Chương 552: Nhân Quả Tố Nguyên Thuật
Trung Ương đại lục.
Chuyện đám người Mục Kiếm Phong đến thị sát phân tông nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Chuyện này nhìn bề ngoài tuy chỉ là nội vụ của một tông môn như Ngự Thú tông, nhưng trong bóng tối lại có không ít thế lực đang âm thầm dòm ngó. Nhất là đám tu sĩ hộ tống Mục Kiếm Phong đến Nam Hoang chuyến này, thế lực đứng sau lưng họ vốn dĩ vô cùng phức tạp, đan xen chằng chịt.
Theo chân nhóm người này trở về, hàng loạt tin đồn cũng theo đó mà bùng nổ.
“Nghe nói hành trình của bọn Công Tôn Tu đã toàn quân bị diệt rồi.”
“Đúng vậy, nghe bảo Công Tôn Tu còn dâng tận tay tài nguyên, giúp Lâm gia ở Nam Hoang béo lên một vòng lớn nữa cơ.”
“Công Tôn Tu vốn muốn nhổ cỏ tận gốc đám phản nghịch ở vùng man hoang kia, ai dè gậy ông đập lưng ông, hoàn toàn phản tác dụng rồi!”
“Lại còn có tin đồn là linh khí ở Nam Hoang đang khôi phục. Tuy vẫn chưa thể sánh bằng Trung Ương đại lục, nhưng so với trước kia thì mạnh hơn rất nhiều.”
“Nam Hoang khôi phục linh khí, đối với Trung Ương đại lục chúng ta mà nói, tuyệt đối không phải là một tín hiệu tốt lành gì.”
“Số lượng Nguyên Anh của Lâm gia hiện tại đã vượt quá mười vị rồi đấy.”
“Nghe nói ngoài Phá Thiên đại nhân ra, những người khác của Lâm gia có thực lực cao nhất cũng chỉ mới tới Nguyên Anh trung kỳ.”
“Nhưng các Nguyên Anh của Lâm gia đều phi thường trẻ tuổi, mấy anh em nhà họ tính ra đều chưa tới trăm tuổi đâu.”
“Chưa đầy trăm tuổi đã tu thành Nguyên Anh, quả thực là chuyện xưa nay hiếm gặp.”
“…”
…
Các phương thế lực bàn tán xôn xao. Trước đó, không ít kẻ đã nhận định rằng nếu không sớm trừ khử Lâm gia, sớm muộn gì gia tộc này cũng trở thành mối họa tâm phúc của các thế lực tại Trung Ương đại lục.
Giờ đây, khi đủ loại tin tức về Lâm gia truyền đến, bọn họ lại càng thêm khẳng định Lâm gia chính là mầm mống gieo rắc tai họa cho Trung Ương đại lục sau này.
Dù vậy, nhìn vào vết xe đổ của Công Tôn Tu, các thế lực tầm thường căn bản không dám tùy tiện nhúng tay vào. Nam Hoang bây giờ chẳng khác nào một cái hố không đáy, đã chôn thây biết bao tu sĩ Nguyên Anh rồi. Chớ dại mà đâm đầu vào đó, mười phần thì hết chín phần chết.
Trong khi đó, nội bộ Tịnh Nguyên phái lại đang rơi vào cảnh hỗn loạn tột cùng.
Cùng với sự trở về của nhóm Mục Kiếm Phong, hung tin về cái chết của bọn Công Tôn Tu cũng chính thức nổ ra.
Danh tiếng của Tịnh Nguyên phái lập tức rớt xuống đáy vực. Không ít thế lực quay sang oán trách Tịnh Nguyên phái hại người, đánh giá sai lệch thực lực của đối thủ dẫn đến việc hại người hại mình, tiền mất tật mang. Nội ưu ngoại hoạn cùng lúc bùng phát khiến cả môn phái chìm trong chảo lửa hỗn loạn.
…
Đoàn tu sĩ của bản tông Ngự Thú tông đến cũng vội vàng mà đi cũng vội vã.
Địa Ngục Viêm Long lượn vòng trên không trung, lên tiếng: “Mấy gã đó vừa đi, bí mật của Lâm gia e là không giấu nổi nữa rồi.”
Lâm Vân Dật: “Nếu quả thật là vậy thì đó cũng là chuyện không thể tránh khỏi.”
Địa Ngục Viêm Long: “Ta nói này, ngươi cũng quá nương tay rồi. Giết người diệt khẩu toàn bộ bọn họ chẳng phải là xong chuyện rồi sao?”
Lâm Vân Dật: “Nếu tu sĩ Trung Ương đại lục thực sự muốn dò la tình hình Nam Hoang thì có giấu cũng chẳng giấu được. Giết hay không giết mấy người này cũng không ảnh hưởng gì lớn. Chưa kể, nếu đám người này có thể dụ thêm vài con cừu béo tới đây thì lại càng là chuyện tốt.”
Hai quân giao chiến không chém sứ giả. Những tu sĩ đó đều đến từ chủ tông Ngự Thú tông, nếu ra tay sát hại họ thì coi như kết thành tử thù với chủ tông. Nhị ca dù sao cũng đang là tông chủ của phân tông Ngự Thú tông, thế nào cũng còn vương chút tình nghĩa cũ, nếu hắn xuống tay quá tàn nhẫn thì thật không thỏa đáng.
Địa Ngục Viêm Long: “Nói cũng đúng, nếu không có những con cừu béo lũ lượt kéo đến nộp mạng kia thì Lâm gia cũng không thể phát triển nhanh đến như vậy.”
Lâm Vân Dật: “Hy vọng lần sau bọn họ có thể phái tới vài vị Nguyên Anh đỉnh phong.”
…
Thời gian như thoi đưa, chớp mắt một năm đã trôi qua.
Trong một năm này, các tu sĩ Lâm gia tiêu hao không ít tài nguyên, nhờ vậy mà linh lực cũng được củng cố vững chắc hơn rất nhiều.
Lâm Vân Tiêu ngáp dài: “Nhạt nhẽo quá đi mất!”
Lâm Vân Dật: “Cách đây không lâu ngươi ngày nào cũng tìm Phá Thiên đại nhân để luận bàn cơ mà, còn kêu ca nhạt nhẽo cái gì?”
Lâm Vân Tiêu thở dài: “Dạo gần đây Phá Thiên đại nhân có thèm đếm xỉa đến ta nữa đâu.”
Lâm Vân Dật nhíu mày: “Không đếm xỉa đến ngươi?”
Lâm Vân Tiêu gật đầu đáp: “Phải đó! Giao thủ với yêu thú Nguyên Anh đỉnh phong mang lại không ít lợi ích, đáng tiếc Phá Thiên đại nhân bảo nó phải bế quan tu luyện, không thể tiếp chiêu với ta được nữa.”
Kịch chiến với yêu thú cao giai có thể kích phát tiềm năng của tu sĩ. Khoảng thời gian qua, Lâm Vân Tiêu liên tục chiến đấu với Phá Thiên nên linh lực đã ngưng luyện hơn trước rất nhiều.
Phá Thiên có chiến lực phi phàm, thậm chí còn mạnh hơn cả những Nguyên Anh đỉnh phong thông thường. Thuở ban đầu, Phá Thiên còn có thể áp chế Lâm Vân Tiêu một cái đầu, nhưng theo sự tinh tiến từng ngày của Lâm Vân Tiêu, Phá Thiên đã dần cảm thấy lực bất tòng tâm, không thể áp đảo nổi nữa.
Lâm Vân Dật nhìn Lâm Vân Tiêu, bộc bạch: “Xem ra là Phá Thiên đại nhân chán ghét cái sự phiền phức của ngươi rồi.”
Lâm Vân Tiêu có chút bất mãn: “Tam ca, sao huynh lại nghĩ về đệ như thế chứ? Biết đâu Phá Thiên đại nhân sắp đột phá Hóa Thần thật thì sao.”
Lâm Vân Dật khẽ cười: “Cũng có khả năng đó.”
Thế nhưng trong lòng Lâm Vân Dật lại thầm nghĩ: Khoảng thời gian này Phá Thiên quả thực có chút tiến bộ, nhưng khoảng cách tới Hóa Thần vẫn còn một đoạn ngắn, cho nên khả năng nó chê tứ đệ phiền phức vẫn cao hơn.
Hỏa Diễm liếc nhìn Lâm Vân Tiêu một cái, chen ngang: “Không thèm đếm xỉa thì thôi, dù sao Phá Thiên cũng chẳng còn tạo được áp lực gì cho ngươi nữa rồi.”
Lâm Vân Tiêu: “Cũng không thể nói thế, Nguyên Anh đỉnh phong rốt cuộc vẫn có điểm hơn người, so với Nguyên Anh thông thường thì bền bỉ, chịu đòn tốt hơn nhiều.”
Lâm Vân Dật: “Ngươi cũng không thể cứ tóm lấy một mình Phá Thiên đại nhân mà đập qua đập lại như vậy, đổi đối tượng khác đi.”
Lâm Vân Tiêu méo mặt: “Ta cũng muốn thế lắm chứ, nhưng trong nhà ngoài Phá Thiên đại nhân ra thì làm gì còn vị Nguyên Anh đỉnh phong nào khác!”
Lâm Vân Dật thở dài một tiếng: “Nói cũng đúng.”
Lâm Vân Tiêu: “Tam ca, đám tu sĩ bản tông Ngự Thú tông đi lâu như vậy rồi, sao đến giờ vẫn chưa thấy ai tới kiếm chuyện với chúng ta thế?”
Lâm Vân Dật: “Có lẽ bọn họ vẫn chưa chuẩn bị xong.”
Lâm Vân Tiêu có chút thẫn thờ: “Đã hơn một năm rồi mà vẫn chưa xong sao?”
Lâm Vân Dật: “Ai mà biết được.”
Lâm Vân Tiêu: “Đệ nghe nói Trung Ương đại lục cao thủ như mây mà. Mới chết có mấy mạng đã sợ đến mức co vòi rụt cổ thế này, thật là nhát chết.”
Lâm Vân Dật: “Biết đâu bọn họ lại nghĩ bớt một chuyện không bằng thêm một chuyện.”
Tu sĩ ở Trung Ương đại lục dường như đã sống an nhàn quá lâu, đến mức họ không còn muốn phá vỡ thế cân bằng hiện tại nữa. Dù sao thì Lâm gia tạm thời cũng chỉ hoạt động ở bên ngoài Trung Ương đại lục, nên rất nhiều thế lực dứt khoát chọn cách giả điếc làm ngơ.
Lâm Vân Tiêu: “Vậy chúng ta cứ giương mắt lên đợi thế này sao?”
Lâm Vân Dật: “Đường tu tiên như thuyền đi ngược nước, không tiến ắt lùi, chúng ta không thể chỉ bị động ngồi chờ người ta dâng mồi tới tận cửa.”
Trong lòng Lâm Vân Dật chiến ý cuộn trào, dẫu đã tiến giai Nguyên Anh trung kỳ nhưng thời gian qua hắn chưa từng một khắc lơ là việc tu luyện.
Lâm Vân Tiêu mắt sáng lên: “Tam ca, có phải huynh đã có kế hoạch gì rồi không!”
Lâm Vân Dật: “Ban đầu ta cũng chưa nắm chắc mười phần, nhưng hiện tại mọi người đều đã trở về, có vài việc xác thực là có thể đưa vào kế hoạch được rồi.”
Lâm Vân Dật cụp rèm mi xuống. Giai đoạn qua hắn có thể như cá gặp nước chủ yếu là nhờ lách luật, chớp thời cơ. Tu vi của hắn khiến các đại năng Hóa Thần không nỡ hạ mình ra tay, còn đám Nguyên Anh thì lại không làm gì nổi hắn. Một khi tu sĩ Hóa Thần mất đi kiên nhẫn, đến lúc đó hươu chết về tay ai vẫn chưa biết được.
Lâm Vân Dật: “Kẻ liều ăn nhiều, đúng lúc cần ra tay thì phải ra tay thôi.”
Địa Ngục Viêm Long nhìn Lâm Vân Dật, tặc lưỡi: “Lâm tiểu tam, ngươi cũng khá là có khí phách đấy!”
Lâm Vân Dật: “Tiểu Hắc đại nhân quá khen rồi.”
Lâm Vân Dật tiếp lời: “Gần đây thực lực gia tộc tăng mạnh, khả năng tự bảo vệ mình cũng nâng cao không ít, ta rốt cuộc cũng có thể hạ quyết tâm rồi.”
Lâm Vân Tiêu phấn khích: “Tam ca, có phải huynh nghĩ ra cách phát tài gì rồi đúng không!”
Lâm Vân Dật: “Đúng là có một cách phát tài rất nhanh, có điều rủi ro hơi lớn.”
Lâm Vân Tiêu kích động reo lên: “Rủi ro lớn mới tốt! Rủi ro càng lớn, thu hoạch càng nhiều.”
Lâm Vân Văn nhìn Lâm Vân Dật, trầm giọng hỏi: “Cách của đệ liệu có thu hút tu sĩ Hóa Thần tới không?”
Lâm Vân Dật: “Có khả năng này.”
Lâm Vân Văn: “Trước kia khi chúng ta ở chủ tông Ngự Thú tông dường như đã lọt vào mắt xanh của Hóa Thần rồi. Tuy nhiên, đối với đám Nguyên Anh sơ kỳ như chúng ta, các tu sĩ Hóa Thần có lẽ tạm thời chưa nỡ hạ mình ra tay đâu.”
Máu nóng trong người Lâm Vân Dật sục sôi. Khi tu vi ngày càng tinh thâm, tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong đã không còn quá đáng ngại trong mắt hắn nữa rồi. Ngược lại, Lâm Vân Dật đối với việc giao thủ cùng tu sĩ Hóa Thần lại có thêm mấy phần mong đợi.
…
Lâm Vân Dật đưa mắt nhìn về phía sa mạc Bích Ảnh, cất lời: “Được rồi, đi thôi.”
Lâm Vân Dật dẫn theo Giang Nghiễn Băng tiến vào sa mạc Bích Ảnh. Trở lại chốn cũ, trong lòng hai người không khỏi dâng lên những cảm xúc khó tả.
Giang Nghiễn Băng: “Bắt đầu đi.”
Lâm Vân Dật: “Được.”
Lâm Vân Dật cùng Giang Nghiễn Băng đồng thời bấm niệm pháp quyết, bắt đầu vận hành Nhân Quả Tố Nguyên Thuật theo lời chỉ dẫn của Tiểu Hắc đại nhân để thu hồi sức mạnh.
Theo dòng linh khí bị thu hồi, cả hai có cảm giác như được quán đỉnh, thông suốt toàn thân. Dưới sự vận chuyển của pháp quyết, một lượng lớn linh khí nồng đậm ập thẳng vào mặt, khiến Lâm Vân Dật có cảm giác như đang thong dong bước đi trên mây xanh. Cảm giác này giống hệt với lần hắn chặt đứt rễ cây Thần Nguyên Quả năm xưa.
Lâm Vân Dật vừa mới tiến giai Nguyên Anh trung kỳ chưa lâu, nay được lượng linh khí khổng lồ này tràn vào, tu vi liền tăng vọt một mảng lớn, linh lực toàn thân nhanh chóng được củng cố ổn định. Hắn có cảm giác như đang bắt chạch, những con chạch này trơn tuột như bôi mỡ, đang điên cuồng vẫy vùng hòng thoát khỏi sự trói buộc.
Cảm giác của Giang Nghiễn Băng cũng tương tự, linh lực cuồn cuộn ập đến, linh lực trong cơ thể bắt đầu tăng trưởng theo kiểu bùng nổ.
Kể từ khi bước vào Nguyên Anh trung kỳ, tốc độ tu luyện của cả hai đã chậm lại đáng kể. Vậy mà sau khi hoàn thành một lần Nhân Quả Tố Nguyên Thuật, linh lực của hai người đều có những bước tiến dài vượt bậc.
Lâm Vân Dật hỏi: “Cảm thấy thế nào?”
Giang Nghiễn Băng đáp: “Rất tốt, linh lực trong người trực tiếp tăng thêm hai tầng.”
Lâm Vân Dật: “Thu hoạch như vậy là quá tốt rồi.”
Giang Nghiễn Băng nhìn sang Lâm Vân Dật, ánh mắt đầy vẻ mong đợi: “Còn ngươi thì sao?”
Lâm Vân Dật: “Thu hoạch cũng không tệ, linh lực tăng lên hai tầng rưỡi.”
Lâm Vân Dật cảm nhận được trong lòng có thêm rất nhiều lĩnh ngộ, tựa như một phần khuyết thiếu trong cơ thể đã nhanh chóng được bù đắp, khoảng cách tới Nguyên Anh hậu kỳ đã rút ngắn lại một khoảng lớn.
Một lần thi triển Nhân Quả Tố Nguyên Thuật này đã giúp bọn họ tiết kiệm được mười năm khổ tu. Ở cảnh giới của hắn hiện tại, có thể tiến bộ một bước dài như vậy trong thời gian ngắn là chuyện cực kỳ hiếm thấy. Chiến lực tổng thể tăng mạnh giúp hắn tự tin có thể nhẹ nhàng đối phó với những đợt xâm lăng của Nguyên Anh lần tới.
Lâm Vân Dật ngước nhìn bầu trời, việc hắn có thể thuận lợi thi triển Nhân Quả Tố Nguyên Thuật như vậy có lẽ phải nhờ vào sự trợ giúp từ lực lượng quy tắc của Nam Hoang. Tuy nhiên, lực lượng quy tắc của Nam Hoang mới chỉ bắt đầu khôi phục chậm rãi gần đây nên sự giúp đỡ có thể cung cấp vẫn còn khá hạn chế.
…
Sau chuyến đi ra ngoài, Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng lại trở về Lâm gia.
Lâm Vân Tiêu hớn hở chạy ra: “Tam ca, A Nghiễn ca, hai người về rồi đấy à!”
Lâm Vân Dật: “Phải.”
Lâm Vân Tiêu đảo mắt nhìn một lượt: “Ủa, sao đệ cảm giác thực lực của hai người lại tăng lên một mảng lớn thế kia?”
Lâm Vân Dật: “Ra ngoài một chuyến, gặp chút kỳ ngộ, xem như có chút thu hoạch.”
Lâm Vân Tiêu: “Nghe qua là biết hai người gặp chuyện tốt rồi!”
Lâm Vân Dật: “Đúng là chuyện tốt.”
Lâm Vân Tiêu gãi đầu: “Mà nói mới nhớ, mấy ngày nay đệ bỗng nhiên cũng có thêm rất nhiều lĩnh ngộ mới.”
Lâm Vân Dật: “Vậy sao?”
Lâm Vân Tiêu gật đầu khẳng định: “Không chỉ riêng đệ đâu, không ít tu sĩ trong gia tộc cũng gặp tình trạng tương tự.”
Lâm Vân Dật: “Thế thì càng là chuyện tốt.”
Lâm Vân Dật thầm suy đoán, khi hắn tiến hành hồi tố nhân quả lúc trước, lực lượng quy tắc của Nam Hoang đã được bổ khuyết thêm một bước, nhờ vậy mà các tu sĩ ở Nam Hoang cũng được hưởng chút hưởng sái.
Phá Thiên từ đâu bỗng nhiên bước ra, nhìn chằm chằm hai người Lâm Vân Dật bằng ánh mắt sâu hoắm.
Lâm Vân Dật mỉm cười hỏi: “Phá Thiên đại nhân sao lại nhìn ta bằng ánh mắt đó?”
Phá Thiên: “Tốc độ tiến bộ của hai tiểu tử các ngươi thật đáng kinh hãi!”
Nhìn Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng, tâm trạng của Phá Thiên vô cùng phức tạp. Tu sĩ tu vi càng cao thì tiến giai càng chậm, Nguyên Anh muốn vượt qua một tiểu cảnh giới là điều khó như lên trời. Vậy mà hai kẻ này chỉ vừa mới ra ngoài dạo một vòng đã thấy linh lực đại tiến. Nghĩ lại bản thân năm xưa từng bị kẹt ở Nguyên Anh trung kỳ suốt mấy trăm năm, Phá Thiên không khỏi cảm thấy có chút chạnh lòng.
Nó thở dài một tiếng thườn thượt, đầy cảm thán: “Đúng là hậu sinh khả úy!”
Lâm Vân Dật: “Tiền bối quá khen rồi.”
—