Chương 1065: Huynh đệ ba người
Chưa đầy một canh giờ, Bạch Kiều Mặc đã là người đầu tiên phá trận bước ra. Các học viên đứng xem lẫn cao tầng Hệ Trận Pháp đều chấn kinh.
Không phải nói tòa tiên trận này có độ khó cao hơn, phức tạp hơn sao? Cớ sao Bạch Kiều Mặc lại nhanh chóng phá giải được như vậy?
Đang lúc mọi người khiếp sợ trước tốc độ của y, bọn họ không thể không nhắc tới thành tích bài thi văn thí trước đây của y: “Chẳng lẽ trên đời này lại có kẻ học lệch đến mức độ này ư?”
Còn có học viên từ hệ khác nảy ra ý nghĩ viển vông: “Chúng ta thi văn thí khẳng định cũng không xong, nhưng biết đâu lại có thể giống như Bạch Kiều Mặc, võ thí đứng đầu bảng.”
Vừa nghe thấy câu này, học viên Hệ Trận Pháp liền không tha cho đám gia hỏa ấy: “Tưởng ai cũng như Bạch Kiều Mặc, cho rằng võ thí dựa vào vận khí là có thể phá trận ra ngoài sao?”
“Không đúng, nói thế dễ gây hiểu lầm, Bạch Kiều Mặc nào phải dựa vào vận khí mà ra khỏi trận. Vận khí dùng được một lần, chẳng lẽ còn có lần thứ hai? Trình độ tiên trận của Bạch Kiều Mặc là cực kỳ xuất chúng, trước mặt Giản trưởng lão, không một ai có thể giở trò gian dối.”
Ngay cả những tân học viên Hệ Trận Pháp ban đầu không phục việc Bạch Kiều Mặc được Giản trưởng lão phá lệ nhận làm đệ tử ký danh, giờ phút này chứng kiến thành tích của y, cũng đều tâm phục khẩu phục.
Huống chi, Bạch Kiều Mặc trước đây là do kiến thức lý luận cơ bản kém, chứ hiện tại sớm đã chẳng còn như xưa nữa, y đã sớm bù đắp những phần cơ sở còn khiếm khuyết.
Giờ đây, đến cả các cao tầng của Hệ Trận Pháp cũng hết sức ngạc nhiên, bởi vì tòa tiên trận này của Giản trưởng lão là do không ít người tận mắt chứng kiến lão nhân gia bố trí. Muốn nhẹ nhàng phá trận mà ra, tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, vậy mà Bạch Kiều Mặc đã làm được.
Bọn họ nhìn quanh trái phải, phát hiện duy chỉ có Giản trưởng lão là không lộ vẻ kinh ngạc, không khỏi tò mò hỏi: “Giản trưởng lão không cảm thấy bất ngờ với kết quả này ư?”
Giản trưởng lão mỉm cười đáp: “Có chút bất ngờ, nhưng cũng không hẳn là quá bất ngờ. Từ khi Bạch Kiều Mặc vào học phủ, tốc độ học tập và tiến bộ ở phương diện tiên trận quả thực rất kinh người.”
Tựa hồ biết rõ những cao tầng này đang nghi hoặc điều gì, Giản trưởng lão bổ sung thêm một câu: “Phần cơ sở tiên trận mà nó còn khiếm khuyết cũng đã sớm bù đắp xong.”
Sở dĩ không quá bất ngờ, đó là bởi vì trước đó đã có chiến tích của Bạch Kiều Mặc trong Mộc Tộc di tích rồi.
Bạch Kiều Mặc ngay cả tu giả Hư Tiên đỉnh phong cũng có thể hố sát, tiên trận đã đóng vai trò phụ trợ vô cùng quan trọng.
Bởi vậy, có thể thấy trình độ tiên trận nhất phẩm của Bạch Kiều Mặc đã đạt đến mức cực cao.
Trong thời gian dạy dỗ các đệ tử ký danh, lão cũng luôn chú ý đến tình hình của từng người. Trong số mười một đệ tử ký danh, Bạch Kiều Mặc dù cho có thu liễm giấu tài, nhưng năng lực học tập và lĩnh ngộ vẫn xếp vào hàng đầu.
Bạch Kiều Mặc có giấu tài, Giản trưởng lão chẳng những không mảy may phiền lòng, mà trái lại càng thêm coi trọng y.
Đúng lúc này, Hệ trưởng Hệ Trận Pháp lên tiếng: “Chúc mừng Giản trưởng lão thu nhận được đại đệ tử.”
Những người khác cũng phản ứng kịp, nhao nhao chúc mừng Giản trưởng lão.
Đệ tử có thiên tư bậc này, bọn họ cũng muốn có được.
Lúc này, bọn họ mới có thể thấu hiểu cảm giác đố kỵ lẫn chua xót mà các trưởng lão khác của Hệ Đan Dược từng có khi đối mặt với Đào Không Thanh. Hiện tại, chính bọn họ cũng đang đố kỵ.
Các trưởng lão của Hệ Trận Pháp ngoảnh đầu nhìn lại những đệ tử mình đã thu nhận, trong lòng thầm nghĩ, thảo nào trước đây Giản trưởng lão lại coi thường những học viên mà bọn họ tiến cử.
Những học viên kia căn bản không thể nào so sánh được với Bạch Kiều Mặc, chênh lệch quá xa.
Cuộc khảo hạch lần này kéo dài khá lâu. Bạch Kiều Mặc dùng chưa đến một canh giờ để phá trận ra ngoài, còn người thứ hai phá trận đi ra là Lục Dao, lại hao phí mất ba canh giờ.
Tuy chênh lệch với Bạch Kiều Mặc không nhỏ, nhưng Giản trưởng lão đã cực kỳ vừa lòng với kết quả này rồi. Bởi lẽ trong khoảng thời gian qua, lão biết rất rõ, sự tiến bộ của Lục Dao cũng cực kỳ lớn.
Chỉ cần nhìn thành tích của hắn vẫn xếp trên Bình Tư Vọng, liền biết được thiên phú tiên trận của hắn vượt trội hơn Bình Tư Vọng.
Bốn canh giờ sau, Bình Tư Vọng rốt cuộc cũng từ trong tiên trận bước ra.
Giản trưởng lão lập tức tuyên bố, ba người này chính là đệ tử chính thức của lão, các học viên khác cần phải tiếp tục nỗ lực.
Trong đó, Bạch Kiều Mặc là đại đệ tử của lão, Lục Dao là nhị đệ tử, Bình Tư Vọng là tam đệ tử.
Danh phận của ba người chính thức được xác định. Bạch Kiều Mặc trở thành đại sư huynh của mạch bọn họ. Lục Dao và Bình Tư Vọng lần lượt là nhị sư đệ và tam sư đệ của y.
Bình Tư Vọng không hề phiền lòng vì điều này, ngược lại vô cùng may mắn vì mình có thể là người thứ ba bước ra, nếu không thân phận của hắn vẫn chỉ là đệ tử ký danh.
Hắn may mắn vì hơn nửa năm nhập học phủ này, bản thân chưa từng một khắc lơ là việc tu tập tiên trận.
Bởi vì hắn đã được chứng kiến những người có thiên phú cao hơn mình. Bạch Kiều Mặc thì không cần phải nói, ngay cả thiên phú của Lục Dao cũng ở trên hắn.
Nhận thức rõ sự thiếu hụt của bản thân, hắn càng thêm chuyên cần, đồng thời buông bỏ tâm thái tự cao, không còn ỷ vào xuất thân của mình mà tự cho là đúng nữa.
Đối với kết quả này, Trần Liệt tức đến mức gào oai oái. Hắn vốn coi Bình Tư Vọng là đối thủ cạnh tranh, nào ngờ kết quả hắn đến cả đệ tử ký danh còn chưa vớt được, mà tên hỗn trướng Bình Tư Vọng kia đã thành đệ tử chính thức rồi.
Tám vị đệ tử ký danh còn lại, không thể không thừa nhận chênh lệch với ba người đứng đầu là không nhỏ. Sau mười canh giờ, chẳng còn ai từ bên trong đi ra nữa. Giản trưởng lão bèn đóng tiên trận lại, đem tám người trong trận đá hết ra ngoài.
Hệ trưởng Hệ Trận Pháp và Giản trưởng lão thương nghị một phen. Sau đó, Giản trưởng lão lại mở tòa tiên trận này ra lần nữa, mặc cho các học viên khác của Hệ Trận Pháp tiến vào trong trận xông thử một phen.
Thế là, những lão học viên vốn trong lòng còn chút bất phục, nhao nhao chạy ùa vào trong trận. Cũng có những tân học viên thích đấu sức như Trần Liệt, cũng vào trận thử sức.
Dù sao thì, sau khi ba người Bạch Kiều Mặc dưới sự chứng kiến của các cao tầng khác trong học phủ chính thức bái sư xong, tòa tiên trận này cũng gây ra không ít chuyện cười.
Hệ Trận Pháp cần phải phái ra một vị trưởng lão chuyên trực ở bên ngoài tiên trận, chủ trì việc vận chuyển của đại trận, vào thời khắc mấu chốt thì kịp thời xách cổ những học viên bị vây hãm trong tiên trận ra ngoài.
Vì thế, có những học viên hệ khác liền chứng kiến vị trưởng lão này, thỉnh thoảng lại điều khiển tiên trận ném văng những học viên đang bị kẹt trong trận ra, “rầm” một tiếng, lại ném ra thêm một người nữa.
Có kẻ hiếu sự liền chuyên canh giữ ở nơi đó, ghi chép lại “chiến tích vẻ vang” của đám học viên Hệ Trận Pháp này.
Có vài lão học viên khi bị ném ra ngoài, vội vàng che mặt bỏ chạy, không còn mặt mũi nào ở lại.
Bởi trước đó bọn họ từng cho rằng, trình độ của Bạch Kiều Mặc chẳng cao hơn bọn họ bao nhiêu, tòa tiên trận này cũng không khó đi ra đến thế, Bạch Kiều Mặc làm được, kỳ thực bọn họ cũng làm được.
Kết quả, hiện thực đã dạy cho bọn họ một bài học.
Càng về sau, khi tòa tiên trận này vận chuyển càng lâu, những âm thanh chất vấn nhằm vào Bạch Kiều Mặc, Lục Dao và Bình Tư Vọng ba người, liền càng ngày càng yếu đi, cho đến cuối cùng biến mất chẳng còn tăm hơi.
Ai bảo là do vận khí tốt, vậy thì chính mình chạy vào trong thử một lần, liền biết ngay tòa tiên trận nhất phẩm do chính tay Giản trưởng lão bố trí này rốt cuộc phiền phức đến mức nào.
Từ khi thu nhận ba vị đệ tử chính thức này, Giản trưởng lão đối với bọn họ càng dốc túi truyền thụ.
Việc học nghiệp của ba người cũng càng thêm bận rộn. Mỗi ngày đều có trận đồ xem mãi không hết. Đến lúc này bọn họ mới biết, những gì Giản trưởng lão dạy bọn họ trước đây, thực sự chỉ là kiến thức cơ bản.
Kể cả Bạch Kiều Mặc cũng như đói như khát mà học tập.
Khi chỉ có hai người, y cũng sẽ thảo luận với Phong Minh vài câu: “Sư phụ dạy cho chúng ta hẳn là không liên quan đến truyền thừa trận pháp của Giản gia, nhưng vẫn cảm thấy thiên phú và trình độ trận pháp của sư phụ cực kỳ cao siêu. Ở Giản gia, người cũng hẳn là một thiên tài xuất chúng, chỉ là không biết vì sao lại đến Vân Lĩnh học phủ của chúng ta đảm nhiệm chức trưởng lão, lại còn thu nhận ba đệ tử chúng ta nữa.”
Khiến cho ngay cả Bạch Kiều Mặc cũng phải bội phục, Phong Minh biết thiên phú và trình độ tiên trận của Giản sư phụ quả thực rất cao: “Vậy đúng là kỳ quái rồi, thiên tài đệ tử như thế sao không đưa đến Trung Tiên Vực? Cứ theo biểu hiện của Giản trưởng lão ở bên Mộc Tộc di tích, dường như người không phải là nhân vật vô danh tiểu tốt ở Giản gia.”
Phong Minh đảo tròng mắt một vòng, nói: “Chẳng lẽ có liên quan đến ân oán gì đó trong nội bộ Giản gia? Giản sư phụ là bị lưu đày xuống dưới này ư?”
Bạch Kiều Mặc đáp: “Sư phụ không phải là con cháu của Giản gia ở Hạ Tiên Vực sao?”
Phong Minh nói: “Ta chỉ nói bừa một hồi thôi, nhưng cảm giác Giản sư phụ dường như khá quen thuộc với Trung Tiên Vực.”
Bạch Kiều Mặc ngẫm nghĩ, thấy hình như đúng là như thế. Lẽ nào sư phụ thực sự là từ Trung Tiên Vực xuống?
Thu bọn họ làm đệ tử và dốc lòng bồi dưỡng, thực ra còn có mục đích khác?
Bạch Kiều Mặc lắc đầu nói: “Mặc kệ những chuyện đó đi, dù sao sư phụ cũng đang rất tận tâm dạy dỗ chúng ta. Kiến thức tiên trận truyền thụ cho chúng ta sẽ không có giả được. Những chuyện khác, sau này hãy nói.”
Bạch Kiều Mặc giờ đây cực kỳ yêu thích cách học tập có hệ thống này. Bản thân y vốn xuất thân từ dã lộ tử, chỉ chọn những gì mình thích mà học.
Nhưng lần này, trong quá trình học tập có hệ thống, y cũng phát hiện ra bản thân mình có vài khuyết điểm và chỗ thiếu hụt trên phương diện trận pháp.
Sư phụ tuy tuổi trẻ, nhưng nhãn quang lại hết sức lão lạt, chỉ thẳng ra một cách sắc bén cho Bạch Kiều Mặc, điều này cũng giúp cho con đường trận pháp của Bạch Kiều Mặc càng đi càng thêm thông thuận.
Vì lẽ đó, Bạch Kiều Mặc cũng rất cảm kích sư phụ. Người ở trong cuộc thường bất giác không tự biết, việc này cần có người ngoài, hơn nữa phải là một vị trận pháp sư có trình độ cao hơn chỉ ra mới được.
Phong Minh gật đầu lia lịa: “Ừ ừ, nhưng mà so với sư phụ ta, Giản sư phụ nghiêm khắc hơn nhiều. May mà ta gặp được sư phụ của ta.”
Bạch Kiều Mặc bật cười. Đào Không Thanh đối với Phong Minh quả thực là một vị trưởng bối vô cùng hòa ái, ngay cả Bạch Kiều Mặc cũng từng nhận được sự chiếu cố của vị trưởng bối này.
Bên ngoài, dẫu có gây ra động tĩnh lớn đến đâu về loại tiên khí đặc thù không gian, cũng chẳng liên quan gì đến Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang ở trong Vân Lĩnh học phủ. Hai người bọn họ ở trong học phủ một lòng tu luyện, hết thảy ồn ào náo nhiệt bên ngoài đều chẳng can hệ tới bọn họ.
Trong lúc học tập và tu luyện, tiên đan do Phong Minh luyện chế vẫn cứ giao cho vị đại diện là Huyền Sơn xử lý, còn Bạch Kiều Mặc cũng sẽ đưa những tác phẩm luyện tập của mình cho Huyền Sơn xử lý.
Những tiên trận này ở trong và ngoài học phủ cũng nhận được không ít lời khen ngợi. Bởi lẽ đây chính là tác phẩm của đại đệ tử Giản trưởng lão. Ban đầu, không ít tu giả là nhắm vào danh tiếng của Giản trưởng lão mà đến.
Nhưng khi tiên trận được mua về và đưa vào sử dụng, những tu giả này liền phát hiện, thân là đại đệ tử của Giản trưởng lão, bạn lữ của Phong Minh, trình độ tiên trận của Bạch Kiều Mặc xác thực rất cao.
Dần dà, Bạch Kiều Mặc ở trong và ngoài Vân Lĩnh thành cũng tạo dựng được thanh danh nhất định.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt năm năm đã qua đi. Tiểu Tinh được Phong Minh đưa vào không gian bí phủ tu luyện từ sớm đã xuất quan, hơn nữa còn vượt qua thiên kiếp trở thành tu giả Hư Tiên, đuổi kịp bước chân của mấy đứa nhỏ khác.
Tu vi của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vẫn dừng ở Hư Tiên trung kỳ. Dù sao sau khi đạt tới Hư Tiên, mỗi lần vượt qua một tiểu giai đoạn đều cần thời gian dài tích lũy, thế nhưng bọn họ mới tu luyện được bao lâu đâu?
Một hôm, đại sư huynh Mạnh Huyền Chí đến thông báo cho tiểu sư đệ một chuyện: “Cứ trăm năm một lần, đại hội so tài của Thập Đại Học Phủ sắp bắt đầu rồi. Tiểu sư đệ ngươi chuẩn bị đi, đến lúc đó sẽ thay mặt Vân Lĩnh học phủ chúng ta tham gia tranh tài.”
Về chuyện đại hội so tài của Thập Đại Học Phủ, Phong Minh mấy năm nay đã nghe nói không ít.
Khoan nói tới chuyện khác, chỉ riêng ân oán tình thù giữa Vân Lĩnh học phủ và Vân Tinh học phủ thôi, y đã nghe qua cả một sọt chuyện rồi.
Ừm, lúc Mộc Tộc di tích mở ra, đại sư huynh đã từng đặc biệt nhắc với y về mối ân oán giữa mình và Trần Quản Vực của Vân Tinh học phủ, cùng sư phụ của mỗi bên.
Phong Minh tò mò hỏi: “Tuyển chọn sắp bắt đầu rồi sao? Đệ phải tham gia tuyển chọn trước chứ?”
Mạnh Huyền Chí dở khóc dở cười vỗ vỗ đầu tiểu sư đệ: “Cứ xem thanh danh hiện giờ của ngươi, cùng với trình tiên đan thuật của ngươi đi, còn cần phải tham gia tuyển chọn trong học phủ để tranh suất sao? Danh ngạch của ngươi sớm đã được định sẵn từ lâu rồi, cũng sẽ chẳng ai có ý kiến gì đâu.”
Trong năm năm này, tiên đan Phong Minh đưa đến chỗ Huyền Sơn đã xuất hiện tiên đan nhất phẩm cao cấp cực phẩm. Dưới cấp Chân Tiên, trong Hệ Đan Dược còn có kẻ nào có tiên đan thuật thắng được Phong Minh chứ?
Mạnh Huyền Chí còn biết nhiều hơn người khác một chút. Tiểu sư đệ đã theo sư phụ tiếp xúc với việc luyện chế tiên đan nhị phẩm rồi.
Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ sư phụ cực kỳ muốn khoe khoang nhưng lại phải nhịn xuống, Mạnh Huyền Chí đều cười muốn sặc.
Có một đồ đệ và sư đệ quá mức ưu tú, đó cũng là một loại phiền não ngọt ngào.
Mạnh Huyền Chí lại nói: “Danh ngạch này của ngươi đã được định sẵn, sẽ không có ai bất phục. Tuy nhiên, các học viên khác muốn tranh được danh ngạch, đều phải tham gia tuyển chọn trong nội bộ học phủ. Đại hội so tài Thập Đại Học Phủ chính thức sẽ diễn ra sau nửa năm nữa, còn nửa năm để chuẩn bị.
Ta nghĩ ngươi và Bạch sư đệ, chi bằng hãy tận dụng khoảng thời gian này đến Tiên Tuyền bí cảnh trong học phủ bế quan một lần, nâng tu vi lên Hư Tiên trung kỳ. Nếu không, khi ra ngoài sẽ quá mức gây chú ý.”
Tuy nói nhanh chóng tấn cấp Hư Tiên trung kỳ như vậy cũng sẽ chói mắt, nhưng vẫn còn hơn là mang tu vi Hư Tiên sơ kỳ, dưới cấp Chân Tiên mà luyện dược thuật cùng tiên trận thuật lại đánh khắp Hạ Tiên Vực không địch thủ.
Đương nhiên, hắn thực ra biết rõ tu vi chân chính của hai người. Lần này chính là mượn cơ hội bế quan trong Tiên Tuyền bí cảnh, đem tu vi thật sự điều chỉnh trở về, không cần tiếp tục che giấu nữa.
Phong Minh hiểu đại sư huynh đang suy nghĩ cho bọn họ, gật đầu nói: “Được thôi, vừa khéo những thứ cần học đều đã học xong cả rồi, chỉ còn tu vi là chưa đủ, chi bằng đến Tiên Tuyền bí cảnh bế quan vậy. Đệ đi tìm Bạch đại ca nói chuyện này ngay đây.”
Mạnh Huyền Chí phất phất tay, để mặc tiểu sư đệ đi lo liệu.
Trùng hợp thay, ở chỗ Bạch Kiều Mặc, Giản trưởng lão cũng nhắc tới chuyện này với ba vị đệ tử của mình, bởi đây chính là đại diện cho toàn bộ Vân Lĩnh học phủ xuất chiến.
Thứ hạng của học phủ trong đại hội so tài có liên quan đến vấn đề phân phối tài nguyên giữa Thập Đại Học Phủ, vì thế học phủ cực kỳ coi trọng việc này.
Giản trưởng lão nói: “Làm sư phụ, ở chỗ này chỉ có một cái danh ngạch đề cử, hai người còn lại cần phải tự mình tham gia tuyển chọn để tranh đoạt.”
Không cần sư phụ phải nói thêm, Lục Dao và Bình Tư Vọng lập tức thưa: “Danh ngạch này nhất định là của đại sư huynh, chúng con sẽ tham gia tuyển chọn trong hệ. Sư phụ yên tâm, chúng con nhất định sẽ giành được danh ngạch này, quyết không làm sư phụ mất mặt.”
Giản trưởng lão mỉm cười gật đầu. Người tu luyện trẻ tuổi, nên có sự hăng hái như vậy mới tốt.
Bạch Kiều Mặc cũng thưa: “Đa tạ sư phụ và hai vị sư đệ.”
Ba người cáo biệt sư phụ, xoay người rời đi, vừa đi vừa trò chuyện trên đường. Mấy năm qua, tình cảm huynh đệ ba người cũng khá là hòa hợp, luôn giúp đỡ lẫn nhau.
Bạch Kiều Mặc và Lục Dao sẽ chỉ điểm cho Bình Tư Vọng về phương diện tiên trận, còn Bình Tư Vọng sẽ lợi dụng ưu thế của gia tộc Bình gia, dùng giá cả khá ưu đãi giúp hai vị sư huynh mua sắm nguyên liệu luyện chế trận pháp.
Bình gia cực kỳ coi trọng Bạch Kiều Mặc và Lục Dao, hy vọng thông qua hành động này có thể lôi kéo hai vị tiên trận sư đầy tiềm năng này gia nhập Bình gia.
Nhưng Bình Tư Vọng lại không cho rằng toan tính của Bình gia có thể như ý, chí ít thì ở trên người Bạch Kiều Mặc là không thể thực hiện được.
Thời gian tiếp xúc càng lâu, hắn càng ý thức được sự yêu nghiệt về thiên phú tiên trận của Bạch Kiều Mặc. Một thiên tài yêu nghiệt như vậy không thể cứ mãi dừng chân phát triển ở Hạ Tiên Vực.
Không cần nói đến chính bản thân Bạch Kiều Mặc, ngay cả sư phụ bọn họ cũng sẽ không cam lòng.
Những tu giả khác muốn đi Trung Tiên Vực là cực kỳ khó khăn, nhưng Bạch Kiều Mặc lại khác. Bạch Kiều Mặc không có cách nào, thì sư phụ bọn họ cũng sẽ ra tay giúp đỡ đưa Bạch Kiều Mặc đi.
Ba người đang trò chuyện, Phong Minh từ trên không trung bay tới, đáp xuống rồi nhào về phía Bạch Kiều Mặc: “Bạch đại ca, chúng ta đến Tiên Tuyền bí cảnh bế quan đi. Xuất quan vừa kịp lúc đại hội so tài của Thập Đại Học Phủ. À phải rồi, Bạch đại ca chắc cũng không cần tham gia tuyển chọn trong nội bộ học phủ đâu nhỉ.”
Giọng điệu của câu này hết sức khẳng định, khiến cho Lục Dao và Bình Tư Vọng nghe xong đều vui vẻ cười rộ lên.
Bình Tư Vọng nói: “Đúng đúng, ai bảo hai vị phu phu các ngươi đều là thiên tài đến thế, danh ngạch sớm đã được định sẵn rồi. Mau đi bế quan đi, tranh thủ nâng cao thêm chút nữa, tới lúc đại hội so tài, đem học viên của chín học phủ khác đều đè bẹp hết.”