← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1213: Truy đuổi chặn đường

20 min read 31.08.2026

 

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng không ngờ, ngũ trưởng lão kia sau khi dùng bí pháp cưỡng ép tăng tu vi, việc đầu tiên lại là bỏ chạy.

Phong Minh lập tức nói: “Đi, chúng ta đuổi theo xem sao.”

Hắn và Bạch Kiều Mặc cũng vụt một cái phóng lên cao, thẳng tới tận mây xanh, bám sát phía sau hai bóng người phía trước, tốc độ không hề chậm hơn mấy vị trưởng lão nhà họ Phó là bao.

Thậm chí chưa được bao lâu, hai người họ lại còn bỏ lại các trưởng lão nhà họ Phó ở phía sau.

Bên tai vẫn còn tiếng lôi bạo vang rền, trưởng lão nhà họ Phó cũng kinh ngạc: “Hai vị kia là ai? Chẳng lẽ cũng có thù với Ngục Môn?”

Một trưởng lão khác biến sắc: “Không sai, là có thù với Ngục Môn, hẳn chính là hai vị tu giả họ Kiều đã dẫn dụ ngũ trưởng lão tới đây.”

“Là hai kẻ đã cướp mất Trọng Khung Phong đó sao? Nhưng bọn họ chẳng phải chỉ là hư tiên tu vi ư? Vì sao tốc độ lại nhanh đến vậy?”

Phía trước, thân ảnh của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc trong mắt bọn họ đã hóa thành một đoàn lôi quang, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng lôi bạo, tốc độ ngày càng nhanh hơn.

Phía sau, Phó Văn Lương nhìn đến ngây người. Trận chiến giữa lão tổ và ngũ trưởng lão Ngục Môn, đã không phải loại tu vi như hắn có thể nhúng tay vào được.

Thế nhưng không ngờ hai vị Kiều đạo hữu không chỉ đuổi theo kịp, mà tốc độ còn kinh người đến vậy. Chẳng trách trong lúc các phương anh tài ở Thất Lạc đại lục đều xuất hiện, hai người vẫn có thể dựa vào thực lực bản thân mà nổi bật hẳn lên, chấn động tứ phương.

Có tu giả khác của nhà họ Phó trông thấy, cũng lộ ra vẻ mặt như gặp quỷ.

Bên tai Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vẫn còn tiếng gào giận dữ của Lôi Thú: “Cái lão già chết tiệt đó dám giở trò, bản đại nhân còn tưởng hắn muốn tiếp tục đánh nhau với lão huyền tiên kia, ai ngờ hắn lại hèn nhát bỏ chạy, tức chết bản đại nhân rồi.”

Phong Minh ngoáy ngoáy lỗ tai. Lôi Thú sở dĩ tức giận như vậy, chẳng lẽ vì bị mất hứng không thể tiếp tục vây xem trận chiến này sao?

Dù Bạch Kiều Mặc đã vận dụng bí pháp lôi bạo, tốc độ phi hành tăng lên rất nhiều, nhưng lúc này hắn chỉ mới là chân tiên sơ kỳ, còn tốc độ mà ngũ trưởng lão cùng lão tổ họ Phó bộc phát lại thuộc về huyền tiên.

Chênh lệch trọn vẹn một đại cảnh giới.

Cho nên sau một hồi phóng nhanh, dù có thể bỏ xa các trưởng lão họ Phó, bọn họ vẫn bị hai người phía trước bỏ lại một khoảng cách rất lớn, rõ ràng bí pháp lôi bạo đã không còn thích hợp nữa.

Bạch Kiều Mặc thu bí pháp lại, Không Thiên Tạm khẽ động, hắn đã mang theo Phong Minh biến mất, khoảnh khắc sau đã xuất hiện ở một vị trí nào đó phía trước.

Lôi bạo không đủ tốc độ, vậy thì mở truyền tống không gian đi. Như thế Bạch Kiều Mặc đuổi theo còn nhàn nhã hơn đôi chút.

Các trưởng lão nhà họ Phó phát hiện ra điều này, vô cùng chấn kinh, đồng thời cũng hiểu rằng trong hai người kia quả nhiên có một người nắm giữ thuật không gian, hơn nữa còn vận dụng thành thạo đến vậy.

Lão tổ họ Phó đang truy đuổi ngũ trưởng lão cũng để tâm đến động tĩnh phía sau, phát hiện hai tu giả chân tiên sơ kỳ cũng đuổi theo được. Không có gì ngoài ý muốn, hẳn đó chính là hai vị tu giả họ Kiều đã báo tin cho nhà họ Phó.

Ban đầu dùng lôi bạo để tăng tốc đã khiến ông ta kinh ngạc, sau đó lại trực tiếp dùng không gian thuật để chạy tới, càng khiến ông ta chấn động. Chẳng trách có gan thiết kế ngũ trưởng lão Ngục Môn, cũng chẳng trách có thể sống phong sinh thủy khởi ở Thất Lạc đại lục.

Ban đầu Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lấy thân phận Kiều Trạch, Kiều Hải xuất hiện, còn dùng hư tiên che giấu tu vi, nhưng trong lúc chạy gấp, khí tức đã mở toàn bộ, không còn che giấu tu vi chân tiên nữa.

Thất Lạc đại lục đóng lại cũng đã hai ba chục năm, trong khoảng thời gian đó tấn thăng lên chân tiên thì cũng đâu có gì kỳ lạ.

Lão tổ họ Phó vốn trong lòng có chút bất mãn với Kiều Trạch và Kiều Hải. Tuy nhà họ Phó muốn dạy dỗ Ngục Môn một trận, nhưng việc bị hai người này lợi dụng để đối phó Ngục Môn cũng khiến ông ta không thoải mái.

Nhất là khi biết hai người này bất quá chỉ là hư tiên tu vi, ông ta lại càng có thành kiến.

Nhưng lúc này chứng kiến cảnh bọn họ chạy đuổi, những khó chịu trước đây của lão tổ họ Phó cũng tan đi đôi phần. Dù sao tu giả có bản lĩnh, có thủ đoạn thì vẫn dễ nhận được sự tôn trọng của người khác hơn.

Thấy thuật không gian của đối phương, lão tổ họ Phó trong lòng cũng nảy ra một chủ ý.

Thế là lão tổ họ Phó vừa đuổi theo ngũ trưởng lão phía trước, vừa truyền âm cho hai người phía sau: “Hai vị tiểu hữu, có cách nào chạy lên phía trước, chặn vị ngũ trưởng lão kia lại, ép hắn dừng xuống không?”

Bạch Kiều Mặc và Phong Minh nhìn nhau một cái, Bạch Kiều Mặc lập tức đáp: “Có thể, xin Phó lão tổ đợi một lát.”

Lão tổ họ Phó thả lỏng trong lòng. Cứ đuổi thế này, ngũ trưởng lão rất dễ trốn thoát, ép hắn dừng lại thì có lợi cho mình hơn.

Ngũ trưởng lão dùng bí pháp cưỡng ép tăng tu vi, chắc chắn không thể duy trì quá lâu.

Chạy trốn đã tiêu hao không ít năng lượng, lại buộc đối phương giao thủ với mình, tiêu hao của đối phương càng lớn.

Như vậy không cần bao lâu liền có thể đánh ngũ trưởng lão về nguyên hình. Thậm chí có một số bí pháp sau khi dùng xong còn có giai đoạn suy nhược.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đương nhiên bằng lòng hợp tác với lão tổ họ Phó, bởi hai người bọn họ chỉ có thể ngăn cản ngũ trưởng lão trong chốc lát, cuối cùng vẫn phải dựa vào lão tổ họ Phó để tiêu hao sinh lực của ngũ trưởng lão.

Bạch Kiều Mặc dẫn Phong Minh mở truyền tống không gian, trong chớp mắt hai người đã biến mất khỏi vị trí cũ.

Lão tổ họ Phó vẫn giật mình một cái, rồi ngẩng đầu nhìn về phía trước. Về tốc độ, ngũ trưởng lão rõ ràng hơn hẳn ông ta, nên lúc này khoảng cách đã bị kéo ra ngày càng xa.

Chỉ trong một cái chớp mắt, ở phía trước tuyến đường bỏ chạy của ngũ trưởng lão, hai chấm đen đột ngột xuất hiện, như muốn chặn đường đi của ngũ trưởng lão.

Ngũ trưởng lão vừa thấy hai người này, lửa giận liền bốc lên ngùn ngụt. Hai gương mặt này dù có hóa thành tro hắn cũng nhận ra.

Hai tên hỗn trướng này cuối cùng cũng lộ mặt rồi. Chính hai tên hỗn trướng này đã liên thủ với nhà họ Phó hãm hại hắn.

Đồng thời hắn cũng nhìn rõ tu vi của hai người này là chân tiên sơ kỳ. Nhưng chân tiên sơ kỳ thì đã sao?

Chỉ cần một cái xoay người đối mặt, hắn có thể lấy mạng hai người này ngay lập tức. Đồng thời hắn quyết định sẽ thu lấy hồn phách của hai người, đợi sau khi thoát khỏi lão tổ họ Phó phía sau, sẽ từ từ xử lý, để hả cơn hận trong lòng.

Nghĩ vậy, ngũ trưởng lão liền lấy ra một món tiên khí hình phiên bố (vải biểu ngữ), nhìn qua đã thấy khí tức âm u.

Ánh mắt ngũ trưởng lão cũng lóe lên ác ý nồng đậm, nhưng hắn không thấy Lôi Thú đang ngồi trên đầu Bạch Kiều Mặc, nhảy lên nhảy xuống làm đủ kiểu mặt quỷ với ngũ trưởng lão đang bay về phía này.

Tưởng chừng trong chớp mắt sẽ bay tới trước mặt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, lại thấy hai người này đứng giữa không trung không hề động đậy.

Ngũ trưởng lão đột nhiên tim đập dữ dội, nhất định có trá.

Hắn cảnh giác trong lòng, định thay đổi phương hướng bay. Nhưng dù hắn đổi hướng, vẫn “ầm” một tiếng, đầu đâm sầm vào một bức tường vô hình, đâm tới mức mắt nổ đom đóm. Chỗ không gian không có người khẽ gợn lên từng đợt sóng gợn.

“Không gian bích!”

Ngũ trưởng lão trong lòng kinh hãi, đồng thời ánh mắt bắn về phía hai người Phong Minh càng thêm hận thù, quát lên: “Phá cho ta!”

Rầm một tiếng, không gian bích bị phá vỡ. Nhưng Bạch Kiều Mặc vẫn thản nhiên như không, hết lớp này đến lớp khác không gian bích vây kín bốn phía ngũ trưởng lão.

Hắn phá một lớp thì còn lớp thứ hai, lớp thứ ba chờ sẵn. Điều này khiến ngũ trưởng lão dù có tốc độ nhanh hơn nữa cũng không thể phát huy hoàn toàn. Ngũ trưởng lão tức tới mức hai mắt đỏ ngầu.

“Hai tên hỗn trướng các ngươi!”

Chỉ chậm trễ trong chốc lát đó, Phó trưởng lão phía sau đã đuổi kịp, giọng nói cũng vang lên: “Ngũ trưởng lão vội vã rời đi như vậy làm gì? Chi bằng ở lại để Phó mỗ lĩnh giáo một phen.”

Phó trưởng lão vừa tới liền vung chưởng đánh về phía ngũ trưởng lão, ra chiều muốn đập ngũ trưởng lão thành bánh thịt. Mà giữa ngũ trưởng lão và Phó lão tổ, cũng không còn không gian ngăn cách nữa.

Ngũ trưởng lão hận tới cực điểm, nhưng không thể không quay người tiếp chiêu, đồng thời đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, tìm cách phá vỡ cục diện.

Tu vi mà hắn dùng bí pháp cưỡng ép tăng lên, đúng như Bạch Kiều Mặc và Phó lão tổ nghĩ, không thể duy trì quá lâu. Mắt thấy thời gian từng bước ép sát, ngũ trưởng lão cũng trở nên nóng nảy.

Hắn đã hối hận trong lòng rồi. Lần này cảm ứng được ấn ký của mình trong Trọng Khung Phong, hắn lập tức lên đường tới tìm, bên cạnh không mang theo bất kỳ thủ hạ nào.

Lúc đó hắn rất tự tin, hắn cảm thấy dù có gặp phải huyền tiên, mình vẫn có thể ung dung rời đi.

Sự thật cũng đúng là như vậy. Nếu không có hai tên hỗn trướng kia, việc hắn muốn thoát khỏi Phó lão tổ chỉ tốn thêm chút công sức mà thôi, Phó lão tổ vốn không thể giữ hắn lại.

Nhưng vạn vạn không ngờ hai tên hỗn trướng này lại dùng không gian bích ngăn cản hắn. Mà thủ đoạn đó lại đúng là khắc chế được hắn.

Từng phương án hiện lên trong đầu hắn, nhưng đều không phải lựa chọn tốt nhất.

Ngũ trưởng lão hung ác trong lòng, lật tay ném ra một quả cầu đen. Quả cầu phát nổ, độc khí và năng lượng tiêu cực nhanh chóng lan rộng. Phó trưởng lão cũng không thể không tránh né, không dám dính phải.

Cùng lúc đó, ngũ trưởng lão lại điều khiển tiên khí lao về phía Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. “Ầm ầm ầm” vang lên không ngừng.

Đó là âm thanh phá vỡ hết lớp không gian bích này đến lớp không gian bích khác. Hắn muốn giải quyết hai con ruồi phiền phức không dứt này trước.

Mắt thấy ngũ trưởng lão sắp lao tới trước mặt, Phong Minh nhe răng cười hì hì với ngũ trưởng lão, rồi thân ảnh của hắn và Bạch Kiều Mặc lại biến mất lần nữa.

Ngũ trưởng lão tức muốn điên lên, gào “a a a” không ngừng.

Vù vù mấy cái, không gian xung quanh ngũ trưởng lão lại bị phong tỏa.

Ngay lúc đó, Phó lão tổ đuổi tới, phát hiện ngũ trưởng lão có chút không dám tin nhìn vào tấm truyền tống tiên phù trong tay.

Mới vừa rồi, sau khi truyền tống tiên phù khởi động, một đoàn quang mang bao bọc lấy hắn biến mất. Ai ngờ khoảnh khắc sau hắn lại từ trong không gian lăn ra ngoài.

Lúc này, sắc mặt ngũ trưởng lão âm trầm tới mức có thể vắt ra mực.

Phong Minh kinh ngạc nói: “Vừa rồi lão già này giả điên à, hóa ra là muốn dùng truyền tống tiên phù bỏ trốn. May mà Kiều Hải ca lanh trí, phong tỏa không gian lại một chút, không để ngũ trưởng lão đắc thủ.”

Phó lão tổ cũng rất bất ngờ, liền nói lời cảm tạ với Bạch Kiều Mặc: “Đa tạ Kiều Hải tiểu hữu.”

Phó lão tổ lại tấn công về phía ngũ trưởng lão, hai người lại đánh thành một đoàn giữa không trung. Bạch Kiều Mặc vẫn thỉnh thoảng đánh lén ngũ trưởng lão một đòn, đồng thời duy trì trạng thái phong tỏa không gian với hắn, thỉnh thoảng lại gia cố thêm một chút, tránh cho hắn lại dùng thêm vật phẩm truyền tống nào khác.

Trong tình huống đó, ngũ trưởng lão mấy lần muốn đột phá vòng vây, nhưng đều bị Bạch Kiều Mặc đã chuẩn bị sẵn phá hỏng.

Lôi Thú đại nhân xem vui nhất, vừa hô Bạch Kiều Mặc gian xảo, vừa cổ vũ hắn.

Mấy vị trưởng lão nhà họ Phó phía sau cuối cùng cũng vất vả đuổi tới, thấy cảnh tượng trước mắt, kinh ngạc tới mức cằm sắp rơi xuống đất.

Bọn họ còn tưởng lão tổ sẽ không giữ được ngũ trưởng lão Ngục Môn. Không ngờ đuổi tới nơi, đã thấy ngũ trưởng lão bị lão tổ đánh tới khí tức không ngừng sụt giảm, từ huyền tiên ban nãy rớt xuống, biến thành chân tiên đỉnh phong rồi.

“Không, vẫn còn đang tụt xuống.”

“Tác dụng phụ xuất hiện sau khi bí pháp cưỡng ép tăng tu vi mất hiệu lực rồi.”