← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 166: Phát Tài Lớn

23 min read 28.08.2026

 

Trên đài đánh nhau kịch liệt, dưới đài Phong Minh xem cũng khá là nhập tâm. Y đang nghĩ nếu bản thân mình ở trên đài, khi đối mặt với đối thủ như vậy và những chiêu thức như thế thì mình nên ứng phó và đánh trả ra sao, bởi vì hiện tại y cũng đang ở Tụ Khí cảnh đỉnh phong.

Đừng nhìn nhóm người Tông Dục Bào có danh sư chỉ điểm, Phong Minh y cũng có nha, một mình Bạch Kiều Mặc đã hơn hẳn nhiều vị danh sư rồi, ngày thường Bạch Kiều Mặc vẫn luôn chỉ điểm y tu luyện và võ kỹ.

Xem một hồi, Phong Minh thậm chí còn có thể chỉ ra chỗ thiếu sót của hai người trên đài nữa. Nếu đổi lại là y lên đài, cái sơ hở nhỏ xíu mà đệ tử Liệt Phong tông vừa lộ ra kia sẽ bị y chớp thời cơ ngay lập tức, tung một trận tấn công dồn dập mãnh liệt ép đối phương xuống đài luôn.

Tương tự như vậy, đệ tử bên phía mình cũng sẽ bị y tìm ra sơ hở.

Bạch Kiều Mặc nghe vậy cảm thấy rất vui mừng, thiên phú về mặt chiến đấu của Minh đệ không hề tệ, hơn nữa trực giác chiến đấu rất nhạy bén, có lẽ điều này có liên quan đến kiếp trước của Minh đệ.

Hai người trên đài đánh gần nửa canh giờ, cuối cùng đệ tử Liệt Phong tông thua kém một chút, chủ động nhảy xuống đài đấu võ.

Đệ tử Tứ Hồng Thư viện cũng mệt đến mức thở không ra hơi, lúc này có tu giả không nói võ đức, nhảy tót lên đài muốn khiêu chiến hắn.

Vị đệ tử này biết mình có cố gắng chiến đấu tiếp thì cũng chẳng kiên trì được bao lâu, dứt khoát nhường lại đài võ cho đối phương, các tu giả khác đều ở dưới đài la ó om sòm.

Nhưng đài võ chiến chính là không nói võ đức như thế đấy, cũng chính vì vậy mà muốn giữ vững được vị trí chủ đài thì phải biết dùng sách lược.

Thế nên một buổi sáng trôi qua mà cũng chẳng thấy mấy tu giả Nguyên Dịch cảnh lên đài cướp vị trí chủ đài, toàn là các tu giả Tụ Khí cảnh hậu kỳ hoặc đỉnh phong thay phiên nhau trấn giữ.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đón Trình Diểu cùng Thạch lão gia tử, buổi trưa ra ngoài tìm nơi ăn một bữa cơm trưa, sau đó lại quay trở về tiếp tục vây quanh xem đài võ chiến.

Thạch Nham mang đến cho Phong Minh một tin tức: “Ngươi không biết đâu nhỉ, đám con em quyền quý ở hoàng thành rảnh rỗi sinh nông nổi đã lập sòng cá cược, cược xem ai là người giành được ngôi vị quán quân, á quân, quý quân, và cả thứ hạng phía sau nữa.”

Phong Minh vừa nghe liền hứng thú hẳn lên: “Cược ai làm quán quân đông người nhất? Còn Bạch đại ca của ta thì sao?”

Thạch Nham ha ha cười lớn, biết ngay con hồ ly nhỏ Phong Minh này sẽ hứng thú mà: “Người có cơ hội thắng lớn nhất là Tông Dục Bào của Học viện Hoàng gia, Bạch tiểu hữu nhà ngươi lại không được người ta đánh giá cao đâu, tỷ lệ đặt cược hắn đoạt quán quân là một ăn hai mươi, còn Tông Dục Bào là một ăn một phẩy hai.”

Phong Minh đầu tiên là nghiến răng nghiến lợi, thật là khinh người quá đáng mà, tỷ lệ cược của Bạch đại ca sao lại cao đến mức này chứ.

Nhưng rất nhanh y lại hưng phấn trở lại: “Cơ hội tốt như vậy mà không kiếm một vố thì đúng là lỗ to rồi! Bạch đại ca, hay là huynh cứ ở lại đây, ta cùng Thạch lão gia tử ra ngoài chạy một vòng xem sao? Đúng rồi, nguyên tinh của huynh cũng đưa hết cho ta đi, nguyên tinh của đám rùa đen này không kiếm thì uổng.”

Bạch Kiều Mặc thấy dáng vẻ nhỏ nhắn vừa tức giận vừa hưng phấn của Phong Minh thì dở khóc dở cười, rất sảng khoái móc hết nguyên tinh ra đưa cho Phong Minh.

Hắn thầm nghĩ, xem ra lần này không thể nương tay được nữa rồi, tuyệt đối không thể để Phong Minh bị thua tiền.

Vì nguyên tinh, vì để cho Minh đệ vui lòng, hắn sẽ phi thường nỗ lực đánh thẳng tới tận trận cuối cùng.

Phong Minh cầm lấy nguyên tinh liền phất phất tay với Bạch Kiều Mặc, quay người hớn hở đi theo Thạch Nham lão gia tử chạy mất hút, còn dẫn theo một Trình Diểu, dẫn hắn ra ngoài mở mang tầm mắt.

Vừa ra khỏi trường đấu, Phong Minh liền hỏi: “Đã mở bao nhiêu sòng rồi? Lão gia tử ông đã dò la rõ ràng hết chưa?”

Thạch Nham trợn mắt: “Ngươi không sợ làm cho đám con em quyền quý kia nổi giận lôi đình, cuối cùng sẽ vây đuổi chặn đường ngươi à?”

Con hồ ly nhỏ này trong lòng tự có tính toán rõ ràng lắm, xem ra đối với việc Bạch Kiều Mặc giành được chức quán quân cuối cùng là vô cùng có lòng tin. Cho nên Thạch Nham mới sợ y lòng tham không đáy, bảo y nên biết kiềm chế một chút, dù sao nơi này cũng là hoàng thành, không phải là địa bàn của bọn họ.

Phong Minh xua tay: “Sợ cái gì? Người mất mặt cuối cùng lại chẳng phải là bọn ta, mà là đám người mở sòng này này. Đã dám kiếm cái tiền này thì đừng có sợ không đền nổi chứ, ai bảo bọn họ không coi trọng Bạch đại ca làm chi. Hơn nữa, tuy thua trên người ta nhưng trên người kẻ khác chắc chắn bọn họ có thể kiếm được bộn tiền mà.”

Thạch Nham vui vẻ nói: “Được rồi, tùy ngươi vậy, dù sao sư phụ ngươi cũng ở nơi này, chưa đến lượt ta phải lo lắng. Đi thôi, ta dẫn ngươi đi đặt cược.”

Phong Minh khinh bỉ: “Lão gia tử rõ ràng đã nhìn trúng từ trước rồi mà còn tới khuyên ta kiềm chế nữa chứ.”

Thạch Nham cười trừ xuề xòa cho qua chuyện, Trình Diểu ở một bên nghe mà cười thầm, hắn cũng không biết hóa ra ngoại công lại nghe ngóng rõ ràng mấy chuyện này từ bao giờ.

Thạch Nham đem toàn bộ tình hình mình biết được nói hết cho Phong Minh nghe. Ông tổng cộng dò la được mười hai cái sòng cá cược, thế lực đứng sau mở sòng đều không hề nhỏ, không cần lo lắng đối phương không móc ra nổi nguyên tinh.

Phong Minh cũng căn bản không thèm che giấu thân phận, cứ thế quang minh chính đại dẫn theo Thạch Nham lão gia tử và Trình Diểu đi tới từng cái sòng một. Y ngoài Bạch Kiều Mặc ra thì chẳng đặt ai khác, chỉ chuyên đặt một mình Bạch Kiều Mặc, mỗi một sòng đều hạ chú một trăm vạn nguyên tinh.

Chỉ cần nghĩ tới khoản một ngàn hai trăm vạn nguyên tinh này, cuối cùng sẽ mang lại cho y tiền lời lớn đến mức nào là Phong Minh đã vui mừng hớn hở đến mức híp cả mắt vào rồi.

Phong Minh chuyên mua Bạch Kiều Mặc thắng, không những mua hắn thắng mà còn mua hắn đoạt quán quân. Thạch Nham cũng thừa cơ đi theo phía sau đặt cược mười vạn, lấy danh nghĩa của ngoại tôn đi theo đặt cược chơi chơi thôi, ông nói với người ngoài như thế.

Dù sao đến lúc đó chỉ cần đi theo Phong Minh tới thu tiền về là được, tin rằng sẽ không xuất hiện tình huống không thu được nợ đâu.

Trình Diểu đi theo suốt một quãng đường, trong lòng âm thầm tính toán một chút, nếu Bạch Kiều Mặc đại ca thật sự đoạt quán quân thì hắn cũng sẽ được đút túi hơn hai ngàn vạn nguyên tinh.

Chỉ nghĩ tới đó thôi là hắn đã kinh hồn bạt vía rồi, hắn từ trước tới nay chưa từng sở hữu nhiều nguyên tinh đến thế.

Nếu không phải lo lắng mình sẽ không đi ra nổi hoàng thành thì Thạch Nham cũng muốn đi theo đặt cược một trăm vạn rồi. Lúc này ông thật sự hâm mộ Phong Minh nha, bởi vì đối phương có sư phụ và cả Tứ Hồng Thư viện làm chỗ dựa vững chắc, cho nên mới dám hành sự như thế.

Lúc Phong Minh tới cái sòng đầu tiên mua Bạch Kiều Mặc đoạt quán quân đã gây ra một tiếng vang không nhỏ.

Đợi đến khi mọi người phát hiện ra y không chỉ mua ở nhà đầu tiên mà còn chạy tới mười một nhà khác, hết thảy đều đặt cược một khoản y hệt như vậy, thế là động tĩnh này liền làm lớn chuyện lên, truyền tới tận tai của Kỷ Viễn và Tông Dục Bào đang ở bên trong sân thi đấu.

Kỷ Viễn nghe xong mà suýt chút nữa không giữ nổi phong độ của mình, kinh hãi nói: “Cái tên này điên rồi sao? Tiêu hơn một ngàn vạn để mua Bạch Kiều Mặc đoạt quán quân?”

Lại nói: “Hắn đây là có bao nhiêu lòng tin đối với Bạch Kiều Mặc chứ, hay chỉ là vì tình thâm ý trọng với Bạch Kiều Mặc, bất luận Bạch Kiều Mặc thắng hay thua thì đều đi trợ uy cho hắn?”

Cho dù là những người có thân phận như bọn họ cũng không cho rằng một ngàn vạn nguyên tinh là một con số nhỏ, tên song nhi này thật đúng là chịu chơi vung tiền như rác mà.

Thu Dịch nghiến răng nói: “Tông sư huynh, đệ đi mua huynh thắng nhé.”

Tông Dục Bào liếc nhìn hắn một cái: “Có nguyên tinh không có chỗ tiêu đúng không, đi tranh đua cái này với hắn làm gì? Kỷ Viễn, ngươi nghĩ tên song nhi này là cố ý gân ấn tượng để gây chú ý, hay là có mục đích mà làm?”

Ngay lúc này, những tình hình trước sau có liên quan đến việc di phủ ở U Minh cốc xuất thế đã được chỉnh lý thành văn bản gửi tới tận tay Kỷ Viễn, Thu Dịch và Tông Dục Bào liền đi tới cùng nhau xem xét.

Nhìn từ tư liệu thì hoàn toàn không thấy được sự tồn tại của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nhưng dựa vào việc bản thân bọn họ đã thừa nhận, lại dựa vào mối giao tình tốt đến mức ấy của ông cháu Thạch Nham với bọn họ, ba người, bao gồm cả Thu Dịch ở trong đó, đều không tin hai người này không tham gia vào bên trong.

Thu Dịch hỏi: “Cho nên, rốt cuộc họ là ai?”

Kỷ Viễn cười lạnh: “Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là cặp huynh đệ họ Kiều kia. Cặp huynh đệ này vừa xuất hiện đã cứu ngoại tôn của Thạch Nham, đối với Thạch Nham mà nói thì đây là cái ân tình to lớn bằng trời, cũng chính vì thế ngoại tôn của Thạch Nham mới phi thường tín nhiệm Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, đặc biệt chạy tới xem trận đấu của bọn họ.”

Thu Dịch sẽ không hoài nghi suy đoán của Kỷ sư huynh, nhưng lại xem qua tư liệu một lần nữa: “Huynh đệ Kiều gia đâu có tiến vào di phủ đâu.”

Tông Dục Bào nói: “Bề ngoài là không tiến vào, nhưng ai biết được trong bóng tối có vào hay không. Trên tư liệu có viết, Thất Diệp Trùng Hoa Thảo thành thục có tổng cộng năm cây, nhưng có một cây đã trốn thoát mất, không ai có thể tìm thấy cây Thất Diệp Trùng Hoa Thảo bỏ trốn kia, biết đâu chừng đã rơi vào tay bọn họ rồi. Nếu là như vậy thì bọn họ xác thực có cơ hội lặng lẽ tiến vào bên trong di phủ ở U Minh cốc. Nhưng có một vấn đề mới, bọn họ làm thế nào để lợi dụng trận pháp của di phủ nhằm giăng bẫy giết chết Ngô Ứng Ngạn?”

Kỷ Viễn suy đoán nói: “Trừ phi trong số bọn họ có người tinh thông trận pháp, giành trước đoạt được quyền khống chế di phủ, thông qua việc thao túng đại trận của di phủ để gài bẫy giết Ngô Ứng Ngạn.”

Kỷ Viễn càng nói càng cảm thấy bản thân mình nói rất có lý, “Các ngươi nhìn trên tư liệu xem, Thạch Nham tuy rằng đạt được cơ duyên không nhỏ trong di phủ, nhưng ban đầu chính là do ông ta vận khí tốt đâm sầm vào trong một căn phòng.”

Tông Dục Bào kinh ngạc nói: “Ý ngươi là cái cơ duyên này là do hai người kia đưa tới tận tay Thạch Nham?”

“Không phải bọn họ thì còn có thể là ai được nữa?”

“Thế ai hiểu trận pháp chứ? Phong Minh thì không có khả năng lắm rồi.”

“Chỉ có Bạch Kiều Mặc thôi, nhưng tất cả những điều này đều là suy đoán của chúng ta, chúng ta cũng giống như Khổng Chiếu vậy, không có chứng cứ, trừ phi có thể ép ra được thủ đoạn của Bạch Kiều Mặc, nhưng ở trên đài đấu võ thì không được.”

Thu Dịch nghe mà càng lúc càng mơ hồ, hắn hỏi: “Thế cái tên Bạch Kiều Mặc này nếu tinh thông trận pháp giống như Kỷ sư huynh thì hắn ta việc gì phải che giấu?”

Kỷ Viễn bật cười, những người có thân phận như hắn ta thì luôn luôn ẩn giấu một vài thủ đoạn, chứ không bao giờ phơi bày hết bản lĩnh của mình ra ngoài, đây chính là đạo sinh tồn của hạng người như bọn họ.

Bạch Kiều Mặc tại sao phải che giấu? Bởi vì lúc đó hắn có một kẻ thù là Ngô Ứng Ngạn, sau lưng Ngô Ứng Ngạn lại là Ngô gia, hắn nếu không che giấu thì chỉ càng làm cho Ngô gia thêm kiêng dè, sẽ không tiếc bất cứ giá nào để đưa hắn vào chỗ chết.

Cho nên ngay từ đầu Bạch Kiều Mặc ngay cả chuyện đan điền của mình đã được chữa trị cũng không hề để lộ ra, cho dù đã được Bùi Trường Thanh thu nhận làm đệ tử.

Xem đi, cuối cùng Ngô Ứng Ngạn chẳng phải đã bị bọn họ gài bẫy đến mức đan điền bị hủy hoại, rốt cuộc rơi vào cái kết cục táng mạng đó sao.

Kỷ Viễn chẳng hề có lấy một tia đồng tình với Ngô Ứng Ngạn, nếu đổi lại là hắn ta thì cũng sẽ lấy oán trả oán theo cách tương tự, báo thù nguyên dạng trả về mà thôi.

Nghĩ đến những điều này, Kỷ Viễn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tông Dục Bào, sau đó mang theo chút sắc mặt có phần bỏ đá xuống giếng: “Tông huynh, lần thi đấu này huynh phải cẩn thận một chút đấy, ngàn vạn lần đừng có lơ là mà ngã ngửa dưới tay Bạch Kiều Mặc. Phong Minh dám vung nhiều nguyên tinh như vậy trên người hắn thì không phải là chuyện để đùa đâu, cũng không phải là do nhiều tiền của thế, theo ta thấy Phong Minh là đối với Bạch Kiều Mặc vô cùng có lòng tin đấy. Tỷ lệ cược một ăn hai mươi cơ mà, tên song nhi này là muốn dựa vào cái này để phát một vố tài sản lớn đây.”

Thu Dịch nghiến răng: “Không thể nào đâu, Tông sư huynh sao có thể không thắng nổi cái tên Bạch Kiều Mặc đó chứ. Tông sư huynh là Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong, Bạch Kiều Mặc mới có hậu kỳ, ở giữa còn từng bị hủy hoại đan điền, bị trì hoãn một khoảng thời gian, làm gì có tư cách để so sánh với Tông sư huynh.”

Kỷ Viễn rất muốn an ủi Thu Dịch, nhưng lần này không hiểu sao hắn ta thật sự có một loại trực giác rằng Tông Dục Bào có khả năng sẽ bị vấp ngã.

Tông Dục Bào sao lại không nhìn ra được ý tứ của hắn ta, vẫn là ngoại sanh của mình thiên vị mình hơn, Kỷ Viễn thì chỉ biết đứng xem trò vui của mình mà thôi.

Y dùng ánh mắt lạnh lùng phóng những “mũi dao” vèo vèo lên người Kỷ Viễn: “Muốn thắng ta thì không phải là chuyện dễ dàng như vậy đâu. Đợi giải chung kết kết thúc, ta sẽ tìm Kỷ Viễn ngươi để luyện tập thân thủ cho thật tốt, đỡ cho bị hoang phế.”

Lần này thì Thu Dịch không biết nên giúp bên nào nữa rồi, Kỷ sư huynh thật sự không phải là đối thủ của Tông sư huynh nha.