Chương 165: Thử Tới Thử Lui
Bạch Kiều Mặc khách khí nói: “Làm phiền Kỷ đạo hữu.”
Kỷ Viễn quả thực bắt đầu giới thiệu cho Bạch Kiều Mặc về mấy tuyển thủ thuộc hàng nặng ký của Học viện Hoàng gia. Đầu tiên là Tông Dục Bào, kế đến là Ngô Lệ Nhạn, dường như hắn ta chẳng hề lo lắng chuyện đồng môn của mình sẽ bại dưới tay Bạch Kiều Mặc.
Kỷ Viễn là kẻ rất khéo đưa đẩy, chẳng mấy chốc, ngay cả Phong Minh cũng bị hắn ta kéo vào cùng nói cười vui vẻ, trông không giống hai người vừa mới quen biết chút nào.
Nói cười chưa được bao lâu, lại có một người xuất hiện ở sau lưng họ. Tông Dục Bào là người đầu tiên phát hiện ra, y có chút kinh ngạc trước sự xuất hiện của người này: “Khổng Chiếu Khổng đại nhân?”
Kỷ Viễn và Thu Dịch quay đầu nhìn lại, quả nhiên chính là Ngân Giáp Vệ Khổng Chiếu, hắn ta tới đây làm gì chứ?
Bạch Kiều Mặc và Phong Minh thấy hắn ta đi tới cũng khách khí cất lời chào hỏi.
Khổng Chiếu cũng đáp lễ với nhóm ba người Tông Dục Bào, trước mặt ba vị này hắn ta đương nhiên sẽ không lên mặt kênh kiệu, đặc biệt là Thập bát hoàng tử Tông Dục Bào, vị này cực kỳ được bệ hạ sủng ái và coi trọng, bản thân lại vô cùng xuất chúng.
Sau khi hành lễ xong, Khổng Chiếu mỉm cười nói: “Đại nhân phái ta qua đây xem có mầm non tốt nào không, để còn thu nạp vào Ngân Giáp Vệ.”
Kỷ Viễn cười hỏi: “Khổng đại nhân đã nhắm được mầm non tốt nào chưa?”
Khổng Chiếu đưa tay chỉ về phía Bạch Kiều Mặc: “Trước kia ở Xích Nhật thành có gặp qua Bạch Kiều Mặc, lúc đó đã nhìn trúng hắn rồi, đáng tiếc chí hướng của hắn không nằm ở chỗ này.”
“Xích Nhật thành? Sao lại chạy tới nơi xa xôi như vậy?” Phản ứng đầu tiên của Thu Dịch là thế.
Kỷ Viễn và Tông Dục Bào lại nhìn nhau một cái, điểm chú ý của hai người họ hoàn toàn khác với Thu Dịch: “Nghe nói trong vùng biển phía Xích Nhật thành bên kia có phát hiện dấu vết của giao long, Bạch đạo hữu và Phong đạo hữu có biết chăng?”
Đương nhiên là biết rồi, sao lại không biết cho được? Phong Minh còn từng hỏi Khổng Chiếu về tung tích của giao long cơ mà.
Phong Minh cười híp mắt nói: “Biết chứ, quá biết luôn ấy chứ, đáng tiếc Khổng tiền bối không thể tự tay bắt sống con giao long kia, bằng không ta và Bạch đại ca đã được mở rộng tầm mắt rồi.”
Khổng Chiếu cạn lời tới cực điểm, cái tên song nhi này là đang trách hắn ta bất tài, không bắt nổi giao long đấy à?
Cũng không thèm nhìn xem lúc đó là tình huống gì, vùng biển vốn là địa bàn của giao long, hơn nữa còn có cả hai đại thế lực cùng nhúng tay vào, ba bên hợp vây mà vẫn không vây khốn nổi con giao long đó, cuối cùng vẫn để nó chạy thoát.
Khổng Chiếu hừ lạnh hai tiếng: “Thật là quá lỗi thời với Phong tiểu hữu rồi.”
Phong Minh xua xua tay: “Không sao không sao, dù sao giao long vẫn ở bên đó, lần tới tự ta sẽ đi tìm xem sao, biết đâu vừa tìm cái là thấy ngay.”
Lần này thì cả Kỷ Viễn và Tông Dục Bào đều phải câm nín. Kỷ Viễn thầm nghĩ rốt cuộc hắn cũng hiểu tại sao Thu sư đệ lần nào cũng phải chịu thiệt trong tay tên song nhi này rồi.
Cái da mặt này phải dày đến mức nào thì mới có thể thốt ra những lời như Phong Minh vừa nói chứ. Trong thoáng chốc, hắn ta bắt đầu có lòng bội phục đối với Bạch Kiều Mặc.
Khổng Chiếu cũng cạn lời khôn xiết, nếu không phải nể tình thiên phú luyện dược của đối phương cực cao thì hắn ta cũng lười thèm nói chuyện cùng.
Khổng Chiếu nhanh chóng đi vào chính sự: “Phong tiểu hữu tự nhiên là có bản lĩnh lớn rồi, ngay cả đội trưởng của Kim Ưng dong binh đội mà cũng kết giao được, khiến cho lão nhân gia ông ấy còn đặc biệt dẫn theo ngoại tôn tới đây để ủng hộ ngươi.”
Phong Minh đắc ý: “Đó là đương nhiên, ta và Bạch đại ca là hạng người nào chứ, quen biết vị đội trưởng là Thạch lão gia tử này thì có gì kỳ lạ đâu?”
Khổng Chiếu đột nhiên lại nói: “Lúc Ngô Ứng Ngạn gặp chuyện, hai ngươi vừa vặn cũng ở ngay bên đó nhỉ.”
Phong Minh thầm nghĩ, tên này quả nhiên là kẻ đến không thiện mà, thế nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ cười híp mắt như cũ, vỗ mạnh hai tay vào nhau nói: “Chẳng phải chính là ở bên đó sao, đáng tiếc các ngươi đều không có mặt tại chỗ, không được xem một màn kịch lớn vô cùng. Tên đó chắc là làm chuyện ác nhiều quá nên xui xẻo tột cùng, bị mây đen che đỉnh đầu. Người khác tiến vào U Minh cốc đều bình an vô sự, thế mà cố tình chỉ có hắn gặp chuyện, lại còn không phải là thiếu tay đứt chân mà lại là vừa vặn bị phế mất đan điền. Ta vừa nhìn thấy liền cảm thấy hả giận tột cùng, ai bảo hắn cứ thích đi phế đan điền của người khác làm chi, lần này tự mình nếm trải mùi vị đó rồi nhé.”
Nói đoạn, y lại dang tay tỏ vẻ tiếc nuối: “Ta còn muốn đích thân hỏi hắn xem cảm giác trở thành phế nhân là như thế nào nữa cơ, ai mà ngờ được không những Ngô gia chẳng còn, mà ngay cả bản thân hắn cũng chết trong tay người thê tử mới cưới, có thể thấy đúng là làm nhiều việc ác thì sẽ gặp báo ứng mà.”
Một tràng nói liên tu bất tận này nghe tới mức nhóm ba người Kỷ Viễn đều ngây ngốc cả người. Trong lòng thầm nghĩ tên song nhi này thật là biết nói nha, nói đến mức tên Ngân Giáp Vệ Khổng Chiếu này cũng nghệch mặt ra, hoàn toàn bị tên song nhi này dắt mũi đi rồi còn gì.
Chuyện của Ngô gia có lẽ Thu Dịch không quá rõ ràng, nhưng Tông Dục Bào và Kỷ Viễn đều biết rõ, dù sao chuyện này cũng dính dáng đến một vị hoàng tử và quý quân ở bên trong.
Thế nhưng tình hình cụ thể hơn thì bọn họ cũng không rõ lắm, không ngờ được lúc Ngô Ứng Ngạn gặp chuyện, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại ở ngay gần đó.
Kỷ Viễn đều dấy lên nghi ngờ, năm đó Bạch Kiều Mặc bị phế chính là do Ngô Ứng Ngạn làm, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế, lúc Ngô Ứng Ngạn gặp chuyện thì bọn họ lại có mặt tại hiện trường?
Thật sự không liên quan đến bọn họ sao? Nếu không liên quan thì tại sao Khổng Chiếu lại nhắc tới những chuyện này? Chắc chắn là do Khổng Chiếu nghi ngờ trước nên mới tới đây để thử lòng bọn họ.
Nhưng nhìn một tên song nhi tuổi còn trẻ như Phong Minh mà lại không lộ ra chút dị trạng nào, Kỷ Viễn đều phải bội phục, tên song nhi này thật sự rất khác so với Thu sư đệ của hắn ta.
Khổng Chiếu nghe mà đau cả đầu, hết xui xẻo rồi lại tới gặp báo ứng, Phong Minh nói về chuyện của Ngô Ứng Ngạn cứ như thể hoàn toàn là một vụ ngoài ý muốn vậy.
Khổng Chiếu đi thẳng vào vấn đề: “Nếu không phải vì không có chứng cứ, ta còn tưởng rằng chính là kết quả do hai ngươi ra tay báo thù đấy.”
Phong Minh trợn to hai mắt lên án Khổng Chiếu: “Cho dù ngươi là tiền bối thì cũng không thể oan uổng bọn ta như vậy chứ! Bọn ta ngược lại là rất muốn báo thù đấy, nhưng Ngô gia có bối cảnh thế nào, Khổng tiền bối nếu đã từng hỏi qua việc này thì hẳn phải biết Ngô Ứng Ngạn đã đối xử với bọn ta thế nào chứ. Ta chẳng qua chỉ trêu chọc tên khốn kiếp đó một chút xíu, hắn liền muốn diệt tộc cả mấy trăm mạng người của Phong gia bọn ta. May mà cha ta thông minh hơn người, khiến cho mưu kế của hắn thất bại, bằng không thì làm gì có cơ hội được quen biết Khổng tiền bối Khổng đại nhân đây.”
Khổng Chiếu lại nhìn sang Bạch Kiều Mặc ở một bên, Bạch Kiều Mặc chỉ lộ ra một nụ cười như có như không. Hắn ta có thể làm sao bây giờ, hai người này không những không lộ ra nửa điểm sơ hở, mà rõ ràng còn bày ra cái tư thế “ngươi không bắt được chứng cứ thì chẳng làm gì nổi bọn ta”.
Khổng Chiếu nhịn không được châm chọc một câu: “Đúng vậy, Khổng mỗ thật là vinh hạnh khi được quen biết Phong luyện dược sư nha.”
Phong Minh hếch cằm: “Đó là đương nhiên rồi, có thể kết giao trước với một vị ngũ phẩm luyện dược đại sư tương lai, không phải ai cũng có phúc phần đó đâu.”
“Phụt.” Kỷ Viễn trực tiếp bật cười thành tiếng.
Tông Dục Bào cũng quay đầu nhìn lên trời, nhất quyết không nhìn vào gương mặt đang vặn vẹo của Khổng Chiếu.
Ý cười trong mắt Bạch Kiều Mặc càng thêm nồng đượm.
Khổng Chiếu… Khổng Chiếu cuối cùng phất tay áo rời khỏi sàn đấu, nếu còn nói tiếp thì hắn ta sẽ bị tên song nhi này làm cho tức chết mất.
Thu Dịch dùng vẻ mặt như gặp ma nhìn Phong Minh, Phong Minh quay đầu lại bắt gặp liền chớp chớp mắt hỏi: “Có phải là bội phục ta rồi không?”
Thu Dịch theo bản năng lùi lại hai bước, sau đó trừng mắt nhìn y một cái: “Có ma mới bội phục ngươi, chưa từng thấy ai da mặt dày như ngươi cả. Kỷ sư huynh, chúng ta đi.”
Kỷ Viễn mỉm cười từ biệt hai người, cùng Thu sư đệ và Tông Dục Bào rời đi.
Đi ra xa rồi, Kỷ Viễn xoa xoa bụng, nhịn cười tới mức đau cả bụng.
Tông Dục Bào nhíu mày suy nghĩ: “Là do bọn họ làm đúng không?”
Kỷ Viễn ngừng cười nói: “Chính là do bọn họ làm, bọn họ thực ra cũng chẳng thèm một mực phủ nhận, nhưng cái cớ dựa vào chính là Khổng Chiếu không bắt được chứng cứ của bọn họ. Thật là thú vị, xem ra ta phải tìm người điều tra tình hình ở U Minh cốc một chút, và cả quá trình Ngô Ứng Ngạn gặp chuyện nữa.”
Tông Dục Bào: “Tra được thì nói cho ta một tiếng.”
“Được thôi.”
Kỷ Viễn thấy Thu Dịch vẫn chưa hoàn hồn lại liền một lần nữa dặn dò: “Thu sư đệ nhất định phải nhớ kỹ, sau này cách tên song nhi kia càng xa càng tốt, đỡ cho bị y dạy hư. Tên song nhi này không phải là bản lĩnh luyện dược trên tay lợi hại nhất đâu, mà là cái công phu mồm mép này mới là đỉnh cao nhất, da mặt cũng dày nữa.” 🤣
Thu Dịch u oán nói: “Nhưng đệ đã bại dưới tay y rồi.”
Bại dưới tay Phong Minh ở ngay sở trường mạnh nhất là luyện dược.
Kỷ Viễn: “…”
Tên song nhi Phong Minh này rốt cuộc vẫn gây ảnh hưởng đến bọn họ rồi, tên song nhi này tà môn thật, vừa rồi hắn ta tự dưng nghĩ không thông mà lại đi thử dò xét hai người kia làm gì không biết.
Phong Minh u oán nói: “Haizz, hai cái thân phận Kiều Trạch và Kiều Hải này thật sự là không thể dùng được nữa rồi.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười sờ sờ tóc y: “Không sao, chẳng phải vẫn còn hai cái nữa sao.”
“Đúng, huynh nói đúng lắm, cũ không đi thì mới không đến.”
Phong Minh lại nói: “Cái tên họ Khổng kia có ý gì chứ? Rõ ràng đã biết tỏng rồi còn chạy tới hỏi han cái gì?”
Bạch Kiều Mặc an ủi y: “Không nắm chắc chắn thôi, cho nên mới tới để thử một chút, giờ thì xác định rồi đấy, nhưng mà thì đã sao, có ảnh hưởng gì đâu.”
Phong Minh bĩu môi, đúng vậy, Ngô Ứng Ngạn đều đã chết ngắt chết ngoải rồi, cho dù có lộ ra chuyện hai người bọn họ giở trò khiến cho Ngô Ứng Ngạn bị phế thì đã sao nào?
Hay là người của Ngô gia sẽ nhảy dựng lên báo thù cho Ngô Ứng Ngạn? Hay là vị hoàng tử biểu huynh kia của hắn sẽ tới tìm bọn họ tính sổ?
Lúc đó bọn họ chẳng qua là do thực lực chưa đủ, nếu thực lực đủ mạnh thì đó đã chẳng phải là mưu kế, ngầm hại người sau lưng, mà là quang minh chính đại báo thù nguyên dạng trả về rồi, để xem ai dám ho he một tiếng.
“Quả nhiên không đáp ứng hắn ta là đúng đắn, người này phiền thật đấy.”
Bạch Kiều Mặc cười khẽ, Khổng Chiếu có biết bản thân mình đã rước lấy sự chán ghét của vị ngũ phẩm luyện dược đại sư tương lai là Minh đệ này chưa nhỉ?
Hơn nữa Minh đệ vừa rồi vẫn còn có chút thu liễm đấy, bằng không thì y đã nói là lục phẩm luyện dược đại sư tương lai rồi.
Bạch Kiều Mặc sờ sờ cổ tay, con giao long kia vẫn đang ngoan ngoãn làm chiếc vòng tay của nó.
“Đi thôi, chúng ta đi xem thi đấu.”
“Được rồi.”
—
Thời gian tiếp theo, Bạch Kiều Mặc liền dẫn Phong Minh đi lại giữa hai mươi cái đài đấu võ, một mặt để lưu ý tình hình trên các đài, tránh cho đệ tử của Tứ Hồng Thư viện bỏ lỡ thời cơ, mặt khác là để giải thích cặn kẽ cho Phong Minh nghe, nhằm gia tăng kinh nghiệm thực chiến đối địch cho Phong Minh.
Lúc Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ở bên ngoài rèn luyện, phần lớn là ra tay với hoang thú, thời gian giao phong với người ta thì ít.
Lại đi tới trước một đài đấu võ, hai người dừng bước, bởi vì người đang trấn giữ đài võ này chính là đệ tử của Tứ Hồng Thư viện.
Vị đệ tử này tự biết mình không có cơ hội tranh đoạt ngôi vị chủ đài cuối cùng, cho nên đã sớm lên đài, mượn cơ hội trấn đài để giao thủ nhiều hơn với tu giả các phương, nhằm rèn luyện bản thân tốt hơn.
Vị đệ tử này cũng chỉ mới ở Tụ Khí cảnh đỉnh phong, dưới nhãn quan của Phong Minh thì tu vi nguyên lực trên người hắn khá là vững chắc, có lẽ không bao lâu nữa là có thể tấn cấp lên Nguyên Dịch cảnh rồi, có khi là ngay sau khi giải liên minh kết thúc cũng nên.
Bọn họ đi một vòng xuống dưới, thực ra lúc này các tuyển thủ Nguyên Dịch cảnh cơ bản đều đang quan sát, trên các đài đấu võ đều là một số tu giả Tụ Khí cảnh đang so tài với nhau.
Do đó, ở chỗ này có một đệ tử Tụ Khí cảnh đỉnh phong trấn giữ đài võ cũng không có gì kỳ lạ.
Những tu giả ôm cùng mục đích rèn luyện giống như vị đệ tử này có rất nhiều, thế nên Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vừa mới dừng lại thì đã có một tu giả cũng ở Tụ Khí cảnh đỉnh phong bước lên đài.
Hai người sau khi ôm quyền chào nhau, đợi trọng tài đồng ý cho phòng hộ trận pháp dâng lên, hai người liền lao vào đánh nhau.
Một người dùng kiếm, một người dùng đao, đều là những vũ khí thường thấy, lại vì thực lực tương đương nhau nên trong thoáng chốc trên đài đánh tới mức bất phân thắng bại, vô cùng kịch liệt, khiến khán giả dưới đài thỉnh thoảng lại vỗ tay reo hò cổ vũ.
Nghe thấy lời nghị luận của khán giả bên cạnh, Bạch Kiều Mặc nói: “Vị đối thủ kia là đệ tử của Liệt Phong tông bên phía Thương Võ Quận, không giống với Côn Nguyên tông, Liệt Phong tông ở bên phía Thương Võ Quận có địa vị khá cao, các thế gia phụ cận cũng bằng lòng gửi con em mình vào Liệt Phong tông để bồi dưỡng.”
Nói như vậy Phong Minh cũng nhớ ra: “Có một vị tuyển thủ Nguyên Dịch cảnh hậu kỳ chính là đến từ Liệt Phong tông này đúng không.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu, điều hắn không nói ra chính là, người nọ cũng là một vị bằng hữu khá hợp tính tình mà hắn từng kết giao ở kiếp trước.
Lần này, e rằng sẽ là không đánh không quen nhau trên đài đấu võ rồi.
—