Chương 1077: Tỷ thí của sư huynh
Bọn nhà cái phía sau có mắng chửi thế nào cũng chẳng dám đi tìm đám người đã hút sạch mấy ức tiên thạch của chúng để tính sổ.
Bởi chuyện này chỉ cần ngẫm một chút là rõ, nhất định là do lũ nhị thế tổ gia nhập Vân Lĩnh Học Phủ mấy năm trước giở trò.
Cũng chỉ có bọn họ mới biết nội tình, hiểu rằng bằng tiên đan thuật của Phong Minh, đoạt một chức quán quân chẳng có gì khó.
Lúc này, lũ nhà cái hối hận vô cùng. Trước đó khi Trần Liệt mang mấy trăm vạn tiên thạch tới đặt cược cho Phong Minh, chúng đã nên sinh lòng cảnh giác.
Đám nhị thế tổ này dù có tiên thạch thật, cũng không đời nào đem mấy trăm vạn tiên thạch ném xuống nước chỉ để nghe một tiếng “tõm”.
Nhưng khi ấy chúng chỉ lo cười nhạo bọn nhị thế tổ, mà không chịu ngẫm kỹ thâm ý phía sau.
Cho nên cuối cùng cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nghiến răng nghiến lợi buông một câu: “Thôi bỏ đi, coi như cho chúng nó kiếm ít tiền tiêu vặt vậy.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang ở trong khách viện không đợi bao lâu đã nhận được số tiên thạch Trần Liệt đưa tới. Phong Minh nhận lấy mà vui tới nỗi mắt híp lại thành một đường chỉ.
Dù sao cũng phải tham gia tỷ thí, nhưng trong lúc tỷ thí còn tiện thể kiếm được một món tiên thạch khổng lồ, ai gặp phải chuyện tốt thế này mà chẳng mừng cho được.
“Đa tạ nhé, sau này còn có chuyện tốt thế này, ta lại tìm ngươi.”
Phong Minh vỗ vỗ vai Trần Liệt nói, cái thân phận nhị thế tổ này thật dễ lợi dụng, sau này biết đâu còn có cơ hội hợp tác.
Trần Liệt cũng chẳng giận, Phong Minh tìm hắn hợp tác chứng tỏ hắn có giá trị lợi dụng, đổi thành nhị thế tổ khác cũng được thôi, nhưng tiên đan thuật cao siêu đến thế thì chỉ có mỗi Phong Minh.
Hơn nữa, hắn cũng có kiếm ít tiên thạch đâu.
Trần Liệt vui vẻ rời đi. Hắn đi chưa được bao lâu, Bình Tư Vọng lại ghé qua, đưa cho Phong Minh một chiếc nhẫn trữ vật.
Ừm, đừng trách hắn không nể mặt đại sư huynh nhé, kẻ sáng mắt đều nhìn ra, trong hai người thì Phong Minh mới là người nắm quyền.
Nếu đại sư huynh không thể đoạt quán quân trong trận pháp đại tỷ, thì tiếng “tiểu bạch kiểm ăn bám” của đại sư huynh sẽ càng vang xa hơn nữa.
Số tiên thạch Bình Tư Vọng đưa tới lần này lớn hơn nhiều, gấp năm lần số Trần Liệt đưa. Phong Minh càng mừng tới tít mắt: “Đa tạ tam sư đệ phí tâm rồi.”
Bình Tư Vọng cũng lười sửa lại cách gọi của Phong Minh, khoát khoát tay nói: “Chớ khách khí, đám bằng hữu của ta cũng hưởng lây không ít, đều kiếm được kha khá, bọn họ nhờ ta thay mặt cảm tạ ngươi đấy.”
Phong Minh cười nói: “Khỏi cần khỏi cần, có tiên thạch thì mọi người cùng kiếm thôi, dù sao kiếm cũng đâu phải tiên thạch trong túi ta.”
Mọi người cùng nhau xén lông dê kẻ khác vậy.
Bình Tư Vọng cũng bật cười, hắn lần này theo ké cũng kiếm được không ít, đều là nhờ bạn lữ của đại sư huynh ban cho.
Chỉ riêng điểm này thôi, hắn cũng phải tâm phục khẩu phục gọi Bạch Kiều Mặc một tiếng đại sư huynh.
Bình Tư Vọng không nán lại lâu cũng rời đi. Ngày hôm ấy, học viên của tòa khách viện bọn họ đều chìm đắm trong niềm vui chia chác tiên thạch, khiến cho học viên của mấy tòa khách viện khác hâm mộ đố kỵ đến đỏ cả mắt.
Sáng sớm hôm sau, mọi người lại cùng nhau khởi hành tới trường đấu.
Lần này, Phong Minh không tham gia tỷ thí nữa, mà đến để động viên cổ vũ cho sư huynh của mình.
Thực ra Phong Minh cũng có thể ghi danh tham gia trận tỷ thí ở cấp độ cốt linh này, bởi điều kiện báo danh chỉ giới hạn dưới năm ngàn cốt linh, chứ không hạn chế tối thiểu bao nhiêu cốt linh trở lên.
Nhưng qua nhiều kỳ học phủ đại tỷ như vậy, thường thì ai đã tham gia trận tỷ thí ở cấp cốt linh trước đó, sẽ không chọn tham gia trận cấp cốt linh tiếp theo nữa.
Hơn nữa sư huynh của y muốn tham gia tỷ thí, Phong Minh cũng chẳng muốn cùng sư huynh mình lên đài tranh giành, cho học viên học phủ khác xem trò cười.
Cũng may là y không tham gia, chứ nếu không, mấy học viên học phủ khác dự thi đều phải cân nhắc xem có nên trực tiếp bỏ cuộc hay không rồi.
Nhưng dù giờ chưa bỏ cuộc, đến khi kết quả trận đấu lộ ra, e rằng vẫn sẽ có không ít tuyển thủ phải lên cơn đau tim.
Trận tỷ thí ngày hôm ấy, với đám tân học viên như Phong Minh bọn y, thì tuyển thủ trên đài toàn là gương mặt mới, nhưng với lão học viên của Thập Đại Học Phủ, thì rất nhiều tuyển thủ trên đài đều là gương mặt cũ.
Ví như sư huynh của Phong Minh, Mạnh Huyền Chí, đã từng tham gia nhiều lần tỷ thí rồi, lão đối thủ Trần Quản Vực của hắn cũng thế.
Phong Minh biết rõ, nếu không phải vì đại hội lần này, để đại diện học phủ ra sân, thì Mạnh sư huynh đã sớm bế quan rồi.
Hiện giờ chỉ đành dời việc bế quan ra sau đại tỷ vậy.
Tuy tiên đan thuật của chúng tuyển thủ trong trận này không chênh nhau bao nhiêu, trận đấu lẽ ra cũng phải kịch liệt hơn và đáng xem hơn, nhưng những học viên đã xem qua nhiều trận rồi đều nắm rõ trong lòng trình độ tiên đan thuật của bọn họ, kết quả sẽ chẳng có bất ngờ lớn lao gì, bèn thiếu đi cái cảm giác mới lạ của trận trước, và sự kích thích khi có chuyện bất ngờ xảy ra.
Bất quá trong vòng trăm năm, thực lực của các vị tuyển thủ tăng giảm cũng không nhiều.
Nhưng các vị đại lão có nhãn lực già dặn trên đài, thông qua từng vòng đấu loại, cũng có thể nhìn ra ai tiến bộ nhiều hơn, ai có tiên đan thuật lâm vào cảnh đình trệ.
Hà Huyền Tiên nói: “Đào đạo hữu, đại đệ tử của ngươi trăm năm qua tiến bộ không nhỏ a.”
Đào Không Thanh rất vui mừng: “Nhờ phúc nhờ phúc, chẳng phải là có sư đệ của nó ở phía sau thúc giục, Huyền Chí không thể không phấn phát đồ cường a, bằng không bị sư đệ vượt mặt, mặt mũi của nó mất lớn rồi.”
Lư Tiên Đan Sư ngồi bên cạnh nghe mà ê cả răng, lại nhắc tới tiểu đệ tử của hắn, không nhắc thì không nói chuyện tử tế được à?
Nhưng kỳ thực mọi người cũng biết sự thật, đích xác như lời Đào Không Thanh nói, nếu không thì chẳng tiến bộ sớm chẳng tiến bộ muộn, lại đúng lúc Đào Không Thanh thu nhận thêm một tiểu đệ tử mà xuất hiện sự tiến bộ không nhỏ?
Tình huống thực tế là, bình thường Phong Minh và đại sư huynh cũng sẽ luận bàn trao đổi tiên đan thuật với nhau.
Mạnh Huyền Chí kinh nghiệm phong phú, còn Phong Minh có đan đạo truyền thừa tốt hơn, đôi bên bổ sung sở đoản cho nhau.
Điều này dẫn tới việc Mạnh Huyền Chí vốn có tiên đan thuật đang lâm vào trạng thái đình trệ, nay cũng có sự đề thăng không nhỏ.
Phong Minh là một kẻ phi thăng tu sĩ, có đan đạo truyền thừa riêng là chuyện Đào Không Thanh và Mạnh Huyền Chí đều không thấy lạ. Dẫu sao khi Đào Không Thanh thu Phong Minh làm đồ đệ, lúc đó y đã là nhất phẩm tiên đan sư rồi.
Có điều khi ấy Đào Không Thanh cứ nghĩ truyền thừa mà Phong Minh có được ở hạ giới, đặt ở Địa Tiên Giới sẽ là hạng tầm thường.
Nhưng trong quá trình thực sự dạy dỗ Phong Minh mới ý thức được, truyền thừa tiên đan thuật mà Phong Minh có được, dù đặt ở Địa Tiên Giới cũng thuộc vào loại cực tốt.
Mạnh Huyền Chí cũng nhận ra như thế, nhưng thầy trò đều không nảy sinh lòng tham muốn chiếm đoạt, mà còn dặn Phong Minh phải che giấu bớt, bên ngoài tiên đan sư nào có phải ai cũng là hạng lương thiện, chuyện giết người cướp đoạt truyền thừa của kẻ khác vẫn thường hay xảy ra.
Khi đại đệ tử Mạnh Huyền Chí biểu hiện trong trận đấu ngày một tốt hơn, vẻ mặt Đào Không Thanh lại càng đắc chí, hai đồ đệ của hắn đều là hạng giỏi giang.
Thu đồ đệ nhiều thêm nữa thì có ích gì? Đồ đệ quý ở tinh chứ không cốt ở nhiều.
Hai hôm nay còn có kẻ chạy tới trước mặt hắn, bóng gió rằng hắn không nên làm vướng chân tiểu đệ tử của mình, bảo tiểu đệ tử của hắn bái kẻ khác làm thầy, ép buộc giữ tiểu đệ tử ở lại Vân Lĩnh Học Phủ, ấy là làm lỡ tiền đồ rộng lớn của tiểu đệ tử hắn.
Chó má! Lũ hỗn trướng đó thì biết cái gì, chẳng phải là đang âm thầm bảo tiên đan thuật của hắn không đủ tư cách dạy tiểu đệ tử hay sao?
Thế mà dám chạy đến trước mặt hắn đào góc tường, coi hắn là đất sét nặn ra à?
Tiên đan thuật của hắn không đủ tư cách, lẽ nào tiên đan thuật của các tiên đan sư khác ở Hạ Tiên Vực này đủ tư cách dạy tiểu đệ tử của hắn? Trong mắt hắn thì cũng như nhau cả thôi.
Tiên đan thuật khá hơn hắn nữa cũng chỉ là tam phẩm tiên đan sư, thì cao hơn hắn được bao nhiêu?
Tiên đan thuật của tiểu đệ tử hắn đời nào dừng bước ở tam phẩm, cho nên tam phẩm sơ cấp với nhị phẩm cao cấp thì làm sư phụ có khác biệt gì?
Hơn nữa tình huống đồ đệ mình tự mình hiểu rõ, tiểu đệ tử của mình ngoài vị sư phụ về đan thuật ở hạ giới, thì còn phải có một vị sư phụ đan đạo đại gia còn lợi hại hơn nữa.
Truyền thừa đan đạo của Phong Minh chắc hẳn là đến từ vị sư phụ đó, có một vị sư phụ lợi hại như vậy rồi, Đào Không Thanh không cho rằng tiểu đệ tử mình còn cần thiết phải bái thêm tiên đan sư nào khác làm thầy nữa.
Phong Minh ở dưới đài xem cũng khá chăm chú, nhưng trọng điểm xem không phải là sư huynh của mình nữa, dẫu sao tiên đan thuật của sư huynh y trong những lần luận bàn trao đổi trước đây đã biết rồi, y xem những tuyển thủ khác.
Xem biểu hiện của các tuyển thủ khác, y cũng nắm rõ trong lòng về thành tích lần này của sư huynh mình, thứ hạng sẽ chẳng thấp đâu.
Phong Minh tỏ vẻ tiếc nuối nói: “Nhiều tuyển thủ như vậy, thế mà chẳng có lấy một người tu vi đạt tới chân tiên, chứ có một chân tiên ấy à, chỉ e không cần tỷ thí, đã trực tiếp định luôn ngôi vị quán quân rồi.”
Các học viên khác nghe vậy đều suýt phun cười, Trần Liệt nói: “Ngươi tưởng chân tiên dễ đột phá tấn cấp lắm sao? Những tuyển thủ trên đài kia đều chưa vượt quá năm ngàn cốt linh, ở độ tuổi đó mà đã tấn cấp chân tiên thì tuyệt đối là tuyệt đỉnh thiên tài của Hạ Tiên Vực rồi.”
Nói tới cuối cùng, Trần Liệt thấy Phong Minh cố ý ném tới một ánh mắt đầy thâm ý khác, lại vội vàng sửa lời: “Đương nhiên ngươi và đại sư huynh tình huống khẳng định là khác, hai người đều là tuyệt đỉnh thiên tài, nhất định có thể trước năm ngàn tuổi liền tấn cấp chân tiên rồi.”
Lời tuy nói vậy, nhưng Trần Liệt cũng không dám chắc, đến lúc đó Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có thực sự thể tấn cấp chân tiên không, bởi mỗi một bước tiến nhỏ để đột phá, đều tiêu tốn thời gian tích lũy rất nhiều.
Nhưng mà, thiên phú của hai người này lại đặc biệt xuất chúng, có lẽ, rất có thể, hai người họ về phương diện tu luyện cũng là hạng tuyệt đỉnh thiên tài, bọn họ chính là có thể làm được.
Cho nên hắn không dám nói lời tuyệt đối.
Phong Minh đáp lại Trần Liệt một cái nhìn “coi như ngươi thức thời”.
Lúc này, mấy tiểu gia hoả trong không gian Thanh Hồng Bí Phủ, cũng đang đưa ra ý kiến của mình về cuộc tỷ thí.
Phong Minh không trực tiếp mở tầm mắt của bí phủ, mà đem hình ảnh mắt mình thấy truyền cho thỏ con, để cho mấy tiểu gia hoả bị nhốt trong không gian bí phủ cũng có thể xem náo nhiệt, nếu không chúng sẽ quậy long trời lở trong không gian mất.
Đối với đan dược đại tỷ, thỏ con là kẻ có quyền lên tiếng nhất rồi, trong mắt nó, ngoại trừ trận tỷ thí của Phong Minh có tính đáng xem, còn lại toàn không có gì đáng coi, đều là gà con mổ nhau cả.
“Kém quá, kém quá đi, cái này mà để chủ nhân ta thấy, khẳng định phải phê bình thậm tệ.”
Phong Minh nhất tâm lưỡng dụng, vừa xem tỷ thí bên ngoài, vừa chú ý tình hình trong không gian.
Với lời của thỏ con, Phong Minh nói: “Lời cũng không thể nói vậy, vẫn có mấy tuyển thủ biểu hiện không tồi, ngươi không thể quá hà khắc, lúc nào cũng lấy tiên đan thuật của chủ nhân ngươi và ta, để đo lường các tiên đan sư khác chứ.”
“Cao cấp tiên đan sư thì cũng là từ tầng đáy bò lên thôi, nào có phải tiên đan thuật của ai cũng có thể trực tiếp nhảy vọt lên thất phẩm bát phẩm, cũng đều là từ chưa nhập tiên phẩm tới nhất phẩm tiên đan sư chậm rãi thăng cấp, ngươi cũng không thể xem thường đông đảo nhất phẩm tiên đan sư chúng ta a.”
Thỏ con: “Ngươi là nhị phẩm tiên đan sư rồi.”
Phong Minh gật gù: “Đúng, đúng, ta đều là nhị phẩm tiên đan sư rồi.”
Nói thật lòng, xem trận đại tỷ này, thỏ con cũng cảm thấy mình có thể gặp được thiên tài như Phong Minh ở hạ giới, quả thực là vận khí của mình bạo rồi.
Nhìn xem toàn bộ cái Vân Hải Tiên Vực này, không một tiên đan sư nào có tiên đan thuật và thiên phú, vượt qua được y.
Trước kia nó cảm thấy lưu lạc xuống hạ giới là xui xẻo tột cùng, giờ xem ra cũng có mặt tốt, không phải lưu lạc tới hạ giới, cũng chẳng gặp được Phong Minh.
Bằng không ở Hạ Tiên Vực này mà đụng phải mấy tiên đan sư trên đài thi đấu kia, thì bao giờ nó mới đi giải cứu được chủ nhân của mình?