Chương 227: Chuẩn bị hôn yến
Khắp nơi trong Lâm gia đều chăng đèn kết hoa, rộn ràng chuẩn bị cho hôn sự của hai người Lâm Vân Dật.
Lâm Vân Dật tuy mở miệng nói mọi chuyện đều giản lược, nhưng sau khi định hạ hôn sự, hắn liền bắt đầu khẩn trương, tỉ mỉ chuẩn bị cho hôn lễ.
Lũ linh kê trong chuồng gà của Lâm gia chính là những kẻ chịu tai ương đầu tiên, từng con từng con bị vặt lông, bỏ vào nồi nước sôi.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng qua lại, thực đơn cho tiệc cưới cuối cùng cũng được quyết định.
Sau khi định xong các món ăn, Lâm Vân Dật bắt đầu tự tay chế biến từng món, cân nhắc năm lần bảy lượt, xác nhận không có chút sai sót nào mới chịu chốt lại thực đơn.
Mấy ngày này Lâm Vân Dật mỗi ngày đều ngâm mình trong phòng bếp, hương vị của các món ăn thơm phức, bay rộn khắp cả Vân Vụ Sơn.
Lâm Vân Dật ngày ngày xuống bếp, các tu sĩ Lâm gia bỗng nhiên có khẩu phúc lớn, mỗi ngày ngoài phòng bếp đều tụ tập không ít người đến hỗ trợ thử món.
Lâm Viễn Kiều nhấm nháp món ăn, lên tiếng: “Món ăn này của Lão Tam làm càng ngày càng tốt rồi!”
Lâm Vân Tiêu: “Phải đó! Tu vi của Tam ca tăng lên, trù nghệ cũng tăng tiến theo.”
Lâm Viễn Kiều: “Tuy rằng Lão Tam đã truyền lại thực đơn cho người trong gia tộc, thế nhưng, trong nhà vẫn là Lão Tam nấu ăn ngon nhất.”
Lâm Vân Tiêu gật đầu phụ họa: “Đúng là như thế, đáng tiếc Tam ca không thường xuyên xuống bếp, lần này đều là nhờ phúc của A Nghiễn ca rồi.”
Lâm Viễn Kiều mỉm cười nói: “Mặc dù Lão Tam và A Nghiễn đều bảo hôn yến hết thảy đơn giản, thế nhưng Lão Tam vẫn thật sự rất dụng tâm nha!”
Lâm Vân Tiêu: “Chuyện của A Nghiễn ca, Tam ca từ trước đến nay đều để tâm, chuyện kết đạo như thế này, tự nhiên lại càng để tâm hơn.”
Tin tức Lâm gia sắp tổ chức hỷ sự nhanh chóng truyền rộng ra ngoài. Giang gia với tư cách là láng giềng của Lâm gia, đã nhận được tin tức ngay từ đầu.
Giang Hoài Húc nhận được tin, trong lòng cảm thấy nghẹn khuất, khó chịu dị thường.
Năm đó, gởi Giang Nghiễn Băng vào Lâm gia, chẳng qua là vì giải quyết phiền toái, giúp Giang Đàm Nhi thoát thân mà thôi.
Ai mà ngờ được, qua bao nhiêu năm như vậy, Lâm gia cư nhiên lại muốn tổ chức hỷ sự cho hai người bọn họ.
Giang Nghiễn Băng tuy là người Giang gia, nhưng hắn đối với Giang gia oán niệm cực sâu, hai người thành hôn, Giang gia cũng chẳng chấm mút được chút hào quang nào.
Nhìn vào thanh thế này của Lâm gia, quy mô điển lễ kết đạo của hai người bọn họ e rằng còn lớn hơn rất nhiều so với lúc Tả Ngôn nghênh cưới Giang Đàm Nhi năm đó.
Chẳng qua chỉ là hai kẻ phế tài Ngũ linh căn thành thân, các đại thế lực thế mà lại thật nể mặt.
Sau khi hôn sự này của Lâm gia truyền ra, Giang Hoài Húc có cảm giác như bị người ta giáng cho một bạt tai thật mạnh.
Nay đã khác xưa, kẻ năm đó Giang gia bọn họ nhìn không lọt mắt, giờ đây đã trở thành miếng mồi ngon trong mắt đông đảo các tu chân gia tộc.
Tả gia cũng nhận được tin tức Lâm gia sắp tổ chức hôn sự, nghe xong tin này, tâm tình của bọn họ vô cùng tồi tệ.
Tả Ngôn năm đó nghênh cưới Giang Đàm Nhi là để cùng Giang gia kết thành liên minh.
Từ lúc định hạ hôn ước, Tả gia vì hôn sự này đã đổ vào không ít tài nguyên, thế nhưng lại chẳng thu về được bao nhiêu báo đáp.
Giờ đây, Giang Đàm Nhi đã chết trong bí cảnh, mối liên hệ giữa Tả gia và Giang gia cơ bản cũng đã đứt đoạn.
Tả Ngôn không nhịn được mà oán trách Giang Đàm Nhi không tự lượng sức mình, ngày lành không muốn qua, cứ nhất quyết phải chạy vào bí cảnh tìm cái chết! Giờ thì hại người hại mình.
…
Hôn sự của Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng ầm ĩ đến mức dư luận xôn xao.
“Lâm gia gia chủ rốt cuộc là có chuyện gì vậy chứ! Lâm Lão Tứ bất lực, ông ta không lo nghĩ biện pháp chữa bệnh cho Lâm Lão Tứ, ngược lại lại đi sửa soạn chuẩn bị hôn lễ cho Lâm Lão Tam.”
“Mấy cái này có khi là để che giấu khuyết điểm cho Lâm Lão Tứ đấy.”
“Lâm gia gia chủ dường như rất coi trọng đứa con trai thứ ba này của ông ta, nghe nói Lâm gia gần đây vì chuẩn bị hôn yến mà ngày nào cũng sát kê, đại điển trúc cơ năm đó của Lâm gia chủ và Lâm phu nhân cũng chưa từng xa xỉ đến mức này.”
“Ta nghe nói, các đại gia tộc đều nhận được thư mời, Ngự Thú Tông cũng có không ít tinh anh đệ tử muốn tới, làm vô cùng long trọng nha!”
“Ai bảo không phải chứ, Lâm Lão Tam mặc dù tư chất không ra làm sao, nhưng Lâm gia chủ vẫn rất coi trọng đứa con trai này.”
“Lâm Tam và Giang Nghiễn Băng đều là Luyện Khí tầng bảy, Ngũ linh căn có thể tu luyện tới bước này, cũng coi như được rồi.”
“…”
…
Hôn sự của hai người Lâm Vân Dật truyền đi ngày càng rộng, rất nhanh đã truyền tới tai chúng tu sĩ Ngự Thú Tông.
“Lâm Vân Dật, Giang Nghiễn Băng sắp thành hôn rồi, nghe nói hôn sự của hai người bọn họ sẽ vô cùng náo nhiệt.”
“Nghe nói hai người bọn họ đều từ trong bí cảnh còn sống đi ra, cũng là cực kỳ có duyên phận rồi.”
“Nghe nói năm đó người định hôn với Lâm Vân Dật là Giang Đàm Nhi của Giang gia, lần này Giang Đàm Nhi đã vẫn lạc ở trong bí cảnh.”
“Lâm Vân Dật tuy là Ngũ linh căn nhưng mạng thật lớn, so sánh ra, Giang Đàm Nhi dường như không có phúc khí nha!”
“Lâm gia chủ thật đúng là yêu thương đứa con trai này, thế nhưng, chỉ là một cái Ngũ linh căn mà thôi, cư nhiên lại hưng sư động chúng đến vậy.”
“…”
Đông đảo tu sĩ Ngự Thú Tông bàn tán xôn xao.
Lâm Vân Tiêu thành công Trúc Cơ, khiến cho danh tiếng của Lâm gia càng tăng lên một tầng cao mới.
Lâm Vân Dật, Giang Nghiễn Băng tuy rằng có chút phế vật, nhưng dù sao cũng được tính là những kẻ may mắn từ trong bí cảnh còn sống đi ra.
Chuyện hoán thân năm đó giữa hai nhà Lâm, Giang đã từng ầm ĩ một thời.
Lâm Vân Dật kết đạo, chuyện hoán thân năm xưa lại bị đào bới lên, khiến không ít tu sĩ thổn thức không thôi, rất nhiều tu sĩ còn đem môn hôn sự này ra làm đề tài nói chuyện say sưa.
…
Ngự Thú Tông.
Từ Niệm Như có chút tò mò hỏi: “Tam đệ nhà đệ sắp thành thân rồi sao?”
Lâm Vân Võ: “Chính là như thế.”
Từ Niệm Như: “Sao lại không gửi cho Lão tổ một tấm thiệp mời?”
Lâm Vân Võ: “Chỉ là chút chuyện nhỏ, không dám kinh động đến sư phụ lão nhân gia ông.”
Từ Niệm Như có chút chần chừ nói: “Lời đồn nói Tứ đệ của đệ bất lực, Tam đệ lại muốn tổ chức hôn sự, như vậy có ổn không?”
Lâm Vân Võ: “Kẻ làm thành đại sự, tâm tính tất phải kiên nhận, Tứ đệ hắn chung quy cũng phải học cách chịu đựng loại áp lực này.”
Từ Niệm Như có chút hoài nghi hỏi: “Tứ đệ của đệ thật sự bất lực sao?”
Lâm Vân Võ ngượng ngùng cười một tiếng, nói: “Sư tỷ làm sao lại nghe được tin tức này vậy?”
Từ Niệm Như: “Chuyện này sợ là đã truyền khắp tông môn rồi, muốn không nghe thấy cũng khó nha.”
Lâm Vân Võ có chút đau răng nói: “Đã truyền đi rộng rãi đến mức này rồi sao!”
Từ Niệm Như: “Phải đó! Nghe nói là do chính miệng Tứ đệ đệ nói ra, cho nên, rốt cuộc là thật hay là giả vậy?”
Lâm Vân Võ lắc đầu, thở dài một tiếng nói: “Kỳ thực là giả!”
Từ Niệm Như: “Vậy nghĩa là công pháp đệ ấy tu luyện, yêu cầu đệ ấy phải giữ thân như ngọc?”
Lâm Vân Võ: “Hắn đã sớm phá thân rồi, ngày ngày còn khoe khoang hắn là người khai khiếu sớm nhất trong bốn anh em chúng ta.”
Từ Niệm Như có chút không hiểu hỏi: “Nếu đã như vậy, tại sao đệ ấy lại tự bôi nhọ danh tiếng của mình?”
Lâm Vân Võ: “Hắn ở trong bí cảnh thích một người phương ngoại, muốn vì người ta mà thủ thân.”
Từ Niệm Như gật đầu nói: “Hóa ra là thế, nếu chỉ vì vậy thì cũng không cần phải hạ vốn liếng lớn như thế chứ!” Hiện tại bên ngoài đánh giá về Lâm Vân Tiêu chính là: Khanh bản giai nhân, nại hà thái giám (*)! Vị này thật đúng là một chút cũng không thèm để ý đến cái nhìn của người ngoài.
(Vốn là giai nhân, cớ sao là thái giám)
Lâm Vân Võ: “Mặc dù liều thuốc này có chút mạnh, nhưng hiệu quả lại rất tốt, tin tức vừa ra, không còn một ai đến cửa cầu thân nữa.”
Từ Niệm Như không nhịn được cảm thán: “Tứ đệ của đệ thật là một kẻ si tình nha! Để thủ thân vì người khác mà dám hạ cái vốn lớn đến thế.”
Lâm Vân Võ: “Tứ đệ tuy rằng có chút ngốc nghếch, nhưng một khi đã nhận định chuyện gì thì bướng bỉnh vô cùng.”
Từ Niệm Như lắc đầu, có chút đồng tình nói: “Lão tổ nói, Tứ đệ đệ rõ ràng đã tiến giai Trúc Cơ, lúc mới từ bí cảnh đi ra, lại trưng ra cái bản mặt đen thui, giống như bị người ta hố mất mấy trăm vạn linh thạch vậy, hóa ra là vì chuyện này.”
Lâm Vân Võ: “Đột nhiên phân ly với người mình thích, nhất thời có chút không tiếp nhận được, cũng là điều khó tránh khỏi.”
Từ Niệm Như lắc đầu nói: “Người đệ ấy thích là người của ngoại vực, muốn tu thành chính quả, cũng không dễ dàng đâu. Vùng thổ địa này của chúng ta, trong mắt tu sĩ ngoại vực chính là một mảnh phế thổ bị từ bỏ, muốn bước chân ra khỏi mảnh phế thổ này, độ khó cực kỳ lớn.”
Lâm Vân Võ: “Nếu có duyên, tự khắc sẽ có ngày gặp lại.”
Lâm Vân Võ thầm nghĩ: Tu sĩ bình thường muốn bước ra khỏi vùng đất này quả thực khó khăn, thế nhưng hai đứa đệ đệ này của hắn đều không phải là người bình thường nha!
Từ Niệm Như thầm nghĩ: Nói thì dễ vậy chứ! Cho dù là tu sĩ Kim Đan, muốn bước ra khỏi phương thiên địa này, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.
Từ Niệm Như chuyển niệm nghĩ lại, Lâm Vân Tiêu bất quá mới ngoài hai mươi tuổi đã Trúc Cơ rồi, có bản lĩnh bực này, tương lai thật sự có thể cùng vị kia nối lại tiền duyên cũng không phải là không có khả năng.
…
Giang Việt Nhiễm nghe được tin tức Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng sắp hỷ kết liên lý, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Năm đó, gia tộc đẩy Giang Nghiễn Băng cho Lâm gia, cũng chỉ là vì giúp Đàm Nhi đá văng Lâm gia mà thôi.
Năm đó, nàng tuy rằng cảm thấy gia tộc làm như vậy có chút không ổn, nhưng cũng không ra tay ngăn cản, không ngờ hai người này cư nhiên thật sự đi tới được với nhau.
Lộ dao tri mã lực, nhật cửu kiến nhân tâm. (Đường dài mới biết sức ngựa, ở lâu mới biết lòng người)
Rất nhiều chuyện, chỉ có thời gian dài lâu mới có thể biết được tốt xấu.
Sự thật chứng minh, năm đó Giang gia không đáng giá một xu nhìn Lâm gia lại chính là một cái tổ phúc, còn nơi Giang gia thiên khiêu vạn tuyển là Tả gia, lại là một cái hố lửa.
Rất nhiều nữ tu trong tộc Giang gia đều đang ghen tị với Giang Nghiễn Băng, chỉ hận năm đó người hoán thân không phải là chính mình.
Tộc nhân lòng dạ tán loạn, tiền đồ đáng lo ngại.
Lâm gia những năm này ca khúc khải hoàn, tiến bộ vượt bậc, Giang gia lại ngày càng sa sút, giờ đây đã đến mức Giang gia phải ngước nhìn Lâm gia.
Rõ ràng năm đó, khi hai nhà Lâm, Giang hoán thân, Lâm gia mới là bên phải ngước nhìn Giang gia.
Giang Việt Nhiễm ẩn ẩn cảm thấy sự tình phát triển không nên là như thế này.
Giang gia đáng lẽ phải giẫm lên đầu Lâm gia, trưởng thành thành nhất phương hào tộc, giờ đây lại lăn lộn thảm hại ảm đạm thế này.
Giang Việt Nhiễm trực giác thấy điểm khởi đầu cho sự lụi bại của Giang gia, chính là lúc hai nhà Lâm, Giang hoán thân.
Sau khi hoán thân, Lâm gia từng bước đăng cao, Giang gia khắp nơi chịu chế ước, từ từ sa sút đến tình cảnh ngày hôm nay.
Lâm Vân Tiêu lần này tiến giai Trúc Cơ trở về, mang lại cho Giang Việt Nhiễm một loại cảm giác vô cùng nguy hiểm.
Sự xuất sắc của mấy anh em Lâm gia vượt xa dự liệu, thiên phú của Lâm Vân Tiêu dường như còn cao hơn cả Lâm gia Lão Đại, Lão Nhị một bậc.
Trong lòng Giang Việt Nhiễm chua xót khôn nguôi, âm thầm oán trách Giang Đàm Nhi.
Giang Việt Nhiễm luôn cảm thấy, nếu như năm đó không có chuyện hoán thân, Giang Đàm Nhi theo đúng ước định gả vào Lâm gia, có lẽ thảy mọi chuyện sẽ không lệch khỏi quỹ đạo, Giang gia cũng sẽ không đi đến tình cảnh ngày hôm nay.
…
Lâm gia.
Lâm Vân Tiêu: “A Nghiễn ca, rất nhiều người muốn tới tham gia hôn lễ của huynh và Tam ca đó, gần đây các khách sạn phụ cận Vân Vụ Sơn đều chật kín người.”
Lâm gia những năm này vẫn luôn khuếch trương, tập thị chung quanh Vân Vụ Sơn đã trở nên náo nhiệt hơn trước rất nhiều.
Lâm gia trước đó ở phụ cận Vân Vụ Sơn xây dựng rất nhiều khách sạn, trước kia không ít khách sạn vắng như chùa Bà Đanh, gần đây những khách sạn này lại có xu thế người đông nghẹt đến quá tải.
Giang Nghiễn Băng hướng về phía Lâm Vân Dật nhìn qua, hỏi: “Ngươi không nói với phụ thân là hết thảy đơn giản sao?”
Lâm Vân Dật: “Ta nói rồi, phụ thân ta cũng cảm thấy người nhà tự mình náo nhiệt một chút là được, ngặt nỗi những người khác lại không nghĩ như thế. Lâm gia chúng ta bây giờ không giống như trước nữa, không ít thế lực đều muốn kết giao với Lâm gia ta, cơ hội hiếm có, rất nhiều tu chân gia tộc cầu lấy được tới cửa chúc mừng, cũng không tiện cự tuyệt.”
Giang Nghiễn Băng lắc đầu, thở dài một tiếng nói: “Biết thế thì không tổ chức nữa.”
Lâm Vân Dật: “Không tổ chức làm sao được, náo nhiệt một chút cũng tốt, người khác có cái gì, chúng ta cũng phải có cái đó, chúng ta phải tổ chức thật lãng mạn, thật hỷ khí.”
Giang Nghiễn Băng lắc đầu nói: “Tùy ngươi vậy.”
Giang Nghiễn Băng đoán chừng là Lâm Vân Dật đã nghĩ đến hôn lễ năm đó của Giang Đàm Nhi rồi.
Lúc Giang Đàm Nhi và Tả Ngôn thành hôn, hai nhà tuy đã bằng mặt không bằng lòng, mặc dù như thế, vì để ngoài mặt trôi chảy, hôn lễ vẫn được tổ chức vô cùng náo nhiệt.
Năm đó hắn hoán thân, lúc bắt đầu dường như là chủ trương của Giang Hoài Thanh.
Giang Đàm Nhi gả cho Tả Ngôn, chết ở trong bí cảnh, hiện tại hắn sắp thành hôn rồi, không biết Giang Hoài Thanh nghe được tin này, sẽ có loại tâm tình gì đây.
Giang Nghiễn Băng càng nghĩ càng thấy có vài phần mong đợi đối với hôn yến. Mặc dù lý trí nói cho hắn biết, hiện tại phải điệu thấp, điển lễ kết đạo càng đơn giản càng tốt, nhưng dù sao đây cũng là đại sự kết đạo, hắn đối với điển lễ kết đạo vẫn là thập phần mong đợi.
—