Chương 553: Bảo tàng của Tịnh Nguyên Phái
Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng sau khi trở về liền lập tức bế quan.
Chuyến đi lần này giúp cả hai ngộ ra không ít điều, đều cần tiêu hao một chút thời gian để tiêu hóa những gì đã thu hoạch được trong đoạn thời gian qua.
Hai người vừa bế quan đã ròng rã một năm trời.
Trong một năm này, Lâm gia gió lặng sóng êm, thực lực của gia tộc lại gia tăng một biên độ nhỏ.
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, ca phu, hai người cuối cùng cũng xuất quan rồi!”
Lâm Vân Dật: “Linh lực đã xem như củng cố xong nên ta xuất quan.”
Giang Nghiễn Băng: “Một năm nay, trong gia tộc có xảy ra chuyện gì không?”
Lâm Vân Tiêu: “Không có, đừng nói là Hóa Thần, ngay cả một kẻ xâm nhập thuộc cấp bậc Nguyên Anh ta cũng chẳng nhìn thấy.”
Giang Nghiễn Băng: “Một năm nay vậy mà lại không xảy ra chuyện gì.”
Lâm Vân Dật vốn tưởng rằng khi hắn thi triển Nhân Quả Tố Nguyên Thuật để thu hồi thiên địa chi lực của Nam Hoang sẽ làm kinh động đến các tu sĩ Hóa Thần của Trung Ương đại lục. Kết quả là trôi qua thời gian dài như vậy, Lâm gia vẫn gió lặng sóng êm. Đừng nói là Hóa Thần, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh cũng không có ai tới.
Lâm Vân Dật vừa thở phào nhẹ nhõm, lại vừa có chút thất vọng. Theo tu vi nâng cao, hắn thực ra khá muốn thiết tha cùng tu sĩ Hóa Thần một phen.
Địa Ngục Viêm Long xoay lượn trên bầu trời, mở miệng: “Nửa điểm động tĩnh cũng không có, theo lý mà nói thì không nên chứ!”
Lâm Vân Tiêu: “Thì đúng là không có ai mà!”
Địa Ngục Viêm Long thở dài một tiếng, đầy vẻ bùi ngùi nói: “Đã đánh giá cao đám tu sĩ Trung Ương đại lục này rồi, thật là một đời không bằng một đời!”
Lâm Vân Dật: “Đại ca, nhị ca đâu?”
Lâm Vân Tiêu: “Họ chạy tới Trung Ương đại lục rồi, để lại một mình ta ở nhà thủ hộ, Phá Thiên đại nhân cũng đi theo luôn.”
Lâm Vân Dật: “Sao đột nhiên lại chạy tới Trung Ương đại lục nữa rồi, đã xảy ra chuyện gì sao?”
Lâm Vân Võ: “Đúng là có chuyện xảy ra, nhưng mà là chuyện tốt.”
Lâm Vân Dật: “Chuyện tốt gì?”
Lâm Vân Tiêu: “Đại ca và nhị ca gần đây khi kiểm kê lại những chiến lợi phẩm thu hoạch trước đó, từ bên trong đã phát hiện ra một khối lệnh bài.”
Lâm Vân Dật: “Lệnh bài gì?”
Lâm Vân Tiêu: “Ta cũng không nhận ra, có điều Phá Thiên đại nhân nói đó là chìa khóa để mở ra bảo tàng của Tịnh Nguyên Phái.”
Lâm Vân Dật: “Lệnh bài bảo tàng! Vậy thì chắc hẳn phải rất ghê gớm rồi.”
Lâm Vân Tiêu gật đầu, hưng phấn bừng bừng nói: “Chắc chắn rồi, Tịnh Nguyên Phái dù sao cũng được coi là một đại tông môn đỉnh cấp của Trung Ương đại lục.”
Trong ánh mắt của Lâm Vân Dật lóe lên vài phần sắc bén thiên hướng nghiêm nghị: “Trước đó, đám Nguyên Anh kia hình như là do trưởng lão của Tịnh Nguyên Phái tập hợp lại. Tịnh Nguyên Phái hết lần này tới lần khác khiêu khích, chúng ta cũng đã đến lúc phải chủ động xuất kích rồi.”
Lâm Vân Tiêu đầy vẻ sầu muộn nói: “Phá Thiên đại nhân cũng đi theo rồi, vốn dĩ ta cũng muốn đi, đáng tiếc đại ca và nhị ca bảo không được, ta phải ở lại đây coi nhà. Thật là, Phá Thiên đại nhân rõ ràng nói muốn bế quan, vừa nghe thấy được ra ngoài chơi là liền lười bế quan luôn. Họ đều có thể đi, chỉ có mỗi ta bị giữ lại coi nhà.”
Lâm Vân Dật: “Phá Thiên đại nhân sinh trưởng ở Trung Ương đại lục, đối với nơi đó hiểu rõ vô cùng, có nó chỉ điểm thì hành động của đại ca, nhị ca chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thực lực của nó không yếu, có nó hộ tống thì sự an toàn của đại ca và nhị ca cũng được bảo đảm hơn.”
Lâm Vân Tiêu hậm hực nói: “Ta cũng có thể giúp việc mà!”
Lâm Vân Dật: “Đại ca và nhị ca làm đúng đấy, nếu như đều rời đi cả thì hậu phương Lâm gia sẽ trống rỗng. Ngươi ở lại coi nhà cũng tốt, dù sao Lâm gia mới là căn cơ.”
Lâm Vân Tiêu lườm Lâm Vân Dật một cái, hừ hừ nói: “Tam ca, huynh cũng tiêu chuẩn kép quá rồi. Đám người ở Trung Ương đại lục kia hình như bị dọa sợ rồi, đứa nào đứa nấy đều giả mù giả điếc, hoàn toàn xem như Lâm gia chúng ta không tồn tại, Lâm gia an ổn lắm.”
Lâm Vân Dật nhìn Lâm Vân Tiêu, an ủi: “Yên tâm đi, Lâm gia chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ bước ra khỏi phương thiên địa này, đến lúc đó còn sợ không có giá để đánh sao?”
Lâm Vân Tiêu nghĩ ngợi rồi nói: “Tam ca nói đúng, đại ca và nhị ca đi cũng được mấy ngày rồi, không biết có thể tìm được đồ tốt gì không.”
Lâm Vân Dật: “Nghe nói Tịnh Nguyên Phái nội tình không nông, thực lực thập phần hùng hậu, nghĩ đến chuyến này thu hoạch của đại ca và nhị ca sẽ không tệ.”
Lâm Vân Tiêu: “Chắc vậy rồi, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt là Tầm Bảo Đường Lang mà, nếu không kiếm một vố lớn thì thật nói không quá rồi.”
Lâm Vân Dật: “Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt có cảm tri đặc thù đối với linh tài, hai nhóc cách đây không lâu vừa tiến giai lên Nguyên Anh trung kỳ, năng lực tìm bảo vật chắc chắn đã tăng lên không ít. Trung Ương đại lục khắp nơi là bảo vật, hai nhóc chuyến này không chừng có thể có thu hoạch lớn.”
…
Lâm Vân Văn và Lâm Vân Võ động dụng truyền tống trận của Ngự Thú Tông để tiến vào chủ tông.
Hai người vừa xuất hiện ở nơi truyền tống, hai tên tiếp dẫn giả lập tức bị dọa cho giật mình.
Bên phía chủ tông đã thay người tiếp dẫn rồi, trước kia chỉ có một người, nay lại nhiều thêm một người, cả hai tên tiếp dẫn giả đều có tu vi Kim Đan hậu kỳ.
Nhìn thấy hai người, hai tên tiếp dẫn giả có vẻ vô cùng kinh ngạc: “Hai vị Lâm trưởng lão đã trở lại?”
Lâm Vân Văn: “Đúng vậy, trở về làm chút chuyện.”
Lâm Vân Văn hai người cũng không nói chuyện nhiều với họ, trực tiếp cùng Phá Thiên rời đi.
“Hai vị kia sao đột nhiên lại trở về rồi?”
“Chắc là có chính sự cần làm!”
“Nghe nói trước đó có mấy vị đại năng Nguyên Anh chạy tới Nam Hoang, sau khi đi xong thì hoàn toàn bặt vô âm tín.”
“Hai vị này đột nhiên chạy tới là muốn làm cái gì thế nhỉ!”
“Gan của hai vị này cũng thật không nhỏ, lúc này ở Trung Ương đại lục không biết có bao nhiêu thế lực đang nhìn chằm chằm vào Lâm gia đâu.”
“…”
Lâm Vân Văn lần thứ hai đặt chân đến Trung Ương đại lục, Trịnh Vô Nhai đã nhận được tin tức ngay từ giây phút đầu tiên.
Trịnh Vô Nhai: “Hai anh em Lâm gia sao lại tới nữa rồi?”
Mục Kiếm Phong: “Liệu có phải vì yêu thú của Thần Thú Lĩnh mà tới không.”
Trịnh Vô Nhai: “Khó nói lắm, hai anh em nhà đó kén chọn cực kỳ!”
Mục Kiếm Phong thở dài một tiếng, nói: “Nói cũng phải.”
Lâm Vân Văn lần trước tới chỉ nhìn trúng Phá Thiên ở cấp bậc Nguyên Anh đỉnh phong. Con sư tử mập trên núi kia tuy rằng nhìn trúng hai người bọn họ, nhưng hai anh em căn bản nhìn không lọt mắt. Mặc dù nói con sư tử mập đó có không ít vấn đề, nhưng dù sao cũng là yêu thú Nguyên Anh.
Hai con Kim Ngọc Đường Lang của hai người họ gần đây tiến cảnh thần tốc, hiện tại đã là yêu thú Nguyên Anh trung kỳ rồi. Bản mệnh linh sủng trưởng thành mãnh liệt như thế, nhãn quang của hai vị kia chắc chắn cũng ngày càng cao hơn.
Trịnh Vô Nhai: “Hai kẻ này thật là lớn gan, hiện tại người ở Trung Ương đại lục nhìn chằm chằm bọn họ có thể không ít đâu!”
Mục Kiếm Phong: “Hoặc có lẽ chính vì tu sĩ Trung Ương đại lục nhìn chằm chằm bọn họ nhiều nên họ mới qua đây.”
Huynh đệ Lâm gia từng người một đều hiếu chiến vô cùng, lúc họ ở Lâm gia trước kia, bọn gã đã nghe không ít lần Lâm Vân Tiêu oang oang kêu ca rằng tu sĩ Trung Ương đại lục không đủ cầu tiến, chẳng biết tổ chức thêm nhiều người tới thảo phạt Lâm gia bọn họ.
Trước đó một hơi gục ngã tám gã Nguyên Anh, đông đảo thế lực cho dù có bất mãn với Lâm gia đến mấy, nếu muốn động thủ thì cũng phải đong đếm cho kỹ.
Mục Kiếm Phong cảm thấy hai anh em Lâm Vân Văn chính là tới câu cá. Nếu tu sĩ Trung Ương đại lục trong lòng không phục, quyết tâm tìm phiền toái cho Lâm gia, vậy thì có lẽ chính là gãi đúng chỗ ngứa của Lâm gia rồi. Có điều nhìn tình hình trước mắt, ý đồ của Lâm gia e là phải thất bại rồi. Tịnh Nguyên Phái hiện tại như một bãi cát rời, các thế lực khác tuy rằng bất mãn nhưng dường như cũng chỉ dừng lại ở mức bất mãn mà thôi.
…
Hai người Lâm Vân Văn rời khỏi nơi tọa lạc của truyền tống trận, ngay từ lúc đầu tiên đã tiến thẳng tới địa giới của Tịnh Nguyên Phái.
Tịnh Nguyên Phái từ trên xuống dưới đều thập phần bài xích tu sĩ ngoại vực. Cho nên trong tình huống bình thường, tu sĩ ngoại vực đều sẽ đi đường vòng qua mảnh đất này.
Lâm Vân Văn: “Tịnh Nguyên Phái hình như có chút hỗn loạn nha!”
Lâm Vân Võ: “Liên tiếp chết đi hai gã cao tầng Nguyên Anh đỉnh phong, hỗn loạn là phải.”
Lâm Vân Văn: “Nói cũng đúng.”
Lâm Vân Võ: “Nhìn ý tứ của mấy tên vừa rồi, không ít tu sĩ của Tịnh Nguyên Phái dường như vì phân chia của cải không đều nên đã phản lại nội bộ rồi.”
Lâm Vân Văn: “Như vậy cũng tốt, vừa vặn thuận tiện cho chúng ta đục nước béo cò.”
Lâm Vân Văn thầm nghĩ: Cội nguồn lập phái của Tịnh Nguyên Phái chính là đối đầu với tu sĩ ngoại vực, hiện tại các Nguyên Anh của Tịnh Nguyên Phái từng người một ngã xuống, uy tín tông môn đại thất. Phu thê vốn là chim cùng rừng, đại nạn ập đến mỗi con tự bay. Tịnh Nguyên Phái hiện nay ngày càng lụn bại, tu sĩ trong môn tự tìm lối thoát cho mình cũng chẳng có gì lạ.
Hai người rất nhanh đã khóa định được nơi tọa lạc của bảo tàng.
Lâm Vân Văn: “Ở chỗ này sao?”
Phá Thiên gật đầu nói: “Phải.”
Tại địa giới Tịnh Nguyên Phái, đông đảo đệ tử đi qua đi lại, thần sắc căng thẳng.
Tịnh Vô Trần trưởng lão của Tịnh Nguyên Phái đã biến mất từ lâu, sau khi tin tức vị này ngã xuống truyền ra, trong phái liền rơi vào hỗn loạn. Cũng may tiền nhiệm đại trưởng lão Công Tôn Tu đã ẩn lui nay lại bước ra chủ trì đại cục. Thể diện của vị Công Tôn trưởng lão này không nhỏ, đã triệu tập được không ít Nguyên Anh cùng đi thảo phạt Lâm gia.
Mấy gã Nguyên Anh một đi không trở lại, từ đó bặt vô âm tín như đá chìm đáy biển. Những trưởng lão mà Công Tôn Tu triệu tập kia, có không ít người là thủ lĩnh của một phái. Những người này xảy ra chuyện, ảnh hưởng đối với thế lực đứng sau là vô cùng lớn. Tu sĩ của mấy phương thế lực đều chạy tới tìm phiền toái cho Tịnh Nguyên Phái. Họ nói rằng Công Tôn Tu đã dụ dỗ trưởng lão của tông môn họ ra ngoài nộp mạng, tâm địa có thể giết.
Hai người Lâm Vân Văn nghe ngóng một lát thì đại khái đã hiểu rõ, đây chính là phản lại nội bộ rồi.
Lâm Vân Võ: “Đại ca, chúng ta làm sao bây giờ?”
Lâm Vân Văn: “Tịnh Nguyên Phái loạn thành cái dạng gì đều không có quan hệ với chúng ta, chúng ta vẫn là làm chính sự trước đi.”
Lâm Vân Võ: “Được!”
Hai người Lâm Vân Văn nhanh chóng khóa định vị trí của bảo tàng. Họ sử dụng lệnh bài để tiến vào bên trong. vừa tiến vào bảo tàng, hai người khoảnh khắc đó liền bị chấn trụ.
Trong bảo tàng, linh thạch trung phẩm vàng kim lấp lánh chất thành từng ngọn núi nhỏ, linh thạch thượng phẩm, linh thạch cực phẩm thì được thu nạp vào trong từng chiếc rương.
Phá Thiên: “Sớm đã nghe nói Tịnh Nguyên Phái giàu đến chảy mỡ, giờ nhìn lại quả nhiên là thế.”
Phá Thiên nhìn kho linh thạch đầy ắp, trong lòng không tự chủ được mà dâng lên vài phần chua xót. Cùng là Nguyên Anh đỉnh phong, thân gia của nó so với Công Tôn Tu hình như kém xa lắc. Đáng tiếc Công Tôn Tu đã chết rồi, thân gia của vị này dù có phong hậu đến mấy thì cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.
Hai người Lâm Vân Văn có chút hưng phấn, đồ đạc trong kho nhanh chóng bị quét dọn sạch sành sanh. Sau khi thu linh thạch, Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt lại không có ý muốn rời đi, đầy vẻ kích động mà xoay vòng vòng trong bảo tàng.
Phá Thiên nhìn Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt, có chút nghi hoặc nói: “Hai nhóc này bị làm sao thế, nhìn qua cứ như là say rượu vậy.”
Lâm Vân Võ: “Chúng hình như có phát hiện khác, bảo tàng dường như có hai tầng, đây chỉ là tầng thứ nhất thôi.”
Phá Thiên phóng xuất ra linh hồn lực để cảm tri một chút, quả nhiên phát hiện bên dưới bảo tàng còn có động thiên khác.
Phá Thiên: “Phía dưới hình như đúng là có đồ vật.”
Phá Thiên nhìn Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt một cái, thầm cảm thấy chột dạ, nó là một gã Nguyên Anh đỉnh phong mà năng lực cảm tri hình như còn không bằng hai nhóc tỳ Nguyên Anh trung kỳ, suýt chút nữa đã bỏ lỡ một tràng phú quý ngập trời rồi. Phá Thiên thầm cảm thán trong lòng rằng mỗi nghề có chuyên môn riêng, năng lực tìm bảo vật của Thượng Cổ Kim Ngọc Đường Lang quả thực khiến cho không ít thế lực ca tụng bàn tán. Tuy nhiên theo thời gian biến thiên, số lượng tồn tại có thể kết thành Nguyên Anh của bộ tộc Kim Ngọc Đường Lang ngày càng ít đi, năng lực của tộc này cũng dần dần bị người ta lãng quên.
Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt lao ra, nhanh chóng gặm mở cánh cửa phong tỏa tầng thứ hai.
Lâm Vân Văn nhìn thấy cảnh này, có chút kinh tâm: “Hảo lợi hại!”
Lâm Vân Võ: “Đúng vậy!”
Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt từ sau khi luyện hóa Tinh Thần Thiết, đối với các vật liệu Thiên cấp thông thường thì năng lực thôn phệ đã tăng cường rất nhiều. Hai nhóc nhanh chóng phá vỡ đại môn tầng hai, thâm nhập vào trong. Cánh cửa ẩn giấu của tầng bảo tàng thứ hai được chế tạo bằng chất liệu đặc thù, muốn dựa vào man lực để đột phá là thập phần khó khăn. Cũng may cái miệng của Viên Nguyệt và Khuyết Nguyệt vô cùng cừ khôi, một phát liền gặm mở ra.
Hai người nhanh chóng tiến vào tầng bảo tàng thứ hai. So với tầng thứ nhất, tầng bảo tàng thứ hai rõ ràng nhỏ hơn rất nhiều. Thế nhưng đồ vật bên trong lại cực kỳ trân quý.
Lâm Vân Văn mở ra một chiếc hộp bảo vật, có chút kinh hỉ: “Thần Nguyên Quả.”
Lâm Vân Võ: “Tịnh Nguyên Phái đúng là giàu nứt đố đổ vách mà! Ngoài Thần Nguyên Quả ra, đồ tốt khác cũng không ít.”
Lâm Vân Văn: “Tốc chiến tốc thắng, mau chóng thu dọn thôi.”
Lâm Vân Võ: “Được!”
—