Chương 1214: Ngũ trưởng lão bị bắt
Sự hối hận trong lòng ngũ trưởng lão Ngục Môn đã đạt tới đỉnh điểm. Lúc này kẻ hắn hận nhất chính là hai người Kiều Trạch, Kiều Hải.
Nếu không phải vì bọn họ, căn bản hắn đã không phải chạy tới đây. Nếu không phải vì bọn họ, hắn đã sớm thoát khỏi Phó lão tổ rồi, sau này quay lại báo thù là được.
Nhưng giờ phút này, kẻ hắn muốn giết nhất trong lòng chính là hai người Kiều Trạch, Kiều Hải.
Dùng bí pháp cưỡng ép tăng tu vi, chỉ cần tìm được chỗ an toàn vượt qua giai đoạn suy nhược, sẽ không để lại di chứng gì, cũng không ảnh hưởng nhiều tới việc tu luyện sau này.
Nhưng giờ tu vi đã không còn đủ dùng, cố chống thêm nữa nhất định hắn sẽ chết trong tay Phó lão tổ.
Ngũ trưởng lão hung ác trong lòng, khí huyết toàn thân sôi trào phồng lên, khiến thân thể gầy gò của hắn trong nháy mắt cũng trở nên to béo rắn chắc hơn.
Nhưng rất nhanh, thân thể hắn lại co rút mãnh liệt, đồng thời khí tức lại một lần nữa tăng vọt.
Hắn đã không còn bận tâm tới hậu quả nghiêm trọng của việc dùng loại cấm kỵ bí pháp này nữa, lúc này giữ được mạng mới là trên hết.
“Cẩn thận!” Phó lão tổ thấy vậy liền tăng mạnh công kích, đồng thời lên tiếng cảnh báo hai người Phong Minh.
Giọng Phó lão tổ vừa dứt, ngũ trưởng lão đã vọt nhanh về phía hai người Phong Minh, tốc độ nhanh tới mức người ta phản ứng không kịp.
Hơn nữa toàn thân ngũ trưởng lão còn bốc khói, phía sau lưng tạo thành một vệt khói dài, đó là thứ tỏa ra sau khi thiêu đốt toàn bộ huyết dịch trong thân thể.
Giây phút đó, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng như bị một con hung thú khóa chặt. Mà ngũ trưởng lão đối với công kích của Phó lão tổ cũng bỏ mặc không chống đỡ, trong mắt chỉ còn hai tên hỗn trướng mà hắn hận nhất.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều có thể nhìn rõ sự hận thù cuồn cuộn và sát ý nồng đậm đối với bọn họ trong mắt ngũ trưởng lão.
Giây phút đó, trong đầu Phong Minh cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Trong hồn hải, vô số tinh tử đột ngột xuất hiện, rồi tinh tử cùng hồn lực phun trào ra ngoài, lao thẳng về phía ngũ trưởng lão đang xông tới.
Trong không khí vang lên tiếng rít chói tai, không biết là tiếng nổ do tốc độ quá nhanh của ngũ trưởng lão gây ra, hay là âm thanh do động tác của Phong Minh tạo thành.
Phó trưởng lão nhất thời cũng không phân biệt được. Nhưng sau tiếng rít chói tai đó, Bạch Kiều Mặc dẫn Phong Minh cuối cùng cũng có thể di chuyển trở lại.
Cũng ngay trong khoảnh khắc ấy, thân ảnh đang lao nhanh về phía trước của ngũ trưởng lão bỗng lảo đảo giữa không trung, suýt chút nữa đã cắm đầu rơi thẳng xuống.
Giây phút đó, trong tai Phó trưởng lão dường như nghe thấy có thứ gì đó nổ tung, ngay cả hồn lực của ông ta cũng bị ảnh hưởng đôi chút, trong mắt lộ vẻ chấn động.
Cùng lúc đó, công kích của ông ta cũng đã đánh trúng người ngũ trưởng lão. Ngũ trưởng lão lưng trúng đòn, ngửa mặt lên trời phun máu, từ trên không trung rơi thẳng xuống.
Một món tiên khí hình dây thừng cuốn tới quấn lấy ngũ trưởng lão, lần này ngũ trưởng lão không thể giãy thoát được nữa. Các trưởng lão khác nhà họ Phó liền thấy ngũ trưởng lão bị trói chặt, một đầu dây nằm trong tay Phó lão tổ.
Ngoại trừ ngũ trưởng lão, tất cả tu giả ở hiện trường đều thở phào nhẹ nhõm. Cái lão già thủ đoạn quỷ dị không ngừng này cuối cùng cũng sa lưới rồi.
Mọi người nhìn thấy ngũ trưởng lão bị trói, vốn đã gầy gò, lúc này huyết nhục trên người lại càng khô quắt, trên mặt cũng không còn bao nhiêu huyết sắc, thất khiếu đều rỉ ra tơ máu.
Phó đại trưởng lão thấy vậy rất vui mừng: “Lão tổ cuối cùng cũng bắt được ngũ trưởng lão này rồi.”
Phó lão tổ tuy cũng thở phào, nhưng lại không vui mừng quá mức, hơn nữa cũng không cho rằng đây là chuyện đáng để vui mừng nhiều.
Ông ta nói: “Một ngũ trưởng lão Ngục Môn còn chưa tới huyền tiên, đã khiến nhà họ Phó ta khốn đốn tới mức này. Chúng ta đã quá coi thường thực lực của Ngục Môn rồi. Hơn nữa ngũ trưởng lão này có thể rơi vào tay chúng ta, đều nhờ hai vị tiểu hữu ra sức lớn, nếu không ngũ trưởng lão này đã sớm chuồn mất rồi.”
Lúc này mọi người mới nhìn sang Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, thấy sắc mặt Phong Minh có chút tái nhợt, nhưng sau một hồi điều tức đã đỡ hơn đôi chút.
Phó lão tổ nói: “Vừa rồi Kiều Trạch tiểu hữu đã dùng hồn kỹ công kích ngũ trưởng lão phải không.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Chúng ta ở trong khu vực hỗn loạn, nhân duyên trùng hợp tiến vào di phủ của U Mộng tiền bối, được tiền bối ban tặng, mỗi người học được một môn bí pháp.”
Phó lão tổ gật đầu nói: “Thì ra là vậy. Có điều loại bí kỹ này có thể học được và vận dụng được, cũng phải là người có thiên phú dị bẩm. Chuyện hôm nay, nhà họ Phó chúng ta vô cùng cảm tạ sự trợ giúp của hai vị tiểu hữu. Chẳng bằng hai vị tiểu hữu theo Phó mỗ tới nhà họ Phó ở một thời gian?”
Bạch Kiều Mặc nhìn Phong Minh một cái, gật đầu nói: “Vậy cung kính bất như tòng mệnh.”
Giờ Phong Minh cần một môi trường yên tĩnh để điều tức, hơn nữa bọn họ cũng không lo vào nhà họ Phó rồi không ra được.
Bạch Kiều Mặc dẫn Phong Minh lên tiên chu của nhà họ Phó, cùng bọn họ quay về.
Trên tiên chu, ánh mắt các tu giả nhà họ Phó nhìn hai người này đã có sự thay đổi rất lớn.
Kể cả các trưởng lão nhà họ Phó, ngoại trừ việc cho rằng mình sống nhiều năm hơn hai tu giả trẻ tuổi này, thì không còn điểm nào mạnh hơn họ nữa.
Trước đây khi Thất Lạc đại lục đóng lại, sự tích và danh tiếng của Kiều Trạch, Kiều Hải truyền ra, bọn họ cũng không có cảm giác chân thực lắm, không cho rằng hai người này có thể mạnh tới mức nào. Nói cho cùng nhiều lắm chỉ là chân tiên sơ kỳ mà thôi.
Giờ bọn họ đã biết, người ta tuy mới tấn thăng chân tiên, nhưng có thể làm được những việc mà chân tiên đỉnh phong cũng không làm được.
Chỉ dùng tu vi để phân biệt phán đoán thực lực của một tu giả, thật sự là không nên. Như ngũ trưởng lão Ngục Môn, tuy là chân tiên đỉnh phong, nhưng huyền tiên cũng không bắt được hắn.
Thủ đoạn và thực lực mà hai tu giả trẻ tuổi này thể hiện ra, thực sự khiến bọn họ chấn động. Điều này lại không giống với việc ngũ trưởng lão dùng bí pháp cưỡng ép tăng tu vi, vì kiểu tăng đó dù sao cũng phải trả giá đắt.
Còn bọn họ thì không phải như vậy.
Động tĩnh lớn như vậy ở ngoài thành, đương nhiên không thể giấu được các tu giả trong thành và ngoài thành. Hơn nữa đã sớm có một tốp tu giả chạy tới gần vây xem, còn có tu giả phát hiện Phó Văn Lương cùng các đệ tử nhà họ Phó khác, liền tới hỏi thăm tình hình.
Đợi tới khi ngũ trưởng lão Ngục Môn sa lưới, bọn họ mới biết đây là một cái bẫy được giăng ra nhằm vào ngũ trưởng lão Ngục Môn, và đã thành công bắt sống ngũ trưởng lão Ngục Môn.
Nhà họ Phó đã xé rách mặt với Ngục Môn tới mức này, quả đúng như lời Phó Văn Quỳnh đã nói, muốn đấu tới cùng với Ngục Môn.
Thật ra không ít thế lực ngấm ngầm tán đồng và ủng hộ cách làm của nhà họ Phó, đặc biệt là những thế lực không mạnh hơn nhà họ Phó bao nhiêu.
Bởi vì hôm nay Ngục Môn có thể động thủ với La Hoài Đình được nhà họ Phó che chở, ngày sau có thể ra tay với tu giả trong thế lực của bọn họ. Ngục Môn thật sự quá mức ngông cuồng rồi, nhất định phải chặn lại khí thế hung hăng của bọn chúng.
Vốn có huyền tiên tọa trấn, thế lực như nhà họ Phó cũng là đại thế lực hạng nhất ở hạ tiên vực. Vậy mà thế gia đại tộc như vậy cũng không được Ngục Môn để vào mắt, sao không đáng giận đáng hận.
Những tu giả này nhanh chóng truyền tin tức nơi đây ra ngoài, đặc biệt nhấn mạnh việc ngũ trưởng lão Ngục Môn đã rơi vào tay nhà họ Phó.
Thành trì nơi nhà họ Phó tọa lạc rất nhanh đã xôn xao. Mấy tòa thành trì lân cận cũng nhận được tin tức trong thời gian ngắn nhất.
Có tin tức truyền từ bên ngoài tới, có tin tức do huyền tiên truyền xuống.
Giữa các huyền tiên có thể cảm ứng rõ nhất khí tức huyền tiên của nhau. Cuộc chiến của hai luồng khí tức huyền tiên đã sớm kinh động tới bọn họ.
Có điều một lúc sau bọn họ liền biết, thì ra một trong hai luồng khí tức huyền tiên kia là do cưỡng ép tăng lên, chẳng trách lúc bọn họ cảm ứng được, luồng khí tức huyền tiên đó có chút hư phù phiêu hốt.
Tại tòa thành nơi La gia tọa lạc, tin tức cũng lan truyền cực nhanh, hơn nữa tu giả trong thành lại càng thích thú bàn tán chuyện này.
“Các ngươi nghe nói chưa, Phó gia lão tổ đích thân ra tay, bắt được ngũ trưởng lão Ngục Môn rồi đấy. Nhà họ Phó thật lợi hại, Phó lão tổ đối với vãn bối nhà mình cũng thật lòng yêu thương che chở.”
“Ta cũng vừa nhận được tin bên đó, nghe nói Phó lão tổ và ngũ trưởng lão kia đánh nhau kinh thiên động địa, núi non sụp đổ mấy ngọn. Tiếc là ngũ trưởng lão Ngục Môn có lợi hại tới đâu, cũng không phải đối thủ của huyền tiên lão tổ nhà họ Phó, cuối cùng vẫn phải chắp tay chịu trói.”
“Phi phi, cái ta nghe được đâu phải vậy. Ta nghe nói Phó lão tổ sở dĩ bắt được ngũ trưởng lão kia, là nhờ sự trợ giúp của hai tu giả khác. Hai tu giả đó là người từ ngoài tới.”
“Đúng đúng, ta cũng nghe rồi, hình như hai tu giả ngoại lai đó chính là Kiều Trạch và Kiều Hải, hai người đã cướp mất tiên khí Trọng Khung Phong của ngũ trưởng lão trong Thất Lạc đại lục.”
“Phải, có tu giả đứng xa đã nhìn thấy hai tu giả này, giống hệt với hình ảnh trong lưu ảnh thạch truyền ra từ Thất Lạc đại lục, chính là bọn họ.”
“Ta còn nghe nói một chuyện, nhà họ Phó chẳng phải đã nghĩ đủ mọi cách muốn tìm tiên đan cứu chữa cho La đại thiếu gia đó sao. Lần này Phó Văn Lương, người cữu cữu ruột của hắn, đã vì hắn mà trao đổi được một viên tử tuyết tiên đan cực phẩm từ tay hai người này rồi.”
“Thật hay giả vậy? Vậy lần này La đại thiếu gia chẳng phải không sao cả rồi ư? Cái này gọi là gì? Gọi là gặp hung hóa cát đi.”
“Ha ha, có kẻ luống công tính kế một phen, còn khiến La đại thiếu gia thất vọng tột độ với La gia.”
Trong thành này cũng không phải chỉ một mình La gia độc bá, cho nên mọi người bàn tán chuyện này bên ngoài cũng không quá bận tâm tới thể diện của người La gia. Ai bảo những chuyện này vốn là do người La gia làm ra.
So sánh cách hành xử của hai nhà La, Phó, tu giả trong thành giờ hoàn toàn đứng về phía nhà họ Phó. Ai mà chẳng mong được gia nhập một thế lực như vậy, thế lực như vậy khiến họ có cảm giác an toàn.
Những tin tức này đương nhiên cũng truyền vào La gia. Thậm chí La gia còn sớm hơn các tu giả bình thường trong thành, biết được tin Phó lão tổ giao thủ với ngũ trưởng lão Ngục Môn.
Nhưng La gia rõ ràng không ngờ ngũ trưởng lão Ngục Môn lại bị Phó lão tổ bắt giữ. Theo lý, những trưởng lão của Ngục Môn đều là hạng người tinh ranh, bản lĩnh giữ mạng và chạy trốn đều thuộc hạng nhất, chưa chắc đã kém huyền tiên, vậy mà vẫn bị bắt.
Vì chuyện này, La lão tổ cũng phải rời khỏi nơi bế quan. Ông ta cũng chính là bị động tĩnh giao đấu của hai luồng khí tức huyền tiên bên ngoài làm kinh động mà ra. Đợi tới khi trận chiến kết thúc, ông ta mới tìm hiểu được từ trong tộc về mối ân oán gần đây giữa hai nhà Phó, La.
La lão tổ tức giận: “Các ngươi lại hèn kém tới vậy, không nghĩ đủ mọi cách cứu chữa cho Hoài Đình, còn để hắn bị người nhà họ Phó tiếp đi. Như vậy người ngoài sẽ nhìn nhà họ La ta thế nào?”
La lão tổ cũng biết chuyện này không thể tách rời sự thiên vị của La gia chủ đối với cặp mẫu tử kia. Lúc này ông ta nhìn La gia chủ, muốn nghe La gia chủ ngụy biện thế nào.
Nhưng La gia chủ trước mặt lão tổ lại không ngụy biện được câu nào. Hắn cũng không ngờ người nhà họ Phó lại có thể vì La Hoài Đình và Phó Văn Quỳnh mà làm tới mức này.
Hắn mấp máy môi, nhưng cuối cùng không nói ra được lời nào.
La lão tổ nói: “Gia chủ, ngươi có chắc đơn hàng mà Ngục Môn nhận không phải là được đặt từ nội bộ La gia ta không? Thôi, ta cũng không muốn nghe lời ngụy biện gì nữa. Ngươi tốt nhất nên cầu mong Ngục Môn không cung cấp thông tin người mua này cho nhà họ Phó, nếu không hai nhà sẽ không còn chỗ xoay chuyển nữa đâu.”
La gia chủ: …
Lúc này hắn căn bản không thể bảo đảm được gì. Thấy bộ dạng của hắn như vậy, La lão tổ trong lòng có chút thất vọng. Xem ra La gia chủ cũng hiểu rõ phẩm hạnh của cặp mẫu tử kia, biết rằng chuyện này e rằng không thoát khỏi liên quan tới bọn họ.
Năm đó đẩy hắn lên vị trí gia chủ, có phải lão tổ ông ta đã sai rồi không?
—