← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 63: Gặp kẻ kiếm chuyện

11 min read 01.09.2026

Tiêu Lăng Hàn vừa bước chân vào đại môn học viện đã thấy một vị sư huynh nội viện đang đứng đợi sẵn ở đó.

“Sư đệ, xin mời đi theo huynh.”

“Được, đa tạ sư huynh!”

Tiêu Lăng Hàn đi theo vị sư huynh kia đến một khu kiến trúc san sát nhau. Nơi này có vô số gian phòng, lúc đi ngang qua cửa, hắn đại khái liếc nhìn qua, nhận ra mỗi phòng đều kê mười chiếc giường.

Theo chân sư huynh dẫn đường, Tiêu Lăng Hàn bước vào một gian phòng trong số đó. Bên trong đã có sẵn tám người, bao gồm cả Thượng Quan Huyền Ý — kẻ đã đặt chân vào trước hắn một bước.

“Sư đệ, đêm nay đệ tạm thời ở lại đây. Sáng sớm mai hãy tới quảng trường tập hợp, quảng trường nằm ngay phía sau tòa lầu này.”

“Đa tạ sư huynh!”

Xem ra một phòng sẽ ở mười người. Tuy rằng hắn không thích chung đụng với kẻ khác, nhưng dù sao cũng chỉ có một đêm, chịu đựng một chút là qua.

“Thiên Duệ không đi cùng ngươi sao?”

Tiêu Lăng Hàn chọn một chiếc giường ngay sát vách giường của Thượng Quan Huyền Ý, ngồi xuống rồi mặt đối mặt trò chuyện với y.

“Người ta là song nhi, chúng ta là nam nhân, đương nhiên không thể ở chung một chỗ rồi.”

Hóa ra là vậy. Tiêu Lăng Hàn lúng túng sờ sờ mũi. Hắn vẫn luôn xem Ân Thiên Duệ như một nam tử, theo bản năng coi chủng tộc song nhi này thành nam nhân, ai bảo tất cả đều có tướng mạo giống nhau làm chi.

“Ồ, phòng nào cũng mười người một phòng sao?” Tiêu Lăng Hàn nhíu mày, đánh mắt quan sát mấy người còn lại. Tu vi của họ đều từ Luyện Khí tầng tám trở lên, thậm chí có hai kẻ đã đạt tới Luyện Khí tầng mười hai. Tu vi của mọi người đều cao như vậy sao? Tiêu Lăng Hàn thầm nghĩ, phải chăng bản thân đã che giấu tu vi quá thấp rồi không?

“Dĩ nhiên không phải. Chỉ có những ai sở hữu phẩm cấp linh căn từ thượng phẩm trở lên mới được mười người một phòng, còn những người khác phải chen chúc tận hai mươi người một phòng đấy.”

Khốn kiếp thật!!! Hóa ra đãi ngộ của bản thân hiện tại đã tính là hàng VIP rồi.

“Này, hai đứa kia qua đây, quét dọn giường chiếu cho tụi ta sạch sẽ coi.”

Tiêu Lăng Hàn đang mải nói chuyện với Thượng Quan Huyền Ý, hoàn toàn không ngờ tới việc hai người bọn họ chẳng thèm mảy may để ý đến ai, rốt cuộc lại khiến những kẻ còn lại hợp mưu hợp sức muốn bắt nạt hai người.

Cái này đúng thật là tai bay vạ gió, ngồi không trên giường cũng dính chưởng, đều tại cái chuyện phân chung một phòng này mà ra!

“Nói hai đứa ngươi đó, còn không mau lẹ chân lên.”

Tiêu Lăng Hàn thuận theo tiếng nói nhìn sang. Kẻ vừa lên tiếng là một nam tử tầm mười chín tuổi, thân cao một thước tám, dung mạo bình thường, mặc y phục phổ thông, tu vi Luyện Khí tầng chín. Gã ta đang khúm núm nịnh hót bên cạnh hai kẻ mặc pháp y màu xanh lam, rõ ràng là một bộ dạng chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.

Hai nam tử mặc pháp y xanh lam kia, một kẻ mười tám tuổi, tu vi Luyện Khí tầng mười; kẻ còn lại hai mươi tuổi, tu vi đã đạt tới Luyện Khí tầng mười hai đỉnh phong.

Xem chừng, thân phận của hai tên này không hề đơn giản, hẳn là có chút bối cảnh lai lịch.

Tiêu Lăng Hàn chẳng muốn đắc tội với ai, cũng lười phản ứng với bọn họ, liền dứt khoát lấy ra một trận bàn nhị cấp, bố trí một tòa nhị cấp phòng ngự trận, bao bọc lấy giường của hắn và Thượng Quan Huyền Ý vào trong.

Mấy người còn lại đều đứng một bên xem kịch vui, muốn xem thử hai kẻ này sẽ giải quyết khốn cảnh trước mắt ra sao. Những kẻ có thể ở trong gian phòng này đều là thiên chi kiêu tử, điểm khác biệt duy nhất chính là người thì có chỗ dựa, kẻ thì không. Kẻ không có bối cảnh thì nửa bước cũng khó đi, biện pháp tốt nhất chính là tìm người của mười đại gia tộc để đầu nhập.

Thế nhưng hành động hiện tại của Tiêu Lăng Hàn lại hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của tất cả mọi người.

Bị thao tác này của Tiêu Lăng Hàn làm cho kinh động, ai nấy đều có chút đờ người ra nhìn.

“Lũ rác rưởi không biết sống chết, các ngươi đây là đang coi thường Hoắc thiếu sao! Hoắc thiếu không cần lo lắng, để ta đi giáo huấn hai đứa chúng nó một trận.” Tu sĩ Luyện Khí tầng chín tức tối nhìn chằm chằm vào vị trí của hai người Tiêu Lăng Hàn, trong lòng hạ quyết tâm nhất định phải cho hai kẻ này biết tay.

Tu sĩ mặc lam y chỉ lạnh lùng “hừ” một tiếng, không thèm đáp lời, coi như ngầm cho phép.

Chỉ thấy gã nam tử kia bước tới ngoài trận pháp do Tiêu Lăng Hàn bố trí, thi triển pháp thuật bắt đầu oanh kích. Kết quả, một đòn toàn lực của gã nện lên trận pháp lại chẳng thể làm gợn lên nổi một chút sóng tăm hơi nào.

Gã lập tức hiểu ra bản thân hoàn toàn bất lực trước tòa trận pháp này, liền ảo não quay về bên cạnh tu sĩ lam y, nịnh nọt nói: “Hoắc thiếu, trận pháp của tiểu tử kia có chút tà môn. Nếu tiếp tục công kích e là sẽ kinh động đến học viện. Muốn thu thập hai đứa này thì có gì khó, đợi đến khi vào trong bí cảnh rồi giết chết là xong.”

“Xì, người ta đó là nhị cấp trận pháp, một tu sĩ Luyện Khí tầng chín như ngươi mà đòi phá được mới là chuyện lạ!” Người vừa lên tiếng là một nam tử mặc pháp y màu trắng, tu vi Luyện Khí tầng mười một, mười chín tuổi.

“Hóa ra là nhị cấp trận pháp, đa tạ Thẩm huynh đã chỉ điểm.” Nam tử mặc pháp y xanh lam có tu vi Luyện Khí tầng mười hai khách khí chắp tay với người vừa nói.

“Hắn ta có thể so với ta lợi hại hơn nhiều, hiện tại ta mới chỉ bố trí được nhất cấp trận pháp thôi.”

“Sau lưng Thẩm huynh có trận pháp thế gia chống lưng, ngày sau định sẵn sẽ trở thành một tứ cấp trận pháp đại sư.”

“Hoắc Thành Nhuệ, ngươi cũng không cần tâng bốc ta, chuyện đã hứa với các ngươi dĩ nhiên ta sẽ làm được.”

“Thẩm Thu Hoa, đừng tưởng bản thân biết chút trận pháp liền mắt cao hơn đầu, đại ca ta nói chuyện với ngươi là đang nể mặt ngươi đó.”

“Thành Phàm, không được vô lễ với Thẩm huynh.”

Ba người vừa nói chuyện này lần lượt là Thẩm Thu Hoa của Thẩm gia trong mười đại gia tộc, cùng với Hoắc Thành Nhuệ và Hoắc Thành Phàm của Hoắc gia.

Trong căn phòng này, ngoại trừ Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý ra, mấy người còn lại đều lấy ba kẻ này làm chủ.

“Lũ gia hỏa tự cao tự đại!” Thượng Quan Huyền Ý tức giận đùng đùng nói.

“Không cần phải chấp nhặt với bọn họ, tiến vào bí cảnh rồi có mạng trở ra hay không còn là một vấn đề.” Tiêu Lăng Hàn khẽ híp mắt, ánh mắt bất thiện nhìn quét qua những kẻ khác trong phòng, đáy mắt xẹt qua một tia sát khí. Mấy kẻ này đã vội vã muốn đầu thai như vậy, hắn cũng không ngại thành toàn cho tụi nó.