Chương 987: Vân Lão Phi Thăng
Bầu trời nơi ấy như bị chọc thủng, lôi kiếp ầm ầm trút xuống tựa thác đổ.
Đây chính là lôi kiếp hung mãnh bậc nhất tu hành giới, những đệ tử tu vi yếu kém của Dược Các đều vội vàng lui vào ẩn tránh.
Những đại năng Tạo Hóa Cảnh chứng kiến cũng vô cùng chấn động. Bọn họ tự hỏi, nếu bản thân đặt vào vị trí của Vân lão Các chủ, liệu có thể chống đỡ nổi lôi kiếp cuồng bạo đến thế này hay không.
Người hộ pháp cho Vân lão, ngoài Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, còn có Thẩm Các chủ – vị đệ tử này cùng các đệ tử khác của Vân lão, và chư vị trưởng lão trong Dược Các.
Còn có những đại năng Tạo Hóa Cảnh hậu kỳ cùng đỉnh phong nhận lời mời của Vân lão mà đến, giao tình của bọn họ với Vân lão cũng chẳng hề cạn.
Thạch Thanh cùng Nhan bà bà cũng không hiện thân tại hiện trường, điều này có thể lý giải được.
Thạch Thanh cũng đã bước vào Thánh cấp, phi thăng kiếp của hắn vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến. Nếu khoảng cách quá gần, rất có thể sẽ khiến lôi kiếp của hắn bị dẫn động trước thời hạn, chuyện đó đối với hắn hay đối với Vân lão, đều cực kỳ bất ổn.
Hai người tuy không xuất hiện tại hiện trường, nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại cảm ứng được khí tức của họ trên một ngọn núi cách Dược Đỉnh Thành khá xa.
Ngược lại, Hỗ Tể cũng đã đến. Hắn không chỉ đến, còn hướng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc gật đầu chào hỏi, khiến Phong Minh không thể không bội phục độ dày của da mặt người này.
Bộ dạng ấy cứ như thể giữa bọn họ chưa từng phát sinh mâu thuẫn gì, lại càng chưa từng ra tay truy sát hắn và Bạch Kiều Mặc.
Lúc này, Thạch Thanh cùng Nhan bà bà đang ở trên cùng một ngọn núi, hai người vừa dõi theo lôi kiếp nơi xa, vừa đối thoại.
“Thạch mỗ cứ tưởng Bạch Kiều Mặc không thể về kịp, không ngờ ta đã liệu sai rồi, hay là Vân đạo hữu tin sâu vào bọn họ, chờ được đến tòa Thánh cấp Ngự Lôi đại trận này.”
Nhan bà bà đáp: “Thánh cấp Ngự Lôi đại trận dùng xong lần này, cũng đâu có hủy hoại hay bị dỡ đi, Thạch đạo hữu hoàn toàn có thể thuê mà dùng. Cứ theo ta được biết, hai vị đạo hữu này khá là thích làm ăn với người khác đấy.”
Thạch Thanh cười ha hả: “Hóa ra Nhan đạo hữu cũng biết chuyện bọn họ làm ăn với người ta trong Tinh Hà bí cảnh, Thạch mỗ quả thực có ý định này.”
Đó chính là Thánh cấp đại trận đấy, ngoài công hiệu ngự lôi kiếp ra, còn có thể phòng hộ, vượt kiếp ở đây an toàn hơn hẳn những nơi khác.
Nếu Vân Kỳ Sơn lần này thuận lợi phi thăng, vậy thì hắn nhất định phải thuê bằng được.
Thạch Thanh lại hỏi: “Nhan đạo hữu rốt cuộc cũng đã phục dụng đan dược rồi, Thạch mỗ còn tưởng bên Nhan đạo hữu đã xảy ra sơ suất gì cơ đấy.”
Xem tình hình của Nhan bà bà, viên đan dược này hẳn là mới phục dụng không lâu, bất quá cũng đã thuận lợi tấn cấp lên Thánh cấp rồi.
Nhan bà bà khẽ hừ một tiếng: “Muốn đánh chủ ý lên bà bà ta ư, đúng là si tâm vọng tưởng.”
Phi thăng lôi kiếp của Vân lão quả thực mãnh liệt vô cùng, cái giá đỡ ấy, dường như muốn hủy diệt cả mảnh thiên địa này.
Sắc mặt của những tu giả Tạo Hóa Cảnh khác đều vô cùng nặng nề, nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì lại khác.
Lần phi thăng lôi kiếp này, nói thực cũng chỉ nhỉnh hơn chút ít so với Tạo Hóa Cảnh lôi kiếp mà bọn họ đã độ, nhưng cũng chỉ mạnh hơn có hạn.
Chờ đến khi bọn họ phi thăng, nếu như độ chính là loại lôi kiếp với cường độ bậc này, thì nhẹ nhàng lắm chứ chẳng đùa.
Nhưng không cần dùng đầu óc để suy nghĩ, cũng biết đây tuyệt đối là chuyện không thể nào.
Bọn họ, một kẻ tu luyện bản nguyên năng lượng lôi, đã định sẵn lôi kiếp chẳng thể nào yếu ớt; một kẻ ngoài tu luyện năng lượng sinh cơ, hiện tại lại còn tu luyện cả tử khí, khẳng định sẽ bị thiên đả lôi phách cho mà xem.
Phong Minh nói với Bạch Kiều Mặc: “Lần này trở về, chúng ta liền làm ra Dung Huyết Trì thôi, cũng không thể trì hoãn được nữa.”
Bạch Kiều Mặc cũng cùng chung suy nghĩ: “Là nên như vậy, không thể sơ suất chủ quan.”
Những năm này bọn họ dồn hết thời gian vào việc lĩnh ngộ Thời Gian pháp tắc, cùng với luyện dược và trận pháp, có lẽ trong sâu thẳm nội tâm luôn cảm thấy vẫn còn thời gian.
Nhưng lôi kiếp trước mắt đã nhắc nhở bọn họ, việc tôi luyện thân thể tuyệt đối không thể xao nhãng.
Nhất là đối với Bạch Kiều Mặc mà nói, vận khí của hắn tốt mới có được một cơ hội làm lại từ đầu, nhưng hắn chẳng cho rằng mình còn có thể có thêm cơ hội nào nữa.
Bởi vậy, hắn và Minh đệ, đều không thể cho phép mình thất bại.
Bọn họ cảm thấy lôi kiếp của Vân lão không tính là mạnh lắm, thế nhưng đối với Vân lão mà nói, lần phi thăng lôi kiếp này lại khiến hắn chống đỡ đến thừa sống thiếu chết. Gắng gượng vài đạo lôi đánh xuống, đã không thể không vận dụng đến những linh khí đã chuẩn bị nhiều năm cho việc độ kiếp.
Một món linh khí cửu phẩm dưới lôi kiếp cũng chẳng thể kiên trì được bao lâu, liền bị lôi kiếp bổ cho phế bỏ. Có điều Vân lão cũng chẳng xót của, đám linh khí này vốn dĩ chính là vì độ kiếp mà sưu tầm.
Trong suốt năm mươi năm nay, lão cũng luyện chế không ít lò đan dược, lúc giao dịch với những tu giả khác cũng chủ yếu nhắm vào linh khí, nhất là những món đồ có thể ngự lôi kiếp, ai bảo lão là một Luyện Dược Sư yếu ớt da mỏng chứ.
Khang Huyền và Nghiêm Thân Khôn nhìn lại thêm một món linh khí cửu phẩm nữa bị hủy hoại dưới lôi kiếp, đều có chút đau lòng.
Khang Huyền lẩm bẩm: “Quả nhiên Luyện Dược Sư đều là tài đại khí thô, đổi thành tu giả khác, chẳng thể nào vung tay nện linh khí một cách xa xỉ như vậy.”
Nghiêm Thân Khôn nói: “Có thể đi đến một bước này như Vân lão, trong số các Luyện Dược Sư liệu có được mấy người? Tứ Thánh Dược Cốc đến nay vẫn còn phong tỏa, lần này Vân lão độ phi thăng kiếp, các phương đều có người đến, chỉ duy nhất bọn họ Tứ Thánh Dược Cốc là không thấy một bóng người.”
Khang Huyền cũng cảm thấy việc này khá quái dị, bất quá hai người cũng chỉ lầm bầm vài câu, rồi liền vứt ra sau đầu, ân oán với Tứ Thánh Dược Cốc cũng đã là chuyện quá khứ rồi.
Phi thăng kiếp mà Vân lão đang độ hiện tại, cũng khiến bọn họ có thêm kỳ vọng và yêu cầu cao hơn đối với chính mình.
Chuyện phi thăng mà trước kia không dám nghĩ tới, sau này cũng không phải là không thể tự do mơ tưởng một phen.
Bạch Kiều Mặc đều đã là Thánh cấp Trận Pháp đại sư rồi, Phong Minh khẳng định cũng sẽ trở thành Thánh cấp Luyện Dược đại sư.
Lôi kiếp giáng xuống được một phần ba, Vân lão đã không thể không khởi động Ngự Lôi đại trận. Đại trận vừa mở, lập tức triệt tiêu đi không ít năng lượng lôi kiếp đánh xuống, khiến cho áp lực trên người Vân lão giảm bớt đi rất nhiều.
Trong lòng lão thở phào nhẹ nhõm, vội vàng phục dụng đan dược chữa thương, tiếp tục đón đỡ những đạo lôi kiếp đã bị suy yếu.
Thánh cấp Ngự Lôi đại trận vừa khởi động, bốn phía liền vang lên không ít tiếng nghị luận râm rang.
Thánh cấp đại trận quả nhiên uy lực bất phàm, có tòa trận này tương trợ, phi thăng kiếp này của Vân lão khẳng định không thành vấn đề rồi.
Từng người từng người chăm chú nhìn tòa Thánh cấp đại trận này, hai mắt đều sáng rực, cũng đang đồng dạng suy tính xem sau này lúc độ kiếp, có phải là nên lợi dụng trận này một phen hay không.
Có điều, bố trí và duy trì một tòa Thánh cấp đại trận như vậy tiêu hao cũng không ít, ngoài những vật liệu bố trận trân quý, Vân lão càng là đã chôn sẵn xuống dưới mảnh đất này mấy dải Nguyên Mạch từ trước, dùng để duy trì đại trận vận chuyển.
Vì lần phi thăng kiếp này, Vân lão quả thực đã suýt móc sạch gia sản của mình rồi, số còn lại còn phải để cho đệ tử Dược Các.
Nói cách khác, sau khi vượt qua lần phi thăng kiếp này, vị Vân lão tài đại khí thô này, e rằng sắp trở nên nhẵn nhụi trơn bóng rồi.
Phong Minh nói: “Xem ra chúng ta lại có thể làm ăn rồi, tòa đại trận này để ở đây, tương lai ai độ phi thăng kiếp đều đến chỗ này, chúng ta cùng Dược Các chia năm năm sổ sách, thế nào?”
Bạch Kiều Mặc bật cười: “Vậy cứ y theo ý ngươi, chúng ta đích xác phải chuẩn bị nhiều hơn một chút, đến lúc đó tiêu hao của chúng ta sẽ lớn hơn Vân lão nhiều.”
Phong Minh gật đầu: “Chính là cái lý ấy, đương nhiên là phải chuẩn bị nhiều hơn rồi.”
Nhờ có Thánh cấp đại trận tương trợ, cuối cùng Vân lão cũng hữu kinh vô hiểm vượt qua được phi thăng kiếp. Thế nhưng dẫu có như vậy, trên người lão cũng bị bổ ra không ít vết thương, phục dụng đan dược cũng không theo kịp tốc độ xuất hiện của những vết thương mới.
Kiếp vân vừa tan đi, thiên quang đại lượng chiếu rọi, nơi chân trời liền giáng xuống một đạo quang trụ màu vàng kim, bao phủ lấy Vân lão vào trong đó. Những vết thương lớn nhỏ trên người lão, liền khôi phục lại với một tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Vân lão nhanh chóng thay cho mình một bộ y bào mới, sau đó đem một chiếc nhẫn trữ vật trên tay ném cho Thẩm Các chủ, vị đệ tử này của lão.
Rồi Vân lão lớn tiếng nói với chư vị tu giả bốn phía và đệ tử Dược Các: “Vân mỗ lần này thuận lợi độ kiếp, là nhờ được chư vị đạo hữu tương trợ. Đây chính là Tiếp Dẫn Quang Trụ, Vân mỗ xin đi trước một bước, ở Thượng Giới chờ chư vị.”
“Đệ tử Dược Các cần phải nghiêm cẩn tuân thủ quy củ của Dược Các, Dược Các phải tiếp tục vì tu hành giới của chúng ta bồi dưỡng ra thêm nhiều Luyện Dược Sư hơn nữa.”
Thẩm Các chủ suất lĩnh chúng đệ tử Dược Các tuân lệnh, vừa vui mừng lại vừa nước mắt lưng tròng tiễn đưa lão Các chủ của mình, nhìn Tiếp Dẫn Quang Trụ dần dần dâng lên cao, thân ảnh của Vân lão cũng theo quang trụ mà bay lên.
“Phong đạo hữu, Bạch đạo hữu, Vân mỗ rất may mắn có thể gặp được nhị vị, tin tưởng nhị vị cũng sẽ rất nhanh phi thăng thôi.”
“Thạch đạo hữu, Nhan đạo hữu, ta ở Thượng Giới chờ các vị đến cùng ta hội hợp.”
Thân ảnh của Vân lão ngày càng lên cao, cũng càng lúc càng nhỏ dần, cho đến khi, Tiếp Dẫn Quang Trụ cùng thân ảnh của Vân lão, triệt để biến mất nơi cuối chân trời.
Không ít đại năng Tạo Hóa Cảnh đều luyến tiếc không muốn thu hồi ánh mắt, vẫn như cũ quyến luyến không rời nhìn về phía chân trời, tựa hồ có thể xuyên thấu không gian nơi đó, tiếp tục dõi theo thân ảnh Vân lão, nhìn thấy một thế giới khác phồn thịnh hơn, nơi đó chính là Thượng Giới.
Vân lão tuy đã được tiếp dẫn đi rồi, nhưng đây vẫn là đại hỷ sự của toàn bộ Dược Các.
Thẩm Các chủ đè nén cảm xúc không nỡ khi sư phụ rời đi, lớn tiếng tuyên bố điển lễ của Dược Các bắt đầu, chúc mừng lão Các chủ thuận lợi phi thăng.
Toàn bộ đệ tử Dược Các đều hoan hô lên.
Tiếp đó, toàn bộ tu giả của Dược Đỉnh Thành cũng hoan hô nhảy nhót.
Đại hỷ sự của Dược Các, cũng chính là đại hỷ sự của Dược Đỉnh Thành bọn họ, Dược Các cùng toàn bộ Dược Đỉnh Thành cùng chung vui mừng.
Vân lão mới vừa phi thăng, chư vị đại năng Tạo Hóa Cảnh các phương tới đây đương nhiên phải nể mặt Dược Các, đa số mọi người đều lưu lại. Dược Các và Dược Đỉnh Thành đều chìm đắm trong một mảnh hỉ khánh vui sướng.
Bởi vì lời của Vân lão, mới có người chú ý tới việc Thạch Thanh cùng Nhan bà bà đều đã đến, nhất là người sau này, những năm qua vẫn còn kẻ không thể từ bỏ việc truy tìm tung tích của bà ta.
Thế là lập tức có tu giả chạy đi tìm kiếm hai người này, bất quá lôi kiếp vừa kết thúc, Thạch Thanh liền từ không trung bay về phía Dược Các.
Còn về phần Nhan bà bà, Thạch Thanh nói cho mọi người biết, bà ta đã rời đi ngay khoảnh khắc Tiếp Dẫn Quang Trụ giáng xuống rồi.
Khi mọi người đều ngồi xuống yến tiệc trong điển lễ của Dược Các rồi, mới phát hiện Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc hai người cũng không xuất hiện. Vội vàng tứ phía tìm kiếm, phát hiện không thấy tung tích hai người, mới hỏi dò Thẩm Các chủ.
Thẩm Các chủ liền vội áy náy nói: “Hai vị đại sư đã rời đi rồi, bọn họ đang trên đường lịch luyện, vội vàng rút thời gian về để thực hiện ước định với sư phụ. Hiện tại ước định đã hoàn thành, bọn họ lại gấp gáp lên đường trở về rồi.”
Trở về? Là về nơi nào?
“Chẳng lẽ lại về Tử Vong Hải rồi?”
Thẩm Các chủ lắc đầu: “Hai vị đại sư không có nói rõ, Thẩm mỗ cũng không được biết.”
Nhưng theo hắn suy đoán, hẳn là đã về Tử Vong Hải rồi. Có điều sư phụ trước khi độ kiếp đã dặn dò hắn rồi, đệ tử Dược Các không được xông vào Tử Vong Hải, đó chính là nơi có đi không có về.
Hắn nghĩ, khẳng định là Phong Minh hai người đã nói gì đó với sư phụ, cho nên sư phụ mới đặc biệt lưu lại lời dặn.
Phong Minh hai người đi được, không có nghĩa là những người khác cũng có thể đi được.
Chúng nhân đại thất sở vọng, sao lại nhanh chóng rời đi như vậy?
Lúc này Thẩm Các chủ lại nói: “Bạch đại sư đã giao quyền khống chế đại trận cho Dược Các chúng ta rồi, vị đạo hữu nào muốn mượn dùng đại trận, đều có thể cùng Dược Các chúng ta hiệp thương.”
Thạch Thanh nghe đến đây liền thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên là kẻ biết cách làm ăn.