← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1154: Lực Tiên Đan Sư

21 min read 31.08.2026

 

Bình Tư Vọng và Trần Liệt vẫn quay về đội ngũ gia tộc của mình, bởi vì gia tộc bọn họ đã sắp xếp nhân thủ đi theo bảo vệ.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ở giữa đội ngũ Vân Lĩnh Học Phủ, xuyên qua cánh cửa tiến vào Thất Lạc Đại Lục, đoàn người không bị phân tán quá xa, tình huống này là điều đã biết trước từ lâu.

Mọi người ghi nhớ kỹ vị trí cánh cửa trong lòng, nếu giữa đường thất lạc, thì năm năm sau bọn họ cần phải dựa vào chính mình quay trở lại địa điểm này, rồi lại thông qua cánh cửa trở ra bên ngoài.

Thất Lạc Đại Lục mở ra trong thời gian năm năm, năm năm sau, tám vị Huyền Tiên đại lão bên ngoài sẽ lại mở cánh cửa ra lần nữa, sau đó sẽ tiếp tục phong ấn Thất Lạc Đại Lục ngàn năm, thậm chí lâu hơn, chờ đợi lần mở ra tiếp theo.

Điều này có nghĩa là, nếu như không thể rời khỏi nơi này vào thời điểm cánh cửa mở ra sau năm năm, thì trong hơn ngàn năm tiếp theo, tu giả bị kẹt lại đây phải dựa vào bản lĩnh của mình mà sống sót.

Mà Thất Lạc Đại Lục lại là một nơi cực kỳ nguy hiểm, dù sao cho tới nay, không hề phát hiện một tu giả nào bị kẹt trong Thất Lạc Đại Lục có thể sống tới thời khắc mở ra lần tiếp theo.

Địch Việt thả ra một chiếc tiên chu, đưa mọi người lên, rồi chọn một phương hướng bay đi.

Nhìn ra xa, có không ít tiên chu giống như bọn họ, đương nhiên tiên chu sử dụng lúc này đều là loại nhỏ.

Nhìn về phía sau, không ngừng có người xuất hiện ở nơi bọn họ vừa đứng, đều là tu giả tiến vào sau, có thể thấy cánh cửa vừa rồi không có tác dụng truyền tống.

Mọi người vừa cảnh giác tình hình bốn phía, vừa xôn xao nói chuyện.

“Thất Lạc Đại Lục này thật sự rộng lớn, nhìn một cái không thấy bến bờ.”

“Đúng vậy, ánh sáng mờ tối hơn bên ngoài chút, hoàn cảnh cũng không được như tinh hà bên ngoài, phóng mắt nhìn ra, cảm giác nơi đâu cũng tan nát chia lìa.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đứng ở mũi thuyền, cũng nhìn ra bên ngoài, có thể thấy có không ít lục địa trôi nổi giữa không trung, có cái lớn có cái nhỏ, còn có từng mảng từng mảng lớn vẫn thạch, tán loạn vô chương rải rác trong vùng tinh hà này.

Bản thân nơi đây cũng là một bộ phận của Vô Tận Tinh Hà.

“Xem tư liệu thì thấy, khu vực chúng ta vừa tiến vào chính là nơi an toàn có năng lượng và không gian ổn định nhất trong toàn bộ Thất Lạc Đại Lục.”

“Ta vừa cảm ứng năng lượng bên ngoài, phát hiện năng lượng nơi này thật sự không ổn định, hơn nữa còn hỗn tạp, không thích hợp để hấp thu tu luyện.”

“Vì vậy mới cần chúng ta mang nhiều tiên thạch vào, ở loại địa phương này chỉ có thể dựa vào tiên thạch và tiên đan thôi.”

Mọi người cũng lấy bản đồ học phủ phát cho mỗi người ra đối chiếu, rồi phát hiện, tấm bản đồ sơ sài này đúng như lời các cao tầng học phủ nói, chỉ có thể dùng làm tham khảo.

Bởi vì trong khoảng thời gian dài đằng đẵng Thất Lạc Đại Lục đóng lại, kết cấu bên trong rất có thể đã phát sinh biến đổi cực lớn, khiến tấm bản đồ này mất đi hiệu lực.

Vì đã có chuẩn bị tâm lý, mọi người cũng không quá thất vọng, có điều những đối tượng tham chiếu trọng yếu được đánh dấu trên bản đồ vẫn có thể giúp ích cho bọn họ.

Trên đó cũng đánh dấu một số nơi trọng yếu, bên trong có thể có cơ duyên không nhỏ, đương nhiên nơi cơ duyên càng lớn, cũng mang ý nghĩa mức độ nguy hiểm càng cao.

Học viên Vân Tinh Học Phủ tiến vào bên cạnh, giống bọn họ cũng ngồi một chiếc tiên chu nhỏ.

Lúc này một tu giả trên tiên chu gọi về phía bọn họ: “Các vị Vân Lĩnh Học Phủ, chúng ta tạm thời đồng hành tới đây thôi, nếu gặp chuyện gì khẩn cấp, có thể liên hệ với chúng ta, chúng ta cũng vậy, nếu ở phụ cận thì mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau.”

Người gọi này Phong Minh bọn họ đều quen, chính là tử đối đầu của Mạnh Huyền Chí sư huynh — Trần Quản Vực.

Địch Việt nhìn Mạnh Huyền Chí một cái, rồi gật đầu nói: “Được, chúng ta cứ tách ra tại đây, các vị đạo hữu, chúng ta mỗi người tự bảo trọng.”

“Được, Mạnh đạo hữu, hy vọng ngươi hết thảy bình an.”

Mạnh Huyền Chí cũng gật đầu: “Trần đạo hữu ngươi cũng vậy.”

Ngay sau đó, chiếc tiên chu kia dưới sự chỉ huy của Trần Quản Vực, bay về một phương hướng khác.

Hai đội ngũ tách ra, mọi người không cảm thấy tiếc nuối, chứ nếu gặp phải cơ duyên rồi, mọi người là nhường nhau hay tranh nhau đây? Trường hợp sau chẳng phải rất tổn thương tình cảm sao, nhường đi thì lại không cam tâm.

Chẳng bằng tách ra vẫn tốt hơn.

Ban đầu khi ở bên ngoài, tiên chu đông đặc thành một mảnh, tu giả lại càng vô số kể, thế nhưng sau khi tiến vào Thất Lạc Đại Lục, ngần ấy tu giả chỉ trong chớp mắt đã biến mất không còn tung tích.

Giữa khoảng trời đất mênh mông, chỉ còn lại một chiếc thuyền cô độc của bọn họ.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có lý do để hoài nghi, bản đồ trong tay bọn họ, chỉ e chính là bản sơ sài kém cỏi nhất trong số các bản đồ mà các thế lực tiến vào nắm giữ.

Phong Minh thầm nghĩ trong lòng, có cơ hội vẫn nên tìm hiểu một chút bản đồ trong tay tu giả các thế lực khác mới được.

Địch Việt tạm thời đóng vai trò đội trưởng, trưng cầu ý kiến mọi người, rồi đặt trạm dừng chân đầu tiên tại khối lục địa lớn nhất trong phạm vi tầm mắt bọn họ, trải qua hai ba ngàn năm, nơi này hẳn là lại ấp ủ không ít thiên tài địa bảo.

Ngay cả trong những vẫn thạch bay giữa không trung, cũng rất có thể ẩn giấu vật liệu tuyệt hảo, điều này phải xem vận khí và thủ khí của mỗi người.

Từng nghe nói, có vị tu giả vào trong lịch luyện, tiện tay vớt một khối vẫn thạch trôi dạt giữa tinh không, kết quả từ trong khối vẫn thạch đó mở ra một kiện tam phẩm tiên khí vô cùng quý giá.

Lúc này, cũng có tu giả nhắc tới chuyện này, ánh mắt nhìn về phía những vẫn thạch bên ngoài đều sáng lên, có lẽ bọn họ cũng có thể vận khí bùng nổ một lần.

Bởi vậy khi tiên chu đi qua một vùng đới vẫn thạch hỗn tạp không quá nguy hiểm, không ít học viên đều ra tay, dùng đủ mọi thủ đoạn vớt lấy một hoặc mấy khối vẫn thạch.

Mạnh Huyền Chí cũng khó tránh khỏi tục khí, dùng một sợi dây thừng cuốn lấy mấy khối vẫn thạch đưa vào trong tiên chu, quay đầu lại nhìn thấy tiểu sư đệ và Bạch Kiều Mặc đều không ra tay.

Mạnh Huyền Chí tò mò: “Hai ngươi sao không ra tay? Thử thủ khí một chút xem sao.”

Hắn cảm thấy thủ khí của tiểu sư đệ và Bạch Kiều Mặc hẳn là không tệ đâu.

Phong Minh lắc đầu: “Cảm giác chẳng có thứ gì tốt, nên không ra tay.”

Dù sao Tinh Viêm Hỏa trong cơ thể y cũng không hề bộc lộ sự khát khao với những khối vẫn thạch này, ngược lại còn muốn chạy ra ngoài đi loanh quanh một chút.

Bởi vì trong tinh hà vốn đã tràn đầy năng lượng tinh thần nồng đậm, kể cả trong Thất Lạc Đại Lục cũng như vậy.

Nhưng khi cùng mọi người hành động, Phong Minh không thể thả Tinh Viêm Hỏa ra ngoài được.

Mạnh Huyền Chí ngẩn người: “Không thể nào, không được, để ta mở ra xem thử.”

Mạnh Huyền Chí rầm rầm một trận, đập vỡ hết mấy khối vẫn thạch vớt vào, lại ngẩn người lần nữa, thật sự bị tiểu sư đệ nói trúng rồi.

Mấy khối vẫn thạch này đơn thuần chỉ là đá, vật liệu có chút giá trị cũng không có, đành phải ném đám mảnh vụn này ra khỏi tiên chu, trả về đới vẫn thạch.

Tiếng thất vọng trong tiên chu không ngừng truyền đến, Mạnh Huyền Chí nhìn tình hình các học viên khác, ngược lại bật cười.

Hắn nói: “Mới tới đâu chứ, chúng ta mới chỉ vừa tiến vào thôi, còn năm năm nữa cơ mà, thời gian tìm bảo bối nhiều vô kể, giờ đã thất vọng thì e là quá sớm rồi.”

Phong Minh vỗ vai đại sư huynh nói: “Đại sư huynh nói đúng rồi đấy, có những năm năm thời gian, sao có thể không tìm được bảo bối chứ, ta xem trọng đại sư huynh nhé.”

Mạnh Huyền Chí cười: “Được, mượn cát ngôn của tiểu sư đệ.”

Mọi người tất bật một hồi, cuối cùng sau một canh giờ đã tới được khối lục địa khá lớn gần nhất, mọi người nối nhau ra khỏi tiên chu, hạ xuống khối lục địa này.

Năng lượng trên lục địa cũng hỗn tạp không kém gì năng lượng trong tinh hà bên ngoài, bởi vì loại lục địa này chẳng có tầng phòng hộ gì, mà trực tiếp phơi mình giữa tinh hà.

Đương nhiên đây chỉ là tình hình của khối lục địa này, có lẽ cũng là vì diện tích khối lục địa này khá nhỏ, nên cảnh sắc Phong Minh bọn họ nhìn thấy đều khá hoang vu, không có thảm thực vật bao phủ, chỉ có những cái hố do vẫn thạch nện xuống.

Càng đi vào sâu trong lục địa, càng xuất hiện nhiều quái thạch gồ ghề, sừng sững trong tầm nhìn bọn họ, cũng ngăn trở tầm mắt.

Đột nhiên Địch Việt phát hiện cảnh báo nguy hiểm, ngay sau đó thấy mấy luồng sáng bắn tới, Địch Việt rút kiếm chém về phía một luồng sáng trong đó, đồng thời hô lớn: “Đây là tinh thú, mọi người cẩn thận, có thể còn tinh thú ẩn trong lùm quái thạch.”

Tiến vào vùng này, mọi người đều không hề buông lỏng cảnh giác, bởi vậy cảnh báo vừa vang lên, mọi người đều ra chiêu, đám tinh thú đánh lén này không thể đạt được mục đích.

Tốc độ của đám tinh thú này tuy nhanh, sức tấn công cũng mạnh, nhưng trong lúc mọi người đã có phòng bị, chẳng mấy chốc đã bị mọi người chém rụng.

Đây cũng là bởi vì mấy con tinh thú này thực lực không mạnh, chỉ ở mức nhất giai trung giai, mà trong đội ngũ bọn họ đa số là Hư Tiên hậu kỳ và đỉnh phong.

Bỗng nhiên, thân hình Phong Minh vọt lên, đấm mạnh một quyền về phía bên sườn có lực lượng phòng bị yếu nhất của đội ngũ.

Mọi người đang kinh ngạc, liền thấy một luồng sáng như thể tự mình đâm đầu vào nắm đấm của Phong Minh, lập tức bên tai mọi người vang lên tiếng quyền thịt va chạm rợn người.

Nhìn kỹ lại, con tinh thú đánh lén kia lại bị một quyền của Phong Minh đánh văng ra ngoài.

Phong Minh vẫn chưa chịu dừng tay, ngay sau đó lao theo, lại vang lên mấy tiếng đấm đá bôm bốp, chẳng mấy chốc Phong Minh đã xách xác con tinh thú kia bay trở về.

Phong Minh đang định khoe chiến quả với Bạch Kiều Mặc và đại sư huynh, thì thấy không ít học viên ngây ngốc nhìn mình.

Phong Minh sờ mặt mình: “Mặt ta chẳng lẽ dính thứ gì bẩn sao?”

Địch Việt cười ha hả, giải thích với Phong Minh: “Mặt Phong sư đệ nào có dính gì bẩn đâu, mà là mọi người bị nắm đấm của Phong sư đệ dọa cho sợ thôi.”

Hắn lại nói với các học viên khác, “Các ngươi cũng thật là, quên hồi Phong sư đệ vừa mới vào Vân Lĩnh Học Phủ của chúng ta, đã dùng nắm đấm này đập nổ một tòa nhất phẩm cao cấp tiên trận rồi sao?”

Mọi người bừng tỉnh, cười ngượng ngùng, đã qua nhiều năm như vậy, mọi người đã sớm quên cảnh tượng chấn động năm đó, chỉ còn nhớ mỗi chuyện kia.

Nhưng đập nổ tiên trận và đập chết ngay tại chỗ một con tinh thú thực lực không yếu, cảm giác mang tới cho mọi người vẫn không giống nhau lắm, tình cảnh trước mắt này còn kinh người hơn nhiều.

Địch Việt cũng đặc biệt nhìn con tinh thú trong tay Phong Minh, vỗ vai y nói: “Đây chính là tinh thú nhất giai cao cấp đấy, quyền kình của Phong sư đệ quả nhiên không giảm uy lực năm xưa.”

Địch Việt cũng đâm ra ghen tị với Mạnh Huyền Chí rồi, lại có được một sư đệ tốt như vậy, y cũng có sư đệ, nhưng sư đệ của y thì không có năng lực như thế.

Chiến lực như vậy, e là cả Mạnh Huyền Chí làm sư huynh cũng phải tâm phục khẩu phục.

Phong Minh hất cằm: “Đương nhiên rồi, nghe nói tinh thú này phòng ngự cực mạnh, ta sớm muốn thử nắm đấm của mình rồi.”

Các học viên khác nhìn con tinh thú đã bị đập nổ banh, lại nhìn bàn tay không chút tổn hại của Phong Minh, lại cười ngượng ngùng lần nữa.

Hu hu, Phong sư đệ thật sự chỉ là một tiên đan sư thôi sao?

Đám học viên xuất thân từ Võ Đạo Hệ trong lòng càng muốn khóc ròng, nắm đấm của bọn họ bên Võ Đạo Hệ còn thua cả nắm đấm của một tiên đan sư, mặt mũi của bọn họ biết để vào đâu?

Sự đánh lén bất ngờ của tinh thú khiến mọi người càng đề cao cảnh giác.

Phía sau quả nhiên lại gặp thêm mấy đợt tinh thú ẩn trong lục địa đánh lén, may mà mọi người chuẩn bị đầy đủ, cuối cùng cũng chỉ có vài học viên bị thương, còn tinh thú tấn công thì không bị giữ lại thì cũng bị đánh lui.

Phong Minh mấy lần dùng nắm đấm đập nổ tinh thú, ấn tượng để lại cho mọi người càng thêm sâu sắc, không hiểu vì sao một tiên đan sư lại ưa thích phương thức chiến đấu bạo lực như vậy.

Ngược lại, phương thức chiến đấu của Bạch Kiều Mặc nho nhã hơn nhiều, dùng một thanh tiên kiếm, lần lượt chém rụng lũ tinh thú xông tới.

Tuy nhìn thì nho nhã, nhưng nếu đếm thử số tinh thú dưới kiếm của hắn có bao nhiêu con, thì sẽ không có học viên nào cảm thấy hắn nho nhã nữa đâu.