Chương 1076: Phê cực
Trong lúc chúng tu sĩ chờ đợi, các tuyển thủ trên đài đều đã lục tục hoàn thành nhiệm vụ luyện đan của mình, bất kể là thành công, hay là thất bại.
Có tuyển thủ ủ rũ cúi đầu rời khỏi lôi đài, cũng có tuyển thủ mặt mày hưng phấn nhìn về phía Phong Minh và bốn người An Vận Âm.
Bọn họ cũng đã biết rồi, vốn tưởng rằng giữa ba người An Vận Âm sẽ có một trận long tranh hổ đấu kịch liệt, kết quả lại là Phong Minh con hắc mã này dẫn trước bỏ xa.
Ba người An Vận Âm có lẽ là bị Phong Minh khơi dậy hỏa khí và ý chí chiến đấu nồng đậm, trong trận đấu cuối cùng, ba người vậy mà cũng phát huy vượt mức.
Trong ba cơ hội, cuối cùng ở cơ hội cuối cùng, thành công luyện chế ra Nhị phẩm sơ cấp Tiên đan.
Tuy rằng Tiên đan ba người luyện chế ra miễn cưỡng coi là phẩm tướng hạ phẩm, hơn nữa số lượng ra đan rất ít, Trang Khải Thịnh một viên, Trình Nhữ Thức hai viên, An Vận Âm ba viên.
Điều này không thể so sánh với thành tích của Phong Minh, nhưng dù sao cũng đã thành công luyện chế ra Nhị phẩm Tiên đan rồi.
Ba người này coi như một chân cũng đã bước vào hàng ngũ Nhị phẩm Tiên đan sư.
Thứ hạng giữa ba người này cũng không cần cân nhắc nữa, An Vận Âm là á quân, Trình Nhữ Thức là quý quân hạng ba, Trang Khải Thịnh xếp tới vị trí thứ tư.
Sáu vị trí sau cũng lục tục công bố ra, trong đó có ba người lần lượt thuộc về ba nhà Vân Hải, Vân Quỳnh và Hải Nhai, ba người còn lại phân tán đến các học phủ khác.
Tuy rằng Phong Minh giành được quán quân, nhưng nghe thấy học phủ của chín vị đoạt giải phía sau, Phong Minh cũng không thể không cảm thán một câu, quả nhiên ba nhà học phủ thay phiên nhau làm trang chủ này, nội tình thâm hậu, thực lực hùng mạnh thật.
Phong Minh từ trên lôi đài đi xuống, khi trở lại chỗ ngồi của Vân Lĩnh học phủ, nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt của các học viên.
Phong Minh đã mở một khởi đầu tốt cho Vân Lĩnh học phủ, khiến các học viên khác cũng muốn toàn lực liều một phen.
Học viên hệ trận pháp một bên chúc mừng Phong Minh đoạt được quán quân đoạn cốt linh đó, một bên đùa giỡn với Bạch Kiều Mặc, nói hắn bây giờ là nam nhân bị người ta vừa hâm mộ vừa đố kỵ nhất rồi.
Khoảng thời gian này không ít tu sĩ chạy tới bên bọn họ ngấm ngầm dò la tình huống của Phong Minh, biết được hắn và Bạch Kiều Mặc là quan hệ bạn lữ, có vài tu sĩ ánh mắt nhìn về phía hắn cũng có chút bất thiện.
Khiến người ta hoài nghi, có tu sĩ muốn cạy góc tường của Bạch Kiều Mặc.
Mọi người cười đùa ầm ĩ một mảnh, bên kia, có người vô cùng khó chịu nhìn về phía này, đó chính là tu sĩ Thái Phụng Đỉnh lúc Phong Minh bọn họ vừa mới tới đã tới cửa khiêu khích.
Hắn ta không vừa mắt Bình Tư Vọng, tự nhiên cũng không vừa mắt đại sư huynh của Bình Tư Vọng, kết quả cái tên song nhi đại xuất phong đầu đoạt quán quân đại hội đan dược này, lại là bạn lữ của đại sư huynh Bình Tư Vọng.
Thái Phụng Đỉnh cười khẩy một tiếng: “Thì ra là một tên tiểu bạch kiểm ăn bám, Bình Tư Vọng lại chịu khuất mình dưới một kẻ như vậy, ta thay hắn thấy mất mặt.”
Tu sĩ bên cạnh hắn ta đương nhiên phải cùng chung lập trường với hắn ta, thay hắn ta mắng mỏ Bình Tư Vọng cùng vị đại sư huynh kia của Bình Tư Vọng.
Có người cười nói: “Đại xuất phong đầu tốt mà, tên song nhi đó dung mạo lại xuất chúng, nghe nói vừa vào cái Vân Lĩnh học phủ kia không bao lâu, đã bị Từ Trân của Từ gia nhắm tới, muốn cậy mạnh đòi về.
Lúc đó Từ Trân chỉ là nhắm tới tướng mạo của hắn ta, hiện tại thì khác rồi, thế lực nhắm tới tên song nhi này sẽ không ít, cứ bằng cái gã đại sư huynh bình thường không có gì nổi bật kia của Bình Tư Vọng, có thể giữ nổi bạn lữ của mình sao?”
“Đúng thế, tu sĩ nào mà không muốn trèo lên cao? Thiên tài tuyệt đỉnh như vậy cam lòng ở mãi trong chỗ hẻo lánh Vân Lĩnh học phủ sao? Nhìn đi, sau trận đấu nhất định sẽ có không ít thế lực công khai hoặc ngấm ngầm tiếp xúc tên song nhi đó, cứ chờ xem khi nào hắn ta rời khỏi gã bạn lữ kia của mình thôi.”
Phong Minh bọn họ cũng không biết ác ý phỏng đoán của một số tu sĩ, sau khi cười đùa ầm ĩ xong, Phong Minh liền nhắc nhở vài người: “Tiên thạch chúng ta đặt cược, nên phái người đi thu về rồi chứ, nhìn xem, vì kiếm đám Tiên thạch này, ta đã nỗ lực biết bao nhiêu.”
Trần Liệt mấy người đều muốn che mặt, trên đài nhiều Tiên đan sư tham gia trận đấu như vậy, tuy rằng thành tích của Phong Minh chói mắt nhất, nhưng cũng là người biểu hiện nhẹ nhàng nhất, hắn có ý tốt mà nói ra câu đó sao?
Chẳng lẽ không phải để kiếm đám Tiên thạch này, hắn sẽ không nỗ lực biểu hiện một chút, vì Vân Lĩnh học phủ tranh đoạt vinh dự sao?
Nhưng Trần Liệt cũng đợi cái lúc này, kích động xoa tay nói: “Ngươi chờ đấy, ta sẽ gọi thêm nhiều người, cùng đi đến từng sòng bạc lĩnh Tiên thạch.”
Bình Tư Vọng cũng lặng lẽ gật đầu một cái, lúc Phong Minh đoạt được quán quân, hắn đã dùng liên lạc khí liên hệ người của mình, đồng dạng đi lấy Tiên thạch rồi.
Tỷ lệ cược Phong Minh đoạt quán, là một ăn hai mươi, hạn mức cao nhất chính là như vậy, nhưng vậy cũng đủ rồi.
Phong Minh mượn tay Trần Liệt đè cho mình một trăm vạn Tiên thạch, đó chính là thu hoạch hai ngàn vạn Tiên thạch.
Hắn lại ở chỗ Bình Tư Vọng này rải ra năm trăm vạn Tiên thạch, xuýt~ trong lòng Phong Minh cũng không khỏi hung hăng hít một hơi, tổng con số chính là một ức.
Nói cách khác hắn tham gia một hạng mục trận đấu, liền nhập trướng một ức hai ngàn vạn Tiên thạch a a a!
Bạch Kiều Mặc còn chưa thi đấu, hắn cũng đè lên người Bạch Kiều Mặc một trăm vạn Tiên thạch đó, hắc hắc, còn có cơ hội thu hoạch thêm hai ngàn vạn Tiên thạch nữa.
Phong Minh đều cảm thấy mình đủ tiết chế rồi, không đem toàn bộ thân gia đè lên, nếu không để cho mấy nhà cái kia đền chết.
Trần Liệt gọi một đám con em thế gia đại tộc, nghênh ngang đi ra ngoài, dọc đường phàm là có người hỏi tới, hắn đều không che giấu nói cho người khác mục đích chuyến đi này của bọn họ.
Suốt dọc đường, bọn họ chỉ nghe thấy các tu sĩ khác phát ra tiếng hít khí, chuyến này phải phát tài lớn cỡ nào đây.
“Mẹ ơi, đám gia hỏa này hiển nhiên đã sớm rõ ràng đám Tiên thạch này kiếm rất dễ dàng, bọn họ đối với Tiên đan thuật của Phong Minh rõ như lòng bàn tay, biết hắn ắt được quán quân.”
“A, tên Trần Liệt này trước kia đi đặt cược ta vừa hay cũng có mặt ở đó, lúc đó ta tuy không dám ngay mặt cười nhạo hắn, nhưng trở về đã cùng những người khác hung hăng chế giễu hắn một phen, nói Tiên thạch này của hắn đi là không có đường về.”
“A a, biết thế ta cũng đi theo sau Trần Liệt bọn họ đặt mấy chú rồi, sao ta có thể hoài nghi nhãn lực của bọn họ chứ? Cho dù hoài nghi Trần Liệt, cũng không nên hoài nghi Bình Tư Vọng.”
Đám con em thế gia này của Trần Liệt người còn chưa tới, tin tức đã truyền tới trước các sòng bạc, nhà cái phía sau lưng có thể làm sao?
Bọn họ dám hố đám tiểu tu sĩ kia, nhưng không dám hố những con em thế gia đại tộc này.
Chẳng phải chỉ là mấy ngàn vạn Tiên thạch thôi sao, trả nổi, nhà cái phía sau những sòng bạc này của bọn họ, bởi vì con hắc mã Phong Minh này giết ra, cũng thu lợi không ít.
Động tĩnh như vậy cũng bị những vị giám khảo trên đài cùng các đại lão khác biết được, nhất là biết Phong Minh còn tự mình đè cho mình một trăm vạn tiền cược, đều dở khóc dở cười.
Có người chê cười Đào Không Thanh: “Tiểu đệ tử này của ngươi không chỉ thiên phú Tiên đan thuật lợi hại, mà bản lĩnh kiếm Tiên thạch này cũng hết sức lợi hại, thời gian ngắn ngủi đã nhập trướng cho mình hai ngàn vạn Tiên thạch rồi.”
Đào Không Thanh giật giật khóe miệng, ông ta hoàn toàn không biết đồ đệ mình đã làm chuyện này, nghe nói đại đệ tử cũng tham gia vào.
Trong lòng Đào Không Thanh thực ra vẫn có chút đắc ý, ngoài mặt làm bộ bất đắc dĩ nói: “Đám hài tử này, đang hồ nháo đấy.”
Lư Tiên đan sư chua loét nói: “Hồ nháo mà có thể kiếm lên tới hai ngàn vạn Tiên thạch, ta cũng muốn để đồ đệ mình hồ nháo một trận đây.”
Mười tám vị đệ tử chính thức của ông ta, muốn đem đám đệ tử này dưỡng thành tài, gánh nặng của ông ta vị sư phụ này cũng không nhẹ.
Cứ làm vậy mãi, ông ta đều hoài nghi thân gia của mình vị Nhị phẩm cao cấp Tiên đan sư này, cũng không cao bằng hai đồ đệ của Đào Không Thanh mất.
Giờ ông ta phát hiện ra chỗ tốt của việc ít đồ đệ rồi, đáng tiếc thu mười tám đệ tử, không có cách nào trả về được.
Đương nhiên ông ta cũng tuyệt đối không muốn nhận thua trước mặt Đào Không Thanh, có lẽ, đệ tử tiếp theo của ông ta thiên phú sẽ càng xuất sắc hơn?
Hiện tại người này không được, vậy lại đi tìm kẻ tiếp theo, không tin không thắng nổi tên hỗn trướng Đào Không Thanh này.
Chỉ là có tiền lệ Phong Minh này, Lư Tiên đan sư sau này lại muốn thu đồ đệ, nhãn quang liền xoi mói hơn trước kia rất nhiều.
Điều này liền dẫn đến sau này ông ta chọn tới chọn lui, trái lại trong thời gian rất dài, vẫn luôn duy trì con số mười tám đệ tử này.
Một điểm này, Trần Quản Vực và mười bảy vị sư đệ sư muội của hắn, hẳn nên cảm tạ Phong Minh đã nâng cao tiêu chuẩn thu đồ đệ của sư phụ bọn họ mới phải.
Liên tục mấy ngày trận đấu đã kết thúc rồi, ngày mai sẽ cử hành đại hội đan dược của đoạn cốt linh kế tiếp.
Theo sự rời sân của tu sĩ xem trận đấu, đủ loại cảnh tượng phát sinh trên đại hội, cũng lấy tốc độ nhanh hơn truyền bá ra khắp Vân Hải thành và nội bộ Vân Hải học phủ.
Học viên Vân Hải học phủ cũng không ngờ rằng, bọn họ sẽ ở trên địa bàn của mình, đem trận đại hội đầu tiên liền thua mất, quán quân chắp tay nhường cho người khác.
Không ít học viên rất không vui, thế nhưng thành tích luyện đan của Phong Minh truyền ra ngoài, những lão học viên hệ đan dược kia cũng á khẩu không nói nên lời, thực lực như vậy, học phủ bọn họ lấy ai ra để so sánh đây?
Chớ nói vòng đại hội này không có ai vượt qua được Phong Minh, mà ngay cả vòng đại hội đan dược đoạn cốt linh năm ngàn tiếp theo, cũng không biết có ai có Tiên đan thuật, có thể thắng được Phong Minh một bậc hay không.
Cứ mỗi lần luyện đan đều có thể kích thích tiên trận sinh ra dị tượng như thế, toàn bộ học phủ có ai làm được?
Cao tầng hệ đan dược của Vân Hải học phủ, đã lén lút câu thông với hệ trưởng Hà Huyền Tiên của bọn họ rồi.
Thiên tài tuyệt đỉnh như vậy, nên đào tới Vân Hải học phủ bọn họ mới phải, do Hà Huyền Tiên vị Tam phẩm Tiên đan sư này giáo dục mới tốt hơn.
Rơi vào tay tên Đào Không Thanh kia, thực sự là làm lỡ tuyệt đỉnh thiên tài.
Hà Huyền Tiên tuy nói lúc xem trận đấu cũng sinh lòng tiếc tài, cũng từng nghĩ mầm non tốt có thiên phú như vậy sao không để mình gặp được, trái lại rơi vào tay Đào Không Thanh.
Nhưng từ chỗ Đào Không Thanh đào bảo bối đệ tử của ông ta tới, loại hành vi này Hà Huyền Tiên làm không được, ông ta vẫn có điểm mấu chốt hành sự của mình.
“Các ngươi đừng nói nữa, các ngươi thực sự dám làm như vậy, Đào đạo hữu sẽ tìm các ngươi liều mạng đấy.”
“Hơn nữa Phong Minh tiểu hữu cùng đại đệ tử mà Giản đạo hữu thu ở Vân Lĩnh học phủ, chính là một đôi bạn lữ, cho dù có học phủ muốn đào, cũng chưa chắc có thể đào đi được.”
Hai tu sĩ trẻ tuổi này chính là phi thăng tu sĩ, một đường từ hạ giới liều mạng đi lên, tâm tính so với tu sĩ bình thường ở Địa Tiên giới đều cứng cỏi hơn, há lại là chút lợi ích nho nhỏ có thể lay động được.
Huống chi cho dù ông ta là Tam phẩm Tiên đan sư thì đã sao? Chỉ cần không xảy ra ngoài ý muốn, thành tựu tương lai của Phong Minh cũng không chỉ Tam phẩm Tiên đan sư, như vậy ông ta cũng chẳng khá hơn Đào Không Thanh bao nhiêu, có thể chỉ đạo giúp đỡ Phong Minh đồng dạng có hạn.
Tương lai Phong Minh thành tựu ra sao, còn phải xem chính hắn liều mạng thế nào, giống như một vị phi thăng tu sĩ khác mà mọi người trước đó nhắc tới – Lâm Kỳ.
Đó cũng đã từng là một vị nhân vật truyền kỳ của Hạ Tiên Vực bọn họ.
Hà Huyền Tiên không hề muốn đào góc tường của Đào Không Thanh, nhưng cao tầng học phủ khác chưa chắc đã có tâm hung như Hà Huyền Tiên vậy, thế là liền có tu sĩ thử thông qua đủ loại phương thức, trước tiên tiếp xúc người thân cận bên cạnh Phong Minh.
Bởi vì Phong Minh sau khi kết thúc trận đấu, liền trở về khách viện, chờ Trần Liệt thu Tiên thạch xong mang tới cho hắn, người đều không ra ngoài, làm sao tiếp xúc.
Lúc này những tu sĩ đang nghị luận sôi nổi này còn không biết, sau khi Trần Liệt thu Tiên thạch xong bước chân trước, các sòng bạc câu thông với nhau một chút, liền phát hiện một tình huống kinh người.
Cùng thời điểm Trần Liệt thu Tiên thạch, còn có một cỗ thế lực khác cũng đang thông qua từng sòng bạc thu Tiên thạch, bởi vì quá mức phân tán ban đầu mọi người không để ý.
Kết quả sau khi câu thông với nhau mới phát hiện, đám người âm thầm giở trò này, lại từ trong tay bọn họ cứng rắn cạy đi mấy ức Tiên thạch.
“Sao lại nhiều như vậy? Là ai sau lưng chơi xỏ chúng ta?”
—