Chương 1206: Là người làm ăn
Số tu giả trên mảnh lục địa vỡ này không nhiều, phóng mắt nhìn ra, ước chừng hơn trăm người mà thôi.
Nhưng số lượng Chân Tiên lại chiếm quá nửa, số ít Hư Tiên cảnh ngộ rõ ràng kém xa những Chân Tiên kia.
Phong Minh liền phát hiện, có một số Hư Tiên nhìn bọn họ, trong mắt lóe lên vẻ hả hê.
Đây là vì cảnh ngộ của chính bọn chúng không tốt, nên hy vọng nhóm người Phong Minh cũng rơi vào cảnh ngộ giống bọn chúng?
Khi ba người Phong Minh hạ xuống mặt đất, có Chân Tiên đứng ngoài quan sát, có Chân Tiên đã không chờ nổi mà vây lại.
Trong đó một tu giả trung niên khí tức hung hãn, trong mắt lóe lên ác ý, nói: “Ba tên tiểu tử da non thịt mềm, ngoan ngoãn giao hết nhẫn trữ vật của các ngươi ra đây, chỉ cần giữ lại một cái, đừng trách bọn ta ra tay không nể tình.”
“Học gì không học, cứ thích học người ta chạy tới Tinh Hà du ngoạn.”
Đám tu giả đi theo cười ầm lên: “Đám công tử nhà giàu đó chính là thích chạy lung tung khắp nơi, nào biết rằng đa số bọn chúng, đều âm thầm mất mạng lúc nào không hay.”
“Thích chạy ra ngoài chơi mới tốt chứ, cái nơi khỉ ho cò gáy này, bao lâu mới thấy được một kẻ còn sống chứ? Vừa hay tặng tiên thạch và tiên đan cho bọn ta.”
“Mau giao ra!”
Trước đó bọn họ điều khiển tiên chu tới đây, cho nên lúc này con Không Minh thú thực lực mạnh nhất kia chỉ đậu trên vai Nam tu giả như một con tiểu thú mà thôi.
Tình huống như vậy càng khiến đám tu giả này tin rằng, ba người này chính là thiếu gia nhà nào đó chạy ra ngoài chơi.
Đương nhiên không phải tất cả Chân Tiên đều không có mắt nhìn, Phong Minh phát hiện, một số Chân Tiên đứng xa quan sát, dường như không chắc chắn về thực lực của ba người Phong Minh, liền chờ ba người Phong Minh xảy ra xung đột với đám tu giả kia.
Nam tu giả nhìn qua cũng chỉ là thanh niên dáng vẻ ngoài hai mươi, người cũng đúng là da non thịt mềm, cùng phong cách với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, dễ khiến người ta coi thường.
Lúc này hắn nở nụ cười, đưa tay sờ sờ Không Không trên vai, cười nói: “Hóa ra các ngươi thích cướp nhẫn trữ vật của người khác đến vậy sao? Chi bằng các ngươi giao hết nhẫn trữ vật trên tay cho ta đi. Không Không, lên!”
Nói xong, Nam tu giả thu lại nụ cười, con Không Minh thú trên vai liền vụt ra, tốc độ nhanh đến mức Chân Tiên cũng không kịp phản ứng.
Ngay sau đó mấy ngón tay bay lên không trung, Phong Minh vừa thấy liền thích thú.
Phong Minh khen: “Không Không quả nhiên lợi hại, nhanh như vậy đã mang nhẫn trữ vật của bọn chúng tới rồi, mau cướp.”
Ba người Phong Minh đồng loạt ra tay, đám tu giả kịp phản ứng cũng xông ra cướp đoạt những ngón tay bay trên không trung.
Bất quá rõ ràng tốc độ của ba người Phong Minh nhanh hơn một bậc, trong chớp mắt đã đoạt được những chiếc nhẫn trữ vật kia.
Còn về mấy ngón tay, ai muốn cướp thì cướp, bọn họ không thèm.
Không Minh thú bất ngờ cắt đứt ngón tay đeo nhẫn trữ vật của bọn chúng còn chưa tính, móng vuốt vung ra, quét về phía đám tu giả kia mấy nhát.
Mấy tên Hư Tiên đi theo lập tức bị cắt thành từng mảnh, tính mạng thì khỏi phải nói, đã bỏ lại nơi đây rồi.
Mấy tên Chân Tiên hoảng hốt chống đỡ, nhưng phòng ngự bị phá vỡ, bản thân cũng chịu thương tích không nhẹ, lại còn một Chân Tiên, đầu lìa khỏi thân.
Đám Chân Tiên phía sau vốn còn thong thả xem kịch vui, trong nháy mắt thân thể căng cứng, ánh mắt cũng trở nên sắc bén, nhìn về phía ba người Phong Minh mang theo vẻ dò xét.
Thảo nào dám chỉ ba người đã chạy tới vùng Tinh Hà nguy hiểm này dạo chơi, hóa ra là có thực lực chống lưng.
Điều khiến bọn chúng kiêng kỵ nhất chính là con tiểu thú kia, lực lượng mà nó sử dụng rõ ràng là không gian chi lực.
Bởi vì vết thương do tiểu thú cắt ra đều rất bằng phẳng chỉnh tề, thậm chí còn không xuất hiện cảnh tượng máu me be bét, thế nhưng càng như vậy lại càng khiến người ta kiêng kỵ.
Những tu giả cùng đi theo nhưng không xông lên trước nhất, nhanh chóng lui về phía sau, đồng thời cảnh giác nhìn chằm chằm tiểu thú và ba người Phong Minh.
Giờ bọn chúng mới biết, đã đụng phải kẻ cứng rắn, chứ không phải công tử nhà giàu có thể mặc sức bắt nạt như bọn chúng tưởng.
“Không Không, về.”
Nam tu giả cũng không để Không Minh thú tiếp tục, mà gọi nó trở lại.
Vốn dĩ là để Không Minh thú phát huy tác dụng uy hiếp, hắn cũng không phải kẻ hiếu sát.
Mặt đất để lại mấy cỗ thi thể, Phong Minh đi tới lục tìm các loại trữ vật khí cụ khác trên thi thể bọn chúng và lấy đi.
Quay người lại, hắn lại cười híp mắt nhìn đám tu giả kia, nói: “Bây giờ có thể nói chuyện tử tế rồi chứ.”
Thấy Phong Minh còn có thể cười được, như thể trước đó căn bản chưa từng động thủ cướp nhẫn trữ vật vậy, đám tu giả kia chỉ cảm thấy trong lòng rợn tóc gáy, nhất thời không có tu giả nào chủ động đứng ra.
Phong Minh lại cười: “Không có sao? Vậy thì…”
Đám tu giả kia sợ Phong Minh nói ra câu muốn làm phiền con tiểu thú tên Không Không kia, một tu giả Hư Tiên liền bị đám Chân Tiên đẩy ra.
Tên Hư Tiên kia đành cứng đầu nói: “Ba vị đạo hữu muốn biết gì, tại hạ biết gì nói nấy.”
Ba người Phong Minh tìm một chỗ ngồi xuống, cũng gọi tên Hư Tiên kia cùng ngồi xuống nói chuyện, bằng không ba người chẳng phải cứ phải ngẩng cổ lên nói chuyện với hắn sao?
Tuy lúc này ba người trông có vẻ tính tình rất tốt, nhưng tên Hư Tiên kia cũng không dám chủ quan, bảo ngồi liền ngồi.
Trả lời mấy câu hỏi của Phong Minh bọn họ xong, mới hơi thả lỏng một chút.
Hóa ra trạm trung chuyển này đã cách vị trí của bốn hạ tiên vực rất xa rồi, nhưng tình huống như Phong Minh bọn họ một Chân Tiên hai Hư Tiên đã chạy tới nơi này, vô cùng hiếm thấy.
Cũng vì vậy, đám tu giả này ban đầu đều không coi bọn họ ra gì, tưởng là dê béo dễ bắt nạt.
Nào ngờ ba người còn khó đối phó hơn cả những tu giả toàn Chân Tiên.
Vừa hỏi chuyện, Phong Minh và Nam tu giả vừa lục lọi chiến lợi phẩm vừa thu được, tức là đám nhẫn trữ vật kia.
Có tu giả ngón tay bị cắt đứt, nhưng vì né tránh nhanh, không bị Không Không giết chết, nhẫn trữ vật như vậy vẫn còn có chủ.
Thế nhưng Phong Minh và Nam tu giả nhẹ nhàng liền xóa bỏ ấn ký lưu lại trên nhẫn trữ vật, chủ nhân ban đầu của nhẫn trữ vật sắc mặt trắng bệch, nhưng không thể nói gì.
Đặc biệt là chiếc nhẫn trữ vật Phong Minh thao tác, cũng là của một Chân Tiên để lại, tên Chân Tiên kia thấy Phong Minh một Hư Tiên lại dễ dàng xóa bỏ ấn ký của hắn ta, sắc mặt càng khó coi hơn, càng xác định bọn họ đã coi thường ba tên gia hỏa này.
Phong Minh nói: “Ồ? Cũng có không ít thứ tốt đấy chứ, chỉ là một Chân Tiên, tiên thạch và tiên đan trong tay sao ít như vậy, còn đây là tiên đan kém phẩm gì thế này.”
Phong Minh lấy ra một bình ngọc, bên trong đựng mấy viên hạ phẩm tiên đan.
Nam tu giả ghé lại nhìn một cái, bật cười: “Bọn chúng sao có thể so với ngươi được, chắc hạ phẩm tiên đan ở đây giá trị cũng không nhỏ.”
Hắn lại nói: “Tuy nói tiên thạch và tiên đan ít đi một chút, nhưng các loại vật liệu khác lại không ít, cho nên luôn có tu giả nguyện ý chạy vào Tinh Hà, chính là vì Tinh Hà sản xuất ra không ít thiên tài địa bảo.”
Trong mấy chiếc nhẫn trữ vật, bọn họ lục ra không ít vật liệu có thể dùng để luyện khí và luyện trận.
Vật liệu luyện trận Nam tu giả ném hết cho Bạch Kiều Mặc, vật liệu luyện khí còn lại thì hai bên chia đôi.
Chia xong chiến lợi phẩm, Phong Minh chống cằm vừa nghe tên Hư Tiên kia giảng giải tình hình nơi này, vừa đánh giá những tu giả khác đang đứng xa xa, đặc biệt là những Chân Tiên kia.
Phong Minh đột nhiên lên tiếng hỏi: “Chân Tiên chết trên tay Không Không, có phải là kẻ thực lực kém nhất ở đây không?”
Tên Hư Tiên kia đột nhiên không nói nên lời, Nam tu giả lại đáp: “Nhãn lực kém nhất, thực lực khẳng định cũng thấp nhất.”
Đám Chân Tiên khác nghe vậy trong lòng có chút phức tạp, cũng không vì được ba người này đánh giá cao hơn mà vui vẻ.
Phong Minh tiếp lời: “Nói như vậy, những Chân Tiên khác trong tay có nhiều thứ tốt hơn rồi?”
Đám Chân Tiên kia từng người lập tức cảnh giác đề phòng, chỉ sợ ba người Phong Minh giây tiếp theo sẽ giết người đoạt bảo.
Phong Minh đương nhiên nhìn ra sự lo lắng của bọn chúng, xua xua tay nói: “Thật là, bọn ta đâu phải cuồng đồ giết người gì, động một chút là lấy mạng người.”
Biểu cảm của đám tu giả kia càng thêm khó tả, chẳng lẽ không phải sao?
Phong Minh tiếp tục nói: “Con người ta trước giờ coi trọng công bằng, bọn ta làm một cuộc giao dịch nhé, thứ các ngươi cần nhất hẳn là tiên thạch và tiên đan đúng không, tiên thạch thì không có, nhưng tiên đan thì bọn ta không thiếu, nhị phẩm nhất phẩm tiên đan đều có, các ngươi cứ lấy thứ tốt trong tay ra mà trao đổi.”
Phong Minh nói xong liền bày ra trước mặt trên bàn đá một hàng bình ngọc, bên trong đều là tiên đan do hắn luyện chế, bất quá không có lấy một viên cực phẩm nào.
Trước đây ở Thất Lạc đại lục giao dịch đa số là cực phẩm tiên đan, nhưng Phong Minh cũng không thể bảo đảm mỗi lò tiên đan của mình đều là cực phẩm, trong đó sẽ có thượng phẩm, thậm chí khi không thuận tay còn xuất hiện trung phẩm.
Đương nhiên hạ phẩm là cực kỳ khó mới xuất hiện.
Vừa hay có thể thanh lý một số tiên đan mình không dùng tới, nhưng tin rằng ở nơi này, giá trị của những tiên đan này cũng rất lớn.
Nhiều bình ngọc đựng tiên đan bày ra như vậy, Phong Minh thậm chí còn mở một bình ngọc, để hương thơm của nhị phẩm tiên đan bên trong tỏa ra, khiến không ít tu giả lộ ra ánh mắt nóng bỏng.
Một số tu giả đã ở đây mấy chục năm đến cả trăm năm, vô cùng khao khát tiên đan, nhưng lại không nắm chắc tính tình của ba người này, cho nên nhiều tu giả chỉ nhìn chằm chằm bình ngọc mà không tiến lên.
Bất quá không đợi bao lâu, một Chân Tiên đứng xa nhất, lúc này lại chủ động bước tới gần, khí tức trên người kẻ này rõ ràng mạnh hơn nhiều so với Chân Tiên đã chết trên tay Không Không trước đó.
Đây là một tu giả Chân Tiên trung kỳ, trên người cũng có sát khí rõ rệt.
Tên Chân Tiên kia dùng hồn lực quét qua toàn bộ tiên đan trong các bình ngọc, cuối cùng dừng lại ở mấy bình ngọc.
Mấy bình ngọc đó đều là nhị phẩm trung cấp tiên đan, có loại trị thương, có loại phụ trợ tu luyện, chính là thứ mà tu giả này cần nhất.
Tu giả này hai mắt nhìn chằm chằm Phong Minh, uy áp của Chân Tiên đối với Hư Tiên này lại không có chút ảnh hưởng nào, hắn hỏi: “Thật sự muốn giao dịch?”
Phong Minh nói: “Đương nhiên rồi, những tiên đan này chính là do bổn nhân luyện chế, ta muốn bao nhiêu liền có bấy nhiêu.”
Trong mắt tu giả này lóe lên vẻ kinh ngạc, bất quá cũng đúng, có thể lấy ra nhiều tiên đan như vậy để giao dịch, đặc biệt là ở nơi Tinh Hà xa xôi, chỉ có hai loại tu giả có thể làm ra.
Một loại là kẻ ngốc ngu xuẩn, một loại chính là tiên đan sư.
Loại tình huống thứ nhất đã bị loại trừ, vậy thì rất có thể là loại tình huống thứ hai.
Tên tu giả Chân Tiên này rất nhanh lấy từ trong nhẫn trữ vật của mình ra mấy khối đá, trong đó một khối đá lớn cỡ chậu rửa mặt, ẩn chứa năng lượng thuộc tính hỏa phong phú, đây là nhị phẩm tiên tài.
Mấy khối đá khác cũng là nhị phẩm tiên tài, giá trị đều không thấp hơn tiên đan mà hắn nhắm tới, đương nhiên ở nơi này giá trị của tiên đan còn lớn hơn so với ở hạ tiên vực.
Phong Minh rộng rãi phất tay: “Có thể, ngươi tự chọn tiên đan đi.”
Tên tu giả Chân Tiên này nhanh chóng chộp lấy mấy bình ngọc đã nhắm trúng, thấy Phong Minh cũng không có biểu hiện gì khác, liền quay người sải bước rời đi.
Vụ giao dịch thành công đầu tiên khiến những tu giả đứng ngoài quan sát khác cũng xao động, không bao lâu sau, lại có mấy Chân Tiên chạy tới.
Phong Minh còn rao hàng lên: “Số lượng có hạn, tới trước được trước, nếu cùng nhắm trúng một viên tiên đan, vậy thì ai trả giá cao thì được.”
Nam tu giả xem mà thấy vô cùng thú vị, Phong Minh này là làm ăn ở Thất Lạc đại lục còn chưa hết, lại chạy tới Tinh Hà làm ăn rồi.
—