Chương 1064: Thần Bí Tu Giả Là Ai
Trước đó Hắc Hồ từng hoài nghi liệu hai người Phong Minh, Bạch Kiều Mặc này có phải giả bế quan không, nhưng nhân thủ phái đi không tìm thấy bất cứ dấu vết rời đi nào của hai người.
Hiện giờ tin tức về Mộc tộc di tích truyền ra, bọn họ cũng giống vậy biết được tình hình của tu giả thần bí trong di tích.
Cũng như tất cả mọi người, Hắc Hồ cũng không cho rằng vị tu giả thần bí như vậy, lại có liên quan gì tới hai người Phong Minh.
Hắc Hồ so với người khác càng rõ ràng hơn, hai người này là tu giả phi thăng vừa phi thăng không bao lâu, có thể có bao nhiêu năng lực?
Bởi vậy Hắc Hồ nhận được tin tức liền cảm thấy mình đa nghi rồi, dặn dò thủ hạ tiếp tục theo dõi.
Bạch Kiều Mặc cũng không biết những ý nghĩ đó của Hắc Hồ, hắn một mình tới gặp Giản trưởng lão.
Lần này, Giản trưởng lão nghiêm túc đánh giá Bạch Kiều Mặc thêm mấy lần, nhìn đến mức Bạch Kiều Mặc cũng thấy có chút không được tự nhiên, Giản trưởng lão mới mở miệng nói: “Tu giả thần bí trong di tích có liên quan tới ngươi không?”
Bạch Kiều Mặc lập tức toát mồ hôi, không ngờ lại bị Giản trưởng lão liếc mắt một cái đã nhìn thấu, vội vàng nói: “Là đệ tử hành sự có chút lỗ mãng xúc động rồi.”
Giản trưởng lão xua tay nói: “Ta nghe những chuyện đó xong có chút hoài nghi, nhưng cũng không thể khẳng định mười phần chính là ngươi và Phong Minh, chỉ là có mấy đặc điểm lại rất phù hợp, duy nhất không ngờ tới chính là thực lực của các ngươi, vượt quá dự tính của ta.”
Bạch Kiều Mặc lại nói: “Sư phụ quá khen rồi.”
Giản trưởng lão lộ ra nụ cười, đối với đệ tử có thiên phú có thực lực, hắn và các cao tầng khác của học phủ giống nhau, đều là phi thường khoan dung.
Giản trưởng lão nói: “Các ngươi lần này làm rất tốt, ta rất hài lòng, ngươi là nhân tuyển đại đệ tử khiến ta hài lòng nhất trong lòng, nếu như ngươi vẫn còn nguyện ý bái ta làm sư phụ.”
Bạch Kiều Mặc lập tức nói: “Đệ tử đương nhiên nguyện ý.”
Giản trưởng lão gật đầu nói: “Có điều sự tình trong di tích lần này không dễ để lộ ra ngoài, cho nên qua một thời gian nữa, ta sẽ đối với những ký danh đệ tử các ngươi tiến hành một lần khảo hạch, căn cứ vào kết quả khảo hạch, lại chọn lựa một hai đệ tử, chính thức bái làm đồ đệ của ta.”
Bạch Kiều Mặc: “Đa tạ sư phụ đã vì đệ tử quan tâm những chuyện này.”
Giản trưởng lão nói: “Đây là việc nên làm, chắc hẳn ngươi lần này tiến vào Mộc tộc di tích, đối với tiên trận của Mộc tộc cũng có hứng thú chứ, đây là một bộ phận tiên trận đồ mà vi sư đã dò xét được, ngươi có thể tham khảo một chút.”
Giản trưởng lão ném ra một cái ngọc giản, Bạch Kiều Mặc vội vàng tiếp lấy.
Về phần những bí mật khác trên người Bạch Kiều Mặc và Phong Minh, Giản trưởng lão cũng không có hứng thú truy hỏi đến cùng.
Trái lại, hắn rất vui mừng Bạch Kiều Mặc có những bí mật và thực lực này, lúc này cũng nguyện ý vì đệ tử này mà hộ đạo, chỉ là không biết có thể hộ đạo được bao lâu.
Bởi vì hắn nhìn ra được, đệ tử này đà thăng tiến rất mạnh, có lẽ thời gian có thể ở lại Hạ Tiên Vực cũng sẽ không quá dài.
Giản trưởng lão không chỉ nói với Bạch Kiều Mặc về chuyện khảo hạch thu đồ, cũng nói rõ việc này với các ký danh đệ tử khác.
Thế là trong khoảng thời gian sau đó, đám ký danh đệ tử này đều tiến vào trạng thái tu tập tiên trận điên cuồng, vì để trở thành đệ tử chính thức của Giản trưởng lão mà nỗ lực.
Những tân học viên cùng khóa khác, bị ảnh hưởng bởi bầu không khí này, trong học tập cũng càng thêm nỗ lực, không còn ai quan tâm tới chuyện trước kia Bạch Kiều Mặc là thực sự bế quan hay giả bế quan nữa.
Ngay cả những thế gia đệ tử như Bình Tư Vọng và Trần Liệt, cũng không cho rằng Bạch Kiều Mặc đã nói dối trong chuyện này.
Bên kia, Phong Minh lại tặng cho sư phụ hắn một ít tiên mộc tinh túy, thứ tinh thể màu xanh lục do Thực Mộc Trùng luyện ra, một nắm hạt giống Hỏa Diễm Hoa, còn có cả tiên thảo nhị phẩm tam phẩm trân quý.
Hắn chỉ hướng Đào Không Thanh miêu tả tình hình hắn và Bạch Kiều Mặc đại sát tứ phương trong Mộc tộc di tích như thế nào.
Còn như sự tồn tại của Thụ Linh, cùng chuyện làm thế nào thông qua Thụ Linh mà gian lận trong di tích, Phong Minh cũng không có nói ra, bởi vì việc này liên lụy tới bản thân Thụ Linh.
Đào Không Thanh cũng không có truy vấn ngọn nguồn, chỉ cần đồ đệ bình an trở về là tốt rồi, huống chi đồ đệ không chỉ hiếu kính hắn không ít thứ tốt, mà ngay cả chính bản thân đồ đệ, tu vi vậy mà cũng đã tăng tới Hư Tiên trung kỳ rồi.
Ừm, điểm này Phong Minh cũng không có giấu diếm.
Như vậy đã đủ khiến cho Đào Không Thanh đắc ý không thôi rồi, xem đi, tiểu đồ đệ của hắn tài giỏi biết bao, một đứa tiểu đồ đệ bằng mười, bằng mấy đứa đồ đệ của người khác cũng không hết.
Sự đắc ý như vậy ngay cả trước mặt Mục phủ trưởng cũng không che giấu, khiến cho Mục phủ trưởng nhìn mà có chút nhức mắt, không nhịn được hỏi: “Xem cái bộ dạng này của ngươi, tiểu đồ đệ ngươi ở trong di tích hẳn là sống rất tốt nhỉ.”
Đào Không Thanh đắc ý đến mức đuôi sắp vểnh lên trời rồi: “Sống tốt ấy à? Là cực kỳ tốt ấy chứ.”
Mục phủ trưởng đang định nghe Đào Không Thanh thổi phồng tiểu đồ đệ của hắn sống tốt thế nào, kết quả Đào Không Thanh quay người lại làm ra vẻ muốn nói lại thôi, nói: “Thôi bỏ đi, mấy chuyện đó vẫn là đừng nói với ngươi, đồ đệ ta tốt thế nào tự ta biết là được rồi, chúng ta phải khiêm tốn một chút, đỡ phải rước lấy đố kỵ.”
Mục phủ trưởng: “…”
Mục phủ trưởng: “Cút! Cút ngay lập tức!”
Đào Không Thanh vốn dĩ đúng là định khoe khoang với Mục phủ trưởng một phen, Mục phủ trưởng muốn tìm tu giả thần bí chính là tiểu đồ đệ nhà mình, nhưng nghĩ lại vẫn là nhịn xuống, tạm thời không nên công khai, đỡ phải chiêu mời thị phi.
Bị Mục phủ trưởng đuổi đi rồi, Đào Không Thanh đành phải tới chỗ Giản trưởng lão tìm kiếm cảm giác tồn tại.
Bởi vì qua dò xét của hắn, hắn phát hiện thằng nhãi Bạch Kiều Mặc kia đối với Giản trưởng lão cũng không giấu diếm, thế là, hắn và Giản trưởng lão liền có tiếng nói chung rồi.
Giản trưởng lão mặt mày đầy vạch đen, không hiểu nổi vị hệ trưởng đan dược hệ này trong đầu đang nghĩ cái quái gì nữa.
Khó trách đã tu luyện lâu như vậy rồi còn chưa tấn cấp lên Huyền Tiên, thì ra là lãng phí thời gian vào mấy việc này.
Ừm, Giản trưởng lão tuy là trưởng lão rồi, nhưng vô cùng trẻ tuổi.
Phong Minh xuất quan rồi, còn có một tu giả vui mừng nhất, đó chính là Huyền Sơn rồi, hắn ta ngay khi nhận được tin tức, liền dẫn theo Tiểu Tinh tới gặp Phong Minh.
Lần này Phong Minh giữ Tiểu Tinh lại bên người, trước đó bọn Hải Long Vương đi theo tới Mộc tộc di tích, đều đã thuận lợi tấn cấp Hư Tiên rồi, chỉ có mỗi Tiểu Tinh là tụt lại phía sau.
Hắn quyết định khoảng thời gian này Tiểu Tinh sẽ ở lại bên người tiến vào không gian bí phủ tu luyện, có thời gian kết giới cùng tiên nguyên khí đầy đủ cung ứng, Tiểu Tinh hẳn là cũng có thể rất nhanh tấn cấp.
Bên Huyền Sơn, Phong Minh hứa hẹn vài ngày nữa sẽ đưa cho hắn ta một lô tiên đan, vẫn chiếu theo cách cũ mà bán ra.
Huyền Sơn cao cao hứng hứng trở về, vừa về đã thả tin tức ra ngoài, tiên đan có tốt đến đâu cũng phải làm tốt việc tuyên truyền, đến lúc đó tu giả tới đấu giá tiên đan càng đông, giá cả cũng có thể đẩy lên cao hơn.
Ba tháng hơn này cho dù Phong Minh không có lộ diện, địa vị của hắn Huyền Sơn ở phường thị trong học phủ, cũng đã khác xa so với trước kia rồi.
Tin tức này vừa truyền ra, tự nhiên dẫn tới sự quan tâm của đông đảo tu giả trong ngoài học phủ.
Ngoài việc quan tâm chuyện này, tu giả trong ngoài học phủ còn đang nhiệt liệt thảo luận về vị tu giả thần bí xuất hiện trong Mộc tộc di tích.
Càng ngày càng nhiều tin tức truyền ra, ngay cả một số học viên của Vân Lĩnh học phủ tham gia lần di tích mở ra này, cũng gia nhập vào đó, cung cấp những tin tức vô cùng mấu chốt.
Thế là về những đặc điểm của tu giả thần bí, liền bị đông đảo tu giả tổng kết ra.
Nghi tựa Chân Tiên tu vi.
Sở hữu tiên khí đặc thù hệ không gian phẩm cấp cao, rất có thể bản thân cũng có thể khống chế lực lượng không gian.
Bên người có một con dị thú Lôi thuộc tính có thể ẩn hình.
Am hiểu tiên trận, trình độ tiên trận cực kỳ cao.
Chưa nói tới những cái khác, trong những đặc điểm này, tiên khí đặc thù hệ không gian và dị thú Lôi thuộc tính có thể ẩn hình, được đông đảo tu giả quan tâm nhất.
Bất kể là cái trước hay cái sau, trong toàn bộ Vân Hải Tiên Vực, đều không tìm ra được mấy thứ tồn tại giống vậy.
So ra, cái trước càng trân quý hơn, tiên khí đặc thù hệ không gian phẩm cấp cao, phỏng chừng toàn bộ Hạ Tứ Vực cũng không thấy có nổi một món, lấy tới Trung Tiên Vực cũng đồng dạng trân quý.
Bởi vậy không ít tu giả, nhất là Chân Tiên tu giả, đã đánh chủ ý lên món không gian tiên khí này.
Vì thế nhất thời còn có không ít tu giả chạy tới địa điểm Mộc tộc di tích hiện thế, có lẽ vị tu giả thần bí này còn chưa từ trong Mộc tộc di tích ra ngoài, bọn họ có thể ở bên ngoài ôm cây đợi thỏ.
Ngay cả trong Vân Lĩnh học phủ, cũng có một bộ phận lão sư và cao tầng, đối với món không gian tiên khí này rất có hứng thú.
Tình hình như vậy truyền vào tai thầy trò Mạnh Huyền Chí và Đào Không Thanh, bọn họ càng thêm may mắn vì không có tiết lộ ra ngoài, bằng không tiểu sư đệ và đồ đệ của bọn họ cũng sẽ bị đám tu giả này nhắm tới.
Tống sư tỷ và Địch Việt, đối mặt với sức nóng khổng lồ của tiên khí đặc thù hệ không gian, cũng rất có mắt nhìn mà không chạy tới hỏi Mạnh Huyền Chí cho ra nhẽ, ăn ý đem câu “về học phủ rồi nói” quẳng ra sau đầu.
Đây vừa là bảo vệ cho Mạnh Huyền Chí, cũng là bảo vệ cho tu giả thần bí, có thể nói, tu giả thần bí cũng là ân nhân cứu mạng của bọn họ, cũng không thể lấy oán báo ân.
Mấy ngày sau, buổi đấu giá tiên đan trong phường thị học phủ do Huyền Sơn tổ chức, đem lực chú ý của đông đảo tu giả đều hấp dẫn tới.
Lần này ném ra tiên đan, không chỉ có tiên đan nhất phẩm sơ cấp và trung cấp, còn xuất hiện cả tiên đan nhất phẩm cao cấp.
Mặc dù tiên đan nhất phẩm cao cấp phẩm tướng hơi thấp một chút, cũng không có cực phẩm, nhưng vẫn gây nên sự oanh động cực lớn.
Bởi vì, Phong Minh chỉ là Hư Tiên sơ kỳ tu vi, ở giai đoạn tu vi như vậy, đã có thể luyện chế ra tiên đan nhất phẩm cao cấp rồi.
Khó trách vị hệ trưởng đan dược hệ này là Đào Không Thanh, lại trơ mắt thèm thuồng tự mình chạy tới thu Phong Minh làm đồ đệ, còn luôn thích đi khoe khoang với các cao tầng khác về thiên phú của tiểu đồ đệ mình tốt cỡ nào.
Việc này vừa ra, không cần Đào Không Thanh khoe khoang nữa, các trưởng lão khác của đan dược hệ nhìn về phía vị hệ trưởng của bọn họ, trong ánh mắt đều tràn đầy ghen tị và chua xót, chỉ thiếu một chút nữa thôi, Phong Minh đã có thể là đồ đệ của bọn họ rồi.
Nếu như lúc trước kiên trì thêm một chút, có phải là đã có thể đem Phong Minh từ trong tay Đào Không Thanh cướp về, làm đệ tử của mình rồi không?
Có thể nói, đan dược hệ của Vân Lĩnh học phủ từ khi thành lập tới nay, còn chưa từng xuất hiện học viên nào có thiên phú cao như Phong Minh, chỉ cần không xảy ra ngoài ý muốn, đệ tử như vậy chú định sẽ trò giỏi hơn thầy.
Bọn họ hình như đã bỏ lỡ mấy chục ức tiên thạch.
Giản trưởng lão nói lời giữ lời, vào hai tháng sau khi hắn từ Mộc tộc di tích trở về, cũng chính là sau hơn nửa năm đám tân học viên trận pháp hệ này vào học phủ, hắn lại tổ chức một lần khảo hạch.
Đối tượng khảo hạch lần này hết sức có hạn, chỉ giới hạn trong mười một tên ký danh đệ tử của hắn.
Phương thức khảo hạch cũng vô cùng đơn giản thô bạo, lần này không dùng hồn lực đưa vào, mà là trực tiếp đem cả người đầu nhập vào trong tiên trận do Giản trưởng lão bố trí, xem tình hình phá trận của mười một tên ký danh đệ tử này.
Lần khảo hạch này hấp dẫn không ít học viên của trận pháp hệ, cũng không chỉ là tân học viên, còn có một số lão học viên cũng chạy tới vây xem.
Học viên các hệ khác thích xem náo nhiệt cũng chạy tới rồi, dù sao Giản trưởng lão danh tiếng bên ngoài, nghe nói lần này Mộc tộc di tích mở ra, Giản trưởng lão cũng phát huy tác dụng vô cùng mấu chốt, đối mặt với sự cường thế của Huyền Tiên Trung Tiên Vực cũng không chịu cúi đầu.
Phong Minh đương nhiên là muốn tới đây trợ trận cho Bạch Kiều Mặc, mặc dù hắn đã biết, thân phận đệ tử chính thức của Bạch Kiều Mặc đã được Giản trưởng lão định ra từ trước rồi.
Có điều những trường hợp như vậy vẫn không thể thiếu hắn.
So với sự thong dong của Phong Minh, Lạc Trúc liền khẩn trương hơn nhiều, hắn ta hẳn là nên tin tưởng Lục Dao mới phải, nhưng bầu không khí lúc này vẫn khiến hắn ta khẩn trương.
Phong Minh từ chỗ Bạch Kiều Mặc có được suy đoán về lần thu đồ này, Bạch Kiều Mặc và những học viên này cùng nhau học tập nghiên cứu tiên trận, đối với trình độ tiên trận của bọn họ cũng có chút hiểu biết.
Hắn ta cho rằng trong lần khảo hạch này, hai người Lục Dao và Bình Tư Vọng hẳn là không có vấn đề gì, có thu thêm những người khác không, thì không rõ rồi.
Bởi vậy Phong Minh khuyên nhủ: “Ngươi nên có thêm mấy phần lòng tin với Lục Dao, Bạch đại ca của ta đều nói rồi, trình độ tiên trận và thiên phú của Lục Dao đều rất tốt.”
Có thể nhận được đánh giá như vậy từ Bạch đại ca của hắn cũng không dễ dàng.
Lạc Trúc lộ ra nụ cười: “Mượn lời hay của ngươi.”
Trần Liệt ở bên cạnh xen lời: “Vậy ngươi nói Lục Dao nhất định có thể được thu làm đệ tử chính thức sao? Ngoài hắn ta ra còn có ai nữa?”
Phong Minh nhướn mày: “Bình Tư Vọng?”
Vừa nói tới Bình Tư Vọng Trần Liệt liền giậm chân: “Dựa vào đâu mà là hắn ta? Hắn ta có tư cách gì chứ? Cái tên khốn này chỉ là dính chút vận may tốt thôi.”
Phong Minh cười ha hả.
Không ít lão học viên trận pháp hệ tới đây trong lòng chua lòm, trước kia khi Giản trưởng lão tới đây, trong hệ từng tiến cử bọn họ với Giản trưởng lão, đáng tiếc Giản trưởng lão một người cũng không coi trọng, muốn tự mình chiêu sinh chọn lựa đồ đệ.
Hiện tại đệ tử chính thức sắp được chọn lựa ra rồi, điều này có nghĩa là, những lão học viên bọn họ, toàn bộ đều không bằng đệ tử chính thức sắp được chọn ra.
Có lão học viên nói: “Cũng chưa chắc đã chọn ra được đâu, ai mà chẳng biết Giản trưởng lão ánh mắt cao nhất, thà rằng không thu đệ tử, cũng nhất định phải chọn ra tiên trận sư có thiên phú cao nhất.”
Phong Minh vừa nghe lời này đã cảm thấy chua đến mức có thể vắt ra nước rồi, cất cao giọng nói: “Ai nói không có thiên phú cao? Bạch đại ca ta còn có Lục Dao, đó đều là những học viên có thiên phú tốt nhất, nhất định có thể trở thành đệ tử chính thức của Giản trưởng lão.”
Có lão học viên muốn phản bác, quay đầu nhìn xem là ai đã buông ra lời ngông cuồng, kết quả vừa nhìn đã rụt lại, không trêu nổi vị này.
Vị này cũng là kẻ khiến người ta ghen tị không thôi, hiện giờ trong học phủ ai mà chẳng biết hệ trưởng đan dược hệ là Đào Không Thanh, coi trọng nhất vị tiểu đệ tử này, ngay cả đại đệ tử Mạnh Huyền Chí cũng phải kém hơn một bậc.
Để Đào Không Thanh biết bọn họ ở sau lưng nói lời không hay về tiểu đệ tử, có thể tha cho bọn họ sao? Ai cũng không muốn đắc tội với đan dược hệ.
Cũng không biết cái tên Mạnh Huyền Chí này làm sao có thể nhịn được, không cảm thấy sư phụ mình quá mức thiên vị sao?
Không phải là không có học viên ở trước mặt Mạnh Huyền Chí công khai hay ngấm ngầm khích bác, nhưng Mạnh Huyền Chí vậy mà cũng giống như sư phụ hắn, cảm thấy tiểu sư đệ của mình rất tốt.
Trần Liệt lên tiếng nói: “Không bằng chúng ta đánh cược đi, xem lần này thời gian và thứ tự trước sau ra khỏi trận của mười một người.”
Phong Minh lập tức hùa theo nói: “Ta đặt Bạch đại ca của ta là người đầu tiên ra khỏi trận, thời gian trong khoảng một canh giờ.”
Lời này vừa ra, hiện trường liền vang lên một mảnh tiếng hít khí lạnh, tên song nhi này đối với trình độ tiên trận của bạn lữ mình có phải là quá tự tin rồi không?
Trần Liệt cũng nhìn Phong Minh với cặp mắt khác xưa, tên song nhi này thật dám thổi phồng giúp bạn lữ của mình, không sợ thổi phồng quá thành vỡ bong bóng sao?
Trần Liệt lại gào lên: “Những người khác đâu? Có ai đặt không?”
Không ít học viên tới góp vui, nhưng bất kể đặt vào ai, đặt thứ tự như thế nào, cũng không có ai lớn mật như Phong Minh.
Bọn họ thực sự không coi trọng việc Bạch Kiều Mặc có thể trong vòng một canh giờ đã phá trận mà ra.
Bởi vì học viên trận pháp hệ đều biết một điểm, lần khảo hạch này đẳng cấp và mức độ phiền phức của tiên trận, so với tiên trận của lần khảo hạch chiêu sinh trước, cao hơn và khó hơn rất nhiều.
Lần trước khảo hạch có thể nhẹ nhàng ra khỏi trận, lần này cũng không hẳn vậy rồi.
Đám học viên tới xem náo nhiệt ồn ào huyên náo, tuy thời gian mọi người đặt cược dài ngắn có khác, nhưng với việc ai có thể phá trận ra ngoài đầu tiên, cũng không có phân kỳ quá lớn, không ít học viên đều đặt vào Bạch Kiều Mặc.
Thực sự là bởi vì biểu hiện của hắn trong lần khảo hạch chiêu sinh quá mức kinh người, khiến người ta khó mà quên được.
Tên này nền tảng lý thuyết thì kém một chút, nhưng năng lực thực hành lại là nhất lưu.
“Nửa canh giờ trôi qua rồi, Bạch Kiều Mặc thực sự có thể trong một canh giờ phá trận mà ra sao?”
“Nếu một canh giờ không ra được, vậy thì thú vị rồi.”
“Đúng vậy đúng vậy, Phong Minh lần này thổi phồng hơi sớm rồi, đến lúc đó Bạch Kiều Mặc cho dù là người đầu tiên phá trận ra ngoài, cũng mất mặt rồi nhỉ.”
Những âm thanh này đương nhiên đều lọt vào tai Phong Minh, Phong Minh hừ hừ, nói với Lạc Trúc: “Ta biết mà, lũ gia hỏa này đều đang ghen tị với Bạch đại ca của ta, còn có Lục Dao nhà ngươi nữa.”
Lạc Trúc trộm cười.
Chớp mắt lại qua hai khắc, thời gian cách một canh giờ càng ngày càng gần.
Ngay cả các cao tầng của trận pháp hệ cũng nghe thấy việc đặt cược của những học viên này, bọn họ cũng không khỏi thì thầm bàn tán, Bạch Kiều Mặc có thực sự có thể trong một canh giờ ra ngoài không.
Những cao tầng này cũng không quá coi trọng, bởi vì tiên trận mà Giản trưởng lão bố trí lần này, thực sự không phải dễ dàng phá như vậy.
Bỗng nhiên một cao tầng kêu lên: “Mau nhìn kìa, thân ảnh đó là ai vậy?”
“Là Bạch Kiều Mặc, hắn phá trận ra ngoài rồi.”
Trong tiên trận phía trước, một thân ảnh đang chậm rãi bước ra ngoài, đó không phải Bạch Kiều Mặc thì còn là ai chứ?
—