Chương 301: Thầy trò trò chuyện
Ngự Thú tông.
Lâm Vân Văn, Lâm Vân Võ hai người đã trở về tông môn.
Bầu không khí trong tông môn có chút căng thẳng, nhưng hai người vốn đã chuẩn bị tâm lý từ sớm cho tình trạng này nên cũng không mấy bận tâm.
Lâm Vân Văn cùng đệ đệ trực tiếp đi gặp Từ Thanh.
Lâm Vân Văn, Lâm Vân Võ đồng thanh: “Sư phụ.”
Từ Thanh nhìn hai huynh đệ Lâm Vân Văn, lên tiếng hỏi han: “Bên phía Ma đạo vừa biến mất một Kim Đan, hai Giả Đan, các ngươi có biết là có chuyện gì không?”
Lâm Vân Võ đáp: “Biết ạ, một chốc sơ sẩy liền bị tam đệ của ta thịt mất rồi.”
Từ Thanh thở dài một tiếng, tuy rằng lão đã nhận được tin tức, nhưng khi nghe chính miệng Lâm Vân Võ xác nhận, trong lòng vẫn không khỏi cảm thấy chấn động.
Từ Thanh đánh giá hai anh em Lâm Vân Văn một lượt, nói: “Hai người các ngươi thời gian qua, thực lực tăng tiến không ít đâu nha!”
Lâm Vân Võ cười nói: “Đi ra ngoài một vòng, tâm cảnh rộng mở hơn nhiều, tự nhiên phải có chút tiến bộ rồi.”
Từ Thanh có chút bùi ngùi cảm thán: “Lâm gia thật đúng là nhân tài xuất hiện lớp lớp!”
Lâm Vân Võ khiêm tốn: “Sư phụ quá khen.”
Từ Thanh lại thở dài một tiếng, nói: “Lâm gia cứ theo tốc độ này mà phát triển tiếp, một trăm năm sau, sợ là không còn chỗ đứng cho Ngự Thú tông ta nữa rồi.”
Lâm Vân Văn trấn an: “Sư phụ yên tâm, Lâm gia sẽ không phát triển vô hạn độ như vậy đâu.”
Từ Thanh nhíu chặt lông mày, nói: “Với năng lực của tam đệ ngươi, đủ để bảo hộ Lâm gia tiếp tục phát triển với tốc độ cao thêm một trăm năm nữa.”
Lâm Vân Võ tiếp lời: “Tam đệ của ta quả thực có năng lực này, chỉ là, Lâm gia đối với hắn mà nói thì quá nhỏ bé. Tứ đệ đã rời nhà đến Tây Lĩnh đại lục để bươn chải tiền đồ, tam đệ ở lại gia tộc có lẽ cũng chẳng được bao lâu nữa, liền phải ra ngoài xông pha rồi.”
Từ Thanh ngẩn ra một chốc, hỏi: “Tứ đệ ngươi đi Tây Lĩnh đại lục rồi sao?”
Lâm Vân Võ gật đầu nói: “Vâng, tam đệ chắc cũng sắp rồi.”
Từ Thanh gật gù: “Cũng đúng, với tình huống của tam đệ ngươi và bạn lữ của hắn, quả thực vẫn nên đi ra ngoài.”
Từ Thanh thầm nghĩ: Lâm Vân Dật dường như là tạp linh căn, hắn có thể có tốc độ tu luyện nhanh đến như vậy, một là vì thể chất đặc thù, hai là nhờ vào số tài nguyên thu hoạch được trong Nguyên Không cổ cảnh năm đó.
Từ Trúc Cơ tiến giai lên Kim Đan, tài nguyên tu luyện cần thiết phải tính bằng con số khổng lồ.
Hai người Lâm Vân Dật đều là loại linh căn đặc thù như thế, cho dù cả hai sở hữu đặc thù linh thể, muốn tiến giai cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.
Từ Niệm Như nhìn Lâm Vân Văn, Lâm Vân Võ, thủy chung không nói lời nào.
Lâm Vân Võ thấy vậy liền trêu: “Sư tỷ, tỷ có gì muốn nói thì cứ nói đi, cứ nhìn chằm chằm mà không hé răng thế này, quái dị đến rợn người đấy.”
Từ Niệm Như hừ một tiếng: “Cái vị tam đệ phế vật kia của các ngươi, đã giết chết Tạ Du trưởng lão rồi đấy!”
Lâm Vân Võ giải thích: “Tạ Du trưởng lão bị tâm ma xâm nhập, đọa vào Ma đạo, đệ đệ ta cũng là bất đắc dĩ mà thôi.”
Từ Niệm Như nhướng mày: “Hóa ra là thế.”
Lâm Vân Văn lúc này mới lên tiếng: “Năm đó, trong trận thú triều tấn công Lâm gia của ta, có xuất hiện hai Trúc Cơ ma tu; lần này chúng ta trấn thủ Phong Minh sa hải, lại gặp phải một Kim Đan, hai Giả Đan. Đằng sau hai chuyện này đều có bàn tay đạo diễn của Tạ Du trưởng lão, đệ đệ ta nói như thế, cũng là để giữ lại thể diện cho Ngự Thú tông.”
Từ Niệm Như thở dài một hơi, nói: “Tạ Du trưởng lão quả thực có vấn đề.”
Từ Niệm Như từng lờ mờ đoán được Tạ Du có dây dưa với bên phía Ma đạo, nhưng không ngờ hai bên lại lún sâu đến mức này.
Tông môn vừa mới chân trước tiễn huynh đệ Lâm Vân Văn đến Phong Minh sa hải, chân sau Tạ Du đã có thể kích động các tu sĩ Giả Đan ra tay. Chỉ đáng tiếc, bên phía Ma đạo đã đánh giá sai thực lực của huynh đệ Lâm gia, hết kẻ này đến kẻ khác tự chui đầu vào lưới nộp mạng. Ma đạo nếm mật nằm gai nhiều năm, mưu đồ phục hưng cuối cùng đều đổ sông đổ biển.
Đám người bên Ma đạo có nằm mơ chắc cũng không nghĩ tới, kế hoạch phục hưng của bọn chúng lại bị bóp nghẹt theo phương thức này.
Ở một mức độ nào đó, Tạ Du cũng có thể coi là “đại công thần” góp phần hủy diệt kế hoạch phục hưng của Ma đạo.
Lâm Vân Võ cười nói: “Sư tỷ có thể thấu hiểu, vậy thì không còn gì tốt hơn.”
Từ Niệm Như có chút tò mò hỏi: “Có lời đồn đại nói rằng, đệ đệ ngươi sở hữu Độc Thân thánh thể?”
Lâm Vân Võ thừa nhận: “Đúng vậy.” Chuyện đã đi đến nước này, tin tức đó cũng chẳng cần phải giấu diếm nữa.
Từ Niệm Như lại hỏi: “Phụ thân ngươi nhận ra được, cho nên mới cự tuyệt lời cầu thân của Giang gia sao?”
Lâm Vân Võ lắc đầu nói: “Không phải, là tự tam đệ ý thức được, phụ thân hắn cái gì cũng không biết.”
Cứ trông cậy vào phụ thân thì pháp quyết hệ Kim của tứ đệ không biết phải tu luyện tới năm nào tháng nào; tam đệ có khi thật sự sẽ bị trói buộc cùng một chỗ với Giang Đàm Nhi, một thân tu vi xem như phế sạch; chính y cũng chẳng thể phát hiện ra chủng loại chân chính của Khuyết Nguyệt, e là càng nuôi càng tàn…
Lâm Vân Võ rùng mình một cái, cũng may tam đệ thông minh, bằng không hậu quả thực sự không dám tưởng tượng.
Từ Niệm Như cảm thán: “Tam đệ của ngươi thật lợi hại nha!”
Lâm Vân Võ tự hào: “Đúng vậy! Tam đệ sinh ra đã sớm tuệ trí, lợi hại lắm đó!”
Từ Niệm Như ngẩn người, năm đó Lâm Vân Dật dường như có danh tiếng thiên tài, chẳng qua người Giang gia cảm thấy đó là do Lâm gia tự dát vàng lên mặt Lâm Vân Dật mà thôi. Sau khi Lâm, Giang hai gia tộc hoán đổi hôn ước, danh tiếng thiên tài của Lâm Vân Dật liền không còn được nhắc tới nữa.
Người ngoài chỉ nghĩ là do Lâm gia có tật giật mình, giờ nhìn lại, Lâm Vân Dật này tài hoa đến mức quá phận, khiến cho Lâm gia không dám phô trương thì có.
Từ Niệm Như lại hỏi: “Trong tông môn có lời đồn rằng, đệ đệ ngươi chính là vị thần bí đan sư trong Nguyên Không cổ cảnh năm đó, mang theo một sọt lớn Trúc Cơ đan và Trú Nhan đan đi ra.”
Lâm Vân Võ cải chính: “Lời đồn này quá phóng đại rồi, cũng không đến mức một sọt lớn đâu.”
Từ Niệm Như gặng hỏi: “Thế thì có bao nhiêu…”
Lâm Vân Võ đáp: “Cùng lắm là một sọt nhỏ thôi.” =)))
Từ Thanh ngồi bên cạnh không nhịn được mà đỡ trán. Năm đó khi huynh đệ Lâm gia từ bí cảnh trở ra, lão quả thực đã cảm thấy có điều kỳ quái.
Khi đó lão chỉ nghĩ Lâm gia muốn chiếm chút lợi lộc nhỏ, không ngờ Lâm gia lại có thể quang minh chính đại mang theo một sọt đan dược ra ngoài ngay dưới mí mắt của lão.
Từ Thanh có chút cạn lời, Lâm gia năm đó thế mà mang được một lượng lớn Trúc Cơ đan ra khỏi bí cảnh, thảo nào hai viên Trúc Cơ đan do Chu trưởng lão luyện chế ra khi ấy, hai huynh đệ bọn họ lại nhường lại một cách dứt khoát như vậy.
Vật đổi sao dời, Lâm gia từ lâu đã không còn như xưa, hiện tại cho dù lão muốn truy cứu thì cũng lực bất tòng tâm.
Lâm Vân Văn lên tiếng: “Trúc Cơ đan và Trú Nhan đan chắc sư tỷ cũng không dùng tới nữa rồi. Khi nào ta bảo tam đệ tới thỉnh tội, sẽ kêu hắn mang thêm chút đan dược khác qua cho sư tỷ tự ý lựa chọn.”
Từ Niệm Như nghe vậy cũng không khách sáo: “Nếu đã như thế, vậy thì đa tạ trước…”
……
Biệt uyển của Từ Thanh.
Từ Niệm Như nói: “Lão tổ, Lâm Vân Dật ngoại trừ là vị truyền kỳ luyện đan sư trong bí cảnh, có lẽ còn là một trong hai đại viên mãn Trúc Cơ của bí cảnh năm đó. Vị đại viên mãn Trúc Cơ còn lại, chắc chắn là Giang Nghiễn Băng.”
Lâm Vân Dật khi ở trong bí cảnh đã sử dụng thuật dịch dung, thành ra ngay cả các tu sĩ cùng ở trong bí cảnh cũng không biết vị truyền kỳ luyện đan sư kia đồng thời còn hoàn thành đại viên mãn Trúc Cơ.
Từ Thanh trầm trồ: “Đại viên mãn Trúc Cơ sao! Không ngờ hai vị kia đều đạt tới cấp độ này.”
Từ Thanh vốn dĩ còn tưởng rằng đại viên mãn Trúc Cơ chỉ là lời đồn đãi trong truyền thuyết mà thôi, không ngờ thật sự có người chạm tới được.
Từ Niệm Như tiếp tục: “Xem ảnh tượng chiến đấu của Lâm Vân Dật, Giang Nghiễn Băng với Tạ Du trưởng lão, đại viên mãn Trúc Cơ quả nhiên là ghê gớm, Luyện Khí thập tầng rồi mới Trúc Cơ, thế mà lại nghịch thiên đến mức này.”
Trận chiến tại Vân Vụ sơn chấn động đất trời, người xem chiến rất đông, những kẻ đứng xem xung quanh đã khắc lục lại hoàn chỉnh ảnh tượng chiến đấu, chiến lực của hai người Lâm Vân Dật, Giang Nghiễn Băng hiển lộ không một chút nghi ngờ.
Từ Thanh nhận định: “Chắc cũng không phải tất cả đại viên mãn Trúc Cơ đều lợi hại như thế đâu. Năng lực của Lâm Vân Dật, trong số các đại viên mãn Trúc Cơ có lẽ cũng thuộc hàng xuất chúng.”
Từ Niệm Như đồng tình: “Ta thấy cũng đúng.”
Từ Thanh không kìm được cảm thán: “Lâm Viễn Kiều thật là khéo sinh con trai.”
Từ Niệm Như nghe vậy, âm thầm bùi ngùi, thiên phú của huynh đệ Lâm Vân Văn đã đủ xuất chúng rồi, thế nhưng so sánh với hai vị đệ đệ kia của bọn họ, dường như lại thua sút vài phần.
Từ Niệm Như hỏi: “Lão tổ, tiếp theo ngài định làm thế nào?”
Từ Thanh nhíu mày nói: “Ta cũng không biết.”
Nể mặt hai huynh đệ Lâm Vân Văn, Từ Thanh cũng không hy vọng quan hệ với Lâm gia trở nên quá căng thẳng.
Nhưng nếu cứ mặc kệ Lâm gia không quản, có khi chẳng cần đến một trăm năm, địa vị của Lâm gia và Ngự Thú tông sẽ đảo lộn cho nhau.
Đà đi lên của Lâm gia này quá mức hung mãnh, Hỏa Dực Hổ đã tiến giai Kim Đan rồi, có khi không bao lâu nữa Lâm Viễn Kiều cũng có thể tiến giai Kim Đan.
Thực lực của khế ước thú tăng lên là có thể kéo theo thực lực của khế ước chủ tăng tiến theo.
Trận chiến với Tạ Du kia, chiến lực Lâm Viễn Kiều triển lộ ra cũng không tầm thường, chỉ là hào quang của Lâm Vân Dật quá mức chói lòa, che khuất mất hào quang của Lâm Viễn Kiều mà thôi.
Lão dù sao cũng là trưởng lão Ngự Thú tông, không thể trơ mắt nhìn Ngự Thú tông rơi vào bước đường đó.
Từ Niệm Như nhìn Từ Thanh, khuyên nhủ: “Lão tổ hà tất phải lo nghĩ nhiều như vậy, Tạ trưởng lão đã chết, một mạch Tạ gia chú định suy bại, một mạch của Chu trưởng lão cũng không có ai xuất chúng. Tông chủ đời tiếp theo của Ngự Thú tông đa phần sẽ nằm trong số hai người Lâm Vân Văn, Lâm Vân Võ, cứ để người Lâm gia tự mình đi cân nhắc là được.”
Từ Thanh nhìn Từ Niệm Như một cái, thở dài nói: “Ngươi nói cũng có lý.”
Lúc này lão ra tay chèn ép Lâm gia, chỉ khiến huynh đệ Lâm Vân Văn đứng hẳn về phía gia tộc mà thôi.
Lâm gia người có tiền đồ nhất cũng chính là một nhà Lâm Viễn Kiều, huynh đệ Lâm Vân Văn kế nhiệm tông chủ, Lâm Viễn Kiều cũng tổng không đến mức đi tranh giành với con trai mình.
Từ Thanh lắc đầu, chiến lực của Lâm Vân Dật đã có thể sánh ngang Kim Đan, Hỏa Dực Hổ cũng tiến giai Kim Đan, con Hỏa Dực Hổ kia nghe đồn có được Kỳ Lân huyết mạch, cho dù bây giờ lão muốn áp chế Lâm gia thì dường như cũng đã muộn rồi.
Từ Niệm Như nói: “Ta nghe Lâm Vân Võ nói, tứ đệ của hắn đã đi ngoại vực rồi.”
Từ Thanh ngạc nhiên: “Lâm Vân Tiêu đã rời đi rồi sao?”
Từ Niệm Như gật đầu đáp: “Nghe nói vốn dĩ đã muốn đi từ sớm, chỉ là trước đó lo lắng nguy cơ của gia tộc mới lưu lại. Nghe đâu năm đó hắn ở trong bí cảnh đã gặp được người trong lòng, những năm này khắc khổ tu luyện chính là muốn sớm ngày đoàn tụ với đối phương.”
Từ Thanh nhận xét: “Vị này đảo lại là một kẻ si tình.”
Từ Niệm Như gật đầu cười: “Hình như là thế, nghe nói vị này vì muốn giữ thân như ngọc, đã nói dối là bản thân bất lực.”
Từ Thanh bừng tỉnh nhớ ra, trước đây quả thực có nghe qua lời đồn đại rằng lão tứ của Lâm gia không thể hành phòng sự.
Từ Thanh lo ngại: “Gan của lão tứ Lâm gia cũng thật lớn, từ Nam Hoang tiến về Tây Lĩnh đại lục rập rình nguy hiểm, hắn chỉ là một Trúc Cơ, e là lành ít dữ nhiều.”
Từ Niệm Như lắc đầu nói: “Lão tổ nghĩ sai rồi, hắn không phải rời đi một mình đâu.”
Từ Thanh hỏi: “Không phải một mình?”
Từ Niệm Như gật đầu: “Vâng. Một vị trưởng lão Kim Đan đỉnh phong của Phong Lôi tông ở Tây Lĩnh đại lục đã lặn lội đường xá xa xôi tới đây thu đồ đệ, rồi đưa người đi cùng.”
Từ Thanh kinh ngạc: “Người của Tây Lĩnh đại lục tới đây sao?”
Từ Niệm Như giải thích: “Năm đó nhóm người Lâm Vân Dật gây ra động tĩnh không nhỏ trong bí cảnh, vị kia là người tiếc tài, lại đoán ra được điều gì đó nên mới không quản ngại ngàn dặm xa xôi mà đến.”
Từ Thanh trầm ngâm: “Hóa ra là thế, linh căn của lão tứ Lâm gia chắc chắn là có vấn đề đúng không?”
Phong Lôi tông chính là đại tông môn ở Tây Lĩnh đại lục, một tông môn như vậy yêu cầu đối với tư chất của đệ tử là vô cùng nghiêm ngặt.
Từ Niệm Như gật đầu nói: “Không có gì ngoài ý muốn thì chính là Hỏa Lôi song linh căn.”
Từ Thanh trầm trồ: “Hỏa Lôi song linh căn sao? Đây chính là tuyệt thế linh căn chỉ xếp sau Thiên linh căn mà thôi.”
Từ Niệm Như thêm vào: “Vị kia dường như còn sở hữu đặc thù thể chất.”
Từ Thanh kinh hãi: “Lại là đặc thù thể chất sao, là loại ẩn nặc à?”
Từ Niệm Như đáp: “Hình như là vậy.”
Từ Thanh một lần nữa không kìm được mà cảm thán: “Lâm Viễn Kiều này thật đúng là khéo sinh con trai.”
Từ Niệm Như kể tiếp: “Nghe nói vị trưởng lão kia ban đầu là nhắm vào Lâm Vân Dật mà đến, chỉ là sau khi được chứng kiến bản lĩnh của Lâm Vân Dật, tự giác thấy mình không xứng thu hắn làm đồ đệ, bèn chuyển sang thu Lâm Vân Tiêu làm đồ đệ.”
Từ Thanh gật gù: “Thảo nào.”
Từ Thanh đã xem qua trận chiến ở Vân Vụ sơn rồi, trận pháp của Lâm gia không thể xem thường, nghi ngờ là có cao nhân chỉ điểm.
Trước đó Từ Thanh còn hiếu kỳ vị cao nhân kia là ai, giờ nhìn lại, hẳn chính là vị trưởng lão Kim Đan của Phong Lôi tông kia rồi.
Vị kia đã muốn thu Lâm Vân Tiêu làm đồ đệ, tự nhiên phải kết một đoạn thiện duyên với Lâm gia.
Lâm Vân Tiêu rời khỏi Nam Hoang, Lâm gia hiện tại tuy thiếu đi một phần chiến lực, nhưng ngày sau xem chừng có thể có thêm một chỗ dựa Nguyên Anh, Lâm gia này tuyệt đối không thể đắc tội ah!
—