Chương 1066: Thập Đại Học Phủ Tỷ Thí
Vân Lĩnh học phủ có một Tiên Tuyền bí cảnh, có thể cung cấp cho học viên dùng để bế quan đột phá bình cảnh.
Việc duy trì Tiên Tuyền bí cảnh tiêu hao không nhỏ, vì vậy để vào được Tiên Tuyền bí cảnh tu luyện đều cần tiêu tốn không ít tiên thạch.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc năm năm trước thu hoạch được ở Mộc Tộc di tích vẫn chưa tiêu xài hết, trong năm năm qua lại liên tục có thêm thu nhập, trong tay không hề thiếu tiên thạch. Bởi thế, sau khi tụ họp không lâu, hai người liền tiến vào bí cảnh bế quan.
Bọn họ tuy không cần đột phá bình cảnh, nhưng có thể lợi dụng hoàn cảnh của Tiên Tuyền bí cảnh mà hảo hảo tu luyện vài tháng, thu hoạch cũng sẽ không nhỏ.
Sau khi hai người bọn họ bế quan, cuộc thi tuyển chọn để chọn ra người tham gia đại hội so tài Thập Đại Học Phủ cũng long trọng mở màn. Số học viên tích cực báo danh tham gia không ít, đây cũng là lúc kiểm nghiệm thành quả tu luyện suốt bao năm qua của mỗi học viên.
Hơn nữa, việc đại diện học phủ tham gia tranh tài, và cuối cùng giành được thứ hạng cao, đều sẽ nhận được những phần thưởng không hề nhỏ.
Chuyện một số học viên không cần tham gia tuyển chọn mà trực tiếp nhận được tư cách đặc cách, cũng lan truyền ra khắp học phủ.
Trong số đó có Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Nhìn thấy tên của hai người này trong danh sách được công bố, dù cho danh ngạch này có cạnh tranh kịch liệt đến đâu, cũng chẳng có mấy ai dám lên tiếng bình phẩm về tư cách đặc cách của hai người.
Nói đùa gì vậy, dưới cấp Chân Tiên, có vị tiên đan sư và tiên trận sư nào dám vỗ ngực nói mình nhất định có thể thắng được bọn họ chứ?
Ngẫm lại bọn họ cũng chỉ mới vào học phủ có sáu năm, mà đã bỏ xa một lượng lớn tân lão học viên lại phía sau, những học viên này đều cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Tuy nhiên, lại nghĩ đến việc lần này có hai vị này đại diện Vân Lĩnh học phủ tham gia tranh tài, có lẽ sẽ nâng cao được không ít thứ hạng cho học phủ của mình, khiến Vân Lĩnh học phủ không còn là kẻ đội sổ nữa, đám đông học viên lại phấn chấn hẳn lên.
Đúng vậy, Vân Lĩnh học phủ trước nay chưa từng chiêu sinh được những tu giả thiên tài đến thế. Lần này, có lẽ sẽ khiến các học phủ khác phải nhìn với cặp mắt khác.
“Ta thấy phu phu bọn họ cùng nhau đi Tiên Tuyền bí cảnh bế quan rồi. Lần bế quan này, thực lực của hai người chắc chắn lại có tăng trưởng, đến lúc đó có thể thi đấu ra trình độ cao hơn cho học phủ chúng ta.”
Lứa tân học viên cùng vào học phủ với Bạch Kiều Mặc ở Hệ Trận Pháp cũng hăng hái báo danh tham gia tuyển chọn. Lục Dao và Bình Tư Vọng thì khỏi phải nói, còn những người như Trần Liệt, cũng chẳng muốn bỏ lỡ cơ hội.
Trước kia, bọn họ coi thường một học phủ có thứ hạng đếm ngược như Vân Lĩnh, nhưng nay vào đây học tập đã mấy năm, bọn họ cũng dần dần xây dựng lên một lòng vinh dự.
Dựa vào đâu mà Vân Lĩnh học phủ cứ phải đội sổ? Bọn họ không tin lần này vẫn không tranh giành lại được các học phủ khác.
Danh tiếng của Vân Lĩnh học phủ, lần này phải dựa vào bọn họ mà truyền xa.
Trần Liệt còn hạ chiến thư với Bình Tư Vọng: “Đừng tưởng ngươi trở thành đệ tử chính thức của Giản trưởng lão thì có gì ghê gớm, có thể đè đầu ta một bậc. Ngươi cứ chờ xem đấy, lần này ta cũng phải trở thành người tham gia thi đấu của Hệ Trận Pháp, nửa năm sau đại diện Vân Lĩnh học phủ xuất chiến. Tới lúc đó, chúng ta ra đấu trường phân cao thấp.”
Bình Tư Vọng dở khóc dở cười, hắn đã sớm nhảy ra khỏi cái tầng thứ đấu sức với cái tên Trần Liệt này rồi, ai còn trẻ con như gã vậy nữa?
Đương nhiên, vinh dự của Vân Lĩnh học phủ cần mọi người cùng nhau bảo vệ, bởi thế Bình Tư Vọng cổ vũ: “Được thôi, hy vọng tới lúc đó có thể nhìn thấy bóng dáng ngươi trên đấu trường đại hội của Thập Đại Học Phủ.”
Trần Liệt hất mặt: “Chuyện chắc như đinh đóng cột.”
Các học viên khác nhìn thấy cũng phải bật cười: “Trần Liệt học viên thật có đấu chí.”
Bình Tư Vọng cũng nhịn không được cười: “Đúng vậy, lúc nào cũng tràn đầy sức sống như thế.”
Các hệ đều vô cùng náo nhiệt, còn có không ít học viên chạy qua chạy lại giữa các hệ, vây xem các trận tuyển chọn, cổ vũ trợ uy cho những học viên mà mình ủng hộ.
Cuối cùng cũng muốn nhìn xem, so với lần tuyển chọn trước, xếp hạng lần này có gì thay đổi.
Lạc Trúc vẫn như thường lệ, nhất quyết bám trụ đài thi đấu của Lục Dao, ra sức cổ động cho Lục Dao. Chỉ tiếc lần này Phong Minh không xuất hiện, nếu không hắn sẽ còn cảm thấy thú vị hơn.
Trong năm năm qua, Lạc Trúc cũng đã dốc sức vào việc học chế phù. Tuy nói thiên phú phương diện này không tính là đặc biệt xuất chúng, nhưng cũng chẳng đến nỗi tầm thường.
Hắn đã quyết định sẽ tham gia kỳ khảo hạch chiêu sinh lần sau của học phủ, tới lúc đó nhất định có thể đạt được thân phận học viên chính thức.
Hắn không thể nào đi con đường tắt như Phong Minh được, thiên tài không phải nơi nào cũng có.
Thời gian trôi qua rất nhanh, từng vòng tỷ thí so tài qua đi, bảng xếp hạng mới của các hệ đều đã lộ diện.
Ở Hệ Trận Pháp, tuy nói Bạch Kiều Mặc không tham gia vào, có thể giúp lão học viên vớt vát lại không ít thể diện, chứ nếu không thì trước mặt toàn thể học phủ, đám lão học viên này toàn bộ bị Bạch Kiều Mặc đánh bại, sẽ vô cùng mất mặt.
Nhưng dù vậy, thứ hạng của Lục Dao và Bình Tư Vọng cũng rất cao, trong độ tuổi của bọn họ đều đã chen vào hàng đầu, chiếm giữ vị trí thứ nhất và thứ hai.
Ừm, cuộc thi tuyển chọn này không phải nhằm vào tất cả học viên. Nó nhằm vào những học viên có tu vi Hư Tiên, được phân thành hai nhóm tuổi: một là cốt linh dưới hai ngàn năm trăm tuổi, một là cốt linh dưới năm ngàn tuổi.
Bởi vì đại hội so tài của Thập Đại Học Phủ, so chính là anh tài của các học phủ, chứ không phải những kẻ cáo già đã tiêu hao quá nhiều thời gian ở giai đoạn Hư Tiên.
Học viên càng trẻ tuổi, càng có thể bộc lộ tài năng trên đại hội, thì càng làm nổi bật địa vị và thực lực của học phủ đó.
Lục Dao và Bình Tư Vọng đương nhiên đều chọn nhóm tuổi dưới hai ngàn năm trăm tuổi. Với tư chất và thực lực của bọn họ, việc tranh đoạt danh ngạch này vốn dĩ chẳng có vấn đề gì.
Hơn nữa, trong số học viên cùng khóa với bọn họ, số người giành được danh ngạch này cũng không ít.
Điều này cũng khiến cho học viên các hệ và lão học viên của Hệ Trận Pháp đều được chứng kiến, lời hiệu triệu chiêu sinh của Giản trưởng lão năm đó mạnh mẽ đến nhường nào, thực sự đã thu hút cả một lứa mầm non có thiên phú trận pháp tốt nhất của toàn bộ Vân Hải Tiên Vực về đây.
Sau khi có được danh ngạch, cái đuôi của Trần Liệt lập tức vểnh lên trời. Mặc dù danh thứ của hắn xếp sau Bình Tư Vọng, nhưng cũng đủ cho hắn đắc ý rồi.
“Thấy chưa, quả nhiên ta đã lấy được danh ngạch. Đám lão học viên đó thực sự quá kém cỏi, đến cả bọn tân học viên chúng ta, vào học phủ chưa tới mười năm, mà còn không so bì nổi. Xem ra thứ hạng của Vân Lĩnh học phủ này, quả nhiên phải dựa vào đám tân học viên chúng ta mới kéo lên được.”
Tuy rằng câu nói này quá mức xấc xược, cũng kéo quá nhiều giá trị cừu hận từ phía lão học viên cho tân học viên, nhưng vẫn nhận được sự đồng tình của không ít tân học viên. Lời này cũng có đạo lý nhất định.
Lại có học viên hỏi: “Các ngươi nói xem, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc sẽ tham gia tỷ thí ở nhóm tuổi nào?”
“Đúng đúng, nhóm hai ngàn năm trăm tuổi thì khỏi phải bàn rồi, nhất định sẽ tham gia. Vậy còn nhóm năm ngàn tuổi thì sao? Ta thấy hai người họ hoàn toàn cũng có thể tham gia. Dưới cấp Chân Tiên, hai người bọn họ có thể quét ngang một mảng lớn, chỉ tham gia nhóm hai ngàn năm trăm tuổi thì lãng phí quá.”
Mọi người cùng là Hư Tiên, cùng vào Vân Lĩnh học phủ, nghĩ lại khi xưa Phong Minh còn là thân phận tùy tùng mà chen vào được, kết quả người ta hiện tại đã là tiên đan sư cao cấp nhất phẩm rồi.
“Chuyện này thì phải xem ý của chính bọn họ và sự sắp xếp của học phủ thôi. Nhưng ta cũng thấy nếu không tham gia hết thì quá lãng phí thiên tư.”
“Hai người bọn họ cũng sắp xuất quan rồi chứ. Nếu còn không xuất quan, sợ là không đuổi kịp thời gian đại hội mất. Các ngươi nói lần bế quan này, bọn họ có thể đột phá tới mức nào?”
Có người nói đùa: “Chẳng lẽ lại tấn cấp lên Hư Tiên trung kỳ luôn sao.”
Ngay hai ngày sau khi cuộc thi tuyển chọn kết thúc, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã kết thúc đợt bế quan lần này, từ trong Tiên Tuyền bí cảnh đi ra.
Khi hai người xuất hiện trước mặt đám học viên Hệ Trận Pháp, trong lòng mọi người chỉ còn sót lại một âm thanh “sao có thể”. Bởi vì mọi người phát hiện, hai người đồng loạt tấn cấp lên Hư Tiên trung kỳ.
Nhìn thấy biểu tình chấn kinh của những tu giả này, Phong Minh thầm đắc ý cười một tiếng trong lòng. Thấy chưa thấy chưa, biết ngay bọn họ sẽ chấn kinh mà. Chỉ là đem tu vi thực sự hiển lộ ra thôi, đã kinh thành bộ dáng này rồi.
Nếu bọn họ biết mình và Bạch Kiều Mặc đã tấn cấp Hư Tiên trung kỳ từ năm năm trước, thì chẳng phải lại càng thêm kinh ngạc sao?
Nửa năm nay, tiến bộ của bọn họ cũng không nhỏ. Ngoài việc tu luyện trong tiên tuyền, còn luyện hóa thêm mấy viên tinh thể màu xanh do Thực Mộc Trùng tinh luyện ra, ngọn lửa trên người hai người cũng đã luyện hóa thêm mấy viên tiên đan thuộc tính hỏa được chế thành từ Hỏa Diễm Hoa và hạt giống của nó.
Loại tiên đan này tên gọi là Hỏa Diễm Đan, thuộc loại tiên đan tương đối khó luyện chế.
Dù vậy, hai người cũng không dám thả lỏng mà hấp thu tiên tuyền để tu luyện, nếu không, dưới sự trợ giúp của thời gian kết giới, tiên tuyền trong bí cảnh e rằng sẽ bị bọn họ tiêu hao mất không biết bao nhiêu mà kể. Hai người bọn họ đã thực sự rất tiết chế rồi.
Cũng chính bởi vậy, tu vi Hư Tiên trung kỳ của hai người lại tiến thêm một bước dài về phía Hư Tiên hậu kỳ. Đương nhiên, khi xuất quan, bọn họ đã điều chỉnh tu vi trở về trạng thái vừa mới tấn cấp Hư Tiên trung kỳ.
Sau khi bọn họ xuất quan không lâu, có mấy vị cao tầng của học phủ tiến đến kiểm tra tình hình Tiên Tuyền bí cảnh, bởi vì nhận được lời nhắn từ vị trưởng lão phụ trách trông coi bí cảnh này, nói rằng năng lượng của tiên tuyền gần đây tiêu hao rất dữ dội.
Trong số những học viên đang bế quan ở Tiên Tuyền bí cảnh thời gian này, đáng được coi trọng nhất chính là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Mấy người kiểm tra tình hình tiên tuyền trong bí cảnh một lượt, rồi đưa ra kết luận: “Không ngờ hai tiểu gia hỏa này lại là những kẻ ngốn năng lượng khủng khiếp như vậy.”
“Không tệ, xem ra không chỉ thiên phú tiên đan thuật và tiên trận thuật cao, mà tư chất về phương diện tu luyện cũng khá bất phàm.”
“Đương nhiên không thể tầm thường được, nếu không làm sao có thể trong thời gian ngắn như vậy đã một mạch vọt lên tới Hư Tiên trung kỳ, đến Bình Tư Vọng của Bình gia cũng bị hai tiểu gia hỏa này bỏ lại phía sau.”
Trước đây, việc có thể thu hút Bình Tư Vọng của Bình gia cùng Trần Liệt của Trần gia tới, đã đủ khiến cho cao tầng Vân Lĩnh học phủ đắc ý lắm rồi. Trước kia, những đệ tử xuất thân từ thế gia đại tộc như vậy, căn bản là chẳng thèm để mắt tới Vân Lĩnh học phủ.
Ai mà ngờ được, trong số đó còn có học viên có thiên phú cao hơn cả hai vị kia.
Đây vẫn là trong tình huống Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không dùng đến thời gian kết giới để thỏa thích hấp thu, mà đã bị coi là kẻ ngốn năng lượng khủng khiếp rồi.
Nếu để Phong Minh biết được những cuộc đối thoại này của bọn họ, y sẽ nói rằng, sẽ cho bọn họ có cơ hội được kiến thức thế nào mới thực sự gọi là kẻ ngốn năng lượng.
Hai người bọn họ cũng rất nể mặt Vân Lĩnh học phủ rồi, lần này đâu thể giống như lúc còn ở hạ giới, trộm năng lượng trong Hư Không Điện được.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chia nhau đi gặp sư phụ của mỗi người. Hai vị sư phụ đều cực kỳ vừa lòng với biểu hiện của bọn họ, cũng chẳng có gì đặc biệt cần dặn dò. Chỉ cần lúc đại hội so tài phát huy bình thường, thành tích của bọn họ sẽ không kém.
Vì vậy, xuất quan chưa được mấy ngày, đội ngũ dự thi đại diện cho Vân Lĩnh học phủ đã lên đường, ngồi trên chiếc tiên chu nhị phẩm xuất phát.
Địa điểm tổ chức đại hội so tài của Thập Đại Học Phủ lần này được đặt tại Vân Hải học phủ, nơi được mệnh danh là đệ nhất học phủ, mà Vân Hải học phủ lại tọa lạc ngay tại khu vực trung tâm của Vân Hải Tiên Vực.
Mạnh Huyền Chí cũng nằm trong đội ngũ dự thi, đương nhiên là đại diện cho nhóm tuổi có cốt linh năm ngàn.
Hắn đã tham gia nhiều kỳ đại hội rồi, đối với loại đại hội này kinh nghiệm hết sức phong phú, cũng khá hiểu biết về tình hình của các học phủ khác. Bởi vậy, ngay trên tiên chu, hắn đã phổ cập những tình hình này cho các học viên khác.
“Tuy nói Vân Lĩnh học phủ chúng ta và Vân Tinh học phủ là đối thủ cạnh tranh lâu năm, nhưng trên thực tế, khi hai nhà chúng ta tham gia loại đại hội này, đều là đối tượng bị học viên của những học phủ giàu có hơn coi thường.”
Mạnh Huyền Chí tự giễu nói: “Vân Lĩnh học phủ chúng ta xếp hạng thì đếm ngược, thì Vân Tinh học phủ, kẻ có thể cạnh tranh với Vân Lĩnh học phủ chúng ta, tình cảnh liệu có khá hơn chúng ta được bao nhiêu?”
Trần Liệt liền cười phá lên: “Ta biết ta biết, cũng là hạng đếm ngược thôi, cho nên lần này vẫn phải trông cậy vào chúng ta.”
Các lão học viên khác nghe mà dở khóc dở cười, cười nhạo Vân Tinh học phủ, cũng tức là đang cười nhạo chính nhà mình vậy, bởi mấy kỳ đại hội gần đây, Vân Lĩnh đều rớt lại phía sau Vân Tinh.
Nhưng lần này, có lẽ thực sự sẽ khác.
Có lão học viên nói: “Ta nghe nói Vân Tinh học phủ, còn có mấy học phủ khác nữa, những năm gần đây đều âm thầm thu hút không ít học viên thiên tài. Từng người từng người một, đều tỏ vẻ đầy tự tin, chí tại tất thắng với đại hội lần này.”
Trần Liệt nói: “Vậy chúng ta cũng đâu có kém. Có lứa học viên thiên tài của Hệ Trận Pháp chúng ta đây, thì còn chỗ cho mấy học phủ kia thể hiện sao.”
Trần Liệt là kẻ chưa bao giờ thiếu tự tin, hắn chính là một người tràn đầy tự tin đến như vậy.
Cho dù lần nào hắn cũng tụt hậu so với Bình Tư Vọng, nhưng hắn vẫn luôn có một sự tự tin mà người khác không thể lý giải được, rằng hắn nhất định có thể đánh bại Bình Tư Vọng.
Trong đại hội lần này, hắn cũng cực kỳ tự tin, hễ có Trần Liệt hắn tham gia, tất cả các học phủ khác đều sẽ trở thành vật làm nền.
Có hắn gia nhập, Vân Lĩnh học phủ sẽ tỏa sáng rực rỡ trong đại hội lần này.
Những lão học viên vốn đang có chút căng thẳng, đều vì mấy lời lẽ tự tin quái dị mà đầy chất trung nhị này của hắn, mà thả lỏng hơn không ít.
Trên tiên chu, ngoài đám học viên dự thi bọn họ, còn có không ít học viên tự bỏ tiên thạch ra đi theo trợ uy. Rất nhiều tân học viên của Hệ Trận Pháp cũng tự móc tiền túi ra đi theo, bởi vì đám học viên này không thiếu tiên thạch.
—