← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 302: Ngự Thú Tông ‘Thỉnh Tội’

21 min read 01.09.2026

Lâm gia.

Lâm Viễn Kiều nhìn Lâm Vân Dật, trong lòng có chút bất an, mở miệng hỏi: “Ngươi thật sự muốn tới Ngự Thú Tông?”

Lâm Vân Dật đáp: “Trước đó đã nói là đi tạ tội, tổng không thể nuốt lời.”

Lâm Viễn Kiều trầm ngâm một lát rồi nói: “Hay là ngươi mang theo Hỏa Diễm đi cùng.”

Lâm Vân Dật lắc đầu: “Không cần, ta là đi tạ tội, không phải đi khiêu khích.”

Trong lòng Lâm Vân Dật thầm nghĩ: Hỏa Diễm sau khi tiến giai Kim Đan thì chiến ý sục sôi, cả ngày chỉ nhớ mong tìm một tu sĩ Kim Đan đại chiến một trận. Vị này mà chạy tới Ngự Thú Tông, không cẩn thận ý chí chiến đấu bùng phát đánh hỏng người ta thì thật khó mà thu dọn tàn cuộc. Ngự Thú Tông hiện tại cũng chỉ còn lại có hai vị Kim Đan, không tổn thất nổi nữa rồi.

Lâm Viễn Kiều thở dài một tiếng, thần sắc đầy vẻ lo lắng.

Lâm Vân Dật nhìn Lâm Viễn Kiều, trấn an nói: “Phụ thân yên tâm, dù không mang theo Hỏa Diễm, ta tự tin cũng có thể toàn thân rút lui, huống chi đại ca và nhị ca vẫn đang ở Ngự Thú Tông.”

Lâm Viễn Kiều nói: “Trong nhà mới kết được hơn mười quả Long Môn Quả, ngươi mang theo một ít qua đó làm bồi lễ đi.”

Lâm Vân Dật gật đầu: “Cũng tốt.”

Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng đặt chân đến Ngự Thú Tông.

Hai người vừa mới tới Ngự Thú Tông liền bị đông đảo đệ tử vây quanh xem náo nhiệt.

Từ cổ chí kim thành vương bại khấu, Ngự Thú Tông Tạ gia nhất mạch đối với Lâm Vân Dật hận thấu xương tủy, nhưng các phái hệ khác đối với nhân vật Lâm Vân Dật này thì tò mò nhiều hơn.

“Đó chính là Lâm gia lão tam sao!”

“Gia hỏa này nghe nói chính là vị luyện đan sư thần bí trong Nguyên Không Cổ Cảnh.”

“Ta nghe nói trên người hắn có rất nhiều Trúc Cơ Đan.”

“Không chỉ có Trúc Cơ Đan, gã này chắc chắn còn có trú nhan đan.”

“Hắn cư nhiên là Ngũ Linh Căn, Ngũ Linh Căn tu luyện nhanh như vậy sao?”

“Nghe nói không chỉ là Ngũ Linh Căn, mà còn có Lôi Linh Căn.”

“Bên cạnh vị kia là Giang Nghiễn Băng phải không, quả nhiên dung mạo xuất chúng.”

“Nghe nói Lâm Vân Dật vốn không đồng ý hoán thân, thế nhưng nhìn thấy Giang Nghiễn Băng liền bị sắc đẹp làm mờ mắt.”

“…”

Giang Nghiễn Băng đi bên cạnh Lâm Vân Dật, khẽ mỉm cười nói: “Ngươi rất được hoan nghênh nha!”

Lâm Vân Dật đáp: “Bất phân thắng bại mà thôi.”

Trong minh minh, Giang Nghiễn Băng cảm nhận được một ánh mắt có chút lạnh lẽo chiếu đến. Hắn nhíu nhíu mày, theo bản năng quay đầu nhìn lại, thân ảnh của Giang Việt Nhiễm liền lọt vào tầm mắt.

Giang Nghiễn Băng hơi ngẩn ra, sắc mặt Giang Việt Nhiễm có chút tái nhợt, so với bộ dáng hăng hái năm đó quả thực là tưởng như hai người khác nhau.

Đã từng có thời, Giang Việt Nhiễm là thiên chi kiêu nữ của Giang gia, còn hắn chỉ là một con sâu cái kiến tội nghiệp mất đi sự che chở của cha mẹ. Trước kia, Giang Việt Nhiễm là đối tượng mà hắn hâm mộ, giờ đây, hắn rốt cuộc không cần phải hâm mộ vị này nữa.

Lâm Vân Dật nắm lấy tay Giang Nghiễn Băng, cười nói: “Không có gì đáng xem, chúng ta đi thôi.”

Giang Nghiễn Băng nhẹ giọng: “Được.”

Hai người Lâm Vân Dật tiến về phía Hỏa Vân Phong, bái kiến Từ Thanh.

Từ Thanh đánh giá Lâm Vân Dật, mở miệng nói: “Lâm thiếu gia chủ quả thực tuổi trẻ tài cao.”

Lâm Vân Dật cung kính đáp: “Tiền bối quá khen, tiền bối gọi ta là Lâm tam liền được.”

Từ Thanh lại đánh giá Giang Nghiễn Băng một phen, gật đầu nói: “Giang thiếu cũng không phải là vật trong ao, hai vị quả nhiên là thiên tác chi hợp.”

Lâm Vân Dật nói: “Đa tạ tiền bối khích lệ.”

Từ Thanh nhìn Lâm Vân Dật, trầm giọng nói: “Lâm tam công tử khí tức trên thân rất đặc biệt, linh thú của ngươi dường như có chút cổ quái, tiểu hữu thật là lợi hại, cư nhiên có thể thu phục được linh thú bậc này.”

Trên người Lâm Vân Dật bỗng nhiên bốc lên từng trận hắc hỏa, hư ảnh Địa Ngục Viêm Long từ phía sau hắn hiện ra.

Địa Ngục Viêm Long hừ lạnh: “Không phải tên thối tha này thu phục bổn đại nhân, là bổn đại nhân thấy tiểu tử này có chút thiên phú, mới miễn cưỡng chỉ điểm một hai.”

Từ Thanh nhìn thấy Địa Ngục Viêm Long, trên mặt tràn đầy kinh hãi: “Long!”

Địa Ngục Viêm Long hi hi cười một tiếng, đắc ý nói: “Còn tính là có chút nhãn quang, không sai, bổn đại nhân chính là long.”

Từ Thanh cau mày, trước đó khi Lâm Vân Dật và Tạ Du đại chiến, có không ít người tỏ vẻ đã cảm nhận được khí tức của thượng cổ yêu thú trên người Lâm Vân Dật. Có tu sĩ hoài nghi Lâm Vân Dật âm thầm ký kết khế ước với yêu thú Kim Đan, cũng có người hoài nghi Lâm Vân Dật đã sớm bị yêu thú đoạt xá.

Từ Thanh tỉ mỉ quan sát Địa Ngục Viêm Long một lượt, khí tức của đối phương có chút hư ảo, nhìn không ra đẳng cấp chân thật. Nhưng Từ Thanh từ trên thân Địa Ngục Viêm Long cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm.

Lâm Vân Dật lấy ra một hộp ngọc, đưa tới trước mặt ông ta: “Đây là bồi lễ do phụ thân ta bảo mang đến.”

Hắn mở hộp ngọc ra, bên trong xếp ngay ngắn mười quả Long Môn Quả.

Từ Thanh trước đó đã nhận được tin tức Liễu Lâm và Lý Cư An tiến giai Trúc Cơ đỉnh phong, khi nhận được tin, ông ta đã nghi ngờ lên đầu Long Môn Quả. Bản thân vốn còn tò mò Long Môn Quả của Lâm gia là trồng ra thế nào, lúc này coi như đã hiểu rõ, Lâm gia có long!

Lâm gia có long, vậy thì không có gì kỳ quái khi những năm này Lâm gia lại có thể phát triển nhanh chóng như vậy. Từ Thanh trước kia còn thắc mắc rốt cuộc Lâm Viễn Kiều làm sao thu phục được Hỏa Dực Hổ, hiện tại xem ra, hẳn là con rồng này ở giữa nhúng một tay.

Từ Thanh nhìn Lâm Vân Dật, cảm thán: “Lâm tam thiếu quả thực là người có phúc duyên thâm hậu.”

Lâm Vân Dật còn chưa kịp mở miệng, Địa Ngục Viêm Long đã đi trước một bước nói: “Đó là đương nhiên, tiểu tử này là phúc khí tu từ kiếp trước mới gặp được bổn đại nhân.”

Từ Thanh nói: “Tiền bối thoạt nhìn kiến đa thức quảng, Lâm tam công tử đi theo bên người ngài, nghĩ đến hẳn là đạt được không ít chỉ điểm từ ngài.”

Địa Ngục Viêm Long nghênh ngang đáp: “Chuyện đó là tất nhiên, nếu không có bổn đại nhân, hắn làm sao tu luyện tới cảnh giới này nhanh như vậy.”

Từ Thanh cung kính hỏi: “Không biết vãn bối có may mắn được lắng nghe tiền bối chỉ điểm một hai?”

Địa Ngục Viêm Long gật đầu: “Đương nhiên.”

Từ Thanh mừng rỡ: “Đa tạ tiền bối.”

Lâm Vân Dật liếc nhìn Từ Thanh một cái, trong lòng thầm nghĩ: Xem ra vị này có thể tu luyện tới cảnh giới này quả thực là người có thể co có thể duỗi.

Đến cảnh giới như Từ Thanh, tu sĩ có thể cùng ông ta luận đạo thiếu lại càng thiếu. Địa Ngục Viêm Long tuy rằng chỉ còn lại hồn thể, nhưng kiến thức của nó không tầm thường. Cùng Địa Ngục Viêm Long luận đạo, đối với Từ Thanh có lợi ích không nhỏ. Chỉ có điều hơi đáng tiếc là, phương pháp tu luyện mà Địa Ngục Viêm Long thuần thục phần lớn đều liên quan đến yêu thú. Tuy nhiên, Ngự Thú Tông dù sao cũng là tông môn ngự thú, hiểu rõ hơn về phương pháp tu luyện của yêu thú sẽ mang lại lợi ích cực lớn.

Địa Ngục Viêm Long cũng có ý định bán cho Từ Thanh một cái nhân tình, những gì có thể nói đều đã nói ra. Từ Thanh có chút hưng phấn, một phen nói chuyện sảng khoái với Địa Ngục Viêm Long khiến ông ta được dẫn dắt, linh cảm bừng cháy.

Sau khi Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng đến Ngự Thú Tông, đề tài bàn tán hằng ngày của các tu sĩ trong tông môn đều xoay quanh hai người bọn họ. Tuy rằng Lâm Vân Dật đã giết không ít người của Ngự Thú Tông, nhưng tu sĩ tông môn đối với Lâm Vân Dật dường như cũng không có quá nhiều ác cảm. Lâm Vân Dật quá mức kinh diễm, đến mức tu sĩ tông môn căn bản không sinh ra được lòng ghen tị.

“Nghe nói Lâm Vân Dật là Độc Thân Thánh Thể nha!”

“Thể chất này thật đúng là thần kỳ!”

“Giang Nghiễn Băng cũng là thể chất đặc biệt, từ một góc độ nào đó mà nói, Giang Nghiễn Băng xem như đã giải cứu Lâm Vân Dật thoát khỏi số mệnh độc thân rồi.”

“Cũng may Lâm gia sớm phát hiện thể chất của Lâm Vân Dật có dị trạng, bằng không vị này đã sớm phế đi.”

“Nghe nói Lâm Vân Dật năm đó ở trong bí cảnh đã là Huyền cấp luyện đan sư, hiện tại nhiều năm trôi qua như vậy, không biết đan thuật của vị này đã tinh tiến đến bực nào rồi.”

“Ta nghe nói Lâm Vân Dật đã là Vương cấp luyện đan sư rồi.”

“Làm sao có thể? Vương cấp luyện đan sư đâu phải dễ dàng tấn thăng như vậy?”

“Ngươi chớ có không tin! Nghe nói trước đó ở Phong Minh Sa Hải từng xuất hiện dị tượng thành đan của Vương cấp đan dược, chỉ là khi đó người nhìn thấy chỉ tưởng mình nhìn lầm, hiện tại xem ra, chưa chắc đã là nhìn lầm.”

“…”

Giang Việt Nhiễm rũ mắt xuống, trong lòng gợn sóng nhấp nhô.

Lâm Vân Dật là Độc Thân Thánh Thể, chỉ kém một bước, chỉ kém một bước duy nhất là hắn đã biến thành phế vật. Lâm gia có thể phát triển thành như bây giờ, căn nguyên đều nằm trên người Lâm Vân Dật. Nếu như Lâm Vân Dật năm đó phế đi, Lâm gia có lẽ đã sớm bị lật đổ.

Giang Việt Nhiễm thầm cảm thán Giang Đàm Nhi không có phúc khí. Tu sĩ bình thường cùng Độc Thân Thánh Thể tu thành chính quả, không chỉ có thể đạt được toàn bộ tu vi của đối phương, mà thể chất cũng có thể thăng tiến. Nếu như Giang Đàm Nhi năm đó theo đúng ước định gả vào Lâm gia, nàng kia liền có thể đạt được một tràng thiên đại tạo hóa. Như vậy, địa vị của Lâm gia và Giang gia có lẽ đã đảo lộn rồi. Đáng tiếc, sai một ly đi một dặm, lại đi đến bước đường ngày hôm nay.

Giang Việt Nhiễm nắm chặt nắm đấm, Lâm Vân Dật mười phần mười là vị luyện đan sư thần bí trong bí cảnh năm đó, với thiên tư của vị kia, tấn thăng Vương cấp đan sư là điều hoàn toàn có thể. Nàng cụp mắt xuống, trong lòng chua xót khôn nguôi, tu vi so không bằng thì cũng thôi đi, đến cả đan thuật cũng bị nghiền ép, vị Lâm gia tam thiếu này thật sự là quá mức khủng bố.

Chu Thời Ngạn nhìn về phía Hỏa Vân Phong, sắc mặt có chút khó coi.

Giang Việt Nhiễm hỏi: “Sư phụ, ngài làm sao vậy?”

Chu Thời Ngạn đáp: “Không có gì.”

Chu Thời Ngạn cau mày, ông ta mơ hồ cảm thấy trên Hỏa Vân Phong, linh lực của Từ Thanh dao động có chút kịch liệt, nhìn xu thế này, Từ Thanh nói không chừng sắp từ Kim Đan hậu kỳ tiến giai lên Kim Đan đỉnh phong. Từ Thanh ở Kim Đan kỳ đã đình trệ rất lâu rồi.

Tu sĩ Lâm gia tiến giai một người so với một người càng nhanh hơn, bên ngoài đều đồn đại Lâm gia có bí phương đẩy nhanh tốc độ tiến giai cho tu sĩ Trúc Cơ, nhưng chưa từng nghe nói Lâm gia còn có bí phương đẩy nhanh tốc độ tu luyện cho tu sĩ Kim Đan!

Trong lòng Chu Thời Ngạn không vui, hai người Lâm Vân Dật, Giang Nghiễn Băng tiến vào Ngự Thú Tông liền trực tiếp đi tìm Từ Thanh, đây là tơ hào không đặt ông ta vào trong mắt. Ông ta chính là Vương cấp đan sư, dĩ vãng chưa từng có ai dám không để ý tới ông ta như thế, hai người Lâm Vân Dật dường như căn bản không xem ông ta ra gì. Nghe nói đan thuật của Lâm Vân Dật uyên thâm vô cùng, Lâm gia hẳn là cảm thấy không cầu được đến trên đầu ông ta, cho nên mới dám không thèm để mắt như vậy.

Chu Thời Ngạn bỗng nhiên nghĩ đến, nhiều năm như vậy, huynh đệ Lâm Vân Văn dường như chưa từng vì đan dược mà đến cầu xin ông ta lần nào.

Chu Thời Ngạn liếc nhìn Giang Việt Nhiễm một cái, theo bản năng cau mày.

Ông ta khá am hiểu thuật xem tướng, năm đó sở dĩ thu nhận Giang Việt Nhiễm làm đồ đệ, một là vì tiếc tài, hai là vì năm đó khí vận của nàng ta vô cùng vượng thịnh. Một số khí vận chi tử có khí vận thịnh vượng đến mức kinh người, loại người này trời sinh mạng tốt, lực lượng khí vận của bọn họ không chỉ có thể mang lại lợi ích cho bản thân, mà còn có thể ảnh hưởng đến những người xung quanh. Người có quan hệ tốt với họ thì vận khí cũng có thể tốt lên, kẻ có quan hệ tồi tệ thì vận khí sẽ kém đi.

Giang Việt Nhiễm lúc mới vào tông môn quả thực như ông ta dự liệu, thuận buồm xuôi gió, một bước lên mây. Thế nhưng không biết từ lúc nào, lực lượng khí vận của đối phương lại bắt đầu dần dần tiêu tán.

Tạ Lệnh Hoài cũng là như thế, năm đó rõ ràng cầm trong tay một quân bài tốt, không biết vì sao từ mấy năm trước khí vận bắt đầu suy giảm, giờ đây biến thành chó nhà có tang.

Trái lại, Từ Niệm Như năm đó tuy rằng xuất thân tôn quý nhưng khí vận bình bình. Sau khi Từ Thanh thu nhận huynh đệ Lâm Vân Văn làm đồ đệ, khí vận của Từ Niệm Như ngược lại lại giống như càng ngày càng vượng, Từ Thanh nhận hai tên đồ đệ kia quả thực là nhận đúng rồi.

Thời điểm Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng tiến vào Ngự Thú Tông, ông ta từ xa nhìn thoáng qua, hai người khí vận như hồng, vừa nhìn liền biết không phải vật trong ao.

Đối mặt với ánh mắt dò xét của Chu Thời Ngạn, Giang Việt Nhiễm theo bản năng cúi đầu, trong lòng có chút không tự nhiên. Nhận ra sự thất vọng của Chu Thời Ngạn, Giang Việt Nhiễm tâm hữu bất cam, nhưng cũng không thể làm gì được.