← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 210: Vương là kẻ phàm ăn

23 min read 28.08.2026

 

Bọ cạp đối với nguyên khí quả thực nhạy cảm vô cùng. Con Hiết Vương vốn đang nằm trong tổ ngủ say sưa như sấm, liền bị mùi hương truyền đến từ trên mặt đất câu dẫn cho tỉnh giấc nồng.

Giao lưu với đám thuộc hạ của mình một chút, không đè nén nổi con tim đang rục rịch ngứa ngáy, Hiết Vương bèn lần theo mùi hương mê người mà một mực đi lên phía trên.

Có lẽ do loài bò cạp chiếm cứ nơi này và sinh sôi nảy nở thành một đại tộc quần, chưa từng đụng phải bất kỳ thiên địch nào, dẫn đến việc Hiết Vương còn chẳng thèm phái thuộc hạ đi dò thám trước một hai, tự mình đã lao thẳng lên.

Bạch Kiều Mặc đưa tay gạt nhẹ một cái, khung cảnh bên ngoài trận pháp liền hiển hiện trước mặt bọn họ.

Lời nhắc nhở của Bạch Kiều Mặc vừa dứt chưa được vài nhịp thở, bốn người đã nhìn thấy lớp đất đá trên mặt đất nơi đó bị lật tung lên, đầu tiên là một con bọ cạp to như chiếc cối xay đá từ dưới lòng đất bò ra ngoài.

Kỷ Viễn kinh hãi: “Đây là Hiết Vương? Đúng vậy, nó chính là Hiết Vương! Các ngươi nhìn trên lưng nó có vân văn màu vàng kim, đó chính là tiêu chí của Hiết Vương, trong một tộc quần chỉ có thể sinh ra một con Hiết Vương duy nhất.”

Kỷ Viễn cũng không ngờ tới Hiết Vương lại là kẻ đầu tiên xông ra, có thể thấy những thứ bọn họ đặt trong trận có sức hấp dẫn quá lớn đối với Hiết Vương.

Hiết Vương ra trước, phía sau mới có từng con bọ cạp lục tục bò ra theo, kích thước so với Hiết Vương thì nhỏ hơn rất nhiều.

Hiết Vương to như cối xay, thì lũ bọ cạp phía sau chỉ bằng kích cỡ cái chậu rửa mặt.

Nhìn riêng lẻ từng con thì kích thước có vẻ không lớn lắm, những con hoang thú tứ cấp, ngũ cấp bên ngoài có con to sừng sững như một ngọn núi nhỏ.

Thế nhưng hãy tưởng tượng một đàn gồm hàng trăm, thậm chí hàng ngàn con bọ cạp to bằng cái chậu rửa mặt cùng lúc xuất hiện trước mặt, ước chừng phản ứng của nhiều tu giả không phải là lao lên chiến đấu, mà là quay người nhanh chóng tháo chạy.

Hiết Vương cũng chẳng buồn đợi đám thuộc hạ của mình, vừa bò ra khỏi lòng đất liền nhanh chóng khua khoắng móng vuốt chạy như điên vào trong trận. Chặng đường này đương nhiên là thuận buồm xuôi gió, Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn đã cố ý chừa sẵn cửa cho Hiết Vương rồi mà.

Có điều, đã bước qua cánh cửa này rồi mà còn muốn quay trở ra thì không còn dễ dàng như vậy nữa.

Khi con bọ cạp nhanh chóng lao vào trong trận, Bạch Kiều Mặc lập tức đóng trận pháp lại.

Đàn bọ cạp nối đuôi nhau bò ra phía sau bỗng nhiên mất đi mùi hương thơm phức dễ chịu, hơn nữa còn chẳng thấy tăm hơi Hiết Vương đâu.

Ngày càng có nhiều bọ cạp từ dưới lòng đất chui lên, sau đó xoay như chong chóng ở bên ngoài trận pháp, khiến người ta nhìn vào mà da đầu tê dại.

May mà có hai vị trận pháp sư ở đây, bằng không ai mà muốn đối mặt với một đàn bọ cạp mang kịch độc như thế này chứ.

Sau khi đường lui bị chặn đứng, Hiết Vương vậy mà cũng không hề hay biết, trong lòng trong mắt chỉ có mỹ vị, đồng thời cũng chẳng phát hiện ra đám đàn em không có lấy một con nào đuổi kịp theo sau.

Hiết Vương hoành hành ngang dọc, cuối cùng cũng đến trước mặt mỹ vị, đang định vồ tới nuốt chửng một miếng, thế nhưng lại phát hiện bản thân không thể vồ tới được, mỹ vị và nó đang bị ngăn cách bởi một bức tường.

Bạch Kiều Mặc rút ra cây trường thương luôn đeo sau lưng, nói với Kỷ Viễn: “Chuẩn bị chiến đấu thôi.”

“Được.” Vũ khí của Kỷ Viễn là một thanh kiếm, thanh kiếm này còn có thể tách làm đôi.

Phong Minh và Thu Dịch cũng lấy ra vũ khí của riêng mình. Phong Minh cũng mang theo kiếm, bên hông còn giắt một sợi roi da, có thể dùng để tấn công từ xa nhằm quấy nhiễu đối thủ.

Thu Dịch cũng mang theo kiếm, nhưng lúc này thứ hắn lấy ra lại là một cây cung.

Cùng một ý tưởng với Phong Minh, hắn cũng dùng tấn công tầm xa để làm trợ thủ cho Kỷ Viễn.

Lúc này, Bạch Kiều Mặc thao túng trận pháp, đóng lại lối khuếch tán mùi hương, Hiết Vương không còn ngửi thấy mùi thơm phức kia nữa.

Nhưng nó lần theo mùi hương mà đến, biết rõ mỹ vị đang ở ngay phía trước, thế nên vừa phát ra những tiếng kêu sắc nhọn, vừa bắt đầu điên cuồng húc vào bức “tường” kia.

Phong Minh đứng phía sau nhìn mà chậc chậc cảm thán: “Thật không ngờ, con Hiết Vương này lại là một con hoang thú tứ cấp đỉnh phong, chỉ thiếu một bước nữa là đột phá ngũ phẩm rồi, hèn chi lại chạy nhanh đến thế, giờ phút này mới phẫn nộ như vậy.”

Ngân Nguyệt Quả có hiệu quả giúp tu giả đột phá tấn cấp, đối với hoang thú cũng y như vậy.

Nuốt chửng quả Ngân Nguyệt Quả này, con Hiết Vương này biết đâu có thể tấn cấp lên ngũ cấp, thế nên bản năng cũng sẽ thúc đẩy Hiết Vương đi tranh đoạt quả Ngân Nguyệt Quả đó.

Phát hiện ra đó là một con hoang thú tứ cấp đỉnh phong, Thu Dịch cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu là hoang thú ngũ cấp thì sẽ càng thêm khó nhằn.

“Đúng vậy, may mà là tứ cấp, Bạch đạo hữu và Kỷ sư huynh chắc là có thể giải quyết được.”

Hiết Vương thực sự vô cùng phẫn nộ, không chỉ húc vào trận pháp mà còn bắt đầu phun trào độc dịch.

Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn đều phát hiện ra, độc dịch này quả thực có tác dụng ăn mòn nhất định đối với trận pháp.

Nếu cho con Hiết Vương này đủ thời gian, biết đâu nó có thể ăn mòn được mảnh trận pháp đó thật để tiến vào đánh một bữa no nê.

Kỷ Viễn nói: “Bạch đạo hữu, dưới lòng đất không bị lũ bọ cạp này đào rỗng rồi chứ?”

Bạch Kiều Mặc: “Phải xuống xem mới biết được.”

Hai người tiến lên mười mấy bước, liền tả hữu xuất hiện ở phía sau Hiết Vương. Hiết Vương đang trong cơn thịnh nộ vậy mà lại phát hiện ra sự xuất hiện của bọn họ, quay người dùng đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn hai người, rồi lao thẳng về phía bọn họ. Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn lập tức ra tay.

Phong Minh và Thu Dịch đi theo phía sau, vũ khí nắm chặt trong tay, tùy thời chuẩn bị xuất thủ để gây chút phiền toái cho Hiết Vương.

Con Hiết Vương này không chỉ có độc tính lợi hại, mà lớp vỏ trên người nó còn có phòng ngự lực cực kỳ cường đại. Mũi thương của Bạch Kiều Mặc đâm tới vậy mà không thể gây ra bất kỳ tổn hại nào cho lớp vỏ ấy.

Kỷ Viễn thì càng miễn bàn, công kích lực của hắn vốn đã kém Bạch Kiều Mặc một khoảng khá xa.

Tuy nhiên, chí hướng của Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn không phải là giết chết Hiết Vương, bằng không sau khi giết xong, bọn họ sẽ phải đối mặt với sự tấn công điên cuồng hơn từ đàn bọ cạp, không cách nào tiến vào lòng đất vốn bị đàn bọ cạp chiếm cứ để kiểm tra tình hình nguyên mạch bên trong.

Hai người ra tay là để tiêu hao sức lực của Hiết Vương. Mặc dù Hiết Vương có độc dịch lợi hại, thế nhưng hai người bọn họ là trận pháp sư, có thể mượn lực lượng của trận pháp để né tránh.

Đánh nhau binh binh bốp bốp gần nửa canh giờ, Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn chẳng hề mệt mỏi chút nào, còn Hiết Vương thì bị đánh cho mặt mày xám xịt, đến cả độc dịch cũng sắp phun không ra hơi nữa rồi.

Lớp vỏ cứng cáp trên người nó cũng không chịu nổi những cú đâm liên tiếp hết lần này đến lần khác của Bạch Kiều Mặc, thế nên cũng xuất hiện những chỗ rạn vỡ. So với vẻ uy phong lẫm liệt lúc mới xuất hiện, giờ phút này trông nó chật vật hơn nhiều.

Hiết Vương vẫn cứ chi chi chách chách kêu gào chĩa về phía hai người, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về hướng có mỹ vị. Bị đánh thảm hại như vậy mà trong lòng vẫn còn vương vấn miếng ăn.

Bạch Kiều Mặc chĩa mũi thương vào Hiết Vương, hỏi Kỷ Viễn: “Kỷ đạo hữu, ngươi có muốn khế ước với con Hiết Vương này không?”

Kỷ Viễn nghe vậy liền ngẩn người: “Không phải ngươi khế ước sao?”

Nếu không có trận bàn dò tìm của Bạch Kiều Mặc, bọn họ cũng chẳng cách nào phát hiện dưới lòng đất ẩn giấu nhiều bọ cạp đến thế, ngay cả việc dụ Hiết Vương ra ngoài thì quả Ngân Nguyệt Quả do Bạch Kiều Mặc cung cấp cũng góp công lớn nhất.

Nhìn kiểu gì thì Bạch Kiều Mặc cũng là người lập công đầu, hắn vậy mà lại không muốn tự mình khế ước với Hiết Vương sao?

Phải biết rằng con Hiết Vương này đang ở cận kề bờ vực tấn cấp rồi, đợi sau khi dưỡng thương xong, có khi chỉ cần một quả Ngân Nguyệt Quả là có thể đột phá, đến lúc đó có thể thêm được một trợ thủ có thực lực Nguyên Đan cảnh, ai mà cam lòng từ bỏ chứ?

Thay đổi là Kỷ Viễn thì hắn cũng không cưỡng lại được sự cám dỗ này, chẳng qua là hắn hiểu rõ công lao của Bạch Kiều Mặc lớn hơn, hơn nữa hắn cũng không phải đối thủ của Bạch Kiều Mặc.

Dùng trận pháp để gài bẫy Bạch Kiều Mặc? Đừng hòng nghĩ tới, trình độ trận pháp của người này không hề dưới hắn, đến lúc đó chẳng biết ai gài bẫy ai đâu.

Bạch Kiều Mặc vuốt vuốt cổ tay mình, hắn đã nuôi một con rồi, tạm thời chưa muốn nuôi con thứ hai, ừm, Mê U Điệp kia chỉ mang tính chất phụ trợ mà thôi.

Minh đệ cũng đã nuôi tiểu ô quy và Mê U Điệp, còn có một con phi cầm chưa ấp nở không rõ chủng loại gì, tạm thời cũng không cần đến.

Tuy nói Hiết Vương sẽ nhanh chóng tấn cấp lên ngũ cấp, nhưng Bạch Kiều Mặc tự vấn bản thân cũng cách ngày tấn cấp không còn xa nữa, đủ sức bảo hộ cho Minh đệ.

Bạch Kiều Mặc nói: “Ta và Minh đệ đều có rồi, hay là ngươi và Thu đạo hữu thương lượng một chút xem ai sẽ khế ước với Hiết Vương.”

Bọn họ nghĩ cách dùng trận pháp khốn trụ Hiết Vương rồi đánh bại nó, chứ không phải muốn giết hại nó để rồi phải đối mặt với đàn bọ cạp trùng trùng điệp điệp.

Mục đích căn bản chính là khế ước với Hiết Vương, từ đó khống chế Hiết Vương, như vậy có thể hiệu lệnh đàn bọ cạp, khi tiến vào lòng đất sẽ không bị đàn bọ cạp vây công nữa.

Kỷ Viễn có phần kinh ngạc, nhưng nhìn sang Phong Minh một cái, thấy đối phương cũng mang ý tứ tương tự, liền biết Bạch Kiều Mặc thực sự không hề khách khí với mình.

Kỷ Viễn nhìn về phía Thu Dịch: “Thu sư đệ, ngươi đến khế ước với Hiết Vương đi.”

Thu Dịch lắc đầu: “Ta không có nhiều thời gian để nuôi dưỡng sủng thú, hay là Kỷ sư huynh ngươi nhận đi. Nếu ta muốn, mẫu thân đã sớm tìm đến cho ta rồi.”

Kỷ sư huynh khác với hắn, Kỷ sư huynh mọi thứ đều phải tự mình bươn chải.

Thu Dịch mặc dù toàn tâm toàn ý vùi đầu vào luyện dược, nhưng không phải hoàn toàn mù tịt về hoàn cảnh của Kỷ sư huynh, hắn chỉ có thể thông qua việc thường xuyên xuất hiện bên cạnh Kỷ sư huynh để nói cho người khác biết rằng, Kỷ sư huynh là người do hắn bảo bọc.

Hiện tại Kỷ sư huynh khế ước được một con Hiết Vương sắp sửa tấn cấp, thực lực của Kỷ sư huynh sẽ càng mạnh mẽ hơn, nếu chạm trán phải kẻ địch phiền toái thì cũng có thêm một phần hộ thân lực.

Thấy Kỷ Viễn còn có chút do dự, Phong Minh lên tiếng: “Dứt khoát một chút đi, lần này ngươi nhận, lần sau nếu gặp được hoang thú nào tốt có thể khế ước thì nhường cho Thu đạo hữu, cứ lề mề dây dưa làm cái gì.”

Kỷ Viễn bị nghẹn một cục, suýt chút nữa thì bị nói kháy xem có phải nam nhi hay không rồi, hắn nghe ra được ẩn ý trong lời nói của Phong Minh.

Kỷ Viễn thực ra không phải là người thiếu quyết đoán, hắn cũng hiểu rõ bản thân khế ước với con Hiết Vương này sẽ tốt hơn, bởi vì hắn có khả năng phải đối mặt với những kẻ địch nguy hiểm nhất trong hoàng thất.

Còn có Lam Dương quận kia nữa, chẳng biết có phải thực sự có cạm bẫy giăng sẵn chờ hắn hay không, lúc này việc nâng cao thực lực là vô cùng quan trọng.

Kỷ Viễn tự nói một tiếng xin lỗi với Thu sư đệ trong lòng, liền gật đầu nói: “Được, đa tạ Bạch đạo hữu và Phong đạo hữu, ta sẽ khế ước.”

Thu Dịch nhắc nhở: “Cẩn thận Hiết Vương không cam lòng sẽ bị phản phệ.”

“Ta biết rồi.”

Kỷ Viễn dám khế ước với Hiết Vương, chỗ dựa chính là hồn lực cường đại của bản thân. Trận pháp sư cũng giống như luyện dược sư, đều cần đến thiên phú về hồn lực.

Bạch Kiều Mặc áp chế Hiết Vương, Kỷ Viễn thừa cơ dùng hồn lực của mình tiến vào đại não của Hiết Vương để câu thông, áp chế, đồng thời cố gắng tiến hành khuyên nhủ.

Bạch Kiều Mặc ở bên cạnh truyền đi một thông điệp: Nếu đồng ý khế ước, quả Ngân Nguyệt Quả kia cùng với những mỹ vị khác đều sẽ thuộc về Hiết Vương.

Kỷ Viễn – người đang đưa hồn lực vào trong phủ tạng của Hiết Vương – đương nhiên cũng tiếp nhận được thông điệp này, trong lòng có chút chấn động.

Món đồ như Ngân Nguyệt Quả, Bạch Kiều Mặc dù có tự mình ăn không hết thì đó cũng không phải là lý do để hắn mở miệng đòi hỏi.

Hắn vốn định sau khi khế ước với Hiết Vương sẽ giúp nó tìm kiếm vật phẩm đột phá tấn cấp.

Hắn cũng dùng lời hứa sẽ giúp Hiết Vương tấn cấp để dụ dỗ nó khế ước với mình.

Rõ ràng là lời hứa hẹn còn chưa thấy đâu xa vời kia, hoàn toàn không có sức hấp dẫn bằng mỹ vị thực tế ngay trước mắt. Kỷ Viễn liền phát hiện ra, thông điệp này của Bạch Kiều Mặc vừa dùng hồn lực truyền qua, ý thức liều mạng phản kháng không muốn khuất phục của Hiết Vương đã có phần lung lay.

Cái này… Hóa ra Hiết Vương lại là một kẻ phàm ăn sao? Kỷ Viễn cạn lời nghĩ thầm.

Bạch Kiều Mặc lúc này giải thích một câu: “Nếu dưới lòng đất phát hiện ra đồ tốt, ta lấy thêm một phần là được.”

Kỷ Viễn không còn do dự nữa: “Được, đây là điều nên làm.”

Thế là Kỷ Viễn cũng tăng cường chuyển hóa hồn lực, một mặt áp chế, một mặt ra sức dụ dỗ ngọt ngào. Không ngờ đến cuối cùng Hiết Vương thực sự chịu khuất phục trước mỹ vị, Kỷ Viễn vậy mà lại nhận được phản hồi đồng ý từ nó.