← Pháo hôi gia tộc nghịch tập sử

Chương 228: Kết đạo đại lễ

21 min read 01.09.2026

Lâm gia đang khẩn trương chuẩn bị cho hôn lễ, tân khách các phương cũng nhanh chóng tụ hội về đây.

Lâm Viễn Kiều vốn không có ý định mời nhiều khách khứa như vậy, nhưng có không ít người cứ nằng nặc đòi đến góp vui, ông cũng không thể không nể mặt.

Mấy năm trước, Lâm gia từng trải qua một trận thú triều. Sau khi đánh lui yêu thú, Lâm gia đã mượn dịp này mà phát tài một món lớn. Từ sau trận thú triều đó, rất nhiều thế lực tu chân đều cảm thấy Lâm gia có chút thần bí.

Giờ đây, cả ba người của Lâm gia đều nguyên vẹn trở về từ bí cảnh, trong mắt nhiều người, Lâm gia lại càng trở nên huyền bí hơn bao giờ hết. Rất nhiều thế lực muốn dò xét nội tình của Lâm gia, song ngày thường chẳng có cơ hội, nay Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng thành thân, xem như đã cho những người này một dịp tốt.

Hôn lễ của Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng được tổ chức vô cùng náo nhiệt. Khắp nơi trong Lâm gia đều giăng đèn kết hoa, tiệc rượu chiêu đãi khách khứa cũng cực kỳ phong phú.

Mấy năm qua, quy mô đàn gà của Lâm gia liên tục tăng trưởng, nhưng số lượng linh kê bán ra ngoài lại không quá nhiều. Nhân dịp hôn lễ lần này, Lâm gia đã thẳng tay thịt mấy trăm con linh kê để đãi khách. Từng con linh kê biến thành những món ăn tinh tế, ngon lành.

Lâm Vân Dật đang hừng hực khí thế chuẩn bị cho kết đạo đại điển.

Lâm Viễn Kiều bước vào phòng.

Lâm Vân Dật nhìn Lâm Viễn Kiều, nói: “Phụ thân đến rồi, có chuyện gì sao?”

Lâm Viễn Kiều: “Vừa nhận được tin tức, con thành hôn, đại ca, nhị ca của con và Từ Niệm Như đều sẽ tới.”

Lâm Vân Dật: “Ồ.”

Lâm Viễn Kiều: “Ba đứa bọn họ tới, e là cũng có không ít đệ tử Ngự Thú tông đi cùng.”

Lâm Vân Dật: “Tới thì tới thôi ạ. Trước kia ta và đại ca, nhị ca đã lâu không gặp, lúc từ bí cảnh ra còn chưa kịp nói chuyện tử tế đã lại phân ly. Nhân cơ hội này, huynh đệ chúng ta vừa vặn tụ họp một phen, đông người càng thêm náo nhiệt.”

Lâm Viễn Kiều có chút sầu lo nói: “Sợ là không ít kẻ tuý ông chi ý bất tại tửu.”

Lâm Vân Dật: “Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.”

Lâm Viễn Kiều: “Cũng chỉ có thể như thế thôi.”

Thời gian thấm thoát trôi qua, nhanh chóng đã đến ngày Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng kết đạo.

Ban đầu Lâm Viễn Kiều chỉ phát ra chừng trăm tấm thiệp mời, nhưng thời gian trôi đi, số người tìm đến tận cửa xin thiệp ngày một đông, ông lại lục tục rải thêm mấy trăm tấm nữa. Đến nay, chính Lâm Viễn Kiều cũng không nhớ rõ mình đã mời những ai.

Vì không ước lượng chuẩn xác được số lượng tân khách, Lâm Vân Dật đã chuẩn bị theo kiểu tiệc buffet, khách khứa tham dự có thể tự mình đi lựa chọn các món ăn mà bản thân hứng thú.

Ngoài các món làm từ linh kê, chủng loại thức ăn khác cũng vô cùng phong phú, các loại mỹ tửu đều được cung ứng thả ga, khiến đông đảo tu sĩ tham gia rối rít cảm thán không uổng công chuyến này.

“Thật không ngờ Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng lại thực sự thành thân đấy!”

“Năm đó, người có hôn ước với Lâm Vân Dật hình như là Giang Đàm Nhi cơ mà. Giờ Giang Đàm Nhi đã hương tiêu ngọc vẫn, Giang Nghiễn Băng ngược lại cùng Lâm Vân Dật tu thành chính quả rồi.”

“Lâm gia chủ đúng là khai minh, vậy mà lại đồng ý như thế.”

“Lâm gia lão tứ vốn là một vị hiền tế lý tưởng, ngặt nỗi…”

“Chẳng biết Lâm gia lão tứ đã đi đâu rồi. Thật ra, hắn là đoạn tụ còn tốt hơn là bất lực nha!”

“…”

Rất nhiều đệ tử Ngự Thú tông cũng tham gia vào hôn lễ của Lâm gia.

Đệ tử Ngự Thú tông tâm tính rất cao, phần lớn tu sĩ chỉ là đến xem náo nhiệt. Ban đầu, đám đệ tử tông môn này chẳng hề để Lâm gia vào mắt. Nhưng sau khi tới nơi, họ mới phát hiện phong cảnh Lâm gia cực kỳ hợp ý, linh thực do Lâm gia chuẩn bị cũng mỹ vị ngoài dự liệu.

“Bánh bộ bộ cao thăng này của Lâm gia quả nhiên danh bất hư truyền!”

“Thứ rượu này không biết dùng linh quả gì để ủ mà lại thơm nồng như vậy.”

“Linh kê của Lâm gia linh khí thật phong phú nha.”

“Có tin đồn chất lượng linh kê Lâm gia nuôi dưỡng cao hơn hẳn các gia tộc khác.”

“Lâm gia nuôi linh kê quả thực có một tay, chất lượng linh kê của tông môn cũng phải kém hơn một bậc.”

“Lâm gia chuyên tâm nuôi linh kê, loại linh thú như linh kê này ở tông môn ta căn bản không xếp được vào hàng lối. Nghề nào có chuyên môn nấy, bị vượt mặt cũng là bình thường.”

“…”

Mấy tu sĩ tông môn bàn tán xôn xao. Tu sĩ tông môn khi hạ cố đến các gia tộc tu chân đều mang theo vài phần tâm lý bề trên. Một số tu sĩ chịu đến tham gia đại điển cũng là nể mặt huynh đệ Lâm Vân Văn.

Thế nhưng sau khi đến Lâm gia, chúng tu sĩ mới phát hiện Lâm gia hoàn toàn khác biệt so với tưởng tượng của họ. Lâm gia tuy lập tộc chưa đầy trăm năm, nhưng thực lực phát triển thần tốc, tuyệt đối không thể khinh thường.

Nể tình đồng môn cùng bình an trở về từ bí cảnh, mấy người sống sót của Ngự Thú tông hầu như đều đến đông đủ.

Vạn Chí Dũng cũng tham gia đại điển. Vị này sau khi từ bí cảnh ra ngoài liền nhận được sự quan chiếu trọng điểm từ các trưởng lão tông môn. Không có gì bất ngờ thì khi Trúc Cơ đan xuất lò, Vạn Chí Dũng có thể được phân một viên, nếu vận khí tốt thì chắc chắn sẽ trở thành cường giả Trúc Cơ.

Mặc dù cùng ở trong bí cảnh ba năm, nhưng ba năm qua đôi bên cũng chẳng có tiếp xúc gì, nhiều người sống sót trong bí cảnh đối với mấy huynh đệ Lâm Vân Tiêu đều vô cùng xa lạ.

Trước đó Vạn Chí Dũng rất muốn tán gẫu với huynh đệ Lâm gia về những chuyện tai nghe mắt thấy trong bí cảnh để trao đổi thu hoạch. Đáng tiếc huynh đệ Lâm gia vừa ra khỏi bí cảnh đã vội vã rời đi, gã muốn tìm người chuyện trò cũng không có cơ hội.

Vạn Chí Dũng nhìn hai người Lâm Vân Dật, trong lòng hơi nghi hoặc.

“Vạn sư huynh làm sao vậy?”

Vạn Chí Dũng nhìn Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng, nhíu nhíu mày nói: “Hai vị này cho ta một cảm giác rất quen thuộc, tổng thấy đã từng gặp ở đâu rồi.”

“Lúc đi bí cảnh đã gặp, lúc về cũng gặp mà!”

Vạn Chí Dũng cười cười nói: “Nói cũng phải.”

Vạn Chí Dũng nhìn hai người đang tình nồng ý mật, bỗng nhiên một luồng nhiệt huyết xông thẳng lên não, nghĩ tới hai tu sĩ Luyện Khí tầng mười đã giải vây cho bọn họ trong bí cảnh.

Hai vị Luyện Khí tầng mười ở trong bí cảnh đều là nam tử, hơn nữa dường như cũng là đoạn tụ. Nghe nói hai vị trong bí cảnh kia tình cảm vô cùng tốt, luôn trông nom giúp đỡ, dìu dắt lẫn nhau, sinh tử có nhau.

Vạn Chí Dũng lắc đầu, tự cảm thấy bản thân chắc là hồ đồ rồi. Hai người kia đại khái là Luyện Khí tầng mười, sau đó càng là hoàn thành Đại Viên Mãn Trúc Cơ, nghe nói là thiên tài được tuyết tàng của một đại tông môn ngoại vực nào đó. Còn hai vị trước mắt này chỉ là hai kẻ Luyện Khí tầng bảy, so với hai vị kia thì chênh lệch một trời một vực.

Từ Niệm Như đi qua đi lại giữa các bàn tiệc, nếm thử đủ loại mỹ vị.

Nàng vốn luôn hiếu kỳ về Lâm gia, đặc biệt là sau khi Lâm gia đánh lui thú triều. Từ Thanh suy đoán hai con yêu thú trên Vân Vụ sơn có khả năng đã trở thành khế ước thú của người Lâm gia, Từ Niệm Như cũng tò mò không biết suy đoán của lão tổ có chính xác hay không.

Sau khi tới nơi, Từ Niệm Như đi dạo một vòng quanh núi. Thấy trên Vân Vụ sơn có một lượng lớn linh điền được khai khẩn, trong lãnh địa của hai con yêu thú cũng có lượng lớn linh thảo sinh trưởng. Nàng tuy không tiến sâu vào lãnh địa của Hỏa Dực Hổ và Cực Phong Thiên Ưng, nhưng đại khái có thể khẳng định mối quan hệ giữa Lâm gia và hai con yêu thú kia không hề nông cạn.

Bên ngoài đều đồn huynh đệ Lâm gia vận khí tốt, tổ tiên tích đức mới có thể bình an đi ra khỏi bí cảnh. Nhưng Từ Niệm Như lại có cảm giác mập mờ rằng huynh đệ Lâm gia có thể bình an trở về là dựa vào thực lực chứ không phải vận may.

Từ Niệm Như vừa ăn cánh gà nướng, vừa nói với Lâm Vân Võ bên cạnh: “Kỳ lạ thật, gà nướng trong yến tiệc này ngon hơn nhiều so với mấy con đệ mang về tông môn trước kia nha!”

Lâm Vân Võ: “Để chuẩn bị cho hôn lễ lần này, tam đệ đã thịt đám linh kê có phẩm chất tốt nhất trong nhà, số cánh gà nướng này cũng là tự tay đệ ấy làm đấy. Cánh gà do tam đệ nướng lớp da ngoài vàng ươm giòn rụm, thịt bên trong tươi non mọng nước, quả thực là tuyệt diệu.”

Từ Niệm Như mỉm cười nói: “Đúng là ngon thật, tam đệ của đệ thật có tâm nha!”

Lâm Vân Võ: “Mấy món điểm tâm này cũng là do tam đệ ta tự tay làm.”

Từ Niệm Như nhịn không được khen: “Những chiếc bánh này làm thật tinh tế nha!”

Lâm Vân Võ gật đầu nói: “Phải vậy chứ! Tam đệ nhà ta trù nghệ cực tốt, có điều mấy năm nay đệ ấy bận rộn vô cùng, số lần tự mình xuống bếp cũng ít đi.”

Từ Niệm Như không nén nổi cảm thán: “Giang Nghiễn Băng thật có phúc khí.”

Lâm Vân Võ gật đầu phụ họa: “Đúng vậy! Đúng vậy! Sư tỷ xem tam đệ của ta và A Nghiễn trông có phải rất xứng đôi không?”

Từ Niệm Như: “Ừm, rất xứng đôi, cả hai đều diện mạo xuất chúng.”

Lâm Vân Võ: “Ta cũng thấy thế.”

Từ Niệm Như có chút hoang mang nhìn Lâm Vân Võ, nói: “Hôm nay đệ ăn nhầm cái gì rồi à?”

Lâm Vân Võ không hiểu hỏi lại: “Không có mà! Sao sư tỷ lại nói thế?”

Từ Niệm Như: “Đây đã là lần thứ bảy đệ bảo ta nhìn tam đệ đệ và Giang Nghiễn Băng rồi đó.”

Lâm Vân Võ cười xòa nói: “Tu sĩ lúc thành hôn là bảnh bao nhất, hôm nay không nhìn thì không còn cơ hội nữa đâu.”

Từ Niệm Như bĩu môi nói: “Đều là tu sĩ đã kết đạo, hoa đã có chủ rồi! Có bảnh bao đến mấy thì còn tác dụng gì?”

Lâm Vân Võ: “Không nhìn thì uổng chứ sao! Những tồn tại có dung mạo xuất chúng như tam đệ nhà ta và A Nghiễn đâu có dễ gặp, nhìn vào thấy cảnh đẹp ý vui.”

Từ Niệm Như: “Quả thực là trông rất khá.”

Lâm Vân Võ: “Đúng không, đệ đệ ta rất tuấn lãng, trong tông môn chẳng có mấy tu sĩ so bì được.”

Từ Niệm Như liếc Lâm Vân Võ một cái, cảm thấy thật mớ đời. So với dung mạo, tu sĩ tu chân giới càng xem trọng tu vi hơn, có đẹp mã đến đâu mà không có thực lực thì cũng vô dụng. Lâm Vân Dật và Giang Nghiễn Băng cái gì cũng tốt, tiếc là linh căn không được tốt cho lắm, mà đối với tu sĩ tu chân giới thì linh căn lại là tất cả.

Lâm Vân Võ nhìn thần sắc của Từ Niệm Như, trong lòng thầm thở dài.

Từ Niệm Như suốt ngày oang oang tiếc nuối, bảo sớm biết bí cảnh đặc sắc như vậy thì nàng đã nên vào đó xông xáo một phen, lại còn nói sinh thời nếu có thể nhìn thấy phong thái của hai vị thiên tài truyền kỳ hoàn thành Đại Viên Mãn Trúc Cơ, ngay từ thời kỳ Luyện Khí đã luyện chế ra Trúc Cơ đan kia thì có chết cũng không uổng phí cuộc đời.

Bây giờ chân nhân đang ở ngay trước mắt, chính là lúc nên nhìn thêm vài cái nha! Đáng tiếc thay, vị này lại không biết bộ mặt thật của Thái Sơn, uổng phí một phen hảo ý của hắn.

Từ Niệm Như bưng một ly rượu lên nhấp một hớp, tràn đầy kinh hái nói: “Rượu này vị được đấy nha!”

Lâm Vân Võ: “Sư tỷ thích là tốt rồi.”

Từ Niệm Như có chút tò mò hỏi: “Rượu này cũng là thủ bút của tam đệ đệ sao?”

Lâm Vân Võ: “Không phải, là do nương ta ủ. Sư tỷ nếu thích, lát nữa ta tặng tỷ đem theo vài vò.”

Từ Niệm Như: “Nhưỡng tửu thuật của mẫu thân đệ lợi hại thật nha!”

Lâm Vân Võ: “Cũng tàm tạm thôi ạ, linh thực thuật của nương ta cũng rất lợi hại.”

Từ Niệm Như: “Nhìn ra được, linh điền của Lâm gia được chăm sóc rất tốt, trong tông môn số linh thực sư có thể nhìn thấy lưng mẫu thân đệ cũng không nhiều.”

Lâm Vân Võ: “Sư tỷ quá khen rồi.”

Từ Niệm Như: “Tửu yến đồ ăn phong phú, chất lượng nguyên liệu cực giai, phí tổn chắc chắn không thấp.” Từ Niệm Như cau mày, Ngự Thú tông chuẩn bị khánh điển thì mỹ tửu giai hào chuẩn bị ra cũng chỉ đến mức này mà thôi, thủ bút này của Lâm gia quả thực không nhỏ.

Lâm Vân Võ: “Linh kê là nhà tự nuôi, linh cốc là nhà tự trồng, linh tửu là nhà tự ủ, không tính là gì đâu ạ.”

Từ Niệm Như nhấm nháp linh tửu, nói: “Chất lượng linh tửu này cao lắm đó! Thứ rượu thế này e là lão tổ cũng không nỡ tùy tiện mang ra đãi khách đâu.”

Lâm Vân Võ ngượng ngùng cười trừ, nói: “Sư tỷ thích thì cứ lấy thêm nhiều một chút mang đi.”

Lâm Vân Võ thầm nghĩ: Mấy đứa tam đệ chạy tới bí cảnh đã phát một món tài lộc kinh người. Sư phụ trước đó hẳn là đã phát hiện ra động tác nhỏ của bọn họ nhưng không vạch trần. Sư phụ giơ cao đánh khẽ đã giúp Lâm gia tránh được một phiền toái lớn. Tuy rằng những thứ trong bí cảnh không thể bại lộ, nhưng bọn họ vẫn nên có chút biểu hiện tri ân.

Sư phụ chắc hẳn nghĩ mấy đứa tam đệ chỉ phát một món tài lộc nhỏ trong bí cảnh thôi. Nào có ngờ đâu, hiện tại thân gia của tam đệ có khi đã vượt xa sư phụ từ lâu rồi. Nếu lão nhân gia ngài ấy biết được chân tướng, không biết sẽ có tâm tình gì đây.