Chương 190: Các bên phản ứng
Tin tức Phong Minh luyện dược sư đoạt chức quán quân thông qua kênh truyền tin của Cung Ngọc Minh truyền về Cao Dương quận. Bất cứ ai nghe thấy, phản ứng đầu tiên đều là hoài nghi cái lỗ tai của mình, nếu không thì cũng nghĩ có kẻ đang kể cho họ nghe một câu chuyện cười đại hài hước.
Cái đứa song nhi Phong Minh từng gài bẫy Ngô Ứng Ngạn một vố, rồi thành thân với phế nhân Bạch Kiều Mặc kia, mà lại đoạt quán quân trong giải liên đấu sao?
Có kẻ ngay khi vừa nghe thấy tin này đã lập tức buông lời ngông cuồng: “Thằng Phong Minh đó mà đoạt quán quân giải liên đấu, ta thề sẽ gặm sạch bách cái bàn trước mặt này luôn.”
“Đúng, đúng thế! Nếu Phong Minh là quán quân đại hội luyện dược sư, thì ta đây cũng có năng lực tự tay chém chết hoang thú ngũ cấp có thực lực tương đương Nguyên Đan cảnh rồi.” Không ngờ lại còn có kẻ hùa theo.
Kẻ gieo rắc tin tức này chính là tộc nhân của Cung Ngọc Minh, người có mối quan hệ khá tốt với Cung Ngọc Minh, thường tụ tập lại một chỗ để buôn chuyện bát quái.
Hắn cố tình chọn lúc tửu lâu đông người nhất để nói tin này ra, phản ứng của những người này hoàn toàn nằm trong dự liệu của hắn. Hơn nữa hắn còn đặc biệt “tốt bụng” dùng lưu ảnh thạch để ghi lại cảnh tượng “trân quý” này, phòng hờ sau này có kẻ nói lời mà nuốt lời.
Cái gã tên Cung Ngọc Tuấn này một tay giơ cao lưu ảnh thạch, miệng còn oang oang kêu gọi: “Còn ai muốn tham gia nữa không, mau chóng phát biểu ý kiến và quyết tâm của mình đi nào!”
“Cái đệt, Cung Ngọc Tuấn, ngươi vậy mà còn giơ lưu ảnh thạch lên, ngươi định làm cái gì thế hả?”
“Lưu lại khoảnh khắc trân quý chứ sao, sau này có thể lôi ra để chiêm ngưỡng chiêm ngưỡng một chút.”
“Phong Minh kia không lẽ… thực sự đoạt quán quân rồi sao?”
Thực sự là hành vi lúc này của Cung Ngọc Tuấn quá đỗi khả nghi. Nếu không thì hắn mắc mớ gì phải đặc biệt quay lại những cảnh tượng này, ghi âm ghi hình lại những lời người ta nói làm chi? Đây rõ ràng là để sau này đối chất mà.
“Thì ta đã bảo là Phong Minh đoạt quán quân rồi mà, nhưng các ngươi chẳng phải không tin sao, tiếp tục đi chứ!”
Bởi vì hành động của gã này quá mức mờ ám, sau khi đã có hai kẻ làm gương đi trước, những người khác trái lại bắt đầu ăn nói cẩn trọng hơn.
Tuy trong lòng vẫn bán tín bán nghi về chuyện Phong Minh đoạt giải, nhưng chung quy không ai dám mở miệng nói càn nữa.
Cung Ngọc Tuấn cảm thấy vô cùng tiếc nuối, song tóm được hai gã này là đủ rồi. Hắn đang chống mắt lên chờ xem lát nữa hai kẻ đó gặm bàn thế nào, rồi đi chém hoang thú ngũ cấp ra sao, cái gã huênh hoang kia rõ ràng mới chỉ có tu vi Tụ Khí cảnh.
Phong Cảnh Hoài đang ở trong tộc chuyên tâm cần mẫn tu luyện, không mấy quan tâm đến tin tức bên ngoài. Vẫn là tộc nhân Phong gia nghe ngóng được từ bên ngoài, biết Phong Cảnh Hoài từng có qua lại với Phong Minh, nên mới đặc biệt chạy tới kể cho hắn nghe.
“Là do gã Cung Ngọc Tuấn kia nói, rất có thể là tin tức do Cung Ngọc Minh truyền về từ Tứ Hồng thư viện. Phong Cảnh Hoài, ngươi nói xem chuyện này liệu có là thật không? Phong Minh tuy thiên phú luyện dược cao, nhưng hắn bái sư Đại sư Dư Tiêu mới được bao lâu đâu? Nhanh như vậy đã thành luyện dược sư tứ phẩm, lại còn đoạt quán quân giải liên đấu, đè bẹp tất cả các thiên tài luyện dược khác dưới thân sao?”
Bấy giờ không còn ai phủ nhận thiên phú luyện dược của Phong Minh nữa, bởi lẽ chẳng ai nghĩ Dư Tiêu lại mù mắt, không phải thiên tài luyện dược thì làm sao ông lại đặc biệt nhận làm đệ tử cho được.
Thế nhưng trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy đã có thể lực áp một giuộc thiên tài luyện dược, điều này khiến người ta thế nào cũng không dám tin.
Phong Cảnh Hoài cũng suýt chút nữa thì nghi ngờ thính giác của mình, nhưng hắn vẫn xác nhận lại: “Tin tức do Cung Ngọc Minh truyền về từ Tứ Hồng thư viện sao?”
“Chắc chắn rồi, chuyện này truyền ra từ Cung gia trước, sau đó mới lan rộng ra khắp thành.”
Phong Cảnh Hoài tuy vô cùng chấn động, cảm thấy chuyện này thật bất khả tư nghị, nhưng nếu việc này là do Cung Ngọc Minh truyền về, hắn không nghĩ Cung Ngọc Minh lại nói dối trong những chuyện như thế này.
“Nếu là tin tức do Cung Ngọc Minh truyền về thì chắc là không có giả đâu.”
“Nhưng chuyện này cũng quá mức huyền huyễn rồi đi! Phong Minh là hạng người gì chứ? Trước khi tới Cao Dương quận, hắn vẫn luôn sống ở cái nơi khỉ ho cò gáy như Khánh Vân thành kia, có thể thấy qua việc đời lớn lao gì đâu? Nhập môn luyện dược cũng là do một vị luyện dược sư nhị phẩm xuất thân từ thế lực hoang dã khai sáng cho thôi.”
Chính vì những tình huống mà ai ai cũng đều biết rõ mồn một này, cho nên mới khiến mọi người không dám tin vào những gì tai mình vừa nghe thấy.
Đừng nói tới đám con em thế gia ở Cao Dương quận bọn họ, từ nhỏ đã được hưởng điều kiện ưu việt hơn Phong Minh rất nhiều; cứ nói tới cái nơi hoàng thành kia đi, tinh anh hội tụ, những luyện dược sư giỏi nhất đều ở đó, những thiên tài xuất sắc nhất cũng tụ họp ở đó. Có thể nói là tập hợp toàn bộ thiên tài luyện dược được nuôi dưỡng bởi cả một hoàng triều, cớ sao lại có thể thua một đứa song nhi vô danh tiểu tốt cho được?
Về mặt tâm lý, họ căn bản không cách nào chấp nhận nổi hiện thực này.
Điều này chẳng khác nào phủ định đi tính ưu việt của đám con em thế gia bọn họ.
Phong Cảnh Hoài cũng khó lòng chấp nhận, nhưng hắn sẽ không một mực phủ nhận bừa bãi, mà cố gắng điều chỉnh lại tâm thái của mình.
Phong Cảnh Hoài cười khổ nói: “Vậy thì có lẽ thiên phú luyện dược của Phong Minh quả thực là vô nhị, lại đạt được kỳ ngộ không nhỏ, cộng thêm có sự chỉ dạy tận tình của Đại sư Dư Tiêu, việc trở thành người xuất sắc nhất cũng là điều có thể. Không, không phải có thể, giờ đã là hiện thực rồi. Phong Minh quả thực vô cùng ưu tú, tất cả chúng ta đều đã nhìn lầm người.”
Đám tộc nhân này bàn tán một hồi rồi giải tán. Phong Cảnh Hoài lắng đọng lại những tin tức này, rồi đi gặp tổ phụ của mình.
Vừa nhìn thấy thần sắc của tổ phụ, hắn liền biết ông cũng đã nghe được tin này rồi.
“Tổ phụ có tin không?”
Phong Tùng Hải thở dài nói: “Muốn không tin cũng không được, Cung gia không thể nào truyền ra tin giả, hơn nữa đã có người liên lạc với phía hoàng thành rồi, tin rằng rất nhanh sẽ có thông tin trực tiếp gửi tới.”
Phong Cảnh Hoài nói: “Thật không thể tin nổi. Tổ phụ, người nói xem hồi đó nếu chúng ta để Phong Minh và phụ thân hắn quy tông về Phong gia thì tốt biết mấy.”
Nghĩ thôi cũng biết, nếu Phong Minh trở về gia tộc, vào thời điểm Phong Minh đoạt quán quân này, sẽ mang lại vinh quang to lớn biết nhường nào cho Phong gia.
Mà hiện tại, tất cả mọi người đều sẽ cười nhạo Phong gia mù mắt, đem một vị thiên tài đại hảo như vậy cự tuyệt ở ngoài cửa.
Phong Tùng Hải cười khổ: “Đừng nghĩ tới những chuyện viển vông không có thực này nữa. Đừng nói là gia chủ không chịu nhả lời, ngay cả đứa cháu trai Phong Kim Lâm kia ta cũng rất hiểu rõ, nó không đời nào chịu dẫn theo Phong Minh trở về đâu. Thuở ban đầu nó quay lại Cao Dương quận, giữa nó và gia chủ – hai cha con đến mặt cũng chưa từng gặp lấy một lần. Tình cảm phụ tử đã xa cách đến nước này rồi, liệu còn có khả năng cứu vãn hay sao?”
Phong Cảnh Hoài thất vọng vô cùng. Phong Minh hiện tại đã là luyện dược sư tứ phẩm, tương lai nếu không có gì ngoài ý muốn, định sẵn sẽ trở thành luyện dược sư ngũ phẩm.
Một vị luyện dược sư ngũ phẩm có thể giúp ích lớn lao thế nào cho gia tộc, không một tu giả nào là không rõ ràng.
Một tu giả dù bản thân thực lực có mạnh mẽ đến đâu, thì đó cũng chỉ là cái mạnh của một cá nhân hắn mà thôi.
Nhưng một vị luyện dược sư có thực lực mạnh mẽ, thì có thể dẫn dắt cả một gia tộc gà chó lên trời.
Phong Tùng Hải dĩ nhiên cũng thất vọng, song hiện thực đã như vậy, không phải cứ tranh thủ là có thể tranh thủ được.
Rất nhanh sau đó, tin tức từ hoàng thành truyền về. Không chỉ chuyện Phong Minh đoạt quán quân là chuẩn xác trăm phần trăm, mà cả tin tức đan điền của Bạch Kiều Mặc đã được chữa khỏi cũng đồng thời truyền tới, một lần nữa khiến toàn bộ Cao Dương quận trên dưới được một phen xôn xao.
Hai chuyện này dẫn đến việc tộc nhân Phong gia đổ dồn oán hận lên đầu hai cha con Phong Kim Thái. Cũng may là Phong Lâm Lang không có mặt trong tộc, nếu không cũng sẽ bị giận lây và oán trách cùng một thể.
Bạch Kiều Mặc có khả năng ở rể cho Phong Minh, nghĩa là thuở ban đầu hắn hoàn toàn có khả năng ở rể tiến vào Phong gia. Một thiên tài tu luyện như thế vậy mà lại bị Phong gia tự tay đẩy ra ngoài.
Hơn nữa đan điền của Bạch Kiều Mặc có thể khôi phục, chứng tỏ trong tay bọn họ đang nắm giữ bí pháp chữa trị đan điền. Bất kỳ thế lực nào nắm giữ được phương pháp này, đó đều là một vụ mua bán kiếm lời vạn lần.
Cao Dương quận đã như thế, động tĩnh gây ra ở Khánh Vân thành lại càng lớn hơn, có thể nói là như sóng thần ập đến, long trời lở đất.
Rất nhiều người không tin, đặc biệt là người của Bạch gia là những kẻ đầu tiên nhảy dựng lên chất vấn và phủ nhận. Bất kể là chuyện Phong Minh đoạt quán quân hay Bạch Kiều Mặc khôi phục, họ đều ra sức tranh luận phân trần với người của Thịnh gia – bên đã truyền ra tin tức này.
Người Thịnh gia đối với chuyện này chỉ biết cười trừ đầy khinh miệt. Họ vốn dĩ đã xác nhận lại từ phía Thịnh Đạc rồi, tin tức chuẩn xác trăm phần trăm. Mặc dù quá mức kinh dị, nhưng nó chính là sự thật.
Có mấy nhà nhảy nhót đặc biệt dữ dội, đi khắp nơi rêu rao đây là tin giả. Phong Minh có thiên tài đến mấy đi chăng nữa, liệu có thể thắng nổi thiên tài được nuôi dưỡng bởi hoàng thất hoàng thành hay sao?
Dân chúng thấp cổ bé họng cũng cảm thấy khoảng cách giữa hai bên là quá mức chênh lệch. Thiên tài ở cái nơi nhỏ nhặt như bọn họ mà quăng vào cái chỗ hoàng thành kia, e là chẳng dấy lên nổi một chút bọt nước nào.
Thế nhưng, đích thân Đoạn thành chủ của thành chủ phủ đã đứng ra chứng thực. Ông đã thông qua kênh chính thống của quan phương, nhận được tin tức truyền tới từ hoàng thành: chuyện Phong Minh xuất thân từ Khánh Vân thành đoạt chức quán quân hoàn toàn là sự thật.
Khánh Vân thành lại một lần nữa chấn động, chuyện Bạch Kiều Mặc khôi phục cũng nhận được sự xác nhận của ông, tộc nhân Bạch gia nghe xong cũng muốn phát điên lên được.
Nửa tháng sau, tin tức Bạch Kiều Mặc đoạt chức quán quân trong trận võ đấu lại một lần nữa truyền về Cao Dương quận và Khánh Vân thành. Lần này, không còn ai dám tùy tiện mở mồm chất vấn nữa.
Tại Cao Dương quận, Cung Ngọc Tuấn mang theo lưu ảnh thạch, cứ bám đuôi sát sàn sạt sau lưng hai kẻ đã buông lời ngông cuồng ngày trước, bắt bọn họ phải biểu diễn màn gặm sạch cái bàn ngay tại trận và tự tay chém chết hoang thú ngũ cấp. Người dân Cao Dương quận được dịp xem hết trò cười này đến trò cười khác.
Khi tin tức của Bạch Kiều Mặc truyền về, tất thảy mọi người đều có cảm giác mọi chuyện sao mà mơ hồ đến thế.
Bạch Kiều Mặc trước khi bị phế quả thực là thiên tài vô cùng, thiên tài của Cao Dương quận chưa chắc đã có thể sánh được với hắn. Nhưng dù là vậy, cũng chẳng ai nghĩ hắn có thể đặt lên bàn cân so sánh với thiên tài hoàng thành, chung quy vẫn phải thua kém một bậc.
Kết quả không ai ngờ tới, sau khi trải qua một kiếp nạn bị phế đan điền, Bạch Kiều Mặc không những không hề sa sút tinh thần, mà sau khi khôi phục lại còn tiến xa hơn trước. Hắn cùng tất cả các thiên tài của Đông Mộc hoàng triều cạnh tranh quyết đấu trên lôi đài, vậy mà cuối cùng không hề nếm mùi thất bại, đánh bại các lộ thiên tài, trở thành người đoạt quán quân chung cuộc.
Chuyện này khiến họ nghe xong làm sao có thể không thẫn thờ cho được, cứ như đang nằm chiêm bao vậy.
Sau khi tỉnh mộng, mọi người vẫn không nhịn được mà đem Phong gia ra làm trò cười một trận. Tất nhiên, trò cười lớn nhất chính là Côn Nguyên tông.
Năm xưa sau khi Bạch Kiều Mặc bị phế, Côn Nguyên tông không những không truy cứu hung thủ đòi lại công đạo cho hắn, mà trái lại còn thẳng tay từ bỏ hắn. Trên danh sách đệ tử của Côn Nguyên tông, cái tên Bạch Kiều Mặc vốn dĩ đã bị xóa bỏ từ lâu.
Phong gia chẳng qua chỉ là bỏ lỡ một đứa con rể như vậy, còn Côn Nguyên tông thì lại chính tay đẩy người này ra khỏi tông môn của mình.
Cùng chung số phận trở thành trò cười lớn nhất với Côn Nguyên tông, dĩ nhiên còn có Bạch gia ở Khánh Vân thành nữa. Bạch gia và Côn Nguyên tông, chẳng có ai trông khá khẩm hơn ai chút nào.
“Quả nhiên làm người thì không được quá mức đánh mất điểm mấu chốt. Lúc người ta đắc ý thì nịnh bợ đón rước, lúc người ta rơi xuống vực sâu thì hận không thể giẫm thêm vài cái, vứt bỏ như chiếc giày rách, đâu có ngờ tới người ta sẽ có ngày đại xoay mình cơ chứ.”
“Phải đó, Côn Nguyên tông và Bạch gia đều dứt áo ra đi quá nhanh chóng. Cũng may Bạch Kiều Mặc có tâm tính kiên định, tất thảy đều cắn răng chịu đựng vượt qua, nếu không thì đã sớm bị đánh sập rồi, hắn không trỗi dậy thì ai trỗi dậy?”
“Bây giờ Côn Nguyên tông và vị sư phụ trước kia của Bạch Kiều Mặc, cùng với Bạch gia ở Khánh Vân thành, không biết đang hối hận đến xanh ruột thế nào vì năm xưa đã từ bỏ Bạch Kiều Mặc đâu. Đây chính là quán quân võ đấu giải liên đấu đó nha, điều này đồng nghĩa với việc nếu phóng mắt ra khắp Phi Hồng đại lục, Bạch Kiều Mặc cũng thuộc về nhóm nhỏ những thiên tài đỉnh tiêm nhất.”
“Thật sự nghĩ không thông mà, Bạch gia chủ của Khánh Vân thành dù sao cũng là phụ thân ruột thịt của Bạch Kiều Mặc, đối với con trai ruột mà cũng nói từ bỏ là từ bỏ ngay được, hoàn toàn không có chút tình cảm nào hay sao? Lúc đó nuôi một phế nhân thì tốn kém bao nhiêu chi phí đâu cơ chứ?”
“Chắc chắn là thói quen phủi tay nâng cao đạp thấp rồi chứ sao, chứng tỏ gia phong của cả cái gia tộc đó chẳng ra gì, gia tộc như vậy định sẵn là không thể đi được đường dài.”
Trong tửu lâu này, chúng nhân bàn tán xôn xao về chuyện này. Chỉ cách nhau một bức tường, ở trong bao sảnh vách bên cạnh đang có vài tên đệ tử Côn Nguyên tông ngồi đó.
Nghe thấy những âm thanh truyền vào từ bên ngoài, từng đứa một mặt mày ủ rũ, ỉu xìu. Hiện tại bọn họ tiến vào Cao Dương quận thành, đến cả phục sức đệ tử tông môn cũng không dám mặc nữa, nếu không định sẵn sẽ phải nhận lấy những ánh mắt nếu không phải là vui sướng trên nỗi đau của người khác thì cũng là giễu cợt chê bai.
“Bạch sư huynh huynh ấy… vậy mà lại đoạt quán quân giải liên đấu, Bạch sư huynh lợi hại đến mức này sao?”
Những người quen biết Bạch Kiều Mặc trước kia đều cảm thấy thật không thể tin nổi.
“Bây giờ còn nói những chuyện này thì có ý nghĩa gì nữa chứ.”
Vẫn có kẻ ra sức vớt vát cứu vãn: “Nhưng tông môn cũng không nên xóa tên của Bạch sư huynh ra khỏi sổ đệ tử chứ.”
Lúc đó rõ ràng là nói đưa về gia tộc dưỡng thương, nếu như không xóa tên, thì trên danh nghĩa Bạch Kiều Mặc vẫn sẽ là đệ tử của Côn Nguyên tông.
Chuyện này có đệ tử biết rõ nội tình: “Còn không phải tại lúc đó Ngô gia thế lực lớn mạnh, cao tầng tông môn không dám đắc tội Ngô gia, cho nên mới dứt khoát làm cho triệt để, vạch rõ ranh giới với Bạch sư huynh đó sao.”
—