Chương 1155: Xuất giang hồ
Sau khi trời tối, Địch Việt liền dẫn mọi người đi tìm một nơi an toàn để nghỉ đêm, vì vậy còn đặc biệt lùng sục khắp bốn phía một lượt, bảo đảm không có tinh thú nguy hiểm nào ẩn nấp, rồi lại bố trí phòng ngự tiên trận.
Mới tiến vào ngày đầu tiên, mọi người cũng không coi như tay trắng, ngoài số tinh thú mỗi người tự mình săn giết thuộc về bản thân, bọn họ còn tìm được mấy khối vẫn thạch vật liệu không tệ trên mảnh đại lục này, cùng một ít tinh vũ tiên thảo.
Bởi vậy đêm ấy lúc nghỉ ngơi, tinh thần mọi người đều khá phấn chấn.
Sau khi trò chuyện một hồi, mọi người vẫn ai về chỗ nấy nghỉ ngơi, cần phải ứng phó với những nguy hiểm chưa biết của ngày thứ hai.
Có học viên dựng lều vải, cũng có học viên mang theo tùy thân động phủ, nhưng ở nơi thế này vẫn nên hết sức giản tiện, Mạnh Huyền Chí cũng chỉ dùng một cái lều.
Ban đêm, lúc mọi người đang điều tức, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tiến vào trong lều của Mạnh Huyền Chí.
Mạnh Huyền Chí nhìn tiểu sư đệ và Bạch Kiều Mặc đến, liền lộ vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn bọn họ, thấy bọn họ xuất hiện, thật ra trong lòng đã biết rõ ý đồ của bọn họ rồi.
Không đợi bọn họ mở miệng, Mạnh Huyền Chí nói trước: “Các ngươi thật sự muốn hành động một mình sao? Như vậy sẽ càng thêm nguy hiểm, lúc cần đến đại sư huynh cũng không thể kịp thời tiếp ứng các ngươi.”
Phong Minh nói: “Biết đại sư huynh quan tâm ta, nhưng đi cùng mọi người, luôn cảm thấy bó tay bó chân, không thể buông tay buông chân mà lịch luyện, đối với bọn ta lợi ích không lớn, huống chi bên cạnh bọn ta còn có Tiểu Tinh bọn họ, cũng cần ra ngoài lịch luyện.”
Mạnh Huyền Chí biết tiểu sư đệ nói có lý, cũng chính vì vậy, mới biết không thể ngăn cản bọn họ rời đi, một mình xông xáo.
Thật ra trước khi xuất phát, sư phụ đã tìm hắn nói chuyện riêng một lần, ngay cả sư phụ cũng đoán trước sẽ có cục diện như vậy xảy ra, ý của sư phụ cũng là nói khuyên được thì khuyên, khuyên không được thì chỉ có thể buông tay cho tiểu sư đệ tự mình xông xáo.
Con đường của thiên tài rốt cuộc không giống với bọn họ, hạn chế bọn họ ngược lại sẽ cản trở con đường trưởng thành của bọn họ.
“Thôi vậy, đại sư huynh ta không khuyên nhiều nữa, gặp chuyện gì cũng phải lưu thêm vài phần tâm nhãn, tuyệt đối không được dễ dàng tin người khác…” Không ngăn được, Mạnh Huyền Chí chỉ có thể lải nhải những điều cần chú ý khác.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc buồn cười nhìn Mạnh Huyền Chí lẩm bẩm không ngừng, điều này thật không hợp với hình tượng Mạnh đại sư huynh trong mắt người ngoài.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng không phải cứ thế mà đi, trước khi rời đi, hai người để lại một chiếc nhẫn trữ vật cho Mạnh Huyền Chí: “Đại sư huynh mong ta và Bạch đại ca sống thật tốt, bọn ta đương nhiên cũng mong đại sư huynh có thể bình an tấn cấp chân tiên, những thứ này chỉ là vật phòng thân, chưa chắc đã dùng tới.”
Phong Minh để lại cho đại sư huynh mấy bình cực phẩm tiên đan do chính mình luyện chế, tuy đại sư huynh cũng là tiên đan sư, nhưng cực phẩm tiên đan này thật sự không phải tiên đan sư nào cũng có thể lấy ra được.
Ngoài ra, còn có trận bàn truyền tống mới nhất do Bạch Kiều Mặc đặc biệt chế tạo, và những tiên trận bàn khác có thể dùng để hộ thân.
Sư đệ đã nói vậy, Mạnh Huyền Chí không thể từ chối, đành phải nhận lấy, trong lòng rất cảm niệm tiểu sư đệ và Bạch sư đệ.
Sáng sớm hôm sau, đám học viên đang điều tức tu luyện lần lượt tỉnh dậy, nhưng mãi không thấy bóng dáng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đâu, muốn tìm kiếm thì bị Mạnh Huyền Chí và Địch Việt ngăn lại, nói cho mọi người biết, hai người đã lặng lẽ rời đi trong đêm.
Địch Việt ban đêm có cảm ứng, vì vừa đúng phiên hắn gác đêm, đương nhiên nếu không phải Bạch Kiều Mặc cố ý để lộ chút khí tức, Địch Việt cũng không thể phát hiện được.
Đám học viên kinh hô, hai vị sư đệ lại dám một mình đi xông xáo, nhưng thấy ngay cả Mạnh Huyền Chí vị đại sư huynh này cũng không nói gì, mọi người chỉ có thể thì thầm bàn tán vài câu.
Trong lòng bọn họ vẫn luôn cảm thấy đây không phải là biện pháp thỏa đáng, nhưng đích thân đại sư huynh còn không ngăn cản, bọn họ biết làm sao được?
Bọn họ chỉ có thể cầu mong Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thuận buồm xuôi gió, mọi người đều có thể sống sót rời khỏi Thất Lạc đại lục.
Địch Việt và Tống sư tỷ hiểu biết không nhiều về bản lĩnh thật sự của Phong Minh hai người, riêng tư hỏi Mạnh Huyền Chí, Mạnh Huyền Chí không thể nói thật với bọn họ, chỉ nói bọn họ trong lòng tự có tính toán.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vừa đi, Mạnh Huyền Chí cứ tưởng muốn có được tin tức của bọn họ sẽ phải mất rất lâu.
Không ngờ nửa tháng sau, lúc bọn họ gặp một đội ngũ khác, liền nghe thấy trong đội ngũ này có tu giả bàn tán, trêu đùa hai tên tu giả họ Kiều của Thiên Tâm Các, lại thật sự dám tiến vào Thất Lạc đại lục.
Huyền tiên thái thượng trưởng lão của Thiên Tâm Các quá vô năng, hai tên hư tiên này lại có thể trốn vào Thất Lạc đại lục ngay dưới mí mắt của hắn ta.
Điều đó cũng khiến những tu giả kia rất muốn gặp mặt hai vị tu giả họ Kiều này một lần, xem bọn họ rốt cuộc có bản lĩnh lớn đến đâu, có thể thoát khỏi sự lùng bắt của huyền tiên Thiên Tâm Các.
Mạnh Huyền Chí: …
Mạnh Huyền Chí rất muốn bưng mặt, hắn không ngờ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc rời đi rồi, lại một lần nữa lấy thân phận Kiều Trạch, Kiều Hải hành tẩu bên ngoài.
Hai thân phận này quá bắt mắt rồi, chưa nói tới đệ tử Thiên Tâm Các hận bọn họ thấu xương, ngay cả không ít tu giả khác, tin rằng đối với bọn họ cũng rất hứng thú đi.
Nhưng mà, như vậy cũng tốt, Mạnh Huyền Chí muốn biết tin tức của hai vị sư đệ, ngược lại càng thêm thuận tiện.
Hai nhân vật phong vân này, hễ có tu giả nào gặp phải bọn họ, chắc chắn sẽ truyền ra tin tức về bọn họ.
Mạnh Huyền Chí muốn bưng mặt, Địch Việt và các học viên khác thì lại rất hứng thú, còn lên tiếng hỏi tình hình chi tiết hơn.
Địch Việt sờ cằm nói: “Không ngờ hai vị đạo hữu này thật sự dám tiến vào, đợi năm năm sau tin tức này truyền ra ngoài, đám cao tầng và thái thượng trưởng lão của Thiên Tâm Các, e rằng sẽ tức đến hộc máu mất.”
Tống sư tỷ nói: “Nhưng đám đệ tử Thiên Tâm Các chắc chắn sẽ nghĩ mọi cách vây chặn bọn họ rồi, nghe ý của mấy tu giả kia, bên cạnh hai vị này ngoài hai người đồng hành ra thì không còn ai khác, bọn họ còn đoán, hai người đồng hành kia, không chừng cũng là khế thú của bọn họ, giống như con long trước kia vậy, chỉ là không biết thuộc huyết mạch chủng tộc gì thôi.”
Mạnh Huyền Chí xoa xoa mặt, đúng là để cho đám tu giả kia đoán trúng rồi, đúng là khế sủng, nhưng ngoài việc biết một kẻ mang huyết mạch quy tộc ra, kẻ còn lại thì không rõ lắm, nghĩ đến sẽ không đơn giản.
Ngoài Mạnh Huyền Chí ra, các học viên khác đều hóng chuyện rất vui vẻ, hoàn toàn không hiểu tâm tình của Mạnh Huyền Chí.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc sau khi rời đi đêm đó, đương nhiên sẽ không còn lấy thân phận vốn có mà hành tẩu bên ngoài nữa.
Nghĩ ngợi một chút, hai người vẫn dùng thân phận Kiều Trạch, Kiều Hải, như vậy cũng có thể đường đường chính chính mang theo Kiều Kim và Kiều Tiểu Tinh bên người, dù sao trước đây ở Thạch Nhân tộc và Băng Sương Xà tộc, đã từng có sự tồn tại của bọn họ và Hải Long Vương.
Ừm, tiện thể còn có thể chọc tức đám đệ tử Thiên Tâm Các một chút, cớ sao lại không làm.
Nếu đệ tử Thiên Tâm Các dám tới gây phiền phức cho bọn họ, vậy bọn họ cũng sẽ không khách khí.
Thân phận như vậy, cũng có thể gặp gỡ thiên tài các phương.
Bởi vậy khoảng thời gian sau đó, hai người cộng thêm Kim Tử và Tiểu Tinh, cũng không che giấu khí tức của mình, gặp phải tu giả khác cũng không tránh né.
Thế là mấy ngày sau, bốn người bọn họ đang săn giết một đàn tinh thú thì bị một đội tu giả khác phát hiện.
Đội tu giả đó vừa khéo cũng đến từ Vân Hải tiên vực, hơn nữa từng thấy ảnh lưu niệm về bọn họ, lúc đó đã kinh hô thành tiếng.
Nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều không để ý tới bọn họ, gọn gàng dứt khoát giải quyết mấy con tinh thú cuối cùng còn lại, không ngoảnh đầu lại liền ngồi lên tiên chu bay xa, khiến phía sau một trận xôn xao.
Thế là tin tức bọn họ xuất hiện liền truyền ra, đương nhiên muốn truyền khắp tai mọi tu giả, thì vẫn cần một khoảng thời gian.
Sau khi ra ngoài hành động riêng, bốn người bọn họ đều cảm thấy có thể buông tay buông chân mà lịch luyện, như vậy mới thật sự phát huy tác dụng của việc lịch luyện.
Ngày đó rời xa lộ tuyến của đại sư huynh, hai người lúc đầu trong một khoảng thời gian chính là chuyên tìm tinh thú để săn giết, tôi luyện sức chiến đấu của mình, Kim Tử và Tiểu Tinh cũng không ngoại lệ.
Ong Chúa thay bọn họ canh gác, Lôi thú thì làm đội cổ vũ, có lúc Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều chê nó quá ồn ào, nếu còn ồn nữa, Bạch Kiều Mặc sẽ dọa nhốt nó lại, không cho nó ra ngoài hoạt động nữa.
Lôi thú vì vậy chỉ có thể uất ức bớt ồn ào một chút, thầm mắng trong bụng đôi phu phu này mất hết nhân tính.
Hai người tạm thời chưa thả Tinh Viêm Hỏa ra ngoài hoạt động, dù sao loại hỏa chủng như vậy cũng vô cùng trân quý, để kẻ khác phát hiện mà thèm muốn, sẽ mang đến phiền phức rất lớn.
Nhưng Phong Minh cũng rất nghe theo sự chỉ huy của Tinh Viêm Hỏa, Tinh Viêm Hỏa phát hiện nơi nào tinh thần năng lượng nồng đậm nhất, Phong Minh liền dẫn Bạch Kiều Mặc chạy tới đó, những khối vẫn thạch chứa đầy tinh thần năng lượng đều không buông tha, quét sạch tất cả.
Tinh Viêm Hỏa đã lâu không được “ăn” thống khoái như vậy, đến nỗi chỉ mới mấy ngày trôi qua, Tinh Viêm Hỏa đã truyền năng lượng đã ăn no cho chủ nhân của mình, điều này sẽ khiến Phong Minh không cần tu luyện, tu vi cũng không ngừng tăng lên.
Điều đó cũng khiến Phong Minh càng thêm vui lòng tìm kiếm thức ăn yêu thích cho Tinh Viêm Hỏa.
Chỉ vì nghe theo sự chỉ huy của Tinh Viêm Hỏa mà chạy đông chạy tây, đến nỗi mấy người bọn họ càng ngày càng lệch xa lộ tuyến của Mạnh Huyền Chí bên kia, đương nhiên tu giả nhận ra thân phận bọn họ cũng càng ngày càng nhiều.
Chớp mắt đã một tháng trôi qua, ngày này bốn người bọn họ đang truy đuổi một đóa Tinh Không Diễm trong một dải tinh hà.
Đóa Tinh Không Diễm này tuy chưa sinh ra đủ linh trí, nhưng cũng đã có ý thức yếu ớt, đương nhiên không muốn trở thành lương thực của Tinh Viêm Hỏa, bởi vậy liền trốn đông trốn tây trong tinh không.
Tinh Không Diễm trốn chạy trong tinh không với tốc độ cực nhanh, lúc lướt nhanh qua sẽ khiến tu giả lầm tưởng đó chỉ là một ngôi sao nhỏ.
Ban đầu Phong Minh bọn họ cũng tưởng như vậy, lúc đó liền không muốn đuổi theo, nhưng Tinh Viêm Hỏa trong đan điền của Phong Minh lại truyền ra khao khát mãnh liệt, mãnh liệt hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Đến lúc này Phong Minh liền biết mình nhìn lầm rồi, thế là gọi Bạch Kiều Mặc bọn họ cùng đuổi theo.
Trong quá trình một đuổi một trốn này, Phong Minh bọn họ liền nhìn rõ chân diện mục của ngôi sao nhỏ kia, lại là một đóa Tinh Không Diễm.
Tinh Không Diễm tuy cấp bậc không sánh được với hỏa chủng như Tinh Viêm Hỏa, nhưng cũng là do dải tinh hà này uẩn dục ra, Tinh Viêm Hỏa nuốt đóa Tinh Không Diễm này, đối với sự trưởng thành của nó trợ giúp cực lớn, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đương nhiên phải bất chấp tất cả mà có được nó.
Nào ngờ cuối cùng đóa Tinh Không Diễm này lại đâm đầu vào một dải vẫn thạch đai vận chuyển tốc độ cao, khiến Phong Minh một đoàn đuổi tới đây có chút ngẩn người.
Phong Minh nói: “Đóa hỏa diễm này thật gian xảo, cũng thật biết chọn chỗ ẩn thân, lại trốn vào trong này rồi.”
Bạch Kiều Mặc chỉ vào những khe nứt không gian do những khối vẫn thạch vận hành tốc độ cao va chạm lẫn nhau tạo ra, nói: “Dải vẫn thạch này còn nguy hiểm hơn dải mà chúng ta từng trải qua bên ngoài trước đây, đây đều là do hoàn cảnh tinh hà vốn không ổn định ở nơi này tạo thành.”
Tuy nói dải vẫn thạch này quá nguy hiểm, nhưng bảo Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cứ thế từ bỏ, hai người đương nhiên không cam tâm, thế là không ngừng thăm dò ra vào dải vẫn thạch này, tìm kiếm phương pháp tốt nhất để đoạt lấy đóa Tinh Không Diễm kia.
Đối với người khác mà nói, ở nơi như vậy rất khó xác định vị trí của Tinh Không Diễm, nhưng đối với Phong Minh thì quá dễ tìm kiếm.
Bởi vì Tinh Viêm Hỏa có thể chuẩn xác cảm ứng được đóa Tinh Không Diễm kia, mặc cho nó trốn sâu đến đâu, cũng không thoát được.
Kim Tử và Tiểu Tinh không dám mạo muội tiến vào dải vẫn thạch, bọn họ đứng ngoài chờ tiếp ứng.
Lôi thú cũng chỉ thăm dò thò cái chân nhỏ ra, cũng không dám vào sâu, nơi này đối với nó cũng có mức độ nguy hiểm nhất định.
Đột nhiên Lôi thú nói: “Có tu giả khác đang tới bên này, mục đích của bọn họ, sẽ không giống chúng ta chứ.”
Kim Tử và Tiểu Tinh quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy một chiếc tiên chu bay tới bên này.
Đợi bay tới gần, Kim Tử liền tinh mắt phát hiện một tu giả đứng ở đầu thuyền, trong tay đang nâng một cái la bàn trạng tiên khí, hiển nhiên là tiên khí kia cảm ứng được điều gì đó.
“Rất có khả năng, ta lập tức báo cho chủ nhân.”
“Không cần đâu, chúng ta đã ra ngoài rồi, hơn nữa cũng thấy rồi.”
Đúng lúc Lôi thú và Kim Tử bọn họ nói chuyện, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cùng nhau thoát ra khỏi dải vẫn thạch, không thể vào sâu quá xa, bởi vậy cũng không có cách nào bắt được Tinh Không Diễm.