Chương 1013: Song Thánh Sơn và Song Thánh Thành
Sau khi hội giao dịch kết thúc, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền tuyên bố không tiếp khách ngoài nữa, bọn họ cần thời gian để tĩnh tâm củng cố.
Đương nhiên đó chỉ là khách ngoài, người nhà mình vẫn có thể ra vào.
Tỷ như Củng Khiên và Huyết Tẫn, bọn họ đã ở lại, đồng thời cũng chọn một chỗ ở, sau này có thể qua lại giữa Dược Các và chỗ của Phong Minh bọn họ.
Hội giao dịch không công bố rộng rãi ra bên ngoài, nhưng vẫn có tin tức lộ ra.
Hơn nữa, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc còn chưa kịp đặt tên cho ngôi nhà mới của mình, thì bên ngoài đã có cách gọi lan truyền.
Đây là điều mà Phong Minh bọn họ vô tình phát hiện khi lướt nền tảng giao lưu, không biết từ khi nào, giới bên ngoài đã gọi ngôi nhà mới của họ là “Song Thánh Sơn.”
Thì… là lạ, nhưng mà… cũng ra dáng phết.
Phong Minh ngoảnh đầu nhìn lại hai ngọn núi cao nhất kia, còn cảm thấy cái tên này có chút sinh động, thế là chốt luôn, quyết định dùng cách gọi Song Thánh Sơn này.
Tứ Thánh Dược Cốc còn dám đội lốt danh hiệu Tứ Thánh, huống chi y và Bạch đại ca chính là Song Thánh thực sự, Thánh cấp Luyện Dược Sư và Thánh cấp Trận Pháp Sư.
Ngay cả Phong Kim Lâm, Dư Tiêu, Bùi Trường Thanh cũng cảm thấy vô cùng thích hợp, vừa chỉ hai ngọn núi cao nhất kia, vừa chỉ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, hai vị đại sư Thánh cấp, bọn họ cũng đặc biệt tự hào.
Hôm ấy, mọi người lại tụ tập bên hồ nướng thịt, mấy đứa nhỏ ríu ra ríu rít không ngừng.
“Lại có tu giả dừng chân bên ngoài Song Thánh Sơn của chúng ta rồi.”
“Đúng đấy, đúng đấy, dạo này tu giả đến không ít, xem bộ dạng của bọn họ, hẳn là muốn lưu lại đây lâu dài đi.”
Bùi Trường Thanh hớn hở nói: “Ta cũng đã lưu tâm rồi, có lẽ qua một thời gian nữa, bên ngoài này sẽ dựng lên một tòa thành mới, gọi là Song Thánh Thành, cứ nhìn đi, đợi khi thành trì xây xong, khẳng định sẽ có tu giả gửi thiếp bái phỏng, không cần hai ngươi ra mặt, bọn họ sẽ có thể hưởng được sự che chở của hai ngươi, các ngươi cũng sẽ có được một phần thuế má và tiền thuê đất.”
Phong Minh sờ cằm: “Thế này cũng không phải là không được, thêm một khoản thu nhập thì vẫn tốt, chỉ cần bọn họ không đến quấy rầy ta và Bạch đại ca là được.”
Y và Bạch Kiều Mặc hiện giờ thì không đến mức cần chút thu nhập này, nhưng Song Thánh Sơn thì đích thực là cần.
Phụ thân y và các sư phụ của bọn họ chắc chắn còn phải lưu lại đây một thời gian không ngắn, có khoản thu nhập dài lâu thì còn gì tốt hơn.
Có điều thành còn chưa bắt đầu xây, đã có tu giả thử gửi thiếp bái phỏng đến.
Tuy rằng những tu giả này muốn hưởng thụ sự che chở của Song Thánh Sơn, nhưng cũng không thể không đánh tiếng chào hỏi một câu mà tự ý hành động, ai biết được có đắc tội với Song Thánh Sơn hay không.
Bởi vậy mấy thế lực muốn xây thành liên hợp lại, gửi thiếp bái phỏng cho Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không lộ diện, giao chuyện này cho phụ thân của Phong Minh và Bùi Trường Thanh xử lý.
Ừm, sau này, những chuyện vụn vặt đối ngoại cứ thế giao cho hai người bọn họ thu xếp, bởi vì hai người này đều rất có kinh nghiệm.
Phong Kim Lâm cũng biết rất rõ, Hài nhi và con rể là đang mưu cầu phúc lợi cho bọn họ, bởi vậy cùng Bùi Trường Thanh cũng không khách khí mà thương thảo với đại biểu của các tu giả đến, cuối cùng ký kết một phần khế ước mà song phương đều vô cùng hài lòng.
Phần khế ước này vừa được thành lập, công tác kiến thiết Song Thánh Thành liền được tiến hành khí thế hừng hực, cũng hấp dẫn thêm càng nhiều thương gia và các thế lực lớn nhỏ đến đây trú đóng.
Việc vặt giải quyết xong xuôi, mọi người liền lần lượt tiến vào bế quan, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã kiến tạo hơn chục gian phòng tu luyện ở ngay phía trên Nguyên mạch phẩm chất tốt nhất, để cho mọi người bế quan.
Phòng tu luyện như vậy há chỉ đơn thuần là vấn đề nguyên khí nồng đậm, hai người còn thiết lập trận pháp thời gian, tuy không cách nào đề thăng tốc độ thời gian lên ba mươi lần, nhưng cũng đều đề thăng lên được mười lần.
Ngoại giới một ngày, trong phòng tu luyện tương đương với đã qua mười ngày.
Ngoại giới bế quan một năm, bọn họ tương đương đã tu luyện mười năm.
Cứ như vậy, tính tích cực bế quan của mọi người lại càng cao hơn.
Phong Kim Lâm cũng lựa chọn cùng mọi người ở chỗ này bế quan, chứ không phải đến Thời Quang Sảnh của Minh nhi bế quan, không cần phải đặc thù làm gì, tốc độ gấp mười lần đã là vô cùng tốt rồi.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vẫn cứ bế quan trong Thời Quang Sảnh, sau đại chiến, hai người cũng đích xác cần thời gian để tĩnh tâm củng cố.
Động tĩnh xây dựng Song Thánh Thành vô cùng lớn, tu giả và các phương thế lực tiến vào cũng ngày càng nhiều, ngoại giới giữ mức độ quan tâm cao đối với Song Thánh Thành.
Nhưng mà Song Thánh Sơn lại trầm lắng xuống, không có bất kỳ một tu giả nào ra vào.
Ngoại giới biết được, Phong Minh bọn họ khẳng định đều đang bế quan rồi, điều này khiến cho đám tu giả trên nền tảng giao lưu muốn tiếp tục hóng chuyện thất vọng vô cùng.
“Hai vị đại sư ở phương diện tu luyện thật sự là quá chuyên cần rồi, nhanh như vậy đã trầm tĩnh lại bế quan.”
“Phải đấy phải đấy, vốn dĩ tôi còn muốn nhìn xem Song Thánh Sơn có mở sơn môn thu đồ đệ khuếch trương thế lực hay không cơ.”
Không ít tu giả chạy đến Song Thánh Thành cũng là vì mục đích này, nếu như Song Thánh Sơn muốn khuếch trương thế lực, thì bọn họ gần nước thì dễ hứng trăng rồi.
“Thôi đi, ta thấy hai vị đại sư đều không có ý định thu đồ đệ, hai vị đại sư tu luyện chuyên cần, thiên phú lại cao, có lẽ cũng chẳng cần bao lâu nữa là có thể phi thăng thượng giới rồi.”
“Nói vậy cũng phải, hội giao dịch của Song Thánh Sơn lần này lộ ra không ít thánh đan, không biết vị đại năng phi thăng độ kiếp tiếp theo sẽ là ai.”
Song Thánh Sơn tuy trầm tĩnh lại, nhưng những địa phương khác có liên quan đến Song Thánh Sơn vẫn náo nhiệt như trước.
Trong số đó nổi bật nhất là Thương Huyền Đại Lục, còn có không ít tu giả từ các đại thế giới chạy đến Thương Huyền Đại Lục, chiêm bái một chút nơi ban đầu mà Phong Minh hai người đã gây dựng cơ nghiệp, tựa như thế là có thể nhiễm được chút khí vận trên người bọn họ vậy.
Khắp nơi trên Thương Huyền Đại Lục sau khi chiến tranh tái thiết, đều ào ào giương cao ngọn cờ có liên quan đến hai vị đại sư, chính là muốn đem dòng người hấp dẫn đến.
Tỷ như Thiên La Quần Đảo, động tĩnh lớn do Ám Minh truy nã Phong Minh hai người khi trước gây ra, hiện tại tu giả ở đây nhắc tới đều là chuyện trò rôm rả thích thú.
Cho tới nay cũng chẳng ai biết được ban đầu hai vị đại sư, đã làm cách nào trốn thoát khỏi vòng vây thiên la địa võng, lúc đó Bạch Kiều Mặc cũng không có Không Thiên Tạm trong tay.
Bách Thảo Thành thì càng khỏi phải nói, sư phụ của Phong Minh là Dư Tiêu đại sư, chính là trưởng lão của Bách Thảo Đường, bản thân Phong Minh cùng Bách Thảo Đường cũng có nguồn gốc thâm sâu không nhỏ.
Lại như Bích Hải Thành, hay như Phong Lăng Thành, tuy nhiên những nơi này đều không bằng một tòa tiểu thành ban đầu vô danh Lâm Tang Thành.
Từng có lúc, Lâm Tang Thành vì quan hệ thông gia với Bích Hải Thành, mà khiến cho tòa tiểu thành này xuất hiện trong tầm mắt của đông đảo tu giả.
Có điều dẫu sao cũng chỉ là một tòa tiểu thành hẻo lánh, mối thông gia này cũng chẳng thể khiến Lâm Tang Thành từ tiểu thành biến thành đại thành.
Nhưng lần này thì khác rồi, hiện nay bất kể là tu giả bản đại lục hay tu giả ngoại lai đều đã biết, Phong Minh bọn họ từ tiểu thế giới Phi Hồng đại lục đi ra, trạm đầu tiên chính là Lâm Tang Thành này, hiện nay nơi đây vẫn cứ tụ tập không ít tu giả từ Phi Hồng đại lục ra.
Mọi người đều coi nơi này là trạm dừng chân đầu tiên, đợi khi tu vi đầy đủ và thích ứng với hoàn cảnh của Thương Huyền Đại Lục rồi, mọi người mới rời khỏi Lâm Tang Thành ra ngoài xông pha.
Bởi vì quan hệ với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, Giang thành chủ của Lâm Tang Thành, vẫn luôn hết sức chiếu cố đối với những tu giả này.
Ai có thể ngờ được, tòa tiểu thành ban đầu vô danh này, lại nghênh đón sự bùng nổ dữ dội, tu giả tứ phương tám hướng đều tụ tập đổ về, tiểu thành bị ép phải khuếch trương, nhất thời danh tiếng lừng lẫy.
Tu giả toàn đại lục và cả bên ngoài đại lục, đều biết đến sự tồn tại của Lâm Tang Thành, biết được phụ cận Lâm Tang Thành có một tòa truyền tống trận, có thể thông đến tiểu thế giới nơi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc xuất thân.
Nhưng hiện nay dù truyền tống trận có bại lộ, cũng không ai dám lợi dụng tòa truyền tống trận này làm gì, Giang thành chủ của Lâm Tang Thành, lại càng sớm đã bảo hộ truyền tống trận một cách nghiêm mật.
Tin tức nơi này cũng truyền đến U Minh Đại Lục, lọt vào tai đám cao tầng của Ngũ Đại Tông Môn trước kia nay là Ngũ Đại Phế Vật.
Đám cao tầng tu giả này sau khi biết được sự tồn tại của tòa truyền tống trận này, tức đến hộc máu.
Bọn họ tìm đủ mọi cách để tìm kiếm truyền tống trận, vậy mà chẳng tìm ra được chút tung tích nào, không ngờ rằng nó lại ở Thương Huyền Đại Lục.
Đám tu giả từ Phi Hồng đại lục đi ra, bao gồm cả sư phụ của Phong Minh hai người, vậy mà cũng vẫn luôn rụt cổ ở Thương Huyền Đại Lục.
Bọn họ hối hận a, nếu sớm biết thế, thì đã sớm khống chế bọn họ lại, đoạt lại truyền tống trận rồi.
Nhưng hiện tại dù biết vị trí của truyền tống trận, bọn họ còn dám làm gì nữa đâu.
Nói chi việc bọn họ và đại thế giới liên hệ hoàn toàn bị cắt đứt, ngay chính tông môn của mình, những năm này mang danh hiệu Phế Vật tông môn, vẫn luôn sa sút dần, không bằng lúc xưa nữa rồi.
Ngũ Đại Phế Vật tông môn, những năm này chẳng những ít có dòng máu mới rót vào, tu giả nguyện ý bái nhập năm tông môn này tư chất cũng chẳng ra sao, ngay cả đệ tử vốn có trong tông môn, thậm chí một vài trưởng lão, đều đã ào ào chạy đi mất.
Trong chuyện này, không thể không nói Lê Triều Uyên đã mở một cái đầu tốt, lão ta đi một đi không quay đầu, Thất Tinh Tông chẳng còn thấy bóng dáng người này nữa, các trưởng lão khác còn không bắt chước làm theo sao.
Người Lê gia ở Thất Tinh Tông cũng đem Lê Triều Uyên mắng cho máu chó đầy đầu, đám cao tầng của bốn tông môn còn lại cũng thống hận Lê Triều Uyên, nhưng lại không có ai, bao gồm cả Thất Tinh Tông, dám ra tay với những người Lê gia này.
Dù cho Phong Minh có đoạn tuyệt quan hệ với người Lê gia thêm nữa, nhưng không ai có thể phủ nhận, trên người Phong Minh chảy dòng máu của Lê gia.
Người Lê gia có thể chiếm được chỗ tốt từ chỗ Phong Minh hay không tạm thời không bàn, nhưng một khi động đến người của Lê gia, ai có thể bảo đảm Phong Minh sẽ không ra tay với bọn họ?
Hiện nay Phong Minh và Bạch Kiều Mặc muốn nhằm vào bọn họ, cũng chẳng cần đích thân ra tay, chỉ cần bọn họ lộ ra chút phong thanh, có vô số tu giả và thế lực muốn lấy lòng bọn họ, đem Ngũ Đại Tông Môn liên căn bạt cả lên.
Cũng chính vì thế, đám người Lê gia còn ở lại Thất Tinh Tông, miệng thì mắng đấy, nhưng kỳ thực chẳng có lấy một người muốn ra ngoài tìm Lê Triều Uyên về.
Bọn họ cũng không dám đánh cờ hiệu Phong Minh là huyết mạch Lê thị mà mưu cầu chỗ tốt ở bên ngoài, nhưng cũng biết một điều, chỉ cần Phong Minh còn sống, bọn họ kỳ thực vẫn có thể hưởng thụ những chỗ tốt vô hình mà Phong Minh mang lại.
Còn về đủ loại tiếng cười chê bên ngoài, nói thật, bọn họ đã sớm thành quen, sớm đã điều chỉnh tốt tâm tính của mình rồi.
Phải nói rằng, trong mắt ngoại giới, Ngũ Đại Phế Vật tông môn này cùng với tộc nhân Lê thị của Thất Tinh Tông, đều là những kẻ kỳ quái, nắm trong tay một tay bài tốt như thế lại bị bọn họ đánh nát tan tành.
Những ân oán trong quá khứ giữa bọn họ và Phong Minh hai người, cũng hấp dẫn một số tu giả ngoại giới đến đây tham quan, đứng bên ngoài Ngũ Đại Phế Vật tông môn mà chỉ trỏ vào bọn họ, còn có tu giả bản địa làm hướng đạo cho bọn họ.
“Các vị không biết đấy thôi, chính là Ngũ Đại Phế Vật tông môn này, lúc trước đáng ghét biết bao nhiêu, chỗ nào cũng nhằm vào hai vị đại sư, đã từng gây ra không ít chuyện cười, xem thử hình ảnh do Lưu Ảnh Thạch ghi lại này, còn có lúc trước hai vị đại sư chỉ bằng thực lực của hai người, đã lẻn vào Ngũ Đại Phế Vật tông môn, đem toàn bộ trận pháp kết nối với hạ giới của bọn chúng nổ tung, nếu không sao lại bị gọi là Phế Vật chứ, hắc hắc.”
Xưa nay chỉ có đặt sai tên, chứ làm gì có gọi sai biệt hiệu.
Ngũ Đại Phế Vật tông môn, vĩnh viễn bị đóng đinh trên cột nhục nhã rồi.
Chuyện náo nhiệt ở trung thế giới tạm không nói, trên nền tảng giao lưu của đại thế giới, cũng có kẻ tương tự bị đóng đinh vĩnh viễn trên cột nhục nhã, đó chính là Khổng Tuân và Hỗ Tể, mấy đại thế lực liên hợp lại cùng nhau chỉnh lý ra tư liệu quá khứ của bọn chúng, rồi công khai ra ngoài.
Những việc ác mà hai kẻ này đã làm, ngoại giới cũng chỉ có thể dựa vào kết quả mà suy đoán, thế nhưng đám tư liệu được chỉnh lý ra này, đều là qua điều tra tỉ mỉ quá khứ từ các phương mà có được, không ít sự tình là điều ngoại giới không hề hay biết, khiến chúng nhân xem đến trợn mắt há mồm.
Huyền Dương Tông và Tứ Thánh Dược Cốc đã sớm không còn tồn tại, bởi vậy cũng chẳng có phương thế lực nào nguyện ý che đậy cho bọn chúng dù chỉ một chút, mà là có thể phơi bày bao nhiêu thì phơi bày ra hết.