Chương 211: Tiến vào lòng đất
Dưới sự trợ giúp của Bạch Kiều Mặc cùng với sự cám dỗ từ mỹ vị, Kỷ Viễn đã thuận lợi ký kết khế ước với Hiết Vương.
Khế ước vừa thành công, Hiết Vương đã không thể chờ đợi thêm mà muốn đi ăn đồ ngon ngay lập tức. Kỷ Viễn còn có thể làm sao bây giờ? Đành phải ưu tiên thỏa mãn yêu cầu của nó trước vậy.
Tuy nhiên trước khi ăn, hắn bắt Hiết Vương phải trấn an đám đàn em của nó xuống, tránh để bọ cạp xuất hiện ở nơi này quá nhiều, làm thu hút sự chú ý của người khác.
Hiết Vương đi ra ngoài một chuyến, ra lệnh cho đàn em lui về sào huyệt, sau đó mới quay người trở lại.
Kỷ Viễn đem ba món đồ đặt trong trận pháp đưa hết cho Hiết Vương. Nó há miệng, nhanh nhảu nuốt chửng Ngân Nguyệt Quả vào bụng trước, tiếp đó lại nuốt luôn một viên Tự Nguyên Đan và Thiên Niên Linh Nhũ, thật đúng là một thứ cũng không nỡ bỏ sót.
Sau khi đánh một bữa no nê, Hiết Vương liền nằm bò trên mặt đất không thèm nhúc nhích, đây là dấu hiệu nó đang hấp thu và tiêu hóa năng lượng từ đống mỹ vị vừa ăn. Nếu thuận lợi, Kỷ Viễn sẽ có thêm một con khế thú cấp năm.
Ba người Phong Minh cùng ở lại bên cạnh bồi Kỷ Viễn chờ đợi.
Thu Dịch cảm thấy khá ngại ngùng vì chuyện Bạch Kiều Mặc và Phong Minh nhường lại Hiết Vương cho họ, chưa kể còn khiến Bạch Kiều Mặc mất đi một quả Ngân Nguyệt Quả.
Phong Minh đang bận rộn gặm linh quả nghe rôm rốp, nghe Thu Dịch nói vậy liền khoát tay bảo: “Ta và Bạch đại ca đều không muốn nuôi con Hiết Vương này, thế thì biết làm sao? Chẳng lẽ vứt bỏ? Vậy thì thà để các ngươi khế ước còn hơn, đỡ phí phạm.”
Tiểu ô quy đứng trên vai Phong Minh phát ra tiếng “vút vút” phụ họa theo lời chủ nhân. Một con bọ cạp nhỏ nhoi sao có thể so sánh được với dòng giống rùa như nó chứ.
Tiểu xà cũng hận không thể chui ra ngoài phụ họa một tiếng, loại côn trùng xấu xí như bọ cạp sao so bì được với giao long như nó? Chủ nhân không chọn bọ cạp, cho dù là Hiết Vương đi chăng nữa, thì cũng là lựa chọn quá sức sáng suốt rồi.
Phong Minh lại nói tiếp: “Chúng ta sở dĩ không muốn Hiết Vương, ngoài việc ngoại hình của nó không hợp mắt ra, thì còn vì đây chính là một cái hũ chìm chuyên ngốn nguyên tinh. Đã khế ước với Hiết Vương, lúc đi chẳng lẽ chỉ mang theo một con bọ cạp thôi sao? Khi rời khỏi chắc chắn phải dắt theo một lượng lớn đàn em của nó. Nuôi Hiết Vương và đám thuộc hạ của nó cần tiêu tốn tài nguyên nhiều hơn nuôi các loại sủng thú khác rất nhiều, có kiếm được bao nhiêu nguyên tinh đi chăng nữa cũng không đủ nuôi chúng đâu.”
Về điểm này, suy nghĩ của hắn và Bạch Kiều Mặc hoàn toàn thống nhất. Bên cạnh họ đã có một cái hũ chìm ngốn nguyên tinh khổng lồ là Tức Nhưỡng rồi, thế là quá đủ.
So với Hiết Vương cùng một bầy bọ cạp đàn em, rõ ràng món chí bảo có thể không ngừng bồi dưỡng nhanh chóng các loại linh thảo như Tức Nhưỡng lại càng quan trọng hơn. Chỉ cần nhu cầu về linh thảo, đặc biệt là các loại linh thảo quý hiếm còn tiếp diễn, thì dù có bao nhiêu nguyên tinh cũng không đủ cho bọn họ tiêu xài.
Chính vì có sự cân nhắc này, Bạch Kiều Mặc mới không có mảy may ý định muốn khế ước với Hiết Vương.
Có điều, sự tồn tại của Tức Nhưỡng không thể tiết lộ cho người khác biết, bằng không hai người bọn họ e rằng sẽ bị các thế lực khắp đại lục truy sát đoạt bảo đến cùng trời cuối đất.
Bạch Kiều Mặc đứng bên cạnh nghe vậy liền gật đầu, mỉm cười đồng tình: Đúng thế, hắn cũng có cùng ý nghĩ với Minh đệ.
Thu Dịch ngẫm nghĩ lại, chi phí nuôi một đàn bọ cạp đúng là vô cùng lớn, cậu liền nắm chặt nắm đấm quả quyết: “Ta sẽ nỗ lực luyện đan, đến lúc đó cùng Kỷ sư huynh nuôi bọ cạp và Hiết Vương.”
Thế nhưng, cậu và Kỷ sư huynh vẫn sẽ ghi nhớ ân tình nhường nhịn này, cả hai đều không phải hạng người không biết tốt xấu. Để thuyết phục được Hiết Vương khế ước, công lao lớn nhất thuộc về quả Ngân Nguyệt Quả kia.
Phong Minh phì cười, vỗ vỗ vai Thu Dịch cổ vũ: “Ta rất kỳ vọng vào ngươi nha, cố lên!”
Kỷ Viễn đang canh chừng bên cạnh Hiết Vương nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ thì dở khóc dở cười. Còn chưa bắt đầu nuôi bọ cạp mà hắn đã cảm thấy hầu bao của mình đang không ngừng teo tóp lại rồi.
—
Nửa đêm về sáng, bốn người cùng thủ hộ bên trong trận pháp. Đến khi trời sáng, Hiết Vương tuy vẫn chưa tỉnh lại, nhưng khí tức trên người nó đang không ngừng tăng vọt. Trên mặt bốn người đều lộ ra vẻ vui mừng, điều này đại biểu cho việc Hiết Vương đang trong quá trình tấn cấp đột phá.
Nguyên khí bốn phía không ngừng tụ tập tràn về, Kỷ Viễn cũng móc nguyên tinh ra, vội vàng bày một tòa Tụ Nguyên Trận xung quanh Hiết Vương để cung cấp đầy đủ nguyên khí cho nó tấn cấp.
Động tĩnh tấn cấp này rốt cuộc cũng kinh động đến hoang thú và tu giả ở vùng lân cận, nhưng không một ai tiến đến dò xét.
Đối với hoang thú mà nói, đồng loại đang trong quá trình tấn cấp cực kỳ đáng sợ, bọn chúng có thể vì thiếu hụt năng lượng mà xem các con hoang thú khác như vật bổ sung để nuốt sống.
Còn đối với tu giả, bất kể là hoang thú hay tu giả đang tấn cấp thì đều không có khả năng trở thành đối tượng hợp tác, nếu là tu giả của thế lực khác thì lại càng là kẻ địch. Thừa cơ lúc đối phương đang tấn cấp, không rảnh để tâm đến xung quanh mà ra tay lén lút ư? Làm gì có tu giả nào lại không chuẩn bị phòng hộ an toàn khi đột phá tấn cấp trong hoàn cảnh thế này? Thậm chí bên cạnh họ còn có thể có đồng bạn hộ pháp, thế nên lúc này tiến lên là chuyện không khôn ngoan.
Dù vậy, tin tức này vẫn được truyền ra ngoài. Thật không ngờ vừa mới tiến vào bí cảnh chưa lâu đã có đầu hoang thú hay tu giả thuộc thế lực nào đó tiến hành đột phá tấn cấp tại khu vực phế tích phủ đệ đệ tử rồi.
Tất nhiên, do việc truyền tin trong bí cảnh không được thuận tiện, đợi đến lúc tin tức này truyền tới tai những người khác và họ tìm tới phế tích xem xét, thì đều sẽ phát hiện bản thân đến quá muộn, những dấu vết còn sót lại cũng chẳng thể phân biệt được rốt cuộc là thuộc về tình huống nào.
Biến hóa này kéo dài suốt một canh giờ, khí tức dao động trên người Hiết Vương cuối cùng cũng dừng lại. Nó đã thuận lợi bước qua ngưỡng cửa hoang thú cấp năm, tương đương với Nguyên Đan Cảnh của tu giả nhân tộc.
Thực ra, sự tích lũy bản thân của Hiết Vương vốn đã hỏa hầu tương đương, chỉ là thiếu đi một cái cơ duyên, và Ngân Nguyệt Quả vừa vặn đã bù đắp vào chỗ trống đó.
Tấn cấp thành công, Hiết Vương đắc ý vươn mình, không kiêng nể gì mà phóng thích ra khí tức cùng uy áp thuộc về hoang thú cấp năm.
Thế nhưng ngay sau đó, hồn lực của Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn liền cùng lúc nghiền ép qua, tức khắc lại đè Hiết Vương bẹp dí xuống đất.
Kỷ Viễn đi tới, cười híp mắt vỗ vỗ đầu Hiết Vương: “Ngươi tưởng tấn cấp rồi là có thể vùng lên lật đổ chủ nhân sao? Đừng nằm mơ nữa, cẩn thận bị phản phệ đấy nhé.”
Hiết Vương ủ rũ cụp đầu xuống, cái đuôi bọ cạp phía sau cũng rủ lơ lửng, Phong Minh nhìn thấy liền phì cười thành tiếng. Con khế thú thu phục giữa đường này quả nhiên khác hẳn với sủng thú được nuôi dưỡng từ nhỏ, mới thế mà đã muốn làm loạn rồi.
Kỷ Viễn thấy Hiết Vương đã ngoan ngoãn trở lại thì không nói gì thêm, vỗ nhẹ lên người nó hai cái: “Dẫn đường cho chúng ta xuống lòng đất xem thử nào.”
Sau khi truyền đạt ý tứ này cho Hiết Vương, nó biết bản thân không cách nào thoát khỏi người chủ nhân này, đành phải thành thật nghe lời.
Dù vậy, Hiết Vương vẫn tìm cách tranh thủ thêm chút lợi ích cho mình, chẳng hạn như đòi thêm vài quả trái cây ngon lành, đan dược thơm ngon cho thêm mấy viên, đến như Thiên Niên Linh Nhũ nó cũng không thèm chê ít.
Kỷ Viễn nghe vậy tức mình vỗ mạnh lên người nó mấy cái, rồi quay người đi tháo dỡ trận pháp, không thèm chấp nhặt với nó nữa.
Vẫn là Thu Dịch chạy tới, chọn lựa vài loại đan dược đem theo bên người đưa cho Hiết Vương. Trên người cậu không có sẵn Tự Nguyên Đan, ai mà ngờ được sau khi vào đây lại thu phục một con khế thú chứ, đợi khi tìm đủ dược liệu, cậu nhất định sẽ luyện chế cho nó sau.
Mặc dù đan dược cậu lấy ra không phải là cực phẩm đan, nhưng phẩm chất cũng không tệ. Hiết Vương vốn muốn kén cá chọn canh, nhưng nhận phải một ánh mắt đầy tính đe dọa của Kỷ Viễn quăng tới, nó liền lập tức biết điều nuốt chửng đống đan dược này vào không gian trong bụng. Có còn hơn không.
Nếu không phải trước đó được ăn cực phẩm đan, thì ngay cả hạ phẩm đan nó cũng sẽ không từ chối. Hoang thú làm sao biết luyện dược, ngoại trừ việc đi cướp bóc từ tu giả nhân tộc để đạt được đan dược ra thì không còn nguồn nào khác.
—
Trận pháp tháo dỡ xong xuôi, Hiết Vương đi trước dẫn đường, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tụt lại phía sau cùng.
Bạch Kiều Mặc vẫn cầm la bàn dò tìm trận pháp trong tay để quan sát tình hình xung quanh, tạm thời chưa phát hiện có hoang thú hay tu giả bên ngoài tiếp cận, đây quả là một tín hiệu tốt.
Luận về việc ai am hiểu nơi này nhất thì không ai khác ngoài Hiết Vương, kẻ đã chiếm cứ lòng đất làm sào huyệt từ lâu. Sau khi nhận được chỉ thị của chủ nhân, Hiết Vương dẫn bọn họ đi theo một con đường khác có thể thông xuống lòng đất, con đường này qua các lần bí cảnh mở ra chưa từng bị tu giả nhân tộc phát hiện.
Có điều một đoạn đường đã bị đất đá vùi lấp, Hiết Vương liền triệu tập một đám đàn em tới, đồng lòng hiệp lực đục thông đoạn đường đó, tạo thành lối đi đủ rộng cho nhóm bốn người Phong Minh tiến vào.
Hiết Vương dẫn theo đàn em nghênh ngang đi đằng trước, Kỷ Viễn cùng Thu Dịch bám sát theo sau nó, Bạch Kiều Mặc và Phong Minh đi cuối cùng.
Sau khi tất cả đã tiến vào trong đường hầm, Bạch Kiều Mặc liền chặn lối vào phía sau lại, đồng thời dùng trận pháp ngụy trang cẩn thận, bọn họ không ai muốn may áo cưới cho người khác cả.
Đặt chân lên những bậc thềm dẫn xuống dưới, Phong Minh lên tiếng: “Nguyên khí phía dưới có vẻ không đậm lên chút nào, Hiết Vương và đám đàn em của nó không thực sự gặm hết nguyên mạch bên dưới đấy chứ?”
Kỷ Viễn vui vẻ đáp: “Nếu gặm hết thật thì Hiết Vương đã chẳng dừng lại ở tứ cấp đỉnh phong trước khi chúng ta tới. Ta vừa giao lưu với nó xong, ở dưới đáy có thứ gì đó ngăn cản chúng, thứ đó cũng giống như thứ ngăn cản Hiết Vương ăn đồ ngon lúc trước vậy. Những năm qua, Hiết Vương cùng đám bọ cạp luôn xem thứ đó như thức ăn để gặm nhấm, có lẽ chẳng bao lâu nữa, tầng trận pháp kia sẽ thực sự bị chúng gặm sạch mất.”
Phong Minh kinh hỷ: “Nói như vậy thời điểm chúng ta tiến vào thật quá mức trùng hợp rồi, đợi đến khi nhóm người tiếp theo vào đây, chẳng những nguyên mạch không còn mà nơi này còn xuất hiện một con Hiết Vương vô cùng lợi hại ấy chứ.”
Chẳng phải thế sao, Kỷ Viễn cũng cảm thấy vận khí của mình rất tốt, nếu để con Hiết Vương này mượn nhờ nguyên mạch mà tấn cấp thì không còn dễ chế phục như vậy nữa, khi đó Ngân Nguyệt Quả đối với nó cũng không phải là món mỹ vị không thể thiếu nữa rồi.
Không khí bên dưới thực sự không mấy dễ ngửi, mấy người bọn họ đều nín thở. Trong thời gian này, Kỷ Viễn còn sai bảo Hiết Vương phái đàn em đi làm một việc, đó là đến nơi bọ cạp bài tiết để hái loại linh thảo mọc ở chỗ đó đem về.
Linh thảo được hái về không những không có mùi hôi tanh, ngược lại còn tỏa ra hương thơm thanh khiết thoang thoảng, hơn nữa toàn thân cây linh thảo này đều mang một màu trắng muốt như ngọc. Khà, theo cái nhìn của Phong Minh thì có lẽ do không có ánh sáng chiếu vào nên mới dẫn đến tình trạng này.
Độc tính trên người Tử Minh Độc Hiết vô cùng lợi hại, hơn nữa loài sinh vật như bọ cạp này, thứ thải ra cũng chứa đầy độc tố, thế nên mới có câu nói phân bọ cạp độc nhất một phương.
Vậy mà ở một nơi tràn ngập độc khí như thế này lại có thể sinh trưởng ra loại linh thảo có công dụng giải độc, phải nói là thế giới rộng lớn, không gì không có.
Nhưng vì chưa đến mức bị trúng độc nên bốn người không một ai muốn nếm thử mùi vị của cây linh thảo này, cứ hễ nghĩ tới nơi nó sinh trưởng là cho dù có đẹp đẽ đến mấy cũng liền mất sạch ý định. Nói thì nói thế, hai vị luyện dược sư vẫn tận lực thu thập loại linh thảo này càng nhiều càng tốt, mang ra ngoài có thể thử nghiệm xem luyện chế thành giải độc đan loại gì.
Suốt chặng đường đi xuống cũng không tốn quá nhiều thời gian đã tới được sâu trong lòng đất, bốn người quả nhiên nhìn thấy một tòa trận pháp phong tỏa bị gặm cho lỗ chỗ, lồi lõm vặn vẹo.
Việc tiếp theo chính là công việc của hai vị trận pháp sư, tìm kiếm một vị trí thích hợp trên trận pháp phong tỏa để mở ra một cánh cửa nhỏ, cho phép bọn họ tiến vào bên trong nguyên mạch.
Thực chất nguyên mạch và trận pháp phong tỏa bên trong vẫn đang vận hành, sẽ phóng thích ra một lượng nguyên khí nhất định, nhưng cứ nhìn số lượng bọ cạp bu kín dày đặc bên ngoài trận pháp phong tỏa là hiểu tại sao nguyên khí bên ngoài lại thưa thớt như vậy.
Đừng nói đến ba người Phong Minh, ngay cả Kỷ Viễn đã khế ước với Hiết Vương khi nhìn thấy cảnh tượng này cũng cảm thấy da đầu tê dại. Nếu không phải đã khế ước với Hiết Vương thì bốn người bọn họ muốn đi sâu xuống lòng đất để tiến vào nguyên mạch này đúng là chuyện viển vông.
Để kiểm tra toàn bộ đại trận phong tỏa, Kỷ Viễn còn đặc biệt bảo Hiết Vương xua đuổi bầy bọ cạp kia ra xa một chút.
Lũ bọ cạp thực hiện mệnh lệnh này có chút không kiên nhẫn, nhưng vẫn nghe lời làm theo. Hiết Vương cảm thấy người chủ nhân này của nó thật phiền phức, bọ cạp thì làm sao chứ, nhìn tộc quần mà nó sinh sôi nảy nở ra tráng lệ và lợi hại biết bao nhiêu, trên đời này làm gì có hoang thú nào đẹp đẽ hơn bọ cạp nữa.
—