẩm, phỏng chừng đã đào sạch linh căn trong cơ thể hắn đi rồi.
Sư huynh đăng ký ban đầu còn tưởng mình nhìn lầm, bèn bắt Tiêu Lăng Hàn đặt tay lên quả cầu thủy tinh một lần nữa, kết quả vẫn y như cũ.
“Tiêu Lăng Hàn, cốt linh mười bốn, tu vi Luyện Khí tầng mười, lôi linh căn, độ thuần thục của linh căn là thiên phẩm. Đạt, người tiếp theo.”
“Chúc mừng sư đệ! Sư đệ trực tiếp đi vào trong là được.” Hắn có chút hâm mộ nhìn Tiêu Lăng Hàn, mười bốn tuổi đã là Luyện Khí tầng mười, lại còn là thiên phẩm linh căn. Thần tốc này thì chẳng bao lâu nữa tu vi sẽ vượt qua mình, đến lúc đó mình còn phải gọi hắn một tiếng sư huynh ấy chứ. Thiên phú tốt đến mức này, không khiến người ta hâm mộ đến đỏ mắt mới là lạ.
“Đa tạ sư huynh!”
—