← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1207: Minh tấn cấp

22 min read 31.08.2026

 

Phong Minh vừa dứt lời, đám tu giả kia ngược lại càng thêm sốt ruột, chỉ sợ chậm một bước, tiên đan mình muốn đã bị kẻ khác mua mất.

Phong Minh bèn híp mắt cười, thu nhận các loại thiên tài địa bảo bọn họ đưa tới. Ừm, Bạch Kiều Mặc và Nam tu giả đều đứng bên cạnh giúp hắn giám định, rồi lại đem tiên đan bọn họ cần trao đổi ra ngoài.

Trước sau chưa đầy nửa canh giờ, Phong Minh đã cùng đám tu giả này thành giao mấy trăm viên tiên đan, cả nhị phẩm lẫn nhất phẩm đều đổi đi không ít.

Trong lúc giao dịch, hắn cũng từ miệng đám tu giả này biết thêm được không ít tin tức về Tinh Hà, lại còn bỏ ra một viên nhị phẩm thượng phẩm tiên đan để đổi lấy một phần Tinh Hà địa đồ.

Đó là khi chỉ còn lại một viên nhị phẩm thượng phẩm tiên đan cuối cùng, có tới mấy vị chân tiên tranh giành, Phong Minh đương nhiên theo giá cao mà được.

Một tu giả trong số đó liền lấy ra một phần Tinh Hà đồ như vậy, Phong Minh sau khi xem xét liền vui vẻ giao dịch cùng hắn.

Kết quả này khiến một số tu giả hối hận không thôi, trong tay bọn họ cũng có Tinh Hà đồ, dù có lẽ thô sơ hơn nhiều, nhưng biết đâu lại lọt vào mắt Phong Minh, khiến hắn bằng lòng giao dịch thì sao.

Có được tin tức như ý, ba người Phong Minh không nán lại trạm trung chuyển này nữa, lại ném ra tiên chu tiến vào Tinh Hà, chớp mắt tiên chu đã biến mất khỏi tầm mắt đám tu giả.

Ba người vừa đi, đám tu giả ở trạm trung chuyển liền bàn tán xôn xao. Kẻ ở đây ngắn nhất cũng đã dừng chân vài năm, cho nên sự hiểu biết về hạ tiên vực bên ngoài có phần chậm trễ.

Ba tu giả như vậy, không thể nào vô danh tiểu tốt ở hạ tiên vực, nhưng rốt cuộc là thế lực phương nào hay thế gia nào bồi dưỡng ra?

Mang theo nhiều tiên đan như thế, lại còn đổi ra nhiều thiên tài địa bảo đến vậy, đổi lại lúc khác, đám tu giả này thế nào cũng phải cướp bóc một phen, chắc chắn trong thời gian ngắn có thể giàu to, cũng khỏi phải khổ sở phiêu bạt trong Tinh Hà này.

Đáng tiếc ngay từ đầu đã bị sự hung hãn của con tiểu thú kia trấn nhiếp, bây giờ bọn họ nào còn dám nảy sinh ý niệm đó.

Quãng thời gian tiếp theo, ba người đi qua rất nhiều nơi trong Tinh Hà, thấy không ít trạm trung chuyển, trải nghiệm có thể nói là phong phú.

Trải nghiệm nhiều nhất chính là bị xem như dê béo muốn cướp bóc, nhưng kết quả đều không thoát khỏi việc bị bọn họ cướp ngược lại một phen, sau đó thành thật làm ăn cùng Phong Minh.

Mấy lần cướp và bị cướp ngược như vậy, tiên chu của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều như súng chim đổi thành đại bác, dùng tới nhị phẩm cao cấp tiên chu.

Trong Tinh Hà rong ruổi, thời gian trôi qua khó nhận biết nhất, tới khi bọn họ cuối cùng tìm được một nơi dừng chân không tệ, thì đã hơn hai mươi năm trôi qua.

Những năm này, trong Tinh Hà cũng lưu truyền truyền thuyết về ba người, ba người không chỉ thực lực lợi hại, còn có một vị tiên đan sư với tiên đan thuật rất giỏi, khắp nơi dùng tiên đan giao dịch các loại vật liệu thu hoạch được từ Tinh Hà.

Thân phận ba người là bí ẩn, phàm kẻ nào đánh chủ ý lên bọn họ đều không thể thành công, thời gian lâu dần càng khiến tu giả trong Tinh Hà kiêng dè.

Cũng có những tu giả trong hơn hai mươi năm này từ hạ tiên vực tiến vào Tinh Hà, nghe được tin tức này liền hoài nghi thân phận ba người.

Bọn họ rất có thể chính là Phong Minh, Bạch Kiều Mặc mà các phương đang tìm kiếm, cùng với một vị tu giả họ Nam mang theo một con kỳ thú.

Bất quá dù đoán được thân phận ba người, muốn tìm ra bọn họ cũng vô cùng khó khăn, dù sao tới tận bây giờ, không một tu giả nào có thể thành công.

Ngay cả Chung Ưng Ly của Lôi Khiếu Môn cũng nhận được tin tức, hắn còn nghe nói Ngục Môn đã phái tu giả tiến vào Tinh Hà lục soát, thậm chí bản thân Ngũ trưởng lão cũng đích thân đi, rồi lãng phí hơn một năm trời cũng chỉ có thể không cam lòng quay về.

Chung Ưng Ly nghe xong không khỏi bội phục sự tiêu sái của ba người này, quả thực xem Tinh Hà nguy hiểm như hậu hoa viên nhà mình mà nhàn du.

Ba người tìm được nơi dừng chân này, Nam tu giả liền đưa ra lời cáo biệt.

Hắn biết Phong Minh và Bạch Kiều Mặc muốn ở đây bế quan, chuẩn bị đột phá tấn cấp chân tiên.

Hơn hai mươi năm lịch luyện này khiến tu vi của bọn họ đủ vững chắc, tiến bộ cũng cực nhanh, đã tới điểm tới hạn của đột phá.

Hắn cũng nên trở về trung tiên vực rồi.

Nam tu giả nói: “Ta họ Nam, tên Cửu Hồi, nhớ kỹ tên ta, đợi các ngươi tới trung tiên vực, nhất định phải nhớ tới tìm ta.”

Phong Minh hỏi: “Nam Cửu Hồi, cái tên thật đặc biệt, trung tiên vực lớn như vậy, chúng ta biết tìm ngươi ở đâu?”

Nam Cửu Hồi cười ha hả nói: “Thiên Khung Tiên Vực, Khung Lung Sơn, Nam Cửu Hồi ta chờ các ngươi, nhất định phải tới tìm ta đấy.”

Nam Cửu Hồi cười lớn rồi cưỡi Không Minh thú rời đi, Không Minh thú cũng để lại tiếng gầm, như muốn bảo Phong Minh hai người cùng Kim Tử, Tiểu Tinh cũng đừng quên nó.

Mấy năm sau đó, Kim Tử và Tiểu Tinh cũng từ không gian ra ngoài, bất quá không gây ra sự hoài nghi của tu giả khác, kẻ thấy bọn họ đều tưởng hai người này là tu giả được bọn họ thu nhận giữa đường.

Mấy người Phong Minh chỉ ghi nhớ tin tức Nam Cửu Hồi để lại, đợi sau này tới trung tiên vực, lúc thuận tiện sẽ tới thăm Nam Cửu Hồi.

Còn Khung Lung Sơn và Nam gia rốt cuộc là thế lực thế nào, bọn họ cũng chẳng để tâm.

Tiễn Nam Cửu Hồi đi rồi, mấy người Phong Minh lần lượt bế quan, tin tức bên ngoài không hề quan tâm tới.

Trong hơn hai mươi năm này, thỉnh thoảng bọn họ cũng nghe được tin tức bên ngoài, dù sao sẽ có tu giả mới từ hạ tiên vực tiến vào Tinh Hà, mang theo tin tức mới nhất của hạ tiên vực.

Trong đó có tin tức về việc rất nhiều thế lực đang tìm kiếm một vị tiên đan sư có thể luyện chế cực phẩm tiên đan, nhưng những tu giả ban đầu kể lại tin tức này, cũng không liên hệ hai người Phong Minh với vị tiên đan sư kia, dù Phong Minh vẫn luôn làm giao dịch tiên đan trong Tinh Hà.

Tiên đan hắn đổi ra ngoài không phải đều là thượng phẩm, trung phẩm sao? Tuy tiên đan thuật này cũng vô cùng cao minh rồi, nhưng vẫn không thể so sánh với vị tuyệt đỉnh thiên tài có thể luyện chế cực phẩm tiên đan kia.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cầu còn không được chuyện không ai liên hệ bọn họ với vị tiên đan sư trong tin tức.

Sau này có người liên hệ bọn họ với Phong Minh, Bạch Kiều Mặc, muốn tìm kiếm bọn họ lần nữa, thì làm sao cũng không tìm thấy tung tích của họ.

Tin tức của Vân Hải Tiên Vực, Vân Lĩnh Học Phủ thì chưa từng nhận được, nhưng nghĩ lại chỉ cần Phong Minh không xuất hiện, các phương cũng không thể làm gì Vân Lĩnh Học Phủ.

Mục phủ trưởng chắc chắn đã sớm bế quan rồi nhỉ, cũng không biết khi nào ông ấy có thể đột phá tấn cấp.

Bất quá có tài nguyên bọn họ đưa tới trợ giúp, thời gian này chung quy không thể quá muộn, không thể nào đợi tới khi Giản trưởng lão trở thành Huyền Tiên rồi mà Mục phủ trưởng vẫn chưa vượt Huyền Tiên kiếp đi.

Phong Minh chỉ tốn một năm thời gian, tu vi đã đột phá.

Hơn hai mươi năm trước đó, tốc độ trưởng thành của Tinh Viêm Hỏa kinh người, dù sao trong Tinh Hà có quá nhiều thiên tài địa bảo có thể trở thành thức ăn của Tinh Viêm Hỏa.

Dù không có những thiên tài địa bảo kia, cả ngày hấp thu tinh thần năng lượng trong Tinh Hà, tốc độ trưởng thành của Tinh Viêm Hỏa cũng rất nhanh.

Tinh Viêm Hỏa trưởng thành nhanh chóng, kéo theo khí tức của chủ nhân Phong Minh cũng không ngừng leo thang.

Trong một năm bế quan này, Phong Minh còn áp chế năng lượng trong cơ thể hết lần này tới lần khác, lại tiêu hao không ít năng lượng để tôi luyện thân thể, thế nhưng lôi kiếp của hắn vẫn tới sau một năm.

Bạch Kiều Mặc đang bế quan bị kinh động, xuất quan vội vàng bố trí Ngự Lôi Đại Trận cho Phong Minh.

Những năm này cướp đoạt được quá nhiều vật liệu, Bạch Kiều Mặc dùng những luyện chế vật liệu đó chế tác không ít tiên trận bàn, tòa Ngự Lôi Đại Trận này bố trí cũng rất nhanh, sau đó liền lui ra ngoài cùng Kim Tử, Tiểu Tinh bọn họ hộ pháp cho Phong Minh.

Nhìn mây kiếp đen kịt áp xuống, Kim Tử nói: “Chân tiên lôi kiếp của chủ nhân quả nhiên mạnh hơn tu giả khác rất nhiều, không được, ta phải mau dùng Lưu Ảnh Thạch ghi lại.”

Kẻo sau này người khác nói nàng nói suông không bằng chứng, lôi kiếp của chủ nhân không đáng sợ như vậy.

Bọn họ đi theo hai vị chủ nhân Phong Minh, Bạch Kiều Mặc, đã sớm quen với việc lôi kiếp của họ phi thường khác thường.

Ong Chúa thì nằm trên đầu Tiểu Tinh, cũng kinh hồn bạt vía nhìn theo, may mà lôi kiếp của mấy đứa nhỏ bọn họ không đáng sợ như chủ nhân, bằng không bọn họ cũng không đi được tới bước này.

Rất nhanh, lôi kiếp ầm ầm hung hãn nện xuống, dường như muốn hủy diệt cả một phương thiên địa này, thế nhưng thiên địa pháp tắc lại gia cố không gian của phương thiên địa này.

Uy lực lôi kiếp quá mạnh, tuy bọn họ chọn mảnh đất này vô cùng hẻo lánh, hiếm tu giả nào đi về hướng này, thế nhưng ba động lôi kiếp quá mạnh vẫn dẫn tới sự chú ý của một số tu giả.

Đám tu giả này không ngờ có tu giả dám vượt kiếp trong Tinh Hà, phải biết rằng vượt kiếp trong Tinh Hà càng thêm nguy hiểm, uy lực lôi kiếp cũng nặng hơn vài phần, đây là kẻ ngốc to gan nào không cần mạng vậy?

Theo ba động lôi kiếp bọn họ tìm tới, thế nhưng bay rất lâu mới tới gần rìa phạm vi lôi kiếp, liền thấy tu giả ở trung tâm lôi kiếp, cùng mấy bóng dáng hộ vệ bên cạnh.

Lúc này lôi kiếp của Phong Minh đã vượt qua quá nửa, uy thế lôi kiếp ầm ầm kia khiến đám tu giả tìm tới đều hoảng sợ.

Tu giả đang vượt kiếp này rốt cuộc đã làm chuyện ác táng tận thiên lương gì, đến mức dẫn tới lôi kiếp uy lực mạnh như vậy, nóng lòng muốn giết chết kẻ vượt kiếp?

Có hai tu giả chân tiên kết bạn tới, nhìn lôi kiếp phía trước mí mắt giật liên hồi, nói là Huyền Tiên lôi kiếp đi, cảm giác lại kém một chút, nhưng sao có thể là chân tiên lôi kiếp?

“Xác thực là chân tiên lôi kiếp, không phải Huyền Tiên lôi kiếp, vốn tưởng là kẻ to gan, giờ xem ra quả thực cũng to gan, ngoài to gan ra, còn là thiên phú kinh người, đến mức bị trời ghen ghét đi.”

“Hai vị này chẳng lẽ là…”

Vừa nói tới thiên phú kinh người bị trời ghen ghét, hai tu giả này không nhịn được nhớ tới lời đồn gần đây trong Tinh Hà.

Ngoài vị tiên đan sư thường xuyên làm ăn với tu giả các phương trong Tinh Hà, còn có tin tức từ hạ tiên vực truyền tới, một vị tuyệt đỉnh thiên tài có thể luyện chế cực phẩm tiên đan.

Có tu giả nói, tiên đan sư trong hai lời đồn trước sau, kỳ thực chính là cùng một người.

“Rất có khả năng, bất quá không thấy vị tu giả cưỡi dị thú kia đâu.”

“Có lẽ vị đó ẩn trong bóng tối đề phòng tu giả khác tới.”

“Bất kể có phải hay không, dám vượt chân tiên kiếp ở đây, lại còn lôi kiếp uy lực đáng sợ như vậy, tu giả này cũng phi thường khác thường.”

“Không biết có thể gắng gượng qua cửa ải này không.”

“Ta thấy uy lực lôi kiếp tuy đáng sợ, nhưng thực lực người vượt kiếp cũng lợi hại, nhìn kìa, tu giả kia lại một quyền đánh tan lôi kiếp bổ xuống, hắn còn đang lợi dụng lôi kiếp làm gì vậy?”

“Là đang tôi luyện nhục thân đi, chậc, khó trách dẫn tới lôi kiếp đáng sợ như vậy.”

Hai chân tiên nhìn mà tim đập thình thịch, trái lại người vượt kiếp còn khá hơn bọn họ một chút, tới mấy đạo lôi kiếp cuối cùng, Phong Minh mới khởi động Ngự Lôi Đại Trận để giảm bớt một phần uy lực lôi kiếp.

Vừa thấy Ngự Lôi Đại Trận khởi động, hai chân tiên này càng thêm tin chắc, hai người trong đó chính là Phong Minh, Bạch Kiều Mặc mà hạ tiên vực hiện đang tìm kiếm.

Bởi vì bọn họ cũng nhận được tin tức, hai người này mở một gian vô danh cửa hàng trong Thất Lạc Đại Lục, vừa làm giao dịch cực phẩm tiên đan, vừa cho thuê Ngự Lôi Đại Trận trợ giúp tu giả vượt kiếp tấn cấp.

Không ngờ lại để bọn họ đụng phải ở đây.

Lúc này Phong Minh đang vượt kiếp và Bạch Kiều Mặc hộ pháp bên cạnh đều không biết, Vân Lĩnh Học Phủ cũng cuối cùng đón Huyền Tiên lôi kiếp, Mục phủ trưởng bế quan nhiều năm rốt cuộc xuất quan, bước vào Ngự Lôi Đại Trận do Giản trưởng lão bố trí.

Có thể thành công tấn cấp Huyền Tiên hay không, chính là ở một phen này, Huyền Tiên lôi kiếp này gây nên sự chú ý của rất nhiều thế lực, lúc này bọn họ mới biết, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhất định là đã thu được Huyền Tiên cơ duyên trong Hỗn Loạn Khu Vực.

Trước đó không phải chưa từng có tu giả và thế lực suy đoán như vậy, nhưng không tu giả nào dám khẳng định, hơn nữa hai người kia có sư phụ riêng, nếu có được Huyền Tiên cơ duyên, thật sự nỡ lấy ra giao cho phủ trưởng sao?

Giờ bọn họ biết rồi, còn thật sự nỡ, nhất thời khiến những tu giả bị kẹt ở chân tiên đỉnh phong đều hâm mộ ghen tị không thôi.

Tạ phủ trưởng nhận được tin tức lập tức tới ngay hộ pháp cho Mục phủ trưởng.