← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 986: Thánh Cấp Đại Trận

21 min read 30.08.2026

 

Nhiều năm không gặp Vân lão, Phong Minh cảm thấy phong mạo và trạng thái tinh thần của Vân lão, còn tốt hơn cả trước kia.

Địa điểm độ kiếp mà Vân lão an bài nằm ở một khoảng đất trống lớn phía sau Dược Các. Bốn phía là sơn mạch, độ kiếp ở đây sẽ không tạo thành ảnh hưởng quá lớn đến Dược Các.

Trên đường đi tới đó, những tu giả quen biết với hai người Phong Minh, nhao nhao tiến đến chào hỏi bọn họ.

Có Khang Huyền và Nghiêm Thân Khôn, có trưởng lão Long tộc cùng Long Khuê đặc biệt chạy tới, còn có những vị đại năng từng hạ đơn cầu đan dược nơi Phong Minh…

Có Vạn Tích Quân cùng Vạn phụ, Thường đại sư và Nhuế đại sư đã gia nhập Vạn Thị…

Bất tri bất giác, nhân mạch mà Phong Minh và Bạch Kiều Mặc kết giao trên tu hành giới cũng ngày càng rộng mở.

Phong Minh còn trông thấy trong đám đông có thân ảnh của Củng Khiên và Huyết Tẫn, cùng mấy gương mặt quen thuộc khác. Bọn họ đều không có xông tới gần, hiển nhiên là không muốn gây thêm phiền phức cho hai người Phong Minh.

Đến địa điểm đã chọn, Vân lão đem một chiếc nhẫn trữ vật đã sớm chuẩn bị xong đưa cho Bạch Kiều Mặc, bên trong có vật liệu bố trận cùng thù lao.

Bạch Kiều Mặc nhìn lướt qua bèn thu lấy. Tuy nhiên, vật liệu sẽ sử dụng chỉ là một phần rất nhỏ trong đó.

Khi ở bên Tử Vong Hải, hắn đã sớm vì chuyện này mà chuẩn bị không ít trận bàn, vật liệu đến từ sưu tầm của Cốt Long và Cốt Nhất bọn chúng.

Bên trong Tử Vong Hải thật sự có rất nhiều thứ tốt, cũng không phải đều là vật liệu mang thuộc tính âm.

Lúc bố trận, Bạch Kiều Mặc chủ động mời Thường đại sư và Nhuế đại sư hỗ trợ, khiến hai vị đại sư về sau kích động một phen. Cả hai bọn họ đều không ngờ Bạch Kiều Mặc vẫn luôn nhớ tới mình.

Đúng vậy, Bạch Kiều Mặc chưa từng quên, hai vị đại sư này, lúc trước đều từng xuất thủ trợ giúp hắn và Minh đệ.

Có thể tham dự vào việc Bạch Kiều Mặc bố trận, hai vị đại sư đương nhiên phi thường cao hứng. Bởi lẽ hiện tại trình độ trận pháp của Bạch Kiều Mặc rõ ràng đã vượt qua bọn họ, bọn họ có thể từ đó học được không ít thứ.

Dẫu cho Bạch Kiều Mặc so với bọn họ trẻ tuổi hơn nhiều, nhưng ở bất cứ lĩnh vực nào, xưa nay đều là người đạt tới trước làm thầy, vốn không có chuyện luận tư bài bối.

Thường đại sư hỏi: “Bạch đại sư muốn bố trí trận pháp phẩm cấp gì?”

Bạch Kiều Mặc đáp: “Thánh cấp.”

Thường đại sư và Nhuế đại sư càng thêm kích động. Bạch Kiều Mặc vậy mà đã trở thành Thánh cấp Trận Pháp đại sư rồi! Đây là niềm tự hào của toàn bộ trận pháp giới.

Không còn chỉ riêng luyện dược giới nổi bật nữa, trận pháp sư bọn họ cũng xuất hiện Thánh cấp đại sư rồi.

Cuộc đối thoại của bọn họ cũng không tránh né các tu giả khác. Bất kể là Vân lão, Thẩm các chủ, hay những tu giả khác nghe thấy, đồng dạng đều kích động không thôi.

Vân lão cảm thấy lần này độ kiếp lại càng có nắm chắc hơn. Có Thánh cấp trận pháp tương trợ, ông ta mà còn không thành công thì chính là heo rồi.

Thẩm các chủ thì một trái tim càng rơi về chỗ cũ. Sư phụ lần này phi thăng là phi thăng chắc rồi.

Các tu giả khác chấn động, đứng từ xa xa, giao đầu tiếp nhĩ với nhau. Lúc này không có ai rời đi, nhất là các Trận Pháp Sư.

Bạch Kiều Mặc không có mời, bọn họ cũng không tiện ra mặt, nhưng nhìn được thêm chút nào hay chút ấy. Đây chính là sắp bố trí Thánh cấp đại trận, học được một chút thôi cũng thụ ích vô cùng.

“Bạch đại sư đã là Thánh cấp đại sư rồi, vậy còn Phong đại sư thì sao? Có đạt tới trình độ Thánh cấp chưa?”

“Ta còn tò mò hai vị đại sư hiện tại tu vi gì. Có thật là Tạo Hóa Cảnh hậu kỳ mà bọn họ biểu lộ ra ngoài không?”

“Xuýt… Đã Tạo Hóa Cảnh hậu kỳ rồi sao? Hai vị trở thành tu giả trung kỳ cũng đâu có thời gian quá dài. Từ bao giờ mà ở giai đoạn Tạo Hóa Cảnh, việc tấn cấp cũng dễ dàng đến vậy chứ?”

“Dễ dàng sao? Chưa chắc đâu. Hai vị này không phải tiến vào không gian Cổ Chiến Trường, thì chính là tiến đến Tử Vong Hải xông pha. Nơi nào cũng đâu phải chốn dễ ở.”

“Tu vi hẳn là không có giả. Nhưng quan sát kỹ lưỡng hai vị đại sư, ta lại cảm thấy trên người bọn họ còn ẩn chứa một loại vận luật huyền ảo khác.”

Đám tu giả này tuy thảo luận về tu vi của hai người Phong Minh, nhưng không còn ai hoài nghi chiến lực của bọn họ nữa.

Khi chưa tiến vào Tử Vong Hải, bọn họ đã ở trong không gian Cổ Chiến Trường hố sát một vị đại năng Tạo Hóa Cảnh đỉnh phong.

Hiện giờ lại gần năm mươi năm trôi qua, thực lực của bọn họ chỉ có thể càng thêm tiến thêm một tầng. Tu hành giới này liệu còn ai có thể là đối thủ của bọn họ sao?

Bạch Kiều Mặc đang ở bên kia bố trận, Vân lão thì đang cùng Phong Minh trò chuyện.

Phong Minh hiện giờ khí tức thu liễm đến cực hạn. Nhưng đứng cạnh Phong Minh, với tư cách là Thánh cấp Luyện Dược Sư, Vân lão vẫn có thể ngửi thấy mùi hương đan dược tỏa ra từ trên người hắn.

Rất là hỗn tạp, có mùi đan hương mà ông ta không quen thuộc, nhưng cũng có cái quen thuộc.

Vân lão kinh hỉ: “Phong đạo hữu đã luyện chế ra Thánh cấp đan dược rồi sao? Bên Tử Vong Hải kia không có đan kiếp giáng xuống à?”

Lúc trò chuyện cùng Phong Minh, ông ta đã thiết hạ kết giới, các tu giả khác không thể nghe được bọn họ đang nói gì.

Phong Minh đáp: “Đúng vậy. Chúng ta đã tiến vào một chỗ không gian dưới đáy biển, nơi đó sẽ không có đan kiếp giáng lâm. Tuy nhiên, trước khi tiến vào Tử Vong Hải, chúng ta đã tìm được một nơi bí cảnh không người, luyện chế mấy lò rồi.”

Vân lão một chút cũng không ngoài ý muốn. Tu vi của Phong Minh hiện tại lại có tinh tiến, thuật luyện dược cũng sẽ chỉ tăng lên theo mà thôi.

Phong Minh cùng Vân lão nói rõ một chút về tình hình chân thực của Tử Vong Hải. Hắn và Bạch Kiều Mặc tuy rằng có được cơ duyên ở nơi đó, nhưng chỗ đó thực sự không phải là nơi mà tu giả bình thường có thể xông pha.

Vân lão nghe đến mức sắc mặt biến đổi liên tục. Bên Tử Vong Hải vậy mà lại tự thành một giới, tựa hồ còn có mối quan hệ không dứt với Minh Giới. Một khi nơi đó xuất hiện biến cố, sẽ nguy cập đến toàn bộ tu hành giới.

Nhưng Phong Minh lại bảo ông ta không cần lo lắng cho tình hình tu hành giới. Vân lão có thể nghe ra ý điểm tỉnh trong lời nói của Phong Minh, dường như có một tồn tại không tầm thường nào đó, đang trấn thủ ở nơi đó.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hẳn là đã có được chút cơ duyên ở bên kia, nhưng phần cơ duyên này cực kỳ phỏng tay, không phải kẻ nào cũng có thể lấy được. Trước hết phải có thể sống sót trong cái hoàn cảnh như Tử Vong Hải kia đã.

Các tu giả khác cũng nhìn thấy sắc mặt Vân lão biến hóa. Đáng tiếc là không nghe được âm thanh, chỉ có thể ở dưới âm thầm suy đoán: Rốt cuộc Phong Minh đã nói gì với Vân lão, mà lại khiến Vân lão lộ ra vẻ mặt như thế.

Cao tầng Tạo Hóa Cảnh của tứ đại thế lực cũng tới rồi, bao gồm cả vị Nhậm điện chủ kia. Vậy mà Nhậm điện chủ cũng không lộ diện, ẩn thân trong bóng tối.

Đã cách bao nhiêu năm rồi, cuối cùng lại có tu giả độ phi thăng kiếp. Bất cứ đại năng Tạo Hóa Cảnh nào cũng đều không muốn bỏ lỡ.

Phong Minh lại cùng Vân lão trao đổi về vấn đề luyện chế Thánh cấp đan dược. Mấy chục năm nay Vân lão cũng có lĩnh ngộ mới, Phong Minh cũng đồng dạng. Phong Minh còn đem năm tấm Thánh cấp đan phương mới có được đưa cho Vân lão tham khảo.

Mỗi một tấm Thánh cấp đan phương mới, đều cực kỳ khó có được. Vân lão đương nhiên như nhặt được chí bảo. Những đan phương này, ông ta tin tưởng cho dù có đến Thượng Giới, cũng sẽ có đất dụng võ.

Chỉ tốn hai ngày thời gian, Bạch Kiều Mặc đã đem một tòa Thánh cấp Ngự Lôi Đại Trận bố trí xong. Bởi vì hắn đã làm không ít công tác chuẩn bị trước, tiết kiệm được lượng lớn thời gian.

Trận pháp bố trí tốt rồi, đem quyền khống chế giao cho Vân lão. Vân lão bèn cùng các vị đạo hữu từ biệt, bước vào trong trận.

Vân lão ngồi xếp bằng trong trận, tĩnh tâm điều tức, chờ đợi tám ngày sau thiên kiếp giáng lâm.

Đám đệ tử Dược Các nhìn vào đều có chút khẩn trương, nhưng nghĩ đến tòa Thánh cấp đại trận vừa mới bố trí xong, lại cảm thấy tất cả sẽ rất thuận lợi thôi.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng canh giữ bên ngoài trận, hộ pháp cho Vân lão.

Long Khuê thừa cơ chạy tới, ánh mắt nhìn về phía hai người Phong Minh có chút oán trách.

Phong Minh bật cười. Thấy Long Khuê, liền nghĩ tới vị Cốt Long kia.

Lần này rời khỏi Tử Vong Hải, Phong Minh có hỏi qua Cốt Long, có muốn đem tình huống của nó nói cho Long tộc biết hay không.

Phong Minh tưởng rằng Cốt Long sẽ đồng ý. Dù sao cũng có thể nhìn ra được, nó cực kỳ để tâm nhung nhớ Long tộc, từ điểm nó cực kỳ chiếu cố Hải Long Vương liền có thể thấy được. Không ngờ Cốt Long một mực từ chối.

Nó đã là vong giả rồi, không cần thiết phải để đám Long của Long tộc kia nhung nhớ nó nữa. Lần này có thể gặp được vãn bối Long tộc cũng là ngoài ý muốn. Sau này e rằng khó có được cơ hội như vậy nữa, đâu phải ai cũng có thể trở thành đối tượng được Vương tuyển chọn đâu.

Cốt Nhất đợi ở Tử Vong Hải còn lâu hơn cả Cốt Long. Vậy mà từ khi Cốt Nhất có ký ức tới nay, người sống bị Vương mang đến không gian đáy biển, cũng chỉ có ba người Lâm Kỳ cùng Phong Minh, Bạch Kiều Mặc mà thôi.

Phong Minh tự nhiên là tôn trọng quyết định của Cốt Long, sẽ không lắm lời.

Long Khuê truyền âm hỏi: “Cái tên Hải Long Vương đó đâu rồi?”

Phong Minh đáp: “Để nó ở lại bên ngoài chơi rồi. Ở bên Tử Vong Hải đợi đến phát ngán, vì thế nó nóng lòng muốn ra ngoài chạy nhảy tung tăng cho đã.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã lưu lại Tề Thạch Tự trông chừng bọn chúng. Bên này xong chuyện sẽ hội hợp với bọn họ sau.

Long Khuê lại hỏi: “Ở đây kết thúc rồi, các ngươi còn quay trở lại Tử Vong Hải không?”

Phong Minh kinh ngạc. E rằng lúc này chẳng có ai cảm thấy bọn họ sau khi ra khỏi Tử Vong Hải rồi, lại còn quay trở vào đó. Duy chỉ có Long Khuê là hỏi ra thôi.

Nhưng Long Khuê là tính tình gì chứ? Phong Minh cực kỳ hiểu rõ. Hơi suy nghĩ một chút, hắn bèn nói: “Chẳng lẽ Long Khuê ngươi muốn tiến vào Tử Vong Hải?”

Có một con Long rồi còn chưa đủ, còn muốn dắt thêm con Long thứ hai vào sao?

Cũng không biết Cốt Long sẽ có tâm tình gì nữa. Rõ ràng trước đó còn nói không cần nói cho Long tộc biết về sự tồn tại của nó mà.

Long Khuê cười hắc hắc hai tiếng: “Đúng vậy, đúng vậy! Đó chính là Tử Vong Hải, nơi nguy hiểm nhất mà cũng thần bí nhất toàn bộ tu hành giới. Có cơ hội đương nhiên là muốn đi rồi. Cũng chỉ có đi theo các ngươi mới có cơ hội, bằng không đời này e rằng cũng chẳng có khả năng nữa.”

Phong Minh thầm nghĩ, Long Khuê này ngược lại cũng có chút tự mình hiểu rõ bản thân. Chỉ riêng phần tự mình hiểu rõ này đã tỉnh táo hơn rất nhiều tu giả khác rồi.

Phong Minh nói: “Bọn ta sau đó xác thực sẽ còn quay lại bên kia. Cuộc lịch luyện lần này của bọn ta vẫn chưa kết thúc.”

Nếu không phải vì muốn tiễn Vân lão một đoạn, cùng với việc đã đáp ứng bố trận cho Vân lão, bọn họ cũng sẽ không nửa đường lại chạy ra ngoài.

Long Khuê đại hỉ: “Tốt quá rồi! Dẫn ta đi cùng nhé! Hải Long Vương đều có thể đi, vậy ta nhất định cũng được đúng không.”

Được là đương nhiên được rồi. Ngay cả Tề Thạch Tự còn dẫn theo được, huống hồ là Long Khuê.

Phong Minh nói: “Được thôi. Đến lúc đó ngươi không thay đổi quyết định, vậy thì cùng đi. Đi chuyến này không biết khi nào mới quay về được. Ngươi phải mang theo nhiều tài nguyên tu luyện một chút, nơi đó khắp nơi đều là tử khí.”
Long Khuê càng mừng rỡ hơn: “Không thành vấn đề. Ta sẽ chuẩn bị thật tốt.”

Phong Minh cứ như vậy mà quyết định. Về phần tâm tình của Cốt Long, vậy thì để Cốt Long tự mình nhọc lòng đi.

Tám ngày thời gian chớp mắt đã qua. Trong ngoài Dược Đỉnh Thành, phóng mắt nhìn ra toàn là đầu người đen kịt. kiếp vân trên không trung cuối cùng cũng hội tụ tới rồi.

“Phi thăng lôi kiếp! Đó là phi thăng lôi kiếp! Cuối cùng lại có tu giả muốn phi thăng rồi!”

Nhìn thấy kiếp vân xuất hiện, khắp nơi đều là tiếng hoan hô.

“Nghe nói thời khắc mấu chốt, Bạch Kiều Mặc đại sư và Phong Minh đại sư cuối cùng cũng đã chạy tới. Bạch đại sư ngay đầu tiên đã vì Vân lão các chủ bố trí một tòa Thánh cấp đại trận.”

“Thật là Thánh cấp đại trận sao? Bạch đại sư từ khi nào đã trở thành Thánh cấp Trận Pháp đại sư rồi?”

“Tin tức đương nhiên là xác thực rồi, là truyền ra từ đám đệ tử Dược Các đấy. Hai vị đại sư tốc độ tăng tiến xưa nay đều nhanh, mấy chục năm trôi qua, trở thành Thánh cấp đại sư chẳng phải rất bình thường sao?”

“Lại là Thánh cấp đại trận, vậy Vân lão các chủ lần này nhất định có thể vượt qua lôi kiếp, phi thăng là cái chắc rồi.”

“Đó là đương nhiên.”

Kiếp vân ngưng tụ đến độ dày tương đương, cuối cùng ầm ầm bắt đầu bổ xuống.