← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 1014: Lê Hoàng Thúc

27 min read 30.08.2026

 

Cùng với thời gian trôi qua, Song Thánh Thành càng thêm phồn vinh, tình trạng nguyên khí vốn khá loãng cũng đã được giải quyết, bởi vì tu giả trong thành đã hợp lực di chuyển vài đầu Nguyên mạch đến đây.

Tu giả tiến vào ở trong Song Thánh Sơn cũng tăng thêm, mỗi khi có thêm một vị, đều bị đám tu giả các phương bên ngoài hâm mộ đố kỵ.

Song Thánh Sơn sau khi trầm lắng hơn hai mươi năm, bắt đầu có người ra vào trong đó, bởi vì đối với những người sống trong Song Thánh Sơn mà nói, bọn họ đã là bế quan tu luyện tới hơn hai trăm năm rồi.

Có nguyên khí nồng đậm vô cùng, còn có đan dược cực phẩm phẩm chất tốt nhất, cùng với thiên tài địa bảo có lợi cho việc tu luyện để dùng, đám tu giả Niết Bàn cảnh như Phong Kim Lâm, Dư Tiêu, Bùi Trường Thanh tu vi đều tăng vọt.

Trong đó thực lực của Phong Kim Lâm lại là mạnh nhất, chỉ còn cách bước vào Tạo Hóa Cảnh có một bước ngắn, lần xuất quan này, ông cần phải trầm tích một chút, sau đó sẽ dốc hết sức đột phá Tạo Hóa Cảnh.

Ông biết rõ, hiện nay Song Thánh Sơn của bọn họ nhìn thì địa vị sùng cao vô cùng, không ai dám khinh nhờn, đó là bởi vì có Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tọa trấn.

Nhưng một khi bọn họ phi thăng thượng giới rồi, lòng kính úy của các phương ngoại giới đối với Song Thánh Sơn sẽ không ngừng giảm bớt, kẻ dám đánh chủ ý sẽ không ngừng tăng lên.

Cho nên Song Thánh Sơn nhất định phải trước khi Phong Minh hai người phi thăng, bồi dưỡng ra đại năng Tạo Hóa Cảnh có thể chấn nhiếp một phương của chính mình.

Tốt nhất là đại năng Tạo Hóa Cảnh hậu kỳ thậm chí đỉnh phong.

Đương nhiên bọn họ cũng có thể vẫn luôn canh giữ Song Thánh Sơn, không ra khỏi cửa một bước, ngoại giới muốn công phá thánh cấp trận pháp cũng không dễ dàng như vậy, nhưng đây chỉ là hạ sách.

Ngoại trừ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, những người khác sau khi lục tục xuất quan, đều sẽ ra ngoài xem xét, còn đón thêm tu giả khác vào trong Song Thánh Sơn.
Dư Tiêu đã đón sư phụ của mình đến, Kỷ Viễn và Thu Dịch là tự mình tìm đến Song Thánh Thành, được Phong Kim Lâm bọn họ biết tin tức liền đón vào trong Song Thánh Sơn.

Hải thành chủ của Bích Hải Thành dẫn theo nhi tử và tức phụ đến đầu nhập Song Thánh Sơn, đương nhiên bọn họ lựa chọn định cư ở Song Thánh Thành.

Nhưng bởi vì có quan hệ với Phong Minh bọn họ, có thể ra vào Song Thánh Sơn, tuy không phải là hộ thường trú, nhưng cũng đủ để tu giả trong Song Thánh Thành hâm mộ đố kỵ rồi.

Nhà họ Thẩm ở Phi Hà Đảo, cả một đại gia đình, sau khi đến đại thế giới, cũng lựa chọn dừng chân ở Song Thánh Thành.

Liễu Trì Nguyên phụ tử ở Lưu Dương Các, cũng là những người sớm đã có được trạch viện cùng cửa hàng ở Song Thánh Thành.

Minh lão gia tử Minh Văn Kính mang theo ngoại tôn và cháu rể đến Song Thánh Thành định cư, những nơi khác ở đại thế giới đều không bằng Song Thánh Thành có thể cho bọn họ cảm giác an toàn.

Ngoại trừ những tu giả có qua lại giao tình với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đến đây đầu nhập ra, còn có không ít tu giả từ trung thế giới ra, cũng nguyện ý lựa chọn Song Thánh Thành làm nơi dừng chân của mình, điều này bao gồm cả những trung thế giới khác ngoài U Minh Đại Lục và Thương Huyền Đại Lục.

Tuy rằng có tấm gương của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ở phía trước, rất nhiều tu giả ở đại thế giới đã thay đổi nhận thức về tu giả trung thế giới, thế nhưng sự kỳ thị đẳng cấp vẫn cứ tồn tại.

Có rất nhiều tu giả và thế lực coi những tu giả từ thế giới bên dưới đến này, là kẻ ngoại lai cướp đoạt tài nguyên tu luyện của bọn họ, kẻ ngoại lai như vậy rất khó dung nhập vào địa phương.

Nhưng Song Thánh Thành thì khác rồi, bản thân Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chính là từ tiểu thế giới đi ra, tu giả ở nơi nào cũng có thể bài xích và địch thị người ngoại lai, duy chỉ có Song Thánh Thành là không thể, tu giả bản địa của Song Thánh Thành cũng không dám làm vậy.

Chớp mắt trăm năm trôi qua, đã đến kỳ hẹn giao dịch trăm năm giữa Phong Minh và ngoại giới, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc từ Thời Quang Sảnh đi ra, liền tổ chức hội giao dịch nhỏ lần thứ hai ngay tại Song Thánh Sơn.

Số người tham gia đương nhiên không bằng lần trước, tu giả lần trước đã đạt được đan dược sẽ không tham gia nữa.

Tuy rằng đã thả ra năm tổ đan dược, nhưng cạnh tranh vẫn cứ kịch liệt, lần này, quy cách bảo vật mà mọi người dùng để giao dịch, một chút cũng không kém hơn lần trước.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã chọn lựa bảo vật trong tay của hai vị tu giả, liền hoàn thành giao dịch lần này.

Trong đó một vị tu giả cung cấp bảo vật, là một phần kiếm tu bảo điển đẳng cấp cực cao, Phong Minh không chút do dự mà liền giao dịch với người này, cái này tặng cho phụ thân y là tốt nhất.

Chúng tu giả hài lòng mà đi, trên đường rời đi cũng giao lưu với nhau.

“Xem ra Phong đại sư có không ít thánh cấp đan dược, trong suốt trăm năm nay, cũng chưa từng thấy có đan kiếp giáng xuống ở Song Thánh Sơn, có thể thấy đều là đã chuẩn bị sẵn từ trước.”

“Hẳn là đã luyện chế ở bên kia Tử Vong Hải đi, bên kia dù có xuất hiện đan kiếp, chúng ta cũng không thể nào chú ý tới, có điều có thể luyện chế ra thánh cấp đan dược ở địa phương như Tử Vong Hải, trình độ của Phong đại sư đích thực là đủ cao rồi.”

“Phải đấy, trình luyện dược của Phong đại sư, tuyệt đối là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả.”

“Chúng ta những tu giả này sinh cùng một thời đại với Phong đại sư và Bạch đại sư, là bất hạnh, cũng là may mắn.”

Lời này nhận được sự tán đồng của mọi người, bất hạnh là chỉ có hào quang của hai vị này ở phía trước, những tu giả khác dù thiên tài đến mấy, cũng bị làm nền cho đến mức ảm đạm thất sắc, tu giả có tâm tính kém hơn chút thì căn bản không cách nào thừa nhận nổi.

Nhưng may mắn chính là, bọn họ có thể từ trong tay Phong Minh đạt được thánh cấp đan dược phẩm tướng tốt nhất, điều này đặt trong giới tu hành không có Phong Minh xuất hiện, là chuyện căn bản không dám tưởng tượng.

Lần này bọn họ đến đây, phát hiện Bạch Kiều Mặc cũng đã tấn cấp Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong rồi, việc này đến mức ngạc nhiên một chút cũng không cần, thảo luận cũng chẳng cần thiết, bởi vì đây không phải là chuyện rất bình thường sao.

Đặt trên người khác thì kỳ quái, nhưng đặt trên người bọn họ, liền chẳng có gì là lạ.

Đúng vậy, Bạch Kiều Mặc cũng đã thuận lợi tấn cấp Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong, sau khi xuất quan lần này, hai người trong thời gian ngắn sẽ không có ý định bế quan thời gian dài như vậy nữa.

Hai người quyết định thả chậm bước chân, còn phải dừng lại ở giới tu hành thêm một thời gian nữa.

Khoảng thời gian này, bọn họ muốn vì Song Thánh Sơn mà bồi dưỡng thêm mấy vị đại năng Tạo Hóa Cảnh, tốt nhất có thể xuất hiện một vị đại năng Tạo Hóa Cảnh hậu kỳ thậm chí đỉnh phong, như thế bọn họ mới có thể yên tâm mà phi thăng thượng giới.

Có trận pháp thời gian ở đây, bọn họ ngược lại cũng không cần lo lắng thời gian này sẽ quá dài dằng dặc, tư chất tu luyện của mọi người đều không tệ.

Tiễn đám tu giả kia đi, tụ họp cùng những tu giả đã vào ở Song Thánh Sơn trong trăm năm nay, hai người liền rời khỏi Song Thánh Sơn, ra ngoài giải trí.

Từ khi Song Thánh Thành được xây dựng đến giờ, bọn họ còn chưa từng ra ngoài xem thử, lần xuất quan này, cũng chỉ là phóng hồn lực ra quét qua quét lại một vòng, bây giờ phải đích thân ra ngoài nhìn xem.

Phong Kim Lâm biết được ý định của hai người, khoát tay đuổi người, thế là Phong Minh kéo Bạch Kiều Mặc liền lập tức chuồn đi mất.

Hiện giờ Song Thánh Sơn khắp nơi đều được quản lý cực tốt, những linh điền đó cũng chẳng cần bọn họ nhọc lòng, bởi vì hết thảy đều đã có Phong Kim Lâm và Bùi Trường Thanh lo.

Hai người không có trực tiếp hiện thân ở Song Thánh Thành, điều đó khẳng định sẽ dẫn tới oanh động, hai người lặng lẽ không một tiếng động ra khỏi đại trận phòng hộ, tùy tiện thay đổi dung mạo, tản bộ trong Song Thánh Thành.

Phong Minh nhìn cảnh tượng náo nhiệt hai bên đường, cảm khái nói: “Không ngờ chỉ vẻn vẹn thời gian trăm năm, nơi này đã từ không đến có, xuất hiện một tòa thành trì náo nhiệt phồn hoa như thế này.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu, điều này đích xác khiến người ta rất có cảm giác thành tựu, tùy tiện liếc mắt nhìn một tòa tửu lâu ở bên cạnh, nói: “Hình như có không ít trận pháp sư đều chạy đến đây rồi, nghĩ đến công tác kiến thiết và duy trì trận pháp của tòa thành này, không thể tách rời sự tân khổ của bọn họ.”

Tòa thành này từ đầu tới đuôi, y và Phong Minh đều không có nhúng tay vào, nhưng y đảo mắt nhìn trận pháp phòng hộ của tòa thành này, phát hiện đẳng cấp cũng không hề kém, có thể thấy số lượng Cửu phẩm trận pháp sư tham gia không ít.

Phong Minh sờ cằm, nói: “Bạch đại ca, huynh có cảm thấy, chúng ta có nên tăng thêm chút đặc sắc cho Song Thánh Thành hay không? Hiện tại xem Song Thánh Thành, tựa hồ cũng không có gì khác biệt so với những thành trì khác, khi chúng ta còn ở đây thì tốt, chứ đợi lúc chúng ta phi thăng rồi, Song Thánh Thành phỏng chừng ngoại trừ cái danh tiếng đó ra, sẽ càng ngày càng trở nên tầm thường đi mất, nếu có thể tăng thêm chút đặc sắc, Song Thánh Thành hẳn sẽ có thể duy trì được lâu dài hơn.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Minh đệ nói có lý, Minh đệ muốn đặc sắc như thế nào?”

Phong Minh nói: “Bạch đại ca không phải nói trong thành tụ tập không ít trận pháp sư sao, nếu như có một nơi có thể cho tất cả trận pháp sư học tập đề thăng, thì danh tiếng Song Thánh Thành của chúng ta sẽ càng vang dội hơn đi.”

Bạch Kiều Mặc như có điều suy nghĩ: “Giống như Thiên Cơ Thành vậy?”

Phong Minh: “Đúng vậy, có thể như thế này…”

Xung quanh hai người có một tầng kết giới vô hình, ngăn cách sự chú ý của những tu giả khác xung quanh, không ai biết hai người đang thảo luận những gì.

Đề nghị của Phong Minh khiến Bạch Kiều Mặc cũng sinh ra hứng thú cực lớn, hai người cứ ngay trên đường lớn, vừa đi dạo phố vừa thảo luận, khiến cho ý tưởng này trở nên càng thêm hoàn thiện.

Hiện nay địa vị và tầm ảnh hưởng của Thiên Cơ Thành đã giảm sút nghiêm trọng, Bạch Kiều Mặc cũng cảm thấy có thể có một tòa trận pháp thành trì thay thế Thiên Cơ Thành xuất hiện, hơn nữa sẽ còn hoàn mỹ hơn cả Thiên Cơ Thành.

Đi hết hai con phố, hai người đã thương nghị xong xuôi, chỉ chờ thực thi thôi.

Đúng lúc này Phong Minh lại ngẩng đầu lên, lướt qua một tòa tửu lâu ở bên cạnh, điều này khiến bước chân hắn dừng lại.

Bạch Kiều Mặc thuận theo ánh mắt của hắn nhìn sang, không khỏi nhướn mày: “Có muốn vào gặp không?”

Phong Minh gật đầu: “Đã đến rồi, đương nhiên là phải đi gặp, cũng nên gặp một lần rồi.”

Phong Minh không ngờ rằng ra ngoài tản bộ, lại thấy được Lê Cẩm Xuyên và Lê Triều Uyên đôi phụ tử này, cũng không biết bọn họ đến Song Thánh Thành từ lúc nào, cũng không thông báo cho Song Thánh Sơn một tiếng, nếu không hắn đã phải sớm biết rồi.

Thế là hai người thay đổi phương hướng, hướng về phía một tòa tửu lâu bên đường đi tới.

Lúc này trên lầu tửu lâu, ở vị trí gần cửa sổ, Lê Cẩm Xuyên và Lê Triều Uyên đang nói chuyện.

Lê Triều Uyên tức giận nói với nhi tử lão: “Con sợ cái gì, không phải đã sớm quyết định đến gặp một lần rồi sao, kết quả bị con hết lần này tới lần khác trì hoãn, kéo dài lâu như vậy mới đến cái Song Thánh Thành này, kết quả đến rồi bảo con gửi cái tin vào Song Thánh Sơn, con lại cứ lần lữa mãi, nhi tử của Lê Triều Uyên ta làm việc lúc nào lại dây dưa lằng nhằng như vậy chứ?”

Lê Cẩm Xuyên cười hì hì: “Đây không phải là bởi vì có một đứa con trai quá mức lợi hại, làm cha như con đây áp lực quá lớn sao, nào có được mặt dày như cha, cứ đòi theo con đến gặp bằng được, cha nuôi con trai của con được một ngày nào chưa?”

Lê Triều Uyên càng thêm tức giận: “Ta không nuôi được một ngày, vậy ngươi thì nuôi được mấy ngày rồi?”

Lê Cẩm Xuyên đắc ý nói: “Bất kể là mấy ngày, dù sao cũng là đã từng nuôi, lúc trước Minh nhi còn dẫn con cùng rời khỏi Phi Hồng đại lục, chúng ta đã từng ở cùng nhau một thời gian không ngắn tại Lâm Tang Thành của Thương Huyền đại lục.”

Lê Triều Uyên trợn mắt nhìn gã: “Đáng tiếc là ở càng lâu, ngươi với thân đa của Minh nhi cũng là hữu duyên vô phận.”

Lê Cẩm Xuyên nói: “Cha thì biết cái gì, đó là bởi vì con tôn trọng Kim Lâm, con biết Kim Lâm đối với con không có loại tình cảm kia, con không muốn miễn cưỡng Kim Lâm và Minh nhi, kẻo khiến Minh nhi khó xử.”

Lê Triều Uyên vẫn cứ cười khẩy một tiếng, tôn nhi Phong Minh của lão biết khó xử sao? Đây là chuyện căn bản không tồn tại.

Phụ tử hai người đang cãi qua cãi lại, đột nhiên vang lên một thanh âm, đem cả hai người đều làm cho chấn động.

“Lê Hoàng Thúc đến Song Thánh Thành của ta này, sao lại không truyền cái tin cho ta và Bạch đại ca?”

Lê Cẩm Xuyên lập tức quay đầu lại nhìn, liền thấy có hai người đẩy cửa phòng riêng tiến vào, trận pháp của phòng riêng đối với bọn họ mà nói chỉ là hư thiết.

Nghe được cách xưng hô thân thiết này, khóe miệng của Lê Cẩm Xuyên không tự chủ được mà cong lên, lập tức đứng dậy nói: “Minh nhi sao con lại đến đây? Trùng hợp quá, ta cũng chỉ mới đến được mấy ngày, nghĩ rằng bên con nhiều việc, nên tạm thời không quấy rầy, vừa vặn phong cảnh Song Thánh Thành này không tệ, liền đi dạo trong thành trước.”

Lê Triều Uyên thầm trợn mắt trong lòng, thằng nhi tử này đúng là nói dối không chớp mắt.

Nhưng nhìn thấy đứa tôn nhi này, trong lòng Lê Triều Uyên cũng đẹp như nở hoa.

Ai mà ngờ được, Lê Triều Uyên lão lại có thể có được một tôn nhi là cường giả đỉnh cấp như vậy, thực sự là đang ngủ cũng cười tỉnh.

Lê Triều Uyên lập tức tự giới thiệu: “Minh nhi, ta là cha của Cẩm Xuyên.”

Phong Minh nghe thấy cách giới thiệu như vậy, cũng không biết nên xưng hô với vị này thế nào, chỉ có thể gật đầu với ông ta tỏ ý, sau đó nói với Lê Cẩm Xuyên: “Thì ra là vậy, vậy Lê Hoàng Thúc hiện tại đang ở đâu? Ta bảo người thu xếp một tòa viện cho các người nghỉ chân nhé, bên Song Thánh Sơn cũng có thể.”

Lê Cẩm Xuyên trong lòng vui mừng, Minh nhi vẫn là rất nể mặt gã, đương nhiên gã càng hoài niệm cái lúc gọi Phong Minh là tiểu hỗn đản hơn.

Gã nói: “Bên Song Thánh Sơn thì không cần đâu, chỗ trong thành này ta liền mặt dày nhận lấy, ta hay ra ngoài lịch luyện nhiều, sau này rảnh rỗi sẽ đến nghỉ ngơi.”

Phong Minh cũng không có miễn cưỡng, hết thảy làm theo như lời Lê Cẩm Xuyên nói.

Bốn người ngồi xuống bên cạnh bàn, Bạch Kiều Mặc từ trong nhẫn trữ vật lấy ra linh tửu ngon hơn, bốn người vừa uống rượu vừa trò chuyện ôn lại chuyện cũ.

Chủ yếu là Lê Cẩm Xuyên kể lại những kinh nghiệm lịch luyện ở bên ngoài sau khi bọn họ chia tay với Phong Minh, những năm này cuộc sống của gã cũng trôi qua vô cùng phong phú.

Lê Cẩm Xuyên và Lê Triều Uyên đều là những người khá hoạt ngôn, Lê Triều Uyên lúc này cũng sẽ không phá đài nhi tử ruột của mình, sẽ không nhắc đến những chuyện mà nhi tử và Phong Minh đều không muốn nhắc, tỷ như chuyện nhận tổ quy tông các thứ.

Bốn người vẫn luôn trò chuyện đến khi trời tối, trong lúc đó Phong Minh có truyền tin cho phụ thân hắn, nói đến chuyện thu xếp viện cho Lê Cẩm Xuyên, Phong Kim Lâm cũng rất nhanh hồi đáp, nói đã an bài xong.

Thế là sau khi trời tối, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cùng nhau đưa hai người đến tòa viện này, một trong những tòa trạch viện có điều kiện tốt nhất trong thành.

Trước lúc chia tay Lê Cẩm Xuyên nói: “Minh nhi, các con bận việc của các con đi, ta sẽ dừng lại trong thành này một thời gian, Minh nhi rảnh rỗi thì đến trò chuyện với ta nhé.”

“Được ạ, Hoàng Thúc có chuyện gì cũng có thể liên hệ ta, đúng rồi, cái nhẫn trữ vật này, Lê Hoàng Thúc nhận lấy đi.”

Lê Cẩm Xuyên hơi chần chờ một chút, liền cười nhận lấy, đây là một phần hiếu tâm của Minh nhi, gã đương nhiên không thể từ chối được.

Đúng vậy, Phong Minh sớm đã chuẩn bị cho Lê Cẩm Xuyên một phần tài nguyên tu luyện.

Lúc trước khi thực lực hắn còn yếu, đã từng hung hăng gõ của Lê Cẩm Xuyên một món, hiện tại phần tài nguyên này đối với Lê Cẩm Xuyên mà nói rất trân quý, nhưng đối với hắn mà nói thì chẳng tính là gì.

Trên đường rời đi, Phong Minh nói: “Kỳ thực như vậy cũng rất tốt.”

Phong Minh cảm thấy Lê Cẩm Xuyên thực sự đã buông bỏ rồi.